Tin Tức Phụ Nữ ask: Đợi không nổi ngày trở về (Phần 2) Phần 1: Link phần 3: Link phần 4: Link phần 5: Phần 6: Link phần 7: Phần 8: – – – – – – Note: Ai

Cùng xem bài viết Phunulamdep ask: Đợi không nổi ngày trở về (Phần 2)
Phần 1:
Link phần 3:
Link phần 4:
Link phần 5:
Phần 6:
Link phần 7:
Phần 8:
– – – – – –
Note: Ai được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

Phunulamdep ask: Đợi không nổi ngày trở về (Phần 2)

Phần 1: https://www.facebook.com/groups/weibovn/permalink/598872100977502/
Link phần 3: https://www.facebook.com/groups/weibovn/permalink/599957127535666/
Link phần 4: https://www.facebook.com/groups/weibovn/permalink/601297340734978/
Link phần 5: https://www.facebook.com/groups/weibovn/permalink/602521110612601/
Phần 6: https://www.facebook.com/groups/weibovn/permalink/603589533839092/
Link phần 7: https://www.facebook.com/groups/weibovn/permalink/605275697003809/
Phần 8: https://www.facebook.com/groups/weibovn/permalink/606534023544643/
– – – – – –
Note: Ai để link hoặc dẫn chỗ nào vào đây thì xoá và KHÔNG DẪN, KHÔNG SPOIL. Các bạn lên đó đọc thì mình đành drop đó
– – – – – –
Lòng ta thấp thỏm không yên, cha và ca ca đều là những người trung quân ái quốc, đặt uy nghiêm hoàng gia lên hàng đầu. Chẳng may bọn họ mà biết chuyện ta cướp ngựa của thái tử, tranh nai với thái tử, lại để thái tử dắt ngựa cho mình thì… E rằng đêm nay có khả năng ta phải chịu gia pháp rồi.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, ai bảo thái tử khác biệt so với trí tưởng tượng của ta đến thế. Hầu hết công tử ở kinh thành đều mang dáng vẻ thư sinh nho nhã, trên tay cầm cây quạt đong đưa, như thế ta mới nhận ra được chứ. Ta cứ ngỡ thái tử là người dẫn đầu đám công tử trong kinh, ắt hẳn nhìn qua phải thấy ngay khí chất văn thơ ngời ngời. Nào ngờ trái lại trông hắn còn có vài phần chính trực. Nghĩ xong liền nôn nóng chạy nhào vào vòng tay của mẹ, sống chết không chịu chui đầu ra. Thôi thôi, mặt mũi thể diện vứt hết đi rồi còn đâu. Trên mũi tên có kí hiệu nhà ta, người ta mà muốn chơi trò hổ đói bắt mồi ngon thì xong đời.

Nói có sai đâu, buổi chiều cha và ca ca trở về, từ xa ta đã nghe thấy tiếng cha gọi mình.

Ta chân chó chạy ra ngoài nghênh đón, cả người bị cha xoay tới xoay lui 2 vòng: “Không hổ là con gái của ta!”

Đại ca đưa cho ta một cây cung, ta liếc mắt một cái đã biết lai lịch của nó không hề tầm thường. Huynh ấy tươi cười nói: “Đây là hoàng thượng ban thưởng đấy. Hiếm có năm nào nơi săn bắn nhiều nai như năm nay, xem như vận khí của muội tốt, thái tử điện hạ cũng không tiếc lời khen muội. Từ giờ trở đi, ở kinh thành muội sẽ không lo phải chịu khổ”

Ta nhận lấy cây cung rồi kéo thử, trời ơi… cảm giác trên tay tuyệt thật đấy, mùa xuân năm nay đi săn được hời rồi. Kì săn mùa xuân rầm rầm rộ rộ đã đến hồi kết thúc, cha và ca ca bọn họ cũng phải lên đường.

Từ ngày đi săn trở về, mẹ ta đi đâu cũng mang ta theo, miệt mài tìm cách giúp ta đánh bại các cô nương trong kinh thành. Ta đành mặc kệ bà bắt ta phải ăn mặc sao cho tinh xảo quý phái, nhìn thật giống bày bình sứ ra cho thiên hạ ngắm nhìn. Hơn nữa, ta cũng rất có tâm mà. Thật ra mấy chuyện này đơn giản thôi, bất kể là đến chơi nhà khách hay khách đến chơi nhà, chỉ cần ngồi nghiêm chỉnh đoan trang, miệng cười kín đáo là được.

Tuy nhiên, cười cũng phải sang trọng xinh đẹp, không được giống như ta ngày trước cười tươi roi rói hở cả răng đâu. Phải thu liễm kín đáo, tốt nhất là ngoài cười nhưng trong không cười, không cần nói thì không được nói, không nên trả lời thì đáp lại vài lời khách khí ngắn gọn. Điểm tâm trên bàn không được động một ngón tay vào, vì động vào sẽ gây sự chú ý. Nếu thấy chán quá thì nhấp hai ngụm trà, nhớ kĩ chỉ được nhấp từng chút từng chút một thôi.

Thấy ta ngày một tiến bộ, ý cười trên mặt mẹ ta cũng ngày càng rạng rỡ. Người ta truyền tai nhau ta là nữ nhân đại thập bát biến (thay đổi lớn), càng biến lại càng trầm ổn. Ta thực nghĩ mãi không ra họ dựa vào đâu mà kết luận như thế, mà những lời này cũng chẳng làm ta phân tâm.

Thái tử điện hạ cứ rảnh rỗi lại đến thăm quý phủ một chuyến. Hắn tới ta cũng vui, không vì lý do gì khác, chính là vì cứ khi hắn tới ta lại như được ông trời ban ơn. Bất kể người nào, dù đang thêu thùa may vá hay cầm kì thi hoạ cũng đều ngưng thần mải mê ngắm nhìn vị thái tử này. Chẳng qua là gặp gỡ hoặc có khi cùng hắn đi dạo trò chuyện, thường xuyên được đổi thường phục chuồn êm ra ngoài, thực thú vị xiết bao.

Một năm này ta ung dung tự tại, thời gian cũng dần trôi, nháy mắt tuyết đã rơi đầy trời. Ngày cha và ca ca hồi kinh, ta dậy từ rất sớm phụ mẹ chuẩn bị mọi thứ đâu vào đấy cho bọn họ đón gió tầy trần. Đến bữa tối, cả nhà ta đã lâu không gặp quây quần trong phòng bếp nấu rượu mơ, uống cùng với đồ ăn, vừa thưởng rượu vừa ngắm tuyết rơi nói chuyện phiếm. Trong phòng một chậu than hồng ấm áp, uống xong mấy vò rượu đã nổi lên một tầng mồ hôi. Cha mẹ đang nói chuyện, ta sáp lại gần định trêu nhị ca một vố, hỏi huynh ấy: “Người hôm nay cùng huynh quay về muội thấy có vài phần quen mắt”

Cũng chẳng phải là ta nhớ nhung gì, chẳng qua người kia lén nhìn ta tận mấy lần, không muốn để ý đến hắn cũng khó. Nhị ca hơi suy tư: “Muội nói Hạ Thịnh?”

Ta nhíu mày: “Con trai thứ ba của đại tướng quân Hạ Kì bên Trấn Quốc?”

Bắc Cương xưa nay là chốn giao tranh, tự thời tiên đế đăng cơ đã rất coi trọng trị an biên cảnh, cũng phải nhờ cậy nhiều vào võ quan. Hiện tại tấm binh quyền nơi Bắc Cương ngoại trừ nằm trong tay nhà Định Viễn hầu ta cũng có phần của Đại tướng quân Trấn Quốc. Tuy đôi bên đều là vì triều cương, nhưng vẫn làm theo ý mình. May thay vùng đất Bắc Cương rộng lớn, xưa nay Tần gia và Hạ gia chưa từng nảy sinh tranh chấp, hai nhà lại ít khi qua lại.

Nhị ca uống một ngụm rượu: “Ừ, chính là hắn. Hắn lớn hơn muội 2 tuổi, kể ra trước đây hai bọn muội còn có giao kèo, muội còn nhớ không?”

Nếu hỏi có còn nhớ người đó là ai, ta đương nhiên nhớ rõ.

Năm ta 9 tuổi ta vẫn chưa bị đưa về kinh bó buộc vào quy củ, sống hoang dã chốn đồng cỏ Bắc Cương. Cha chiếu cố ta nên để ta tự nhiên, thật ra là vì để ông ấy đỡ phiền, mặc ta thoải mái chạy nhảy trong quân doanh, đến y phục cũng tuỳ theo các ca ca. Có thúc thúc trong quân doanh là tâm phúc của cha, lúc nào cũng nhè ta ra trêu đùa, nói ta ngày ngày huynh huynh đệ đệ, có khi chính bản thân đã quên mất mình là một cô nương.

Ngày ấy vừa hay chạm trán với Hạ gia, Hạ Thịnh 11 tuổi hùng hùng hổ hổ xông thẳng vào quân doanh. Ơ hay, chẳng ai nghênh đón mà lại nói muốn tỉ thí với Tần gia. Hắn đứng ở sân đấu võ kêu gào, thu hút không ít ánh mắt tò mò xem náo nhiệt.

Ta giật dây bảo nhị ca lên sân khấu cho hắn một bài học, huynh ấy còn không thèm nhìn nói: “Đại ca sợ không cẩn thận làm hắn bị thương lại không hay. Ta còn biết làm thế nào nữa, hơn nữa ta hơn hắn một tuổi, chuyện này mà truyền ra ngoài lại thành ta ăn hiếp hắn. Thắng cũng chẳng vẻ vang gì, thôi thôi”

Nhị ca không nghe ta khuyên bảo, nhưng ta nuốt không trôi cục tức này, bèn xoay người cầm lên cây thương quấn dây tua đỏ lên sàn luận võ. Năm 9 tuổi ta đã luyện thông thạo ngọn thương của Tần gia rồi. Mặc kệ thế nào, ta kém hơn 2 tuổi, hơn nữa suy cho cùng thì sức lực của một nữ tử không lớn, đành phải dựa vào thân người linh hoạt tránh mũi thương. Hạ Thịnh đến đây làm ầm ĩ, tuy là thiếu niên nóng nảy nhưng cũng có sự chuẩn bị. Nhìn đao pháp của hắn, tự ta biết nếu cứ tiếp tục kéo dài tất sẽ thua. Nhưng vì sĩ diện, người thắng làm vua kẻ thua làm giặc, cho nên ta buộc phải đi đường ngang ngõ tắt.

Ta bốc một vốc cát giấu trong tay áo, chờ dịp ngọn thương bay đến để lộ sơ hở, quả nhiên hắn liên tục tiến công về phía trước. Ngay lúc đó ta giương tay lên ném cát vào mắt hắn. Đại ca đã đuổi tới nơi, điểm điểm mũi chân lên mặt đất, tung người lên không trung nhảy lên sàn đấu võ, dùng kiếm không rút khỏi vỏ hất ngọn thương trên tay hắn ra. Ta biết mình dây vào rắc rối lớn nên ngoan ngoãn đứng sang một bên. Hạ Thịnh nổi giận mắng ta là kẻ đê tiện.

Mặt mày ta sán lạn nở nụ cười, mặt khác cũng thương hắn nhìn không rõ ràng, mở miệng nói: “Hạ công tử nói vậy là sai rồi, chẳng lẽ công tử chưa từng nghe câu ‘binh bất yếm trá’ sao?” (Note: binh bất yếm trá = việc chiến tranh không ngại dối lừa)

Giọng nữ tử rõ ràng cất lên, sợ rằng Hạ Thịnh để ý kĩ sẽ phát hiện ra đây là nữ nhi của Định Viễn hầu nhỏ hơn hắn 2 tuổi.

Nhị ca nói: “Thắng cũng chẳng vinh quang”

Nói thế là không đúng, cuối cùng hắn có thắng được ta đâu. Đại ca thấy ta không bị thương mới bất đắc dĩ nói: “An Bắc! Mau tạ lỗi với Hạ công tử. Trên võ đài dùng ám tiêu là muội sai”

Ta nghe vậy cũng ngoan ngoãn nhận lỗi tạ tội, cuối cùng vẫn không quên cố ý bỏ thêm một câu: “Dù sao từ nay An Bắc vẫn muốn gọi Hạ công tử một tiếng ca ca. Lần này thật đã mạo phạm tôn trưởng rồi” (Note: tôn trưởng = người bề trên)

Đại ca nghẹn lời, cúi người: “Tiểu muội tuổi nhỏ không hiểu chuyện, mong Hạ công tử không để trong lòng”

Hạ Thịnh ôm một bụng tức nhưng vẫn phải im lặng không dám nói gì, đành nghiến răng nuốt hận vào trong.

Nhớ lại chuyện xưa ta không khỏi bật cười thành tiếng: “Lúc đó vì giúp huynh xả giận muội còn đi trộm bao bố úm hắn đánh một trận”

Nhị ca thở dài: “Sau đó bị cha cho ăn 30 đại bản mất nửa cái mạng”

Ta tốt bụng nhắc nhở: “Đại ca thay huynh chịu một nửa rồi còn gì nữa. Huynh mới ăn đòn nửa chừng đã im hơi lặng tiếng, may là còn chưa hù chết ta và cha đấy”

Nhị ca trừng mắt nhìn ta: “Còn không phải vì con sói lang nhà muội coi thường!”

Ta tranh thủ quay lại chủ đề chính: “Sao các huynh lại cùng nhau trở về?”

“Trên đường vô tình gặp thì đồng hành thôi. Cách biệt ba ngày quả thật làm người khác nhìn bằng cặp mắt khác xưa. Hạ Thịnh giờ cũng được coi là thiếu niên hào kiệt”

Nói cười một chốc đã qua nửa đêm.

Ngày hôm sau ta ngủ thẳng đến giữa trưa mới dậy, dùng bữa xong liền đi bộ đến thư phòng. Đúng như ta đoán, đại ca thật sự đang ở thư phòng cầm một quyển sách binh pháp đọc.

Ta cẩn thận lại gần, mười phần chân chó bưng chén trà nóng tới: “Đại ca, nghỉ chút uống miếng nước đã nào”

Mặt mày đăng nhăn của huynh ấy chợt giãn ra, đưa tay nhận chén trà một hơi uống cạn: “Ta biết ngay muội tỉnh dậy sẽ tới tìm ta mà”

Ta tủm tỉm cười: “Đó là tất nhiên. Lâu lắm rồi không gặp đại ca, người muội muội này nhớ nhung vô cùng”

Huynh ấy hơi ghét bỏ liếc ta một cái. Ta vội vàng nói tiếp: “Học cữu nói phải lấy tâm mình độ tâm người, ta nghĩ đại ca cũng phải thương nhớ ta vô ngần mới phải. Chẳng hay lần này trở lại mang quà gì về cho ta vậy?”

Đại ca vẫn trợn mắt nhìn nhìn ta, nhưng lập tức xoay người đi vòng ra phía sau giá sách mang một đống đồ to nhỏ đi ra.

Ý cười trên mặt ta ngày càng tăng, háo hức mở ra xem: “Trâm cài đầu này thật tinh xảo, mắt nhìn của đại ca tốt thật đấy” Ta để trâm sang một bên, chợt nghĩ tới điều gì…

“A Ngạn… À không phải, thái tử điện hạ cũng tặng ta không ít”

“Đồ chơi này thú vị ghê” Ta gảy vài cái ý định lựa một món khác biệt trong đống đồ vật, lại than thở: “Tháng trước thái tử tặng ta một viên ngọc liên hoàn, đến giờ ta còn chưa tháo ra nữa”

“Ồ, hai ngày trước ta cũng thấy hắn cầm một viên y hệt viên này”

Chọn tới chọn lui, ta bày đống đồ ra khắp nơi, đã không nhìn thấy chân mình, ta lại ngước đôi mắt trông mong nhìn đại ca chằm chặp.

Mặt huynh ấy hơi nhăn: “Sao thế, không tìm được thứ gì vừa ý à? Cũng phải, mấy thứ này thái tử điện hạ đều tặng muội rồi, tất nhiên là muội không thấy ngạc nhiên gì nữa”

“Ơ kìa, sao có thể so sánh với đại ca được? Trong lòng An Bắc, đại ca mới là tốt nhất” Rắm ngựa này thả từ nhỏ đến lớn, ta vẫn là ngựa quen đường cũ.

Đại ca bất đắc dĩ thở dài, lấy từ đằng sau ra một cái hộp gỗ. Ta với tay cướp lấy, vội vàng mở ra. Bên trong là một chiếc nỏ nhỏ sơn đen mạ vàng, ngoài ra còn có một mũi tên, rất dễ để trong tay áo. Ta cẩn thận cầm chiếc nỏ lên, dùng tay áo xoa xoa đồ quý giá.

“Cái này dễ dàng để trong tay áo, tuy nói chỉ dùng phòng thân, có điều muội ở kinh thành rất cần dùng đến” Đại ca có chút chế nhạo hỏi: “Thái tử điện hạ không biết muội thích cái này chứ gì? Vậy là không tặng trùng rồi”

Ta vui sướng đến nỗi không nỡ buông tay đùa nghịch chiếc nỏ, nghe vậy đáp lại: “Hắn biết, nhưng mấy thứ này không mang từ ngoài vào được, nói thẳng ra là không thích hợp”

Nhìn đại ca ý vị thâm trường cười cười, cầm lấy tay ta, làm như vô tình nói: “Nghĩ mà xem, thường xuyên tới đưa lễ như vậy chắc chắn là có gì không bình thường”

Ta cân nhắc câu chữ: “Đại ca, huynh nói xem, thái tử điện hạ sẽ không bỏ rơi ta chứ?”

Đại ca vẫn treo một nụ cười hàm ý sâu xa như cũ, có lẽ đã thấy nỗi sợ trong lòng ta: “An Bắc, muội nói ta nghe, muội thế mà cũng thích hắn?”

Ta ngẫm nghĩ ý vị trong lời huynh ấy, chợt ngửi ra mùi không ổn. Bát tự còn chưa có một nét, không đúng, ngay cả mực còn chưa chấm một cái, sao lại dùng từ “cũng”?

“Thích hay không thích ta cũng chẳng rõ. Chỉ là ngẫm lại, đông cung quy củ rực rỡ muôn màu như vậy, đau đầu lắm”

Đại ca hít một hơi, thấp giọng nói: “Đúng là đứa ngốc” rồi đưa chén trà nóng cho ta: “Nếu muội thật lòng thích hắn, tự nhiên sẽ vì hắn mà thay đổi rất nhiều, dù vậy muội cũng không cảm thấy ưu phiền”

Dứt lời huynh ấy dừng lại, trong ánh mắt chất chứa vài phần thương xót: “Còn nữa, từ rực rỡ muôn màu này, không phải dùng như vậy”

Nước trà chưa kịp nuốt trôi thiếu chút nữa là phun ra. Ta trừng mắt liếc huynh ấy: “Đại ca một thân một mình cũng đã lâu, chẳng biết khi nào mới rước tẩu tẩu về cho ta?”

“Nói năng càng ngày càng ngang ngược” Huynh ấy khom tay búng một cái lên trán ta, ta đau đến rụt người: “Bắc Cương nhìn thì yên bình, nhưng sóng ngầm mãnh liệt, ta nào có tâm tư mà nghĩ đến chuyện đó? Nếu muội thật sự vì chuyện này mà phiền muộn, vậy thì thay ta để ý đi, coi trọng người nào, muốn người nào làm tẩu tẩu chỉ cần thông báo với ta một tiếng, ta lập tức đi cầu hôn”

Đã gần cuối năm, mẹ ta bận rộn hẳn lên, không như ngày thường nhè ta ra bắt đọc sách như đòi mạng nữa. Thật ra không phải là ta không thích đọc sách, trước kia hai ca ca luân phiên đọc binh pháp cho ta nghe, ta còn nghe đến nghiện nữa kìa. Chẳng qua mẹ cứ bắt ta đọc mấy cuốn nữ tắc linh tinh, cứ đọc đến công dung ngôn hạnh là ta đã bắt đầu buồn ngủ, không làm sao nhớ cho được.

Vừa hay hai ngày nay tuyết rơi, trời chiều hiếm có hôm nào trong sáng. Tay ta không an phận trộm lấy cây thương quấn dây tua đỏ ở sân sau biểu diễn kỹ thuật dùng thương. Đương mùa mai nở, luyện thương mãi cũng chán. Ta nổi hứng đi ngắm hoa mai trong gió tuyết. Khi tuyết rơi vờn trên da thịt, ta nhất thời lại nhớ đến một từ về tuyết từ ngàn xưa lưu lại. Ta tỉ mỉ phân tích ý nghĩa hàm súc trong đó, chợt ngộ ra một điều. Mũi thương vừa chuyển, tua đỏ mềm mại tung lên, lại một chiêu nữa, âm thanh ào ào rơi xuống, sát khí nổi lên, cành mai theo tiếng mà rơi.

Ta vẫn còn đang hăng say thì nghe được tiếng bước chân lại gần, trong lòng nghĩ chắc là đại ca và nhị ca, đến rất đúng lúc, vừa hay dạy ta luyện chiêu thức mới. Vì vậy không quay đầu mà cây thương tua đỏ trực tiếp đâm về phía phát ra âm thanh. Ta vẫn sợ đả thương người nên cuối cùng vẫn thu lại vài phần lực. Người nọ dừng bước chân, tung người lên, chớp mắt đã bay lên cành cây đỉnh đầu ta. Khoé miệng ta hơi giật… Phốc một cái, mượn mai lấy lực, tấn công lên trên. Người kia hơi khom người đánh gãy cành mai trước mặt ta, đầu vẫn chưa ngẩng lên. Cành mai đung đưa tránh được mũi thương của ta, cánh hoa phiêu du bay trong gió.

Tần gia vốn là chí cương, lúc này đây dung hợp lại thiếu vài phần chính khí, còn có chút biến hoá khó dò. Tranh hơn thua đến hai hiệp ta mới phát giác ra người này dường như không phải người của Tần gia ta, cũng không giống người học kỹ thuật dùng thương quen thuộc của Tần gia. Ta thận trọng nhìn lên…

Phong tục ngàn xưa lưu truyền, không chỉ thổi tuyết về mà còn thổi luôn thái tử điện hạ đến. Một ngọn thương theo góc độ dò xét ngoan hiểm đánh lên người ta làm tay ta tê rần, thương thiếu chút nữa tuột khỏi tay.

Hắn cười nhẹ một tiếng: “Tỉ thí với ta mà muội còn phân tâm à?”

Ta không dám lơ là nữa, chuyên tâm nghênh chiến. Không nhớ đã đấu bao nhiêu hiệp…. Mấy năm nay không thường xuyên luyện tập, thể lực suy giảm nhiều, một lúc sau ta đã có cảm giác lực bất tòng tâm. Hắn không nhanh không chậm dẫn dắt ta tựa như đang chỉ điểm, mãi đến khi ta ôm ngực thở dốc mới thu lực lại. Ta thu thương, chống đỡ trên mặt đất hổn hển hồi lâu mơi bình ổn được hơi thở, lau mồ hôi trên mặt: “Sao huynh vào được đây?”

“Thế tử cho ta vào” Hắn cởi áo khoác lông cừu xuống, đi về phía trước hai bước, vô cùng tự nhiên choàng lên vai ta rồi thắt dây lại.

“Trời lạnh, muội lại đổ mồ hôi, chẳng may trúng gió cảm lạnh thì sao”

Nghe hắn nhắc tới đại ca, ta lại nhớ cuộc nói chuyện với huynh ấy trong thư phòng ngày đó, không tự nhiên đứng lên.

Vài năm ở Bắc Cương làm ta không nhớ nổi câu ‘nam nữ thụ thụ bất thân’. Một năm qua hắn thường xuyên tới đây, bọn ta còn thường xuyên lẻn ra ngoài chơi, đa phần là ta nữ phẫn nam trang. Động tác gần gũi, thân thiết như vậy cũng không ít, nhưng ta chưa từng nghĩ nhiều. Bây giờ ngẫm lại, tự dưng lại thấy xấu hổ. Cũng may hắn vờ như không phát hiện ra ta mất tự nhiên, vươn tay phủi tuyết trên đầu ta xuống.

Ta lén đưa mắt nhìn hắn, ai ngờ chạm phải ánh mắt của hắn liền cuống quít ngoảnh đi, cúi gằm xuống nhìn mặt đất đăm đăm. Trên đỉnh đầu ta vang lên tiếng cười khẽ, ta tức! Định hung hăng trừng hắn một cái cho hả dạ, nhưng ngẩng đầu liền chạm vào một đôi mắt hoa đào vì cười mà cong cong, bên trong như ẩn chứa muôn vàn tinh tú, tức giận cũng theo đó bay đi.

“Mắt huynh thật đẹp” Ta thật lòng khen ngợi nói.

“So với mấy tên đứng đầu khoa đoạt nguyệt, đẹp hơn rất nhiều lần”

Nét cười trên mặt hắn bỗng cứng đờ.

Ta thở dài một hơi: “Nếu như đổi cho ta thì tốt biết mấy, dù sao đôi mắt đẹp của huynh cũng chẳng để làm gì”

Hắn khoát tay, vừa nhanh vừa chuẩn búng trán ta, nghiến răng nghiến lợi nhưng giọng nói cực kì ôn nhu: “Không nói được thì nói ít đi một chút”
Nói xong lại búng thêm hai cái nữa.
Này? Huynh ghen tị với cái trán trời sinh cứng cáp của ta đấy à, vừa phải thôi chứ!

Lần này thái tử đến để đưa lễ vật hoàng thượng ban, vừa rồi náo loạn một trận nên tiện thể ngồi lại uống chút trà cho tiêu bớt mồ hôi, sau đó mới quay về.

Buổi chiều ta nằm trên sạp, suy xét phân tích kỹ thuật dùng thương của trận so tài hôm nay, bỗng dưng trong đầu hiện lên một ánh mắt hoa đào, miệng bất giác nở nụ cười. Cười xong ta lại hoảng loạn, vô duyên vô cớ cười đến là vui vẻ, chẳng lẽ ta thật sự là si ngốc rồi sao?
(Còn tiếp)
– – – – – – –
Note người dịch: Trong quá trình dịch mình đã cố gắng thuần Việt hết mức có thể nhưng mình nghĩ đây là văn phong cổ nên chủ yếu vẫn dịch theo hướng cổ để không làm mất cái hay của nó. Có chỗ nào không hiểu hoặc không rõ mong mọi người góp ý thiện chí để mình sửa ^^ Nói là truyện ngắn nhưng cũng hơi dài nên mình quyết định chia phần, phần hay còn ở đằng sau. Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ ^^
________________
Group: Phunulamdep Việt Nam “( ͡° ͜ʖ ͡°)”
Fanpage: Phunulamdep Việt Nam
Người dịch: Hoàng Ánh Nguyệt
________
Nguồn: http://www.zhihu.com/question/329971551
Cre pic: Pinterest


Hãy chia sẻ bài viết Phunulamdep ask: Đợi không nổi ngày trở về (Phần 2)
Phần 1:
Link phần 3:
Link phần 4:
Link phần 5:
Phần 6:
Link phần 7:
Phần 8:
– – – – – –
Note: Ai , khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/599519457579433