Tin Tức Phụ Nữ ask: Có câu chuyện nào làm bạn khóc không? (Đảo vĩnh viễn – phần 1) Link phần 2: ______________ Mùa hè năm 2005, tôi được chọn làm sinh viên trao đổi

Cùng xem bài viết Phunulamdep ask: Có câu chuyện nào làm bạn khóc không? (Đảo vĩnh viễn – phần 1)
Link phần 2:
______________
Mùa hè năm 2005, tôi được chọn làm sinh viên trao đổi được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

Phunulamdep ask: Có câu chuyện nào làm bạn khóc không? (Đảo vĩnh viễn – phần 1)

Link phần 2: https://www.facebook.com/groups/weibovn/permalink/633976387467073/
______________

Mùa hè năm 2005, tôi được chọn làm sinh viên trao đổi ở trường khoa học công nghệ Hồng Kông. Trường học được xây trên ghềnh đá cao ven biển, có thể thấy cảnh biển từ cửa sổ thư viện, tôi đã ở nơi này rất nhiều đêm. Tôi học chuyên ngành lịch sử, tới đây chỉ đọc được tiếng Trung, cả khoa chỉ có mình tôi là người đại lục. Tôi được phân ở một nơi cách trường học hơn mười phút đi bộ, trên sườn núi là các khu biệt thự san sát nhau, dưới núi là là khu của người già. Căn hộ cho thuê gồm hai phòng ngủ và một phòng làm việc chỉ có 50 thước vuông, tiền thuê nhà một tháng là năm nghìn nhân dân tệ. Ở gần có là quán 7-11 mở suốt 24 giờ, đó là lần đầu tiên tôi nhìn thấy một cửa hàng tiện lợi mở cửa buôn bán suốt đêm. Trong lòng tôi, nó đại biểu cho Hồng Kông, vĩnh viễn sáng sáng rực, vĩnh viễn ở đây.

Tôi thích nhất buổi tối sau khi tắm xong đi 7-11 mua sandwich và sữa chua, vừa làm cơm tối vừa làm bữa khuya, như vậy sẽ tiết kiệm được rất nhiều tiền so với ăn ở căn tin. Tôi ngồi một mình trên ghế dài khi đèn đường đã sáng lên, đeo tai nghe nghe nhạc. Lúc ấy vẫn chưa biết Trần Dịch Tấn, chưa biết đến Dương Thiên Hoa, ở Hồng Kông này chỉ biết mỗi Châu Kiệt Luân. Mấy cậu trai khôi ngô lái xe thể thao lao từ đỉnh núi xuống, đi qua tôi còn gào thét trêu đùa, còn những tốp nữ sinh mặc váy ngắn nữa. Bọn họ nhìn qua luôn vui vẻ, nhưng với tôi mà nói, bọn họ chính là một người Hồng Kông. Rất gần lại rất xa, thật chói mắt cũng thật vô tình.

Vào một ngày tháng 9, tôi ở thư viện viết báo cáo quên cả thời gian, lúc đến cửa hàng tiện lợi chỉ còn đúng một chiếc bánh sandwich. Tôi đứng dưới đèn đường, nhìn thấy một chiếc xe thể thao màu trắng bạc, dưới ánh trăng tỏa ra vầng sáng vô cùng xinh đẹp. Một thiếu niên mặc chiếc áo phông đơn giản đang ngồi trên ghế chỗ tôi hay ngồi, bên cạnh là một con mèo đang biếng nhác nằm sấp. Cậu ấy nói chuyện với con mèo, tôi không nghe được tiếng Quảng nhưng thật sự thích giọng nói của cậu ấy, vừa biếng nhác vừa mang theo ý cười. Tôi nhìn cậu ấy và con mèo đến thất thần, đứng một lúc mới phát hiện mình bất lịch sự. Lúc vội vàng xoay người định rời đi thì nghe thấy tiếng cậu ấy nói: “Cậu muốn ngồi đây không?”

Tôi cúi gằm mặt bước đến bên cạnh cậu ấy ngồi xuống, hai chúng tôi cách nhau một con mèo. Xé gói bánh sandwich, ngẫm nghĩ một lát, cuối cùng lấy hết dũng khí đưa một miếng cho cậu ấy. Cậu ấy sửng sốt cầm miếng bánh sandwich trong tay tôi, ý cười lan đến tận đuôi mắt, chỉ vào con mèo bên cạnh: “Cảm ơn, tớ có thể chia cho nó không?”

Tôi gật đầu, sau đó cậu ấy xé miếng bánh sandwich thành những mảnh nhỏ đặt bên miệng con mèo, nó ngóc đầu lên chậm chạp cắn một miếng. Cậu ấy cười khanh khách, cánh tay thoải mái gác lên lưng ghế, ăn hơn nửa miếng sandwich còn lại. Chúng tôi cứ im lặng ngồi cạnh nhau như vậy, không ai lên tiếng, hương vị cỏ cây thoang thoảng vờn quanh chóp mũi, tràn ngập sức sống, có lẽ vừa mới được tắm mưa xong. Chẳng biết đã qua bao lâu, tiếng xe thể thao gầm rú phá tan sự yên lặng của màn đêm, mấy chiếc xe huyênh hoang lao từ trên dốc xuống, sau đó lại mạnh mẽ lùi lại, dừng lại ngay trước mặt chúng tôi. Cửa xe hạ xuống, một cậu bạn thò ra hỏi: “Nhạc Chi, cậu ở đây làm gì?”

Cậu ấy không nói gì, đứng lên vỗ nhè nhẹ vào đầu chú mèo bên cạnh, sau đó quay mặt cười với tôi rồi mới đi về phía chiếc xe Farrari màu bạc. Cửa xe chầm chậm mở ra, cậu ấy xoay người ngồi vào trong. Một đoàn xe thể thao nghênh ngang rời đi, cậu ấy dẫn đầu lao về thế giới phồn hoa dưới chân núi. Tôi giơ tay lên nhìn đồng hồ, nương theo đèn đường nhìn giờ giấc, đã hơn 12 giờ đêm.

Từ đó trở đi, mỗi tối tôi đều đi đến ghế dài, thỉnh thoảng có thể nhìn thấy chú mèo con lang thang kia. Mười một giờ đêm, mấy nam sinh khoác vai nhau ôm bóng rổ rời đi, những cặp đôi yêu nhau đứng ở nhà ga nhẹ nhàng thủ thỉ, còn có thể nghe thấy tiếng côn trùng vang vọng. Đây là điểm tôi thích nhất ở Hồng Kông, mùa hè ở đây rất dài rất dài.

Cậu ấy xuất hiện trước mắt tôi một lần nữa, tiếng gầm rú của động cơ trong buổi đêm yên tĩnh lại càng trở nên rõ ràng. Tôi nghe thấy từ xa, xe phóng đến trước mặt tôi thì dừng lại. Cậu ấy ôm một túi thức ăn cho mèo rất to đi tới. Cậu ấy rất cao, cao đến nỗi chặn hơn nửa ánh sáng đèn đường. Tôi định chào hỏi cậu ấy, nhưng lại sợ cậu ấy không nhớ mình. Đúng lúc này có con mèo chui vào chiếc túi to của cậu ấy làm loạn, cả hai bị chọc cười cười ra tiếng. Lúc bốn mắt nhìn nhau, tôi chỉ biết ngượng ngùng cúi đầu, cậu ấy giơ tay lên, cực kì tự nhiên ngồi xuống bên cạnh, giả bộ thất vọng nói: “Hôm nay không có sandwich à? Đói chết mất!”

Mặt tôi ửng đỏ nói với cậu ấy: “Thật xin lỗi, tớ không hiểu tiếng Quảng”

Cậu ấy hơi sửng sốt, tiếp đó gật gật đầu, thay bằng tiếng phổ thông: “Ồ”

Tôi thở dài nhẹ nhõm, chỉ vào con mèo lang thang: “Tên nó là gì?”

Cậu ấy mở túi thức ăn ra đặt trên ghế rồi ngồi xuống chỗ bên cạnh tôi, lắc đầu nói: “Tớ không phải chủ của nó, tớ không được đặt tên cho nó đâu”

Tôi suy nghĩ một lát, nói: “Nói không chừng ở trong lòng nó đã lén đặt cho cậu một cái tên để nhớ cậu thật lâu, ờ, người đó đã mua thức ăn cho mình”

Cậu ấy quay đầu nhìn tôi, ánh mắt của cậu ấy lấp lánh như ánh sáng phồn hoa nơi chốn đô thành. Cậu ấy cười rộ lên lộ ra hai chiếc răng khểnh: “Vậy gọi nó là Sandwich nhé”

Nói rồi vươn tay về phía tôi: “Tớ tên là Trầm Nhạc Chi”

“Nguyễn Diên” Tôi nói.

“Là Diên trong diên vĩ đúng không? Đây là lần đầu tiên tớ gặp người mang họ Nguyễn”

“Ừ, tớ đến từ lục địa, quê ở phương Bắc rất xa nơi này”

Lúc cúi đầu xuống chợt nhìn thấy đôi giày màu trắng vô cùng sạch sẽ của cậu ấy, có lẽ rất đắt tiền. Tôi lén thu giày của mình về, giấu nhẹm trong bóng tối không ai nhìn thấy. Rất nhiều năm sau, mỗi khi gặp người đàn ông nào tôi vẫn luôn có thói quen cúi đầu nhìn giày của họ. Màu đen, màu xanh, màu nâu, giày bóng rổ, giày thể thao, giày da… nhưng chưa bao giờ được thấy lại một đôi giày màu trắng sạch sẽ giống của cậu ấy nữa.

Chúng tôi đều lạc lõng trong thế giới khổ cực bôn ba, nhưng Trầm Nhạc Chi thì khác, ngay từ khi sinh ra cậu ấy đã là đứa con của trời, sống trong mây hồng làm sao có thể nhiễm khói bụi trần gian? Lần tiếp theo tôi gặp Trầm Nhạc Chi là ở trường học. Ở cửa bể bơi, tóc cậu ấy hơi ướt rủ xuống trên trán, thoạt nhìn trông thật giống một đứa trẻ con. Tôi cúi đầu nghe hát, trong lòng là cậu ấy, trước mắt cũng là cậu ấy, bỗng dưng nói không nên lời, sau đó mới biết hóa ra chúng tôi là bạn cùng trường.

“Nhóc con” Cậu ấy gọi tôi.

Hai chúng tôi đứng đối mặt nhau trên chiếc cầu vượt, cuối cầu chính là biển rộng, xen giữa từng ngọn gió rong ruổi muôn nơi, chẳng biết vì sao bỗng dưng tôi lại muốn khóc.

“Cậu đang nghe bài gì thế?” Cậu ấy hỏi

Tôi không trả lời, chỉ gỡ xuống một bên tai nghe đưa cho cậu ấy. Cậu ấy hơi cúi người xuống, mặt tôi đỏ bừng, nhón mũi chân nhét tai nghe vào tai cậu ấy. Giọng ca của Châu Kiệt Luân mơ hồ vang lên: “Anh nguyện ôm lấy những tia nắng trên đỉnh đầu, chỉ vì muốn đứng bên cạnh che ô cho em”

“Ha” Cậu ấy cong khóe mắt cười, áo phông màu trắng bị gió thổi tung, cậu ấy nói: “Nhóc con”

Chúng tôi sóng vai nhau ra khỏi trường học, thật may ban đêm không có người, tôi rất sợ gặp bạn bè cậu ấy. Sợ cậu ấy giới thiệu tôi với bạn, lại sợ cậu ấy lúng túng không giới thiệu. Hai đứa cầm thức ăn đi tìm Sandwich, chợt phát hiện trong lùm cây nở rộ một khóm hoa.

“Là cây xương rồng” Cậu ấy nói với tôi

Ngày hôm ấy không tìm thấy Sandwich, nhưng tôi thật sự rất vui, cảm thấy mình cách cậu ấy rất gần. Chúng tôi ngồi trên hàng ghế dài dưới ánh đèn đường, mỗi người đeo một bên tai nghe nhạc ngồi ngắm trăng sáng, chẳng ai nói với nhau câu nào.

Lúc phải tách ra, cậu ấy cười nói: “Ngày mai gặp”

Không phải ngày nào tôi cũng gặp được Trầm Nhạc Chi. Có một lần gặp cậu ấy ở bờ biển, lúc đó khoảng ba bốn giờ chiều, ánh mặt trời hãy còn chói chang, tôi ngồi trên tảng đá ngắm nhìn sóng biển. Bỗng nhiên nghe thấy có ai đó gọi tên, tôi quay đầu lại, nhìn thấy Trầm Nhạc Chi mặc chiếc áo sơ mi đen, gió biển thổi tung mái tóc cậu ấy. Phía sau cậu ấy có năm sáu người, cả nam cả nữ. Con trai đều cao lớn đẹp trai, con gái thì mặc quần soóc ngắn lộ ra cặp chân dài nõn nà. Ánh mắt mọi người đều dừng lại trên người tôi tò mò đánh giá. Đầu tôi trống rỗng, đến khi phản ứng lại mới vội xoay người chạy đi thật xa. Dường như nghe thấy bạn cậu ấy hỏi tôi là ai, nhưng thật may không nghe thấy câu trả lời của cậu ấy.

Có đôi khi tôi hy vọng mình và Trầm Nhạc Chi chỉ gặp nhau ở chỗ kia, trên hàng ghế dài ngoài cửa hàng tiện lợi được ánh đèn đường chiếu rọi, thời gian dừng lại ở đó thì tốt biết mấy. Để tôi quên đi bản thân mình, quên đi chiếc siêu xe của cậu ấy, căn biệt thự của cậu ấy, thân phận của cậu ấy, quên đi ngoại hình anh tuấn và tuổi trẻ nhiệt huyết của cậu ấy. Cậu ấy nói tiếng Quảng rất lưu loát, ăn hải sản và món ăn Quảng Đông lớn lên, tất cả bạn bè đều ở nơi này. Còn tôi thì sao, rồi sẽ có một ngày tôi phải nói lời tạm biệt với thành phố này. Tôi không giống như người ta, tôi chỉ là một con bé đi trao đổi sinh viên, chứng chỉ chỉ có hiệu lực một năm. Bất kể thành tích có cao đến đâu thì cũng không thể lấy được tấm bằng tốt nghiệp ở đây, thời gian bây giờ phải dùng mỗi ngày đánh đổi.

Đến tối Trầm Nhạc Chi đến băng ghế dài tìm tôi.

“Nhóc con, ban ngày gặp cậu” Cậu ấy cúi người xuống che đi ánh sáng đèn đường: “Chạy gì mà chạy”

Tôi ngượng ngùng cười: “Bị muộn học ấy mà”

“Ha” Trầm Nhạc Chi ngồi xuống bên cạnh: “Cuối tuần này có rảnh không?”

“Hả?”

“Đi thuyền ngắm cảnh, tụi nó hỏi cậu có muốn đi cùng không”

Tôi lắc đầu: “Hay là thôi”

“Bình thường cuối tuần cậu làm gì?”

“Viết báo cáo, đọc sách. Tớ rất vô vị, còn chưa đi Vượng Giác nữa, nên đến giờ vẫn còn chưa phân biệt được nó với Tiêm Sa Chủy”

“Cậu chưa đi Vượng Giác sao?” Cậu ấy mở to hai mắt nhìn tôi: “Cậu nói đùa đấy à? Kennedy? Núi Thái Bình? Happy Valley?”

Tôi lắc đầu từng cái một.

“Cậu đến Hồng Kông bao lâu rồi?”

Tôi nói dối: “3 năm”

Trầm Nhạc Chi đứng lên, nháy mắt với tôi một cái: “Đi thôi, tớ đưa cậu đi Vượng Giác”

“Bây giờ ư?”

Nửa tiếng sau tôi đã đứng trong một nhà sách cũ ở Vượng Giác. Trên gác chật hẹp ở tầng hai, trong gác xép chất đầy sách, Trầm Nhạc Chi đứng trước một chồng sách lật giở hồi lâu. Lúc đi khỏi tôi mua một quyển “Thơ Đường” và một quyển “Đường Tống”, sách viết chữ phồn thể, giá cả không rẻ lắm, nhưng tôi thật sự rất muốn mua cái gì đó coi như là kỉ niệm. Tôi thích cuốn “Bạch mã khiếu tây phong” nhất, những thứ mọi người thấy hay tôi lại không thích. Ân oán giang hồ nào có nữ nhân mơ mộng tình dài.

“Ước mơ của tớ là mở một tiệm sách, trong đó có rất rất nhiều sách, anh cứ thoải mái chọn, không cần nói chuyện với tôi”

“Hình như cậu không thích nói chuyện với người khác lắm” Cậu ấy đưa tay ra sau đầu, đứng ngược hướng với dòng người tấp nập.

Tôi gật đầu: “Nếu có kiếp sau, tớ muốn làm một gốc cây thực vật, yên lặng hấp thụ ánh sáng mặt trời và những cơn mưa xối xả, cố gắng làm cho thế giới này trở nên đẹp đẽ hơn”

Đèn đỏ vụt sáng, chúng tôi dừng lại, đứng ở đầu đường Hồng Kông về đêm, cậu ấy nói với tôi: “Cậu đã rất đẹp rồi”

Ngày hôm sau Hồng Kông đón một trận mưa lớn. Dự báo thời tiết nói có bão đổ bộ, các trường học được nghỉ một ngày, người Hồng Kông đều đã quen với việc này, chỉ có một mình tôi thấp thỏm lo âu.

Tôi đứng dưới đèn đường đợi Trầm Nhạc Chi: “Tớ không tìm thấy Sandwich”

Cậu ấy vẫy tay ý bảo tôi đi theo, chúng tôi vào 7-11 mua một chiếc đèn pin rồi đi dọc theo đường núi. Ban đêm thật tĩnh lặng, chúng tôi đè thấp giọng gọi Sandwich, chỉ sợ làm người khác tỉnh giấc.

“Nhóc con, cậu sẽ rời khỏi Hồng Kông à?” Cậu ấy đột nhiên hỏi

Tôi vờ như mình không nghe thấy: “Hả?”

Cậu ấy nhún vai: “Sau khi tốt nghiệp tớ sẽ đi Mỹ học điện ảnh, cậu có muốn đi cùng tớ không?”

Khuôn mặt tôi chìm trong bóng đêm, như vậy thật may, vừa hay không để cậu ấy thấy vẻ bối rối của mình.

Tôi hỏi: “Cậu muốn đóng phim à?”

Cậu ấy gật đầu: “Phim ảnh ở Hồng Kông phát triển lắm, nơi đây là quê hương của tớ”

Sau trận mưa xối xả, lùm cây tản ra mùi hương tươi mát. Cậu ấy bỗng nhiên dừng chân, ngắm cảnh dưới dốc: “Cậu đã nhìn thấy cảnh đêm ở núi Thái Bình chưa? Có thể nhìn toàn cảnh cảng Victoria nữa”

Tôi lắc đầu.

Trầm Nhạc Chi quay lại nhìn tôi, cậu ấy cười rộ lên: “Vậy cậu không cần đi xem đâu, ở đây đẹp hơn”

Tay tôi đặt trong lòng bàn tay cậu ấy, đây là lần đầu tiên được chạm vào cậu ấy, lòng bàn tay của cậu ấy thật ấm áp, dễ dàng kéo tôi đi.

Trầm Nhạc Chi, chắc hẳn cậu đã từng ngắm nhìn vô số phong cảnh bao la hùng vĩ đúng không? Còn tớ, dù có đi qua bao nhiêu cảnh đẹp cũng chẳng bằng đi bên cạnh cậu. Âm thanh nhỏ vụn hòa lẫn trong màn đêm mênh mang càng làm cảm động lòng người, khiến cho người ta muốn khắc ghi trọn đời trọn kiếp, không phải là ngọn đèn của vạn nhà dưới chân, mà là thời khắc được đứng kề bên cậu.

Một trận gió thổi qua, chúng tôi nghe thấy âm thanh sột soạt. Tôi ngồi xổm xuống, nó liền nhào vào trong ngực. Kí túc xá của tôi cấm nuôi thú cưng, trong nhà Trầm Nhạc Chi lại có người dị ứng lông mèo. Tôi buồn bã ôm Sandwich, tôi chưa từng gặp bão bao giờ, thế nhưng bây giờ còn lo cho Sandwich hơn cả bản thân.

Trầm Nhạc Chi rút điện thoại ra gọi điện, nói với người bên kia: “Tớ mời cậu đi ăn cơm”

Không lâu sau có một chiếc xe việt dã đi lên từ chân núi dừng lại trước mặt chúng tôi. Một cô gái mặc áo trắng quần soóc bò đi xuống, da của cô ấy phơi nắng thành màu lúa mạch rất đẹp. Cô ấy cau mày nói: “Trầm Nhạc Chi, cậu có biết cậu rất đáng ghét không?”

Trong nháy mắt ánh mắt của Trầm Nhạc Chi sáng lên, cậu ấy nói: “Tống Minh Lãng, đã nói với cậu bao nhiêu lần rồi, lái xe chậm một chút”

Cô gái được gọi là Tống Minh Lãng đi đến trước mặt tôi, vươn tay đón lấy Sandwich trong ngực. Tôi nhớ rõ buổi đêm hôm ấy, không có trăng, không có sao, cũng không có gió, tôi đứng trên đỉnh núi ngăn cách với trời có thể thấy cả đảo Hồng Kông. Đó cũng là lần cuối cùng tôi nhìn thấy Sandwich.

Sau khi cơn bão qua đi, Sandwich ở nhà Tống Minh Lãng bị ngã từ cửa sổ xuống gãy cả chân trước. Ngay trong đêm Tống Minh Lãng đưa nó đi tìm bác sĩ thú y, sau khi kiểm tra mới phát hiện mắt nó bị thương nặng, một bên đã bị mù. Cuối cùng Tống Minh Lãng quyết định nuôi nó. Tôi áy náy muốn chết, mình thế mà chưa từng phát hiện ra chuyện mắt Sandwich bị thương, chưa từng nghĩ tới lý do tại sao nó phải đi lang thang, nói không chừng là bị người chủ cũ vứt bỏ, hay có khi quên mất đường về nhà.

Trầm Nhạc Chi an ủi nói: “Lúc nào cậu muốn gặp nó thì tớ sẽ đưa cậu đến nhà của Tống Minh Lãng, cậu đừng buồn”

Như vậy thật tốt, nhưng tự đáy lòng tôi đang tự nói với chính mình, sớm muộn gì cũng sẽ có một ngày tôi phải rời xa, mà một ngày nào đó nó cũng sẽ già đi. Có người thay tôi chăm sóc nó, cho nó một mái nhà, dù cho nó không nhìn thấy gì cũng có thể bình yên đi vào giấc ngủ, đây đã là chuyện đáng mừng nhất. Nhưng tôi không còn được gặp lại Sandwich, cho nên ở trong kí ức của tôi nó sẽ không bao giờ già đi.

Không có Sandwich, tôi cứ tưởng mình đã không còn lý do đi gặp Trầm Nhạc Chi. Nhưng ngay ngày hôm sau, khi tôi chạy hồng hộc đến cửa hàng tiện lợi đã thấy một cậu thiếu niên mặc chiếc áo màu đen, giơ gói to trên tay mình lên, khua khua trước mặt tôi cười: “Nếu lần sau cậu đến muộn tớ sẽ không để phần cho cậu nữa đâu”

Chúng tôi ngồi sát bên nhau, cậu ấy dạy tôi chơi PS3. Cậu ấy thích Trần Dịch Tấn, còn dạy tôi hát bài “Chi bằng không gặp”.

“Khuôn mặt tươi cười tôi muốn gặp chỉ còn là hoài niệm, bối rối không biết phải nói tiếp thế nào” Tôi chỉ biết hát duy nhất câu này, bởi vì nó nghe rất giống quốc ngữ.

Mùa đông ở Hồng Kong tới rất muộn, nhưng đến một cái là lạnh buốt. Trường học nằm ở bờ biển, ngày ngày sương mù bao quanh, quần áo và khăn mặt phơi mãi mà vẫn chưa thấy khô. Tôi và bạn cùng phòng muốn mua một chiếc máy sấy, đi siêu thị xem giá xong liền từ bỏ ngay ý định này. Ban đêm tôi bắt đầu mất ngủ, đi tất vẫn không chịu nổi, ban đêm lạnh hơn ban ngày rất nhiều. Lúc nào ngủ không được sẽ ngồi bên cửa sổ đếm sao, đếm mãi đếm mãi mới nhận ra, khi mùa đông kết thúc cũng là lúc mình phải rời đi. Về quê hương của tôi, nơi đó cái gì cũng tốt, chỉ là không có cửa hàng tiện lợi mở cửa suốt hai mươi tư giờ.

Trầm Nhạc Chi đưa tôi đi ăn cua, những hai ngàn một mâm. Ngay cả cách ăn tôi còn không biết, chỉ biết xấu hổ cúi thấp đầu, dùng sức một chút lên cái kìm trên tay, thịt cua bị kẹp nát bấy.

Trầm Nhạc Chi lắc đầu: “Con gái chỉ có ăn là giỏi thôi”

Cậu ấy giúp tôi tách thịt cua từng chút một, rượu mơ ấm áp theo cổ họng nồng lên đến mũi. Ăn xong cua tôi bắt đầu đau bụng, trên trán đổ mồ hôi lạnh, đến đi còn không vững. Lúc đứng lên quay đầu lại nhìn, phát hiện trên ghế đỏ một vùng. Trầm Nhạc Chi nhanh chóng cởi áo khoác ra, ngồi xổm xuống buộc áo bên hông tôi, sau đó cậu ấy đứng lên vỗ vỗ đầu tôi nói: “Nhóc con”

Bây giờ tôi mới biết cua có tính hàn, không nên ăn trong kì kinh nguyệt. Trầm Nhạc Chi đi cửa hàng tiện lợi mua thuốc giảm đau, cậu ấy cau mày chăm chú đọc từng thành phần, cách sử dụng và lưu ý của thuốc. Người tôi lạnh ngắt, uống xong thuốc đã hơi buồn ngủ, Trầm Nhạc Chi nhỏ giọng nói: “Cậu theo tớ về nhà đi”

Đó là lần đầu tiên và cũng là duy nhất tôi đến nhà của Trầm Nhạc Chi. Căn biệt thự đứng sừng sững trên núi, trong gara để xe không biết có bao nhiêu siêu xe, đỗ dài ở ven đường cũng có. Quản gia và bảo an thức trắng đêm không ngủ, xếp hàng hai bên đường gọi cậu ấy hai tiếng “cậu chủ”. Tôi giống như cô bé lọ lem bẩn thỉu, chỉ biết cúi đầu không dám nói một câu. Bố mẹ của Trầm Nhạc Chi không có ở nhà, cậu ấy để tôi ngủ ở phòng mình, cậu ấy nghĩ như vậy mới là chu đáo. Từ ngày tôi đến Hồng Kông chưa từng thấy căn phòng nào lớn thế này, chỉ một căn phòng ngủ thôi mà lớn hơn cả căn hộ tôi thuê.

Cậu ấy để một ngọn nến thơm ở đầu giường, vỗ vỗ đầu tôi nói: “Ngủ ngon”

Tôi tắt đèn rồi nhắm mắt lại, nằm trên giường không dám động đậy, chỉ sợ mình làm bẩn giường cậu ấy. Chúng tôi chỉ cách nhau một bức tường, tôi vươn tay ra chạm lên chiếc tường bị bóng tối bao trùm, thật dày, hệ thống lò sưởi trong phòng cũng không thể làm nó ấm lên. Suốt một đêm không ngủ, nằm trên chiếc gối mềm mại, mùi hương của ngọn nến rất thơm, trên giá áo vẫn treo áo khoác của cậu ấy, sao tôi có thể đi vào giấc ngủ đây, rõ ràng là tôi đang ở trong mơ. Tôi nghiêng đầu, nhìn mặt trời trên biển chầm chậm nhô cao. Tôi lén dậy đi giặt sạch áo khoác của Trầm Nhạc Chi, lúc lật mặt trái áo ra thấy hàng nhãn hiệu tiếng Anh, nhìn nó thật lâu mà chỉ có thể cười khổ.

Trầm Nhạc Chi mang đồ ăn sáng đến cửa phòng, nhìn thấy tôi đã thu dọn chỉnh tề, hơi sửng sốt: “Cậu nên ngủ thêm lúc nữa đi”

Tôi mỉm cười đưa áo cho cậu ấy. Bây giờ đến cậu ấy cười khổ: “Cậu không cần tự tay giặt đâu”

Tôi gật đầu nói: “Tớ biết”

(Còn tiếp)
_____________
Group: Phunulamdep Việt Nam “( ͡° ͜ʖ ͡°)”
Fanpage: Phunulamdep Việt Nam
Người dịch: Hoàng Ánh Nguyệt
_________
Nguồn: https://www.zhihu.com/question/348277841/answer/965828961
Cre pic: Pinterest


Hãy chia sẻ bài viết Phunulamdep ask: Có câu chuyện nào làm bạn khóc không? (Đảo vĩnh viễn – phần 1)
Link phần 2:
______________
Mùa hè năm 2005, tôi được chọn làm sinh viên trao đổi , khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/633746110823434