Thực ra cũng không lâu lắm. Nhưng tôi cứ cảm thấy thời gian trôi chậm quá. hai hôm nay tôi đang chuẩn bị đồ về quê. Cảm ơn tất cả những lời khuyên nhủ và ý kiến

Cùng xem bài viết Thực ra cũng không lâu lắm. Nhưng tôi cứ cảm thấy thời gian trôi chậm quá. hai hôm nay tôi đang chuẩn bị đồ về quê. Cảm ơn tất cả những lời khuyên nhủ và ý kiến được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

Thực ra cũng không lâu lắm. Nhưng tôi cứ cảm thấy thời gian trôi chậm quá. hai hôm nay tôi đang chuẩn bị đồ về quê. Cảm ơn tất cả những lời khuyên nhủ và ý kiến của mọi người. Cảm ơn sự quan tâm của mọi người nữa.

Tôi không về được nữa rồi. Dù là trân trọng quãng thời gian cũ hay cố tranh giành đi nữa, cũng không thể trở về.

Nãy S bảo tôi rằng Đại Thành kể với cổ, Y đã đi tìm L, Y nói ảnh muốn ở bên L, muốn kết hôn, muốn bù đắp tất cả khoảng thời gian trong dĩ vãng. Sau đó Y lấy nhẫn ra, cầu hôn L. Nghe S kể, cầu hôn ngay tại chỗ L làm việc, L khóc nức nở, Y cũng khóc.

Chắc ôm đầu khóc ha. Tôi nghĩ vậy. Họ đang vui vẻ hay xúc động. Cảm xúc đúng là một thứ lên xuống thất thường.
Bù đắp tất cả khoảng thời gian trong dĩ vãng. Thế tôi đây là gì.

Ở bên nhau 6 năm. Chúng tôi chưa bao giờ nghĩ đến chuyện kết hôn. Ảnh chưa từng nghĩ đến chuyện kết hôn.

Đại Thành nói có lẽ họ sẽ tổ chức đám cưới vào ngày 1 tháng 10. Tôi cứ cho rằng mấy hôm trước là kết thúc của câu chuyện rồi. Thật ra chẳng phải.
Phần cuối câu chuyện, Hoàng tử và Cô bé lọ lem sống hạnh phúc bên nhau. Nhưng, tôi chẳng phải cô bé lọ lem.
Tiếc thay.

Vừa mới nhận được một tấm ảnh chụp màn hình mà S gửi.
Là một tấm hình Y vừa đăng trên blog.

Chụp Y và L.
Trong tấm ảnh ấy, L ngồi trên vai Y. Tựa như khi tôi còn bé tí, ba đặt tôi lên vai rồi đi đến rạp chiếu phim, L vẫn cột tóc củ tỏi, mặc áo sơ mi oversize màu xám, chân đi đôi tất bảy màu. Còn Y nở nụ cười đầy quen thuộc.
Hai người họ đang cười, bức hình tả rõ hai chữ “hạnh phúc”.
Bình luận đầu tiên là L, cổ gửi một icon nụ hôn.

Tôi không cao cả như mọi người nghĩ đâu, tôi cũng chửi, tôi cũng hận, cũng nguyền rủa bọn họ.
Chỉ là tôi biết rõ mình đã làm những gì. Tôi cũng hiểu rốt cuộc trong chuyện này, tôi đã sai bao nhiêu.
Mười ngày trôi qua, giờ tôi bình tĩnh hơn nhiều. Khi đối mặt với lời hỏi han của người thân, tôi đã có thể thản nhiên kể rõ. Bác gái của tôi lặp đi lặp lại một câu, không nên ở chung sớm như thế.
Tôi biết ý của bác là tôi không biết tự trọng.
Nhưng cho tới giờ phút này, điều tôi muốn nói là mọi người hãy lấy tôi làm ví dụ. Đừng quá coi trọng mình, chúng ta đều là những con người bình thường giữa đời thôi, chẳng ai sinh ra đã hơn người một bậc, hồi trước tôi vẫn luôn nghĩ Y hẹn hò với tôi là Y có lời, nhưng kết quả ra sao, mọi người biết cả rồi đấy.
Yêu đương không ăn được, khi người đàn ông muốn một đời sống gia đình bình thản, thì mọi giận hờn, nũng nịu của bạn sẽ chẳng ra sao.
Ai cũng cần học cách vun vén gia đình.

Mọi người khoẻ không? Dạo này tôi ổn, đã có công việc, S vẫn hay gửi bài đăng của Y với trạng thái ảnh chia sẻ bài viết của L cho tôi coi.
Tôi vẫn muốn xem, tôi không kìm được, tuy buồn nhưng vẫn cứ xem, S copy, paste gửi tôi, tôi nhìn rồi sẽ rơi nước mắt.
Có hoạt động mới, là bài đăng do L viết, cũng lâu rồi, giờ Y share lại. Y bình luận vào bài viết ấy, cụ thể là gì tôi cũng quên, đại loại là ảnh đã không còn trân trọng từ lâu rồi.

Tôi không muốn nói gì về Y nữa, bởi tôi đã lãng phí một khoảng năm tháng dài rộng nơi ảnh, cuối cùng chỉ đổi lấy một kết cục như thế, tôi còn có thể nói gì nữa đây.

Thật ra tôi là kiểu nghĩ gì viết đó, có lúc tôi update rất ít, là bởi sợi dây liên kết giữa tôi và Y ngày càng mờ nhạt. Như có bạn từng nói ấy, tựa như một tên rình trộm, lúc nào cũng ngó nghiêng cuộc sống của ảnh.

Nếu phải viết gì đó, thế thì tôi sẽ chọn hai chuyện để kể, một cái là để mọi người lấy tôi làm gương, cái còn lại là để trái tim tôi phủ định Y thêm lần nữa.

Một khi con người thay lòng, họ sẽ không quay đầu lại, cho dù bạn có cố gắng ra sao. Y thay lòng dứt khoát lắm, nhưng đây không phải chuyện ngày một ngày hai. Tôi hồi tưởng lại vô số khoảnh khắc trong dĩ vãng, tình cảm của Y dần dần thay đổi.
Có lần chúng tôi đi dạo phố, tôi muốn mua loại mặt nạ bùn màu xanh của Borghese. Lúc đó Y nói, đừng mua mẫu này, dễ kích ứng, rát mặt lắm. Mua cái màu hồng kia đi, tốt hơn đó em.
Tôi trêu ảnh, sao anh biết rõ thế hả.
Ảnh cười, lảng sang chuyện khác.
Đúng vậy, giờ nghĩ lại thấy ghê tởm, thấy ớn lạnh quá.

Lâu rồi không update nhỉ.

Y đã mua nhẫn kim cương cho L, còn đăng bài nói sẽ làm đám cưới vào ngày 1 tháng 10, là ngày 1 tháng 10 năm nay, Y đăng hình và thông báo ở tất cả các mạng xã hội mà ảnh sử dụng.

Bạn bè, bạn cùng nhóm của Y, cả bạn học hồi bọn tôi còn ở bên nhau nữa, đều nói chạy đường dài cũng đến đích, tôi nghĩ cụm “chạy đường dài” này ý chỉ đường tình, đường tình đằng đẵng của Y là L.

Y gửi một tin nhắn cho tôi, nói mong sau này tôi sẽ sống thật hạnh phúc. Tôi vẫn để đó, kìm nén tâm tư muốn trả lời, nhưng đêm nào tôi cũng lôi ra xem lại, nghĩ nên nhắn lại thế nào đây, cứ gõ được nửa buổi lại xoá sạch.
Sau đó, tôi trả lời, em sẽ hạnh phúc cho anh xem.
Ảnh nhắn lại ba chữ, thế thì tốt.

Có lẽ cứ kết thúc vậy thôi.

Sáng nay Y đăng một trạng thái mới.
Bỏ lỡ cùng Cứu vớt + Thời gian cùng Kiên trì = Trời ban tình yêu đích thực cho kẻ này.

S bình luận, hai con súc vật tằng tịu với nhau. Sau đó Y xoá bạn S.
Đây là thứ tình yêu tôi tự cho là bền vững từ thời đại học.

Tôi sai rồi. Tôi không nên vẽ ra một vòng tròn rồi ôm đau thương nằm lặng trong đấy. Đêm qua đi hát karaoke với bạn, đang hát được nửa, tôi bỗng khóc oà, ngồi trong phòng cầm micro khóc đến nỗi mất cả tiếng. Bạn bè đi chung nhìn tôi, coi bộ cũng bối rối, ngượng ngùng. Tôi không định khóc, nhưng nhìn dáng vẻ Mạc Văn Úy hiện trên màn hình, làm tôi không kìm lòng được. Rượu vào làm người ta to gan hơn là thật đấy, tôi vào WC, gọi cho ảnh. Ảnh bắt máy, alo một tiếng, tôi liền cúp luôn. Tôi cầm điện thoại, ngồi trên nắp bồn cầu trong phòng vệ sinh, tôi tự nhủ với lòng, ảnh sẽ gọi lại, chắc chắn, dù gì chúng tôi cũng ở bên nhau mấy năm kia mà, chúng tôi từng yêu nhau. Tôi cứ ngồi cầm điện thoại chờ, chờ mãi, chờ mãi, tôi hồi hộp quá, vội chỉnh điện thoại về chế độ yên lặng, sau đó bỏ vào túi áo, cứ cách mấy giây lại lấy ra coi. Lát sau tôi chỉnh thành mức âm báo lớn nhất, ảnh không gọi lại. Tôi tự an ủi mình, ảnh đang nhắn tin cho mày thôi, chắc là vậy mà. Ảnh không gọi lại, cũng chẳng nhắn tin. Lúc ấy tôi thấp thỏm lắm, tôi vẫn luôn tìm cớ để gọi lại cho ảnh, nhưng khi tôi gọi lại thì ảnh đã tắt máy. Tôi khóc nức nở. Tôi về nhà, cả khuôn mặt sưng phù. Tối qua tôi nghĩ mình sẽ bị bệnh cơ, nhưng sáng nay tỉnh dậy, ngoài cảm giác buồn nôn ra thì tôi chẳng bệnh tật gì như tôi đoán cả. Tôi là kẻ yếu đuối, tự ti, không có nguyên tắc, tôi cứ nghĩ mình cầm lên được thì cũng bỏ xuống được, nhưng thật ra tôi là người khó buông bỏ. Tôi hay bất chợt nghĩ về Y, nghĩ về khoảng thời gian đi ăn quán ven đường với ảnh và bạn bè cùng nhóm của ảnh, ngồi uống bia, ăn xâu thịt dê nướng, ảnh ngồi cạnh tôi, nói sẽ không bao giờ để tôi phải khổ, phải mệt, đợi sau này già rồi, ảnh sẽ cõng một cụ bà già nhăn nheo là tôi đi mua thức ăn, tôi ngồi giữa cả một đám con trai vừa đi đánh bóng về, cảm thấy lúc ấy vô cùng hạnh phúc. Không phải tôi trách ảnh làm tôi lãng phí suốt thời tuổi trẻ, như mọi người thường nói đấy thôi, trong mấy năm nay, tôi cũng nhận được rất nhiều. Chỉ là tôi không thoát khỏi cái vòng tròn chứa đựng đau thương ấy. Rõ ràng chúng tôi từng hạnh phúc cơ mà, chẳng có thời kì quá độ đã vội kết thúc trong vài ngày ngắn ngủi, đời người liệu có mấy lần 6 năm như vậy đây. Điều đáng buồn nhất là, ảnh nhẹ nhàng buông tay, để lại mình tôi chơi vơi nơi này, thỉnh thoảng, vòng tròn ấy lại biến thành một quả bom không hẹn giờ, nổ banh trái tim tôi.

Cảm ơn mọi người nhiều.
Ngày 1 tháng 10, Y với L kết hôn.
Y từng hỏi Đại Thành, có nên mời tôi dự đám cưới không.

Bởi vì thời gian qua xảy ra rất nhiều chuyện, nên tôi cũng không muốn update. Thấy mình buồn cười quá, thấy mình ngu, thấy mình thảm thương.

Chỉ có thể nói với mọi người, tình cảm của Y và L, nhen nhóm sớm hơn tôi nghĩ, sâu nặng hơn tôi nghĩ.

Đàn ông ai cũng nói một đằng làm một nẻo như vậy sao? Miệng nói ghét đấy, nhưng trong lòng lại lo lắng người ta.
Có người từng nói với tôi, nhiều lần rồi, lúc tôi với Y chia nhau ra đi ăn cơm, L cũng đi xuống nhà ăn, cứ nhìn thấy phích nước nóng của L đặt ngoài cửa, là Y sẽ đi múc nước hộ L, múc xong lại mang về chỗ cũ. L ăn xong xuôi sẽ xách lên phòng. Y biết rất nhiều điều về L, biết cổ thích ăn gì, không ăn gì, biết cổ mặc đồ, đi giày size nhiêu, từ lâu lắm rồi.

Tôi cũng làm con ngốc từ lâu lắm rồi.

Lúc mới chia tay với Y, tôi âm thầm vào xem weibo của ảnh. Y đổi tên miền liên kết, xoá hết mọi bài viết liên quan đến tôi. Gọi L là vợ yêu, chụp hình L ngủ, chụp hình L đánh răng buổi sớm, chụp hình L mặc áo sơ mi của ảnh, dáng vẻ lúc hai người đi chơi với bạn bè, còn có một tấm hình họ ngồi trên vali trước sân ga, ra vẻ hò hét hung dữ, nhìn nhau phì phèo điếu thuốc. Bài viết nào của ảnh cũng chất chứa sướng vui, tôi có thể cảm nhận niềm hạnh phúc của Y. Cứ nhìn một bài là sự ganh ghét trong lòng tôi lại tăng thêm một phần.
Điều làm tôi buồn nhất, là bình luận của một người bạn cũ, cậu ta nói cuối cùng Y cũng thoát khỏi hố lửa rồi, được ôm ấp người đẹp trong tay, gato quá thể đáng, còn nói cô gái tốt như L lại cắm phải bãi phân trâu.
Tôi vô cùng tức giận, tôi muốn trả lời, hỏi cậu bạn cũ ấy một câu, xã hội gì thế này. Làm kẻ thứ ba lại ngang nhiên như vậy, mọi người còn đứng cạnh vỗ tay khen hay, đây là người sao. Liệu họ có từng nghĩ, tôi cũng là con gái, tôi đã làm tội ác tày trời gì mà dán mác hố lửa trên đầu tôi vậy, sao lại thành ra thế cơ chứ. Nhưng cuối cùng tôi cũng chẳng trả lời, tôi không dám bấm nút theo dõi Y, tôi tựa như một tên trộm, rình mò mọi lúc, mọi nơi. Tôi tìm được weibo của L trong danh sách bạn bè của Y, L ít khi đăng bài, chỉ có vài tấm hình phong cảnh nằm lặng đó, tấm hình chụp chung duy nhất của họ, được gắn caption: Tu thành chính quả.

Hết.

Y đã xoá acc weibo, L thì còn mỗi bài thanh minh mình không phải nhân vật trong bài viết, nhưng người ta deo tin đấy, chứng cớ rành rành ))))

_________________

Ghét nhân vật Đại Thành vai chuong ạ, bạn bè gì đâu, sao không kể với R mà kể với L làm cut gì vậy, vẽ đường cho người ta tìm chậu để cướp phỏng?
Ôi giời anh Y, anh không vừa lòng điểm nào thì nói ra đi, sao kể hết với bạn bè mà chẳng tâm sự với người yêu thế? Lừa con người ta sáu năm, mồm nói sẽ phụ trách mà mới chia tay 4 ngày đã cầu hôn Tuesday huhu???
Chị L em cũng chẳng buồn nói, hình mẫu dám yêu dám hận đây à, xài tiền của bạn trai người ta nhưng mở mồm nói không quan hệ gì đâu…
Chị R vừa đáng thương vừa đáng trách, ừ chị có bệnh công chúa, nhưng đấy cũng không phải lý do để người ta cướp bồ chị chị nhỉ?


Hãy chia sẻ bài viết Thực ra cũng không lâu lắm. Nhưng tôi cứ cảm thấy thời gian trôi chậm quá. hai hôm nay tôi đang chuẩn bị đồ về quê. Cảm ơn tất cả những lời khuyên nhủ và ý kiến, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/666066457591399