[Tin Tức Phụ Nữ ASK] BẠN CÓ NHỮNG BÍ MẬT GÌ CHỈ DÁM NÓI KHI ẨN DANH?_______________Người dịch: Phi Vũ | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại

Cùng xem bài viết [ZHIHU ASK] BẠN CÓ NHỮNG BÍ MẬT GÌ CHỈ DÁM NÓI KHI ẨN DANH?_______________Người dịch: Phi Vũ | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[ZHIHU ASK] BẠN CÓ NHỮNG BÍ MẬT GÌ CHỈ DÁM NÓI KHI ẨN DANH?
_______________
Người dịch: Phi Vũ | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost.
_______________
[+52.402]
Tôi ghét cách làm việc cũ rích của cục quản lý hồ sơ.
> [+5.203] Đồng chí đã nói ra rồi, chứ tôi là tôi không dám nói đâu.
[+25.296]
Tôi là nam, không cách nào quan hệ với người khác được, bất kể là nam hay nữ.
Hồi cấp ba, lúc tập kịch, cuối tuần tôi với mấy người anh em hỗ trợ bố trí đồ dùng biểu diễn, làm xong thì bắt đầu đánh bài, ai thua sẽ mặc trang phục diễn kịch để tấu hài, qua mấy vòng rồi thắng thua đều có. Ai biết cha tôi lại tới tìm tôi. Lúc đó tôi đang mặc sườn xám của bà vợ lẽ, cầm quạt làm trò, chọc cho đám “nữ sinh” cười ha hả. Cha tôi xanh mặt lôi phắt tôi xuống. Tôi không nhớ mình bị kéo về nhà như thế nào, tóm lại là ông ấy đánh tôi một trận nhừ người, nói tôi là “thằng hề vất hết thể diện”, “Thằng điên”, “Ái nam ái nữ”. Lúc ấy còn nhỏ, tôi tưởng cha giận tôi ở nhà không chịu làm bài tập.
Sau đó, cha tôi lấy ra đâu ra mấy thứ hình ảnh không biết phải diễn tả thế nào, nhìn vào khiến người ta cực kỳ khó chịu. Những khối màu sắc vặn vẹo trên màn ảnh, những tiếng kêu thảm thiết đáng sợ vang bên tai. Cha tôi vừa ép tôi phải xem, vừa ép tôi phải làm mấy cái hành động không cách nào diễn tả giống ông ấy. Tôi hoảng sợ muốn chạy trốn, kết quả bị ông ấy ấn lên ghế sa lon, tiếp tục ép tôi xem.
Cơ hồ tuần nào tôi cũng phải chịu hình phạt tàn nhẫn ấy. Lúc bác tôi không có mặt, tôi hoàn toàn không hiểu cái loại phim đó có gì đáng để xem. Một đống thịt màu trắng màu đỏ màu đen chen chúc nhau trên màn ảnh, các loại vết máu, dây và roi đi chung với đám phụ nữ tóc tai đủ màu kêu gào thảm thiết. Nhất là những tiếng kêu gào rên rỉ kia, đến bây giờ chúng vẫn còn xuất hiện trong những cơn ác mộng của tôi. Có lúc bạn học nữ giật mình hét lên một tiếng, tôi còn sợ hơn các cô ấy. Chuyện này kéo dài tới năm lớp mười hai, tôi chuyển đến nhà bác để chuẩn bị thi cao đẳng.
Mẹ tôi qua đời trong một tai nạn giao thông từ khi tôi còn rất nhỏ, người đâm phải bà ấy có chống lưng, sau khi họ cho cha tôi một công việc tốt và một khoản tiền bồi thường kếch xù, cha tôi không tiếp tục truy cứu nữa. Tiếp đến, ông ấy dùng số tiền đền bù mạng sống của mẹ tôi để cưới một cô vợ kế rất đẹp, người ngoại quốc, bây giờ nghĩ lại thì chắc là người Việt Nam, chẳng được mấy tháng thì người đó ôm tiền chạy mất. Sau này cũng chẳng còn người phụ nữ nào đồng ý gả cho cha tôi nữa. Bởi vậy nên từ lúc còn bé tôi luôn được bác chăm sóc, nhà bác cách trường khá gần.
Đến đại học thì tôi hoàn toàn được giải thoát. Thành tích của tôi không tồi, bình thường cũng tương đối hài hước, làm lớp trưởng. Có lần trường tổ chức hoạt động ngoại khóa, một bạn học bị sâu bướm rơi trên người, cô ấy hoảng sợ thét ầm lên, tôi cũng sợ hãi, cả người run lẩy bẩy, một bạn trưởng ban khác tên Huệ thấy tôi không ổn nên sau khi xử lý xong công việc bèn âm thầm hỏi tôi bị làm sao. Tôi chỉ có thể trả lời là do hồi nhỏ xem phim ma bị giật mình, không nghe được tiếng con gái la hét. Huệ Huệ là người rất thân thiện, âm thầm họp nữ sinh lại, đề nghị mọi người cố gắng đừng la hét trước mặt tôi. Sau đó càng nhiều thứ xảy ra, chúng tôi thường xuyên qua lại, cô ấy trở thành bạn gái tôi, cha mẹ cô ấy rất ưng tôi, cha tôi cũng rất muốn cô ấy trở thành con dâu. Cha tôi nhân lúc bác tôi tán chuyện với cô ấy thì âm thầm bảo tôi: “Mau làm chuyện đó đi.” Vừa nghe vậy, tóc gáy tôi lập tức dựng ngược, sau đó nghĩ đến cảnh cùng Huệ Huệ làm chuyện đó, tôi thực sự không chịu được. Tôi không cách nào tưởng tượng Huệ Huệ sẽ phát ra cái thứ âm thanh thê thảm đó, thật sự rất khủng khiếp.
Năm thứ tư đại học, chúng tôi đính hôn. Trước khi nhận bằng tốt nghiệp, tôi đã kể chuyện này cho Huệ Huệ nghe. Tôi có thể ôm cô ấy, hôn cô ấy một cách rất bình thường, nhưng không cách nào “lên” nổi. Huệ Huệ rất dịu dàng, nói dù sao cũng đã đính hôn rồi, chúng ta cứ thử một chút, từ từ làm quen. Tiếc là vẫn hết cách, chỉ cần vừa nghĩ đến chuyện đó thì tiếng kêu thảm thiết kia lập tức vọng về bên tai tôi, các khối thịt đáng ghét kia lại hiện lên trước mắt. Lúc ấy tôi liền ói ra, rất mất mặt. Huệ Huệ hơi buồn nhưng vẫn ân cần bưng nước nóng đến cho tôi. Tôi lập tức giải thích mình chưa bao giờ ghét cô ấy, chẳng qua là ám ảnh tuổi thơ quá lớn, không phải lỗi của cô ấy.
Sau này, ngày kết hôn cứ kéo dài mãi, chúng tôi làm việc ở hai chỗ khác nhau, tình yêu rốt cuộc đã bị đánh bại bởi thời gian và khoảng cách, có thể coi là chia tay trong hòa bình.
Thời gian tiếp theo tôi đã qua lại với vài người, đại khái đều đã chia tay trước bước chân tiến lên giường, thậm chí còn có một anh chàng da mặt khá dày, song tôi vẫn không có hứng thú với cậu ấy, đành chia tay. Lúc Huệ Huệ kết hôn, tôi có đến tham dự, lặng lẽ gửi tiền mừng. Mấy hôm trước thấy cô ấy đăng ảnh con gái đầy tháng, cô bé đáng yêu lắm.
Cha tôi cứ cằn nhằn hoài, tôi đành lấy lý do nhà chúng ta nghèo, con gái nhà đàng hoàng không thích bị gả đến nhà như thế để dỗ ông ấy. Nếu ông ấy vẫn cằn nhằn, tôi lập tức tắt máy, không gửi tiền cho ông ấy nữa. Làm vậy thì ông ấy sẽ ngừng một thời gian.
> [+7767] Tôi đã đi khám rồi, bác sĩ nói phải chữa từ từ. Nếu quả thực không được thì nhận nuôi một đứa bé cũng đâu có tồi. Tôi buồn cha mình không chỉ vì chuyện này, còn thêm việc ông ấy cứ thích đi trêu chọc đàn bà con gái, không đứng đắn gì cả!
> [+4975] Ban đầu đọc khá hoang mang, sau đó đọc lại một lần nữa mới xác định được giới tính của chủ thớt. Tôi muốn hỏi một chút, hiện tại anh có cảm nghĩ gì về vấn đề kết hôn? Chẳng lẽ lại tìm một người bình thường có thể chấp nhận cuộc sống không tình d*c để sống qua ngày sao?
>> [+6032] Tùy duyên thôi, tôi thấy rất nhiều đồng nghiệp kết hôn xong cũng không hẳn đã hạnh phúc. Tôi sống độc thân qua ngày cũng rất thoải mái, tiền dưỡng lão đã chuẩn bị xong từ lâu rồi. Sau này tiễn cha tôi xong thì tôi sẽ xin nghỉ hưu. Nếu có thể, tôi muốn tới vùng núi để dạy học hoặc tới viện mồ côi để làm từ thiện. Cứ vậy rồi vượt qua quãng đời còn lại cũng rất tốt mà.
> [+6842] Năm đó cha cậu hẳn là sợ cậu biến thành gay, cho nên sau đó ổng bắt đầu cưỡng chế “chữa trị” cho cậu. Chắc là trong lòng cậu cũng hiểu chứ nhỉ?
>> [+1951] Nhưng lúc đó tất cả bạn học đều mặc đồ nữ, mấy đứa cùng lớp đứng trên sân khấu với tôi còn đội tóc giả, bắt chước nữ sinh thời dân quốc cực kỳ giống.
[+13.991]
Bài tập hồi nghỉ đông của tôi đến giờ vẫn chưa xong đây này.
[+15.245]
Tôi cảm thấy theo đuổi idol một cách mù quáng đều là lũ ngu hết.
[+8.989]
Mỗi lần uất ức đến tuyệt vọng, tôi lập tức mở topic này ra đọc.
Hóa ra tất cả chúng sinh đều khổ, tôi vẫn còn tiếp tục chịu đựng được.
[+10.520]
Bạn gái tôi yêu chị của tôi. Cô ấy làm người yêu tôi chỉ để được ở gần chị tôi mà thôi…
——————————
Link: https://www.zhihu.com/question/385655582
Artist: のみや


Hãy chia sẻ bài viết [ZHIHU ASK] BẠN CÓ NHỮNG BÍ MẬT GÌ CHỈ DÁM NÓI KHI ẨN DANH?_______________Người dịch: Phi Vũ | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/725666508298060