Tin Tức Phụ Nữ ask: Hãy viết lại câu chuyện cổ tích Cinderella? Link phần 2: WARNING: Bẻ cong cổ tích, bẻ cong tam quan. Vui lòng cân nhắc kĩ trước khi đọc! – – – –

Cùng xem bài viết Phunulamdep ask: Hãy viết lại câu chuyện cổ tích Cinderella?
Link phần 2:
WARNING: Bẻ cong cổ tích, bẻ cong tam quan. Vui lòng cân nhắc kĩ trước khi đọc!
– – – – được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

Phunulamdep ask: Hãy viết lại câu chuyện cổ tích Cinderella?

Link phần 2: https://www.facebook.com/groups/weibovn/permalink/636134790584566/?app=fbl

WARNING: Bẻ cong cổ tích, bẻ cong tam quan. Vui lòng cân nhắc kĩ trước khi đọc!
– – – – – – –
Cinderella nhìn cô gái tóc đỏ kiêu ngạo trước mặt, ngoan ngoãn cúi đầu. Anastasia ghen ghét nhìn người con gái trước mắt mình, quả thật ông trời ban cho nó một vẻ đẹp không gì sánh ngang.

Nàng oán hận cắn răng, hất cằm duỗi tay chỉ vào một bên khay: “Hôm nay mày đưa bữa sáng chậm 15 phút! Đã vậy làm còn khó ăn như thế! Chiên trứng mà có cả vỏ trứng à? Sao sữa bò lại có mùi tanh? Không phải đã nói với mày, trong sữa bò phải có đủ lượng mật ong sao! Mày làm ăn thế này à! Tao phải đi nói cho mẹ!”

Trước khi đưa đồ ăn, cô đã xác nhận thật cẩn thận rằng không có vỏ trứng trong trứng chiên, còn sữa bò vốn dĩ đã có mùi tanh rồi, chẳng có loại mật ong nào khử được mùi cả. Rõ ràng là Anastasia đang bới lông tìm vết.

Dù vậy nhưng Cinderella lại không hề tức giận. Không những không tức giận mà còn còn cười vô cùng dịu dàng với nàng: “Dạ, lần sau em sẽ chú ý”

Anastasia ghen ghét trừng mắt, đơn giản vì nhìn nó cười lên càng thêm xinh đẹp động lòng người, trong lòng nàng lại càng tức giận.

Cinderella rất đẹp. Đẹp đến mức nào ư? Ngay cả khi nó chỉ mặc một bộ váy hầu gái bẩn thỉu xám xịt không một chút thu hút, ngay cả khi khuôn mặt nó lấm lem bùn đất thì vẫn đẹp đến kinh tâm động phách.

Ánh mắt của người khác khi nhìn bọn họ nhất định sẽ chú ý đến Cinderella đầu tiên, ngoài ra không còn một người nào khác.

Điều này làm cho Anastasia luôn tự xưng mình là người đẹp ghen ghét đến phát điên. Chính vì vậy nên nàng không phân biệt thời gian, chẳng quan tâm trường hợp mà luôn tìm cách gây khó dễ Cinderella. Nàng vô cùng thích đeo đồ trang sức lộng lẫy đứng bên người Cinderella.

Nhưng nàng lại không biết…

“Này, Anastasia, mày lại đang bắt nạt Cinderella à!” Một giọng nữ vui sướng khi thấy người khác gặp hoạ vang lên.

Anastasia nhướng mày, không vui nhìn người đang bước tới.

“Drizella, chị đến làm gì?”

Mặc dù hai người là chị em, nhưng quan hệ giữa Anastasia và Drizella không được tốt lắm. Trong mắt Anastasia, người chị này luôn thích cướp đoạt đồ của nàng, còn hay lên mặt dạy đời nàng. Còn đối với Drizella, nàng cảm thấy cô em gái này vừa sinh ra liền cướp đi sự chú ý của mẹ khiến nàng vô cùng ghen ghét. Hai chị em bên ngoài thoạt nhìn thì thân mật, nhưng ở nhà lại như nước với lửa.

“Tất nhiên là đến xem mày bắt nạt em gái của chúng ta thế nào rồi! Tao nói thật nhé, mày lúc nào cũng vô duyên vô cớ bắt nạt Cinderella, tao bắt đầu thương nó rồi đấy!” Drizella khoa trương che miệng giả bộ nói.

Anastasia hừ lạnh một tiếng, mở miệng hỏi vặn lại: “Em gái? Ha! Gọi nghe thân thiết thật đấy! Drizella, chẳng lẽ chị quên chị luôn sai bảo nó làm này làm nọ như thế nào sao? Có một lần quá đáng nhất, chị còn bắt nó giặt rèm một tuần, lau sàn một tuần đấy thôi!”

Trước mặt Cinderella bị em gái phản bác như vậy, trên mặt Drizella có chút không nhịn nổi nữa.

“Anastasia!” Drizella thở phì phì quát to: “Mày dám chống đối tao như thế à! Tao phải đi nói với mẹ!”

“Chị đi nói đi!” Anastasia trừng mắt khiêu khích nhìn chị mình: “Kể cả chị có đi thì mẹ cũng chỉ bênh mình em thôi”

“Mày!” Drizella bị nàng chọc tức nghẹn đến nỗi mặt đỏ bừng, bắt đầu nói lung lung: “Mày cho rằng mày giỏi lắm sao? Đánh đàn vẽ tranh không tốt, lớn lên thì xấu xí, trên đời này chẳng có ai coi trọng mày đâu!”

“Drizella!” Anastasia bị chọc giận lập tức nhảy dựng lên, đáp lại đầy mỉa mai: “Chị mới chẳng có ai thèm coi trọng! Chị nhìn lại mình đi, chị với con gà tây có khác gì nhau không? Tóc đen như mực có gì đẹp, còn nữa, da đen đến mức so với than được rồi! Quan trọng là lúc chị đàn dương cầm, trời đất, đúng là chẳng nghe ra giai điệu gì!”

“Mày quá đáng!” Drizella run rẩy khoé môi, nhưng lại không phản bác lại được cái miệng lợi hại của em gái. Nàng bắt đầu rưng rưng, vừa chạy ra ngoài vừa hét: “Tao phải đi mách mẹ!”

Anastasia nhìn bóng dáng Drizella khóc lóc chạy đi, kiêu ngạo nghển cổ tựa một con khổng tước ngạo mạn, kiêu căng hừ một tiếng: “Đấu võ mồm với mình? Hừ!”

Nàng cũng chẳng lo lắng mẹ sẽ giúp Drizella ra mặt. Trên thực tế, mẹ của các nàng rất ít khi quản các nàng gây gổ cãi cọ. Cho nên nếu Drizella bị nàng làm cho giận dữ đi tìm bà cáo trạng, bà cũng chỉ an ủi mấy câu, rồi hứa cho chị ta vài món đồ đẹp để chị ta nguôi giận, đa phần đều là chút trang sức, châu báu. Sau đó, người có lòng ham hư vinh như Drizella sẽ bị mờ mắt, tức giận cũng hạ xuống.
Vì vậy lần nào nàng cũng không thèm kiêng kị gì mà chống đối chị ta, miệng lưỡi sắc bén nói đến khi nào chị ta khóc mới thôi, sau đó nhìn bộ dáng chạy đi của chị ta đắc ý cười.

Nhưng nàng lại không để ý đến người dường như là nhân vật ngoài cuộc đứng bên cạnh, đôi mắt màu lam ấy vẫn luôn chăm chú nhìn nàng không chớp mắt.

Lúc này, ánh mắt của cô dịu dàng đến tan chảy.

Một Anastasia tự mãn kiêu ngạo…

Thật quá đáng yêu!

Cô rất muốn… rất muốn…

Đôi mắt Cinderella âm trầm, giống như sóng gió biển rộng bị bão táp nhấc lên, bọt sóng dữ dội quay cuồng, từng chút từng chút đập quanh đá ngầm.

Anastasia xoay đầu lại, bỗng phát hiện Cinderella vẫn đứng nhìn mình chăm chăm. Nàng nhíu mi, khó chịu trừng mắt lườm, sau đó rướn cao cổ, làm ra vẻ mình cao cao tại thượng khinh miệt nó, nhưng đáng tiếc nàng lại thấp hơn.

“Nhìn gì mà nhìn! Công việc hôm nay mày làm xong hết chưa?” Anastasia bắt đầu nổi giận: “Nếu xong hết rồi thì đến hầu hạ tao đi! Đúng lúc, hôm nay tao muốn tắm rửa, hơn nữa móng tay móng chân cũng dài rồi. Mày giúp tao tắm rửa rồi cắt móng tay cho tao!”

Cinderella vội cúi thấp đầu che đi ánh mắt nóng rực của chính mình. Cô nhẹ giọng mở miệng, âm thanh nhẹ nhàng trầm thấp, nếu để ý sẽ nghe ra trong giọng nói có chút khàn. Âm thanh truyền tới tai Anastasia lại làm nàng thấy gợi cảm chết người.

“Vâng, thưa chị”

Không biết vì điều gì mà cô không thích gọi Drizella một tiếng chị, nhưng lại rất thích gọi nàng là chị.
Anastasia nghĩ những biểu hiện này là do Cinderella sợ nàng. Nàng vô cùng hài lòng với cách nghĩ này, thế nên lòng ghen ghét vì giọng nói gợi cảm dễ nghe vừa rồi cũng hoá hư không.

Nàng nâng đôi môi đỏ mọng của mình lên, chỉ chỉ cái khay, vênh mặt hất hàm ra lệnh: “Mang đồ xuống rồi đi chuẩn bị nước ấm, tao muốn tắm”

“Vâng, thưa chị” Cinderella tựa như chỉ biết nói duy nhất một câu này.

Cô cầm lấy khay, hơi khom lưng với Anastasia rồi mới xoay người bước ra ngoài.

Anastasia nhìn dáng người cao gầy của thiếu nữ trước mắt, dáng vẻ thướt tha, còn có mái tóc vàng xinh đẹp óng ả, không kìm được lại cảm thấy ghen tị.

Nàng chán ghét Drizella đoạt đồ của nàng nên luôn châm chọc chị ta để chị ta khóc. Nàng ghen ghét vẻ đẹp của Cinderella nên luôn tìm nó gây chuyện, dùng đủ loại thủ đoạn không thể tưởng tượng được gây khó dễ.

Ví dụ như giúp nàng tắm rửa, cắt móng tay, hầu hạ nàng mặc quần áo. Nếu người nào không biết nhất định sẽ cho rằng Cinderella chỉ là một đứa hầu gái.
Nhưng sự thật thì sao? Cinderella mới chính là chủ nhân danh chính ngôn thuận của căn biệt thự này, nàng và mẹ, chị gái chỉ là những con tu hú ác độc đi chiếm tổ của người khác mà thôi.

Anastasia thoải mái ngồi trong bồn tắm hưởng thụ Cinderella hầu hạ. Trong lúc gội đầu cho nàng, tầm mắt của nó chưa từng rời khỏi khuôn mặt của nàng, tận sâu trong đáy mắt mang theo si mê cố tình che giấu.

Cinderella rất nhanh xả bọt nước trên đầu nàng, sau đó mỉm cười nhẹ giọng nói: “Chị, gội xong rồi. Bây giờ xin hãy dựa vào thành bể để em chà lưng cho chị”

Nàng nâng mí mắt, liếc mắt nhìn rồi tiến về phía trước một bước, tựa vào thành bể, nhắm mắt lại. Cinderella xuống nước, không quan tâm váy bị ướt dính vào người sẽ khó chịu, cầm khăn lông lên bắt đầu chà.

“Chị, lực thế này được chưa?”

“Ừm” Anastasia lười biếng lên tiếng: “Cũng không tệ. Quả nhiên người ngu ngốc như mày chỉ thích hợp làm chuyện này thôi”

Cinderella không để ý đến lời nói móc làm nhục mình, trên mặt vẫn duy trì nụ cười, ánh mắt lưu luyến nhìn làn da trắng nõn của nàng.

Vẻ ngoài của Anastasia chỉ có thể nói là thanh tú, nhưng nước da lại trắng ngần như tuyết, ngay cả Cinderella còn có chút không bằng. Chính vì vậy nên Anastasia mới có tự tin châm chọc làn da của Drizella đen như than. Đối với nước da trắng như tuyết của mình, Anastasia đương nhiên phải kiêu ngạo rồi.

Nàng mở to mắt, nhìn thấy Cinderella trước sau như một đang nhìn da thịt mình chằm chằm, nàng chẳng những không cảm thấy kì lạ mà ngược lại còn nhướng cao mày đắc ý dào dạt nói: “Thế nào? Có phải đang rất hâm mộ không? Mà thôi mày cũng đừng nghĩ làm gì, chỉ có tao mới xứng có làn da trắng như vậy. Ai mà giống mày phải tiếp xúc với khói bếp cả ngày, làm gì có khả năng trắng được thế này!”

Anastasia không ý thức được lời này của mình là mèo khen mèo dài đuôi, ngu ngốc và thiển cận cỡ nào.

Cinderella tựa như không thấy nàng ngu ngốc, hơn nữa còn mỉm cười phụ hoạ nàng: “Chị nói rất đúng”
Tầm mắt của Cinderella vẫn luôn dán trên phần da thịt sau lưng nàng, ngón tay như vô tình mà hữu ý lưu luyến vuốt ve: “Chỉ có chị mới xứng với làn da trắng như vậy”

Thật trơn… thật mềm… thật non…

Ngón tay đã bắt đầu không thể khống chế mà run rẩy. Tưởng tượng cảnh hung hăng khi dễ nàng, làm cho cái miệng chỉ biết châm chọc người này phát ra tiếng rên rỉ, lưu lại dấu vết trên da thịt trắng ngần của nàng xem…

Nhưng không được.

Hiện tại chưa phải lúc.

Mình phải nhẫn nại.

Đôi mắt âm u xanh thẫm quay về màu lam vốn có, khoé môi hiện ra ý cười dịu dàng.

Anastasia thấy được nụ cười dịu dàng này liền trực tiếp xem thường cười nhạo một tiếng, sau đó lại khinh thường quay đầu, tiếp tục nằm xuống thư giãn. Động tác của Cinderella rất nhanh, chỉ trong chốc lát đã tắm xong cho Anastasia.

Sau khi tắm xong, Anastasia không chút phòng bị đứng lên, thân thể trắng trẻo tuỳ tiện lộ hết ra bên ngoài. Nàng hất cằm, giơ tay ra: “Lại đây lau người rồi mặc quần áo cho tao”

Cinderella khẽ cười, sau đó cầm khăn tắm và quần áo sạch đi qua giúp nàng lau khô rồi lại hầu hạ nàng mặc quần áo. Đợi đến khi mặc xong xuôi, Anastasia liền ngồi lên ghế, giơ tay chân về phía Cinderella cười ác ý nói: “Cắt móng tay cho tao đi. Tao tin người tốt bụng, dịu dàng như mày chắc chắn sẽ không từ chối mệnh lệnh của tao đâu, nhỉ?”

Cinderella trước sau như một chỉ nở một nụ cười ấm áp mềm mại, cầm chiếc kéo nhỏ đi qua, quỳ gối xuống đất. Trước tiên là cầm lấy bàn tay nàng, cắt xong móng tay lại khom người nhấc chân nàng lên.
Anastasia nhìn Cinderella đang quỳ rạp dưới đất cắt móng chân cho mình, trong lòng sung sướng đến tột độ.

Đẹp hơn nàng thì sao? Tốt bụng, dịu dàng hơn nàng thì thế nào? Vẫn phải hèn mọn quỳ dưới chân nàng cắt móng chân cho nàng, cam chịu bị nàng làm nhục đó không phải sao?

Nàng thích nhất là nhìn Cinderella thấp kém quỳ dưới đất, nâng chân nàng lên cẩn thận tỉ mỉ cắt móng chân cho nàng đấy. Mỗi khi như vậy trong lòng nàng lại dâng lên một loại cảm xúc thoả mãn và đạt được hư vinh. Thật sự làm nàng vô cùng hưng phấn!

Nhưng nàng không biết…

Cinderella giữ lấy bàn chân nhỏ của nàng, đôi mắt không giấu được ánh mắt si mê bệnh hoạn.

Chân của nàng rất nhỏ, là vẻ nhỏ nhắn nữ tính, rất xứng với nước da trắng nõn của nàng, thoạt nhìn rất dễ chọc người yêu mến, lúc nào cũng làm bản thân phải phí rất nhiều sức kiềm chế mới không xúc động nhào tới hung hăng cắn một ngụm.

Để tránh mình làm ra chuyện thất thố, dù có chút không nỡ nhưng Cinderella vẫn phải nhanh chóng giúp Anastasia cắt xong móng chân.

“Chị, xong rồi” Cinderella ngẩng đầu ngước nhìn, trên mặt tràn ngập ý cười nói.

Anastasia cúi đầu nhìn qua, sau đó lại ngẩng đầu lên, nhếch khoé môi tà ác cười: “Hả? Xong nhanh vậy à? Mày đúng là trời sinh mệnh hầu gái đấy, cô bé lọ lem à”

Bị nhục mạ như thế, chẳng có cô tiểu thư nào được nuông chiều từ bé chịu đựng nổi đâu nhỉ? Anastasia từ trên cao nhìn xuống, trong mắt tràn ra ác ý. Cinderella không phải là tiểu thư.

Cinderella không giận chút nào, thậm chí còn có tâm tình tươi cười: “Cảm ơn chị đã khích lệ”

“Hừ” Anastasia nhìn bộ dáng tươi cười này của nó, thì ra chỉ là cái bánh bao mềm dễ bắt nạt, mặc người tuỳ ý nhào nặn dẫm bẹp mà thôi. Nàng hừ một tiếng, thu chân lại rồi xỏ giày, nhướng mắt ngẩng cao đầu nhìn Cinderella vẫn đang quỳ trên mặt đất, vui sướng khi thấy người khác gặp hoạ trào phúng: “Vậy thì làm việc cho tốt đi! Chúng ta cần cô bé lọ lem” Nói xong câu đó thì nàng lập tức rời đi.

Chờ đến khi Anastasia hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt, Cinderella mới tháo lớp nguỵ trang xuống, để lộ ra ánh say mê không cần che đậy.

Bắt đầu từ khi nào mình lại mê luyến nàng như vậy?
Cô nhìn theo hướng nàng rời đi, mặt mày hơi cong lên, cười cực kì ngọt ngào, nụ cười ngọt đến quỷ dị.

À, chính là từ lúc ấy.

Lần đầu tiên Anastasia ra lệnh tắm rửa, cắt móng tay giúp nàng.

Lúc đó… ừm, một số tình tiết cô đã không còn nhớ rõ nữa. Lúc đó thế nào nhỉ?

Cinderella hơi nghiêng đầu, tầm mắt giằng co tại một điểm trong không trung, chìm đắm vào từng hồi ức.

(Còn tiếp)
___________________
Group: Phunulamdep Việt Nam “( ͡° ͜ʖ ͡°)”
Fanpage: Phunulamdep Việt Nam
Người dịch: Hoàng Ánh Nguyệt
_______
Nguồn: Phunulamdep
Cre pic: Dylan Bonner


Hãy chia sẻ bài viết Phunulamdep ask: Hãy viết lại câu chuyện cổ tích Cinderella?
Link phần 2:
WARNING: Bẻ cong cổ tích, bẻ cong tam quan. Vui lòng cân nhắc kĩ trước khi đọc!
– – – -, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/635862457278466