Thời tiết oi ả quá, có một cốc trà mát mẻ thì thật tốt biết bao ~_______________(Bài siêu siêu dài) !!!_______________[Phụ Nữ] « Because this is my first life »

Cùng xem bài viết Thời tiết oi ả quá, có một cốc trà mát mẻ thì thật tốt biết bao ~_______________(Bài siêu siêu dài) !!!_______________[Phunulamdep] « Because this is my first life » được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

Thời tiết oi ả quá, có một cốc trà mát mẻ thì thật tốt biết bao ~
_______________
(Bài siêu siêu dài) !!!
_______________
[Phunulamdep] « Because this is my first life » | Sống độc thân, nuôi mèo, chủ nghĩa không kết hôn – Khắc họa quan điểm về tình yêu và hôn nhân của giới trẻ đương thời.
_______________
Người dịch: Hà | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost.
_______________
(Độ dài : 6010 chữ)
Tác giả : Tản bộ quanh gốc cây (Tẩu tẩu dữ thụ – 走走与树)
[195 likes]
« Anh không định kết hôn à ? »
« Tôi là người theo chủ nghĩa không kết hôn. Trên đời này chỉ có ba thứ là tôi có thể lo được : căn hộ này, con mèo này và bản thân tôi. Không nhất thiết phải tiêu tốn thêm tiền bạc và công sức cho những thứ khác. »
Năm 2006, « Người đàn ông không thể lấy vợ » (Kekkon Dekinai Otoko) Shinsuke Kuwano là một kẻ vừa mắc bệnh sạch sẽ lại còn độc miệng, luôn chạy theo cuộc sống kiểu cách đến cực đoan và cho rằng, mối quan hệ giữa người với người quá là phiền toái, đến mức việc không kết hôn dễ thở hơn rất nhiều.
Năm 2016, vì « Trốn thì ngại mà thôi cũng kệ » (Nigeru wa Haji da ga Yaku ni Tatsu), lập trình viên Kusanagi – một người không có hứng thú với việc kết hôn, đã cùng cô thạc sĩ mới tốt nghiệp nhưng thất nghiệp là Gakky ký hợp đồng hôn nhân, coi hôn nhân như một công việc được trả lương. Các vấn đề xã hội được nêu lên trong bối cảnh của bộ phim cũng gây nên nhiều tranh cãi.
Năm 2017, tuýp đàn ông này đã từ Nhật Bản hạ cánh đến Hàn Quốc. Sống một mình, nuôi mèo, chủ nghĩa không kết hôn, một người tính tình lãnh đạm 100%, trái ngược hoàn toàn với định nghĩa kẻ phù phiếm.
(Đoạn tiếp theo có ‘nhiều’ chút spoil về phim « Because this is my first life » các bạn cân nhắc trước khi đọc tiếp!!! hoặc các bạn có thể xem hết phim và quay về đọc ehe)
(Tất cả các lời thoại trích trong bài được dịch theo engsub trên Netflix)
1. Bàn về hôn nhân
Nếu đặt ra những tiêu chuẩn cơ bản của hôn nhân … thì liệu có cần tình yêu hay không?
Yêu nhau thì sẽ kết hôn chứ ? Chưa chắc.
Vậy thì, nếu đã kết hôn thì phải yêu nhau rồi chứ ? Hình như cũng không hẳn.
Hầu hết mọi thứ trên thế giới này đều đã đạt đến trạng thái bão hòa rồi, cũng bởi vậy, tất cả các tiêu chuẩn cơ bản đều nên được đặt lại. Ví dụ như hôn nhân.
Trong « Because this is my first life », biên kịch đã đề ra một hình thức kết hôn mới.
Nam chính là Nam Se Hee, giám đốc lập trình của một công ty IT, con nợ nhà cửa và con sen của mèo. Vô cùng lý trí và sống theo chủ nghĩa hiện thực, các vấn đề đều dựa vào số liệu để bàn bạc phân tích. Đang mua nhà đã tính đến chuyện dưỡng sinh tuổi xế chiều, kiểm soát thu chi hàng tháng vô cùng chặt chẽ, đặt mục tiêu là trả xong tiền mua nhà càng nhanh càng tốt, cảm thấy không cần thiết mà cũng không thừa hơi sức dành cho việc lập gia đình. Thậm chí, tại hội nghị gặp gỡ các nhà đầu tư, anh còn phát biểu rằng: « Kết hôn là một hệ thống xã hội tồn tại để bảo tồn mã gen của loài người, không hơn không kém. »
Nữ chính là Yoon Ji Ho, sinh viên đã tốt nghiệp của Khoa Quốc văn Đại học Seoul. 30 tuổi vẫn là trợ lý biên kịch, nhiệm vụ chính của cô là chèn những đoạn quảng cáo sản phẩm vào mạch phim. Đã trả xong tiền đặt cọc nhà nhưng trên giấy tờ bất động sản lại đề tên em trai cô. Sinh ra và lớn lên trong một gia đình gia trưởng, bạn gái của em trai đã mang thai con trai, cô quyết định dứt áo ra đi. Không chỗ ở, không nghề nghiệp, không tình yêu.
Cứ như vậy, hai người xúc động ký một bản hợp đồng hôn nhân dở khóc dở cười. Bởi vì nam chính muốn một người thuê nhà chất lượng cao đảm bảo tiền nhà hàng tháng, nữ chính muốn một chỗ ở không cần đặt cọc và tiền thuê thấp ; và cuộc hôn nhân này đáp ứng nhu cầu của cả hai người họ.
Đối với cha mẹ đôi bên, đằng trai đã có nhà cửa, đằng gái tốt nghiệp trường Đại học hàng đầu Hàn Quốc nhưng không đi làm (tức là cô vừa có thể tô điểm cho danh tiếng thư hương của gia đình, vừa có thể dành toàn bộ thời gian quán xuyến việc nhà), quả là một sự kết hợp thỏa mãn mong đợi của hai nhà thông gia.
Lý thuyết mà nói, cuộc hôn nhân này khá lý tưởng…
Gary Becker, một nhà kinh tế học và xã hội học người Mỹ, cho rằng : « Khi lợi ích mong đợi từ việc kết hôn lớn hơn so với việc tiếp tục sống độc thân, mọi người mới quyết định kết hôn. »
Mục đích hai bên rõ ràng, lấy việc thỏa mãn nhu cầu song phương làm gốc, có thể xây dựng được một mối quan hệ là tốt nhất. Kể cả khi không có quan hệ tình cảm, nếu trạng thái và chất lượng cuộc sống của cả hai sau khi đưa ra quyết định này mà được cải thiện, thì đến người xem phim cũng cảm thấy thoải mái hơn.

Nữ chính : « Thật tuyệt. Ăn no ngủ kỹ. Mình không nhớ lần cuối mình có một buổi sáng tuyệt như thế này là khi nào. Messerer nói đúng thật, ăn và ngủ là cũng đủ mệt lắm rồi, làm sao mà mình có thể hẹn hò và yêu trong tình trạng bây giờ cơ chứ ? Mình còn chẳng có đủ 5000$ tiền đặt cọc mà giờ còn được giảm tận 50$ tiền nhà hàng tháng. Số tiền đấy cộng lại sau hai năm thì là bao nhiêu nhỉ ? Mày đã có một quyết định đúng đắn Yoon Ji Ho ah! »

Nam chính : « Thoải mái thật, cả mình và mèo con. Lâu lắm mới có một cuối tuần yên ả như thế này. Từ giờ mình sẽ không còn bị mấy cái buổi xem mặt hành hạ nữa, cũng không cần lo phân loại rác. Thế mà chỉ cần giảm 50$ tiền thuê nhà. Đúng như dự đoán, kết hôn với người thuê nhà là giải pháp cho mọi vấn đề. »

*5000$ = khoảng 116 triệu VND
Nói trắng ra là hợp tác đôi bên cùng có lợi.
Khi cưới một người, chắc chắn ta sẽ đòi hỏi một điều gì đấy. Nếu không cần người ta đẹp, chẳng đòi người ta giàu, không quan tâm rằng người ta có tài cán gì hoặc có biết tề gia nội trợ không, cũng chẳng màng xem liệu người ta có thật lòng yêu mình… thế hoá ra bạn đang làm từ thiện à ?
2. Bàn về nhà cửa
Con nợ nhà cửa và YOLO, bạn chọn cái nào ?
Lần đầu tiên tôi thấy từ ‘YOLO’ là trong chương trình ‘Youth Over Flowers Africa’. Trong tập 3, nhóm Ryu Jun-yeol gặp một nữ sinh viên lái xe một mình rong ruổi khám phá Châu Phi. Anh nói với cô rằng cô rất ngầu khi một mình thực hiện một chuyến đi như vậy. Cô đáp rằng « YOLO », tức là ‘You only live once’, bạn chỉ sống một lần.
*Youth Over Flowers : Chương trình thực tế về hành trình du lịch và trải nghiệm cuộc sống tại một đất nước nào đó. Phần ‘Youth Over Flowers Africa’ là chuyến đi đến Châu Phi với sự tham gia của Ahn Jae Hong, Ryu Jun Yeol, Go Kyung Pyo, Park Bo Gum vào năm 2016.
Trong phim cũng xuất hiện một người theo chủ nghĩa YOLO, cậu cho rằng sống mà làm con nợ nhà cửa thì thật đáng buồn, thà mua một chiếc xe phân khối lớn siêu đắt tiền còn hơn.
Nam chính phản bác với chút ý đồ khai sáng kẻ đang lầm đường lạc lối: « Tôi nghĩ cậu chỉ đang tìm cách tự thuyết phục bản thân rằng cậu đang tận hưởng từng giây từng phút thôi. YOLO là một hình thức tiêu xài theo kiểu hư vô. Khi cậu biết là cậu kiếm không được mấy, dành dụm chẳng được bao, cũng không gây dựng được thành tựu gì, cậu sẽ cố gắng trốn tránh điều ấy bằng việc nhất thời tiêu pha bừa bãi. »
*Thuyết hư vô (Nihilisme) : Học thuyết triết học khẳng định sự vô nghĩa của cuộc sống, phủ định sự tồn tại của đạo đức và sự thật. Thuyết hư vô bao gồm việc không tin vào bất kỳ điều gì, không tin vào bất kỳ sự tích cực nào. Nietzsche là người đầu tiên chỉ ra rằng thuyết hư vô là kẻ thù của nền văn hóa hiện đại, cáo buộc nó phá hủy nền móng cơ bản của đạo đức.
Quan điểm này rất gây tranh cãi. Những người trẻ đương thời đều mong muốn trở nên ‘thú vị’ và ‘ngầu’.
Nhưng bạn có thực sự thích nhiều thứ đến vậy, hay bạn đã rơi vào bẫy tiêu dùng gài bởi các nhãn hàng ?
Bạn có thực sự chú ý tới chất lượng cuộc sống đến thế, hay bạn đang sa đà vào những lối sống mà các blogger vẽ ra ?
Bạn có thực sự là mẫu người như thế này, hay bạn chỉ cố gò mình theo 10 nguyên tắc sống của những người khởi nghiệp thành công ?
‘Ngầu’, YOLO, tận hưởng trọn vẹn từng khoảnh khắc của cuộc sống… Những điều này vốn không hề có gì sai, nhưng sau khi trở thành xu hướng mà người người nhà nhà theo đuổi, chúng đã ít nhiều có sự thay đổi. Bạn phát hiện ra rằng không quá khó để đạt được chuẩn ‘ngầu’ theo quan điểm của đại chúng. Chỉ cần đầu tư thời gian, tinh lực và của cải thì nhìn chung bạn đã rất ‘ngầu’ rồi, ‘ngầu’ kiểu trăm người như một.
Nam Se Hee, nam chính gánh 1 khoản nợ trên vai của bộ phim Hàn Quốc này, bày cho khán giả xem cuộc sống của một con nợ nhà cửa, khiến cho mọi người chợt nhận ra rằng : ồ, hình như lựa chọn sống như thế này cũng không ‘thật đáng buồn’ đến mức ấy. (Nếu bạn có đủ tiền để lựa chọn cuộc sống này)
Khi nữ chính thở dài hỏi rằng, vậy cả đời này anh đều phải làm lụng vì cái căn hộ này ư. Anh đáp : « Có cái gì chắc chắn hơn bất động sản ở Hàn Quốc không ? » Mua nhà dường như là một chủ đề không cách nào tránh khỏi trong văn hóa Á Đông.
Tuy nhiên đối với 2 cách sống này tôi thấy không cần thiết phải khen cái này, chê cái kia. Giống như cùng một cảnh tình cảm trong phim, đạo diễn có thể làm nó trông thật nhàm chán vô vị, nhưng cũng có thể biến nó trở nên lãng mạn ngọt ngào vô cùng. Chính bản thân cách khắc họa đã là một lớp lăng kính chủ quan rồi.
Nhìn nam chính siêng năng cần cù tiết kiệm để trả tiền mua nhà, ta cảm thấy sống như vậy thật là nghiêm túc. Thấy cô gái kia nỗ lực phấn đấu hết mình để được ngắm nhìn các nơi trên thế giới, ta nghĩ sống như thế rất đáng khâm phục. Ai cũng sẽ tự lựa chọn cách sống cho riêng mình. Mục tiêu hướng đến trong cuộc sống của mỗi người không hề giống nhau. Bạn coi thường những gì người khác vỗ ngực tự hào, người khác cũng có thể coi thường những điều làm bạn vênh mặt tự mãn.
3. Bàn về hoàn cảnh khó khăn trong cuộc sống của những người trẻ tuổi.
Lại là năm 1988 quen thuộc.
Biên kịch để nữ chính sinh ra vào năm 1988, theo như trong phim thì đây là thế hệ « được sinh ra trong thời kỳ rực rỡ nhất của Hàn Quốc, nhưng cũng phải trải qua thời kỳ suy thoái kinh tế đen tối nhất của Hàn Quốc. »
Năm 1988, Hàn Quốc tổ chức thế vận hội Olympic tại Seoul. Là một trong bốn con rồng Châu Á, Hàn Quốc đột nhiên có bước phát triển tăng vọt vào những năm 1980. Đến năm 1995, GDP bình quân đầu người của Hàn Quốc đạt 10 000$. Tuy nhiên lịch sử lại trêu ngươi, năm 1997 cuộc khủng hoảng tài chính Châu Á đã ảnh hưởng nặng nề đến nền kinh tế Hàn Quốc.
Đây là thế hệ đã nếm qua cả sự giàu có lẫn đói nghèo. 30 năm sau, thế hệ thanh niên ấy lại phải hứng chịu một loạt những áp lực bất ngờ. Đối với bọn họ, mấy việc nhỏ bé bình thường như những mối liên kết, tương tác nảy sinh giữa người với người để tạo ra sự lãng mạn, đều là những việc tiêu tốn tiền của và sức lực.
Tương tự như ‘22k’ của xã hội Đài Loan (ám chỉ mức lương khởi điểm của sinh viên Đài Loan sau khi tốt nghiệp, 22k là 22 000 Đô la Đài Loan, tương đương 4900 nhân dân tệ ~ 16 triệu VND), Hàn Quốc từ trước cũng đã có ‘thế hệ 880 000 won’. Vào năm 2007, nhà kinh tế học Hàn Quốc Woo Seok Hoon và phóng viên Park Kwon Il đã cùng hợp tác viết một cuốn sách chuyên đề mang tên ‘Thế hệ 880 000 won’, từ đó cách nói này được truyền đi rộng rãi. Đây là thuật ngữ chỉ những thanh niên Hàn Quốc khoảng tầm 20 tuổi đã tốt nghiệp đại học và có công việc tạm thời nhưng mức lương trung bình hàng tháng chỉ ở mức 880 000 won (tương đương hơn 5000 nhân dân tệ ~ 17 triệu VND)
Năm 2011, thuật ngữ ‘Thế hệ ba buông’* xuất hiện và dần trở nên phổ biến, chỉ những người trẻ tuổi trong xã hội Hàn Quốc dưới áp lực nặng nề đã quyết định từ bỏ ‘tình yêu, hôn nhân và có con’.
*Sampo Generation
Chỉ trong chưa đầy vài năm, thuật ngữ này không ngừng được mở rộng. Ngoài ba điều trên, những người trẻ tuổi tiếp tục bỏ qua ‘các mối quan hệ giữa người với người, việc mua bán nhà cửa’, và tiếp theo đó ‘ước mơ, hy vọng’ cũng bị những thanh niên tầm 20 30 tuổi buông xuôi.
Từ ba buông đến năm thôi bảy bỏ, cả một thế hệ trẻ đã dùng chính những thuật ngữ phổ biến này để giễu cợt chính mình, kêu gào than trách với thời đại, buông bỏ càng lúc càng nhiều thứ. Thậm chí hiện tại còn biến tấu thành ‘Thế hệ từ bỏ mọi thứ’, họ chính thức tuyên bố rằng cái gì họ cũng có thể từ bỏ được.
Bạn có thấy quen không ?
Những từ lóng xuất hiện thường liên quan mật thiết đến bối cảnh xã hội, và ở một mức nào đó cũng phản ánh tình hình của giới trẻ của một quốc gia. Tốc độ phát triển chóng mặt của nền kinh tế quốc nội và hệ thống Internet giúp ta mở mang ra ngoài thế giới. Khắp nơi nhan nhản chuyện rụng tóc, hói đầu hoặc làm việc quá căng thẳng dẫn đến béo phì. Đám thanh niên vừa chăm lo sức khỏe bản thân xong lại bước vào thời kỳ khủng hoảng tuổi trung niên. Đám văn sĩ múa bút trên mạng thì chỉ chăm chăm kiếm chác dựa trên sự lo lắng của mọi người.
Thế hệ khác nhau sống vào những thời đại khác nhau. Trong giai đoạn cuối thế kỷ trước và đầu thế kỷ này, không có chiến tranh, nạn đói hay những biến động to lớn xảy ra. Những đứa trẻ sinh ra vào cuối thập niên 80, được sử dụng internet vào thập niên 90 và giờ đây trở thành những thanh niên chập chững bước vào giai đoạn lập gia đình, có thể tạm coi như những đứa con lớn lên yên ổn trong một gia đình thường thường bậc trung. Giờ đây, dễ thấy họ vừa sống vui vẻ ngày qua ngày trong bí bách, vừa tận hưởng mỗi phút cuộc đời trong mịt mờ.
Trong « Because this is my first life », trước câu hỏi của mẹ, của chính bản thân về lý do tại sao phải kết hôn, nữ chính hỏi ngược lại rằng, cô thì có vốn liếng gì. Sáng tác là cái nghề chỉ có thể phát triển nếu gia đình có điều kiện, nếu không có tiền thì lấy tư cách gì để theo đuổi ước mơ của mình.
Điều này đúng là có phần khó nghe, nhưng cũng không phải hoàn toàn vô lý. Không phải lo lắng về kế sinh nhai, bạn có thể trải nghiệm nhiều thứ hơn, học hành sáng tác, tập trung vào sở thích của mình. Nói thẳng ra, người nhiều tiền thì nhiều tự do, bởi vì họ có tiền bạc của cải, không cần gánh vác hoặc chịu đựng những thứ nặng nề. Hoài bão luôn đi kèm với cuộc sống. Đương nhiên là có một số người có thể cân bằng cả hai một cách hoàn hảo, nhưng phần lớn chúng ta khó tránh khỏi việc thỏa hiệp với cuộc sống hàng ngày. Nếu chọn nghề nghiệp theo đam mê và sở thích cá nhân, một điều có được là một điều vui ; nhưng một điều mất đi lại là mười điều, trăm điều đau đớn.
Những năm đầu của tuổi 20, ta bước vào đời với mong muốn thực hiện lý tưởng của đời mình, nghĩ rằng thành phố lớn như vậy, thế nào cũng có nơi cần ta. Sau đó, đột nhiên bị cuốn vào vòng xoáy cuộc sống, bị đẩy đi thật xa. Mà thực ra, ta nào có biết đâu là hướng đúng, đâu là hướng sai?
Trước nhiều ngã rẽ như vậy, ta ngộ ra rằng : trời cao không nói với ta rằng vẫn còn rất nhiều con đường để thỏa sức chọn lựa, mà chỉ cho ta hiểu được có thật nhiều ngõ cụt đi hoài chẳng thấy lối ra.
4. Bàn về nữ giới
  • Phụ nữ có nên dịu dàng, ân cần và sống một cuộc đời bình thường yên ả?
Vào ngày 2 tháng 11, « Báo cáo chênh lệch giới tính toàn cầu năm 2017 » được công bố. Theo đó, lần đầu tiên trong mười năm qua, vị thế của nữ giới có sự thụt lùi trong các lĩnh vực y tế, giáo dục, kinh tế và chính trị trên toàn thế giới. Xếp hạng của Trung Quốc tụt một bậc xuống vị trí thứ 100, trở thành quốc gia có tỷ lệ mất cân bằng nam nữ nhất. Thu nhập của phái nữ và số lượng cán bộ điều hành cấp cao là phụ nữ liên tục giảm. Nữ giới dành 44,6% tổng thời gian lao động của họ vào việc nhà và các công việc không được trả lương khác, so với tỷ lệ 18,9% ở nam giới.
Ở Hàn Quốc, địa vị của phụ nữ cũng rất thấp. Các chủ đề xoay quanh vấn đề này cũng từng được thảo luận trong chương trình « Non – Summit ». Tôi nhớ rằng Trung Quốc vẫn đứng ở vị trí 80, trong khi ấy Nhật Bản và Hàn Quốc đều xếp hạng sau hạng 100.
* Non – Summit : Một talkshow của Hàn Quốc thực hiện bởi đài JTBC. Chương trình có sự tham gia của những người ngoại quốc sống tại Hàn Quốc, bàn về các vấn đề xã hội Hàn Quốc dưới con mắt của người nước ngoài.
Bức thư mẹ nữ chính viết trong buổi hôn lễ cảm động đến mức khiến ta khóc cạn cả nước mắt, nhưng cuộc tranh cãi trong phòng ngủ của hai mẹ con trước đó về việc không tổ chức hôn lễ cũng căng thẳng đến mức làm người xem toát hết mồ hôi.

« Con nghĩ ‘dịu dàng và biết ân cần quan tâm’ là một lời khen à? Người khác chỉ coi đó là phẩm chất tốt đẹp để trở thành một người ‘phù hợp làm vợ’ thôi. Mấy cái thủ tục trong đám cưới đúng là rất tẻ nhạt và rườm rà thật, nhưng chúng lại thể hiện xem liệu nhà chồng có coi trọng con hay không. Tại sao con lại nghỉ việc, mẹ cho con lên Seoul học là để con đi kết hôn với người ta à ? »

Trước đấy, lời nói thiếu trọng lượng của nhân vật này đã là một chuyện quá quen trong gia đình họ.
Có lẽ nhiều năm nay người mẹ cũng ít nhiều cảm thấy không cam lòng. Tuy rằng sau vài chục năm kể từ ngày kết hôn nhịn khổ nhịn khó chăm sóc vun vén cho tổ ấm, bà đã thành một người nội trợ không có địa vị cũng như tiếng nói trong gia đình ; nhưng bà vẫn hy vọng con của bà có thể tự sống cuộc đời của riêng mình và không dễ dàng từ bỏ ước mơ.
Do vậy, người mẹ bình thường vốn chẳng bao giờ đưa ra ý kiến gì, trong buổi gặp gỡ hai bên thông gia lại khăng khăng quyết định tổ chức đám cưới. Người mẹ vốn luôn phải để ý sắc mặt chồng mỗi khi nói chuyện, trước mặt gia đình hai bên lại mất bình tĩnh và tức giận với con gái mình. Làm gì có chút nào giống với hình ảnh bà ấy ngày thường cơ chứ ?
  • Ba cô gái, ba quan điểm về hôn nhân
Ở cái tuổi 30, chắc hẳn bè bạn cùng trang lứa ai cũng đã có chỗ đứng vững chắc và một sự nghiệp phát triển ổn định. Nữ chính sau khi tốt nghiệp đại học danh giá hàng đầu Hàn Quốc, lại lựa chọn theo nghề biên kịch, cái nghề đầu tắt mặt tối tương lai mịt mù. Ở thời điểm hiện tại do thất nghiệp nên cô đành kết hôn cùng chủ nhà cho thuê để có chỗ nương thân, xét theo tiêu chuẩn ‘thành công’ thông thường, nữ chính có chút ‘bi đát’.
Bên cạnh tuyến nhân vật chính, tuyến tình cảm của hai cặp bạn bè còn lại cũng rất có tính tiêu biểu.
Cô bạn thân A của nữ chính là Woo Soo Ji, một người phụ nữ kiên cường cống hiến hết mình cho sự nghiệp. Giỏi giang và giàu kinh nghiệm, là người chủ động trong chuyện tình cảm, luôn đem theo bao cao su bên mình và rất không đồng tình với việc đánh đổi lòng tự trọng để kết hôn.
Mặc dù trong mắt người ngoài, cô là một quý cô công sở vô cùng cao cấp ; nhưng cô vẫn chỉ là một người làm công ăn lương bình thường, chỉ cần một cú điện thoại là phải quay lại công ty tăng ca. Có ô tô riêng, nhưng vẫn sống tại một nơi xoành xĩnh ở góc thành phố. Căn hộ của cô rất nhỏ, khi bạn đến nhà ở nhờ thì ngồi bệt xuống sàn nhà, nhường bạn nằm giường còn bản thân ngủ đất.
Ở chỗ làm nơi lãnh đạo chủ yếu là cánh đàn ông, cô phải chịu đựng hàng loạt các kiểu quấy rối tình dục ngầm từ đồng nghiệp và cấp trên. Dù cho đi làm có gặp phải những kẻ khốn nạn như vậy, nhưng xét cho cùng đây cũng là ở một công ty lớn, trả lương đúng hạn, với mức lương hàng năm cao nhất trong các công ty cùng ngành.
Cũng chính là cô, khi còn ngồi trên ghế nhà trường, mục tiêu của cô sau này là trở thành CEO của công ty do chính cô lập nên. Khi ấy, cô bĩu môi nói rằng : « Tớ có thể làm công ăn lương 100 năm nhưng như thế vẫn chẳng là gì ngoài một kẻ làm thuê. Chúng mình sống có một lần thôi, tại sao lại phí phạm cả đời để làm dưới trướng kẻ khác ! » Nhưng vì đôi chân có tật của mẹ cô, cô muốn sống cùng và chăm sóc mẹ. « Cuộc sống của tôi không phải của riêng mình tôi. » Có nhiều chuyện cần dùng đến tiền như vậy, làm sao có thể nghỉ việc được ? Cô chỉ đành giữ khư khư mục tiêu mua nhà mua xe để điên cuồng làm việc.
Cuối cùng cô quyết định buông bỏ những ràng buộc ấy và ra ngoài làm riêng, trở thành CEO Woo với doanh thu hàng năm lên đến 5.5 tỷ won.
*5.5 tỷ won ~ 105 tỷ đồng
Cô bạn thân B là Yang Ho Rang, một người phụ nữ đơn thuần nhất trên đời. Từ năm 17 tuổi cô đã mơ ước được kết hôn và trở thành một người mẹ tốt. Yêu người bạn trai vẫn đang trong quá trình gây dựng sự nghiệp tận 7 năm rồi nhưng cô vẫn chưa nhận được lời cầu hôn.
30 tuổi, cô khóc lóc nói với bạn thân rằng, tớ không tài giỏi như các cậu để có thể tự sống một mình, kết hôn là mục tiêu của tớ thì làm sao.
Điều gây xúc động nhất ở nhân vật này là khi được hỏi tại sao cô muốn kết hôn, Ho Rang trả lời rằng :

« Cậu biết đấy, hồi còn bé thì tớ chả có hứng thú gì với quần áo màu đen. Nhưng giờ đây, mỗi khi tớ mở tủ quần áo ra, tớ chỉ muốn mặc những thứ bình thường không bắt mắt như vậy thôi. Mặc thế thì kiểu gì trông cũng đẹp, đi đâu cũng không nổi bật. Thế nên tớ rất thích.

Cậu biết không, mẹ tớ có một người bạn là quản lý cho một công ty bảo hiểm. Dì ấy chăm sóc bản thân rất kỹ lưỡng, vóc dáng mảnh khảnh, không có lấy một nếp nhăn trên người và kiếm được rất nhiều tiền. Mỗi lần đi tắm hơi xong, dì ấy đều mời mọi người ăn cơm. Mọi phụ nữ đều sẽ ghen tị dì ấy và lối sống sành điệu của dì ấy. Thế nhưng mỗi lần đi chơi xa, mọi người đều không rủ dì ấy. Vì dì ấy là chiếc áo khoác màu đỏ. Công việc dì ấy quá bận để có thể kết hôn. Ji Ho à, tớ chỉ muốn sống một cuộc sống bình thường thôi, giống như mọi người vậy, với chồng và các con, chính là kiểu phụ nữ như thế. Khi đi gặp gỡ bạn bè tớ cũng muốn tán gẫu về chuyện gia đình nhà chồng, về cách nuôi dạy con cái. Bây giờ tớ chỉ muốn mặc chiếc áo khoác đen ấy mà thôi. Thế thì tớ sẽ không nổi bật nữa mà hòa mình vào đám đông, làm những điều mà người khác cũng làm, nói chuyện và cười đùa cùng mọi người. Đấy là ước mơ của tớ. »

Đây là một cách suy nghĩ khác : Tôi không khát khao gì, không có tham vọng gì to tát, cũng không có ý định theo đuổi những thành tích lớn lao trong cuộc sống. Tôi chỉ muốn là một người làng nhàng không thành tựu, bình bình thường thường sống hết cuộc đời này. Như thế cũng không được sao ?
Vô số bài báo với tựa đề « Tại sao bạn không nỗ lực phấn đấu ? », « Khoảng cách giữa những người có mức lương tháng 50 000 và 5000 », « Bình thường là tội lỗi », « Phụ nữ không biết cách quản lý vóc dáng thì vô phương cứu chữa », « Hãy xinh đẹp và sành điệu », « Lối sống tinh tế là điều tuyệt vời nhất »… Nhưng sự tinh tế không phải đang bị vật chất hóa sao ?
Những người luôn muốn trở nên thú vị và theo đuổi những điều phi thường lớn lao hay tìm mọi cách chê bai những người tầm thường nhạt nhẽo. Nhưng những người bình thường lại vui vẻ hỏi ngược lại rằng : trở nên cao cao tại thượng hay làm hạc giữa bầy gà có đem lại lợi ích gì không ? Bọn họ có quyền chọn cách sống ‘không ngầu’ làm giá trị phổ quát của bản thân, miễn là họ muốn.
Phần sau của bộ phim mở ra cho chúng ta thấy hoàn cảnh khó khăn của người bạn trai của Ho Rang. Không đạt được gì trong quá trình gây dựng sự nghiệp, cố gắng phát triển một ứng dụng nhưng không kiếm ra tiền, không có đủ khả năng kinh tế chi trả cho tất cả mọi việc, sống tại một căn phòng trên tầng thượng. Tình trạng như thế thì làm sao mà kết hôn được ?
Đứng dưới góc độ người bạn trai, tôi cũng hy vọng mình có thể chuẩn bị chu đáo cẩn thận, có chỗ đứng vững vàng rồi mới đường đường chính chính cầu hôn bạn gái của tôi.
Nhưng bạn gái tôi bây giờ rất muốn kết hôn và chúng tôi thực lòng yêu nhau vô cùng. Tôi nên làm gì bây giờ ?
Được, anh sẽ mua nhẫn cầu hôn em. Công việc bấp bênh sự nghiệp không ổn định, anh đành giải tán nhóm bạn cùng chí hướng, gia nhập một công ty khác vậy. Cái gì cơ ? Đám cưới ư ? Em định nghỉ việc rồi về làm nội trợ toàn thời gian ở nhà á ? Nhưng hiện giờ điều kiện kinh tế của anh chưa vững vàng… Bao giờ mới có khả năng thăng tiến à ? Anh cũng không biết nữa, hay em đợi anh thêm năm năm nữa được không ? Ôi thực ra anh cũng không biết nữa, anh cũng không dám chắc là năm năm nữa tình hình của anh sẽ tốt hơn. Vì sao em lại khắt khe tỉ mỉ đến như vậy, vì sao em không vui ? Thế chia tay đi. Này, đâu phải mỗi em trải qua mối tình 7 năm này, tại sao em cứ nói như thể chỉ mình em đợi anh vậy, vì sao em luôn biến em thành người bị hại vậy ?
Wow mối tình lâu năm này đúng là… rất rất rất thực tế. Một ví dụ cho việc một chuyện tình lâu dài tốt đẹp có thể tan vỡ khi đề cập đến việc kết hôn.
Mối quan hệ ấy là kiểu như thế này : Anh thực sự vẫn yêu em rất nhiều, nhưng tại sao tình yêu lại cay đắng đến như vậy ? Chúng ta đã quá mệt mỏi khi ở bên nhau rồi, càng yêu sâu đậm càng nhận đớn đau.
Nhiều người nói rằng bộ phim này là phiên bản Hàn của phim « Trốn thì ngại mà thôi cũng kệ », nhưng tôi không tán thành ý kiến ấy. Ngoài việc nam chính là lập trình viên và chi tiết hợp đồng hôn nhân là giống nhau, bạn sẽ thấy nội dung chính khác nhau rất nhiều khi theo dõi những diến biến tiếp theo của câu chuyện.
Các vấn đề xã hội mà « Trốn thì ngại mà thôi cũng kệ » nêu ra có xu hướng đề cao giá trị công sức của người nội trợ trong gia đình hơn. Biên kịch sử dụng hình thức ‘công việc kết hôn’ đầy mới mẻ để chỉ cho bạn biết rằng : thời gian lao động của một người nội trợ là 2199 giờ một năm, mức lương theo năm của công việc này là 3,041 triệu yên.
Trong khi ấy, « Because this is my first life » lại tập trung vào hoàn cảnh gian nan khó khăn của những người trẻ tuổi đương thời sinh ra vào khoảng những năm 80 90 của thế kỷ trước, đề cập từng chút từng chút đến các vấn đề khác nhau. Con nợ nhà cửa, những khác biệt về quan điểm hôn nhân, mối quan hệ giữa hai thế hệ, sự nghiệp thất bại, tình cảnh của người phụ nữ chốn công sở, xã hội gia trưởng, trọng nam khinh nữ, không theo đuổi được lý tưởng của bản thân. Tất cả đều khiến người xem như hòa vào bộ phim, mang lại sự đồng cảm mạnh mẽ.
Tổn thương và xoa dịu, xoa dịu và tổn thương.
« Thế giới này sẽ không tốt đẹp hơn. Tất nhiên là cuộc sống của tôi cũng không khá hơn đâu. Nhưng có lẽ chúng ta không sống vì một tương lai tốt đẹp hơn, mà sống để tránh những điều tệ nhất có thể xảy đến vào ngày mai. »
Tôi đã nghiền ngẫm rất nghiêm túc khi xem nửa đầu của bộ phim. Nếu hôn nhân trở thành một mối giao dịch được cân đo đong đếm và tính toán tỉ mỉ, có vẻ như mọi chuyện trở nên đơn giản hơn rất nhiều. Bạn sẽ không đòi hỏi quá nhiều từ người bạn đời, không nhân danh tình yêu mà thản nhiên hưởng thụ những gì nửa kia dành cho mình, và cũng sẽ không coi việc đối phương luôn yêu thương và ủng hộ bạn là điều hiển nhiên. Chúng ta bình đẳng, ai nấy phải tự lo cho những trách nhiệm mà bản thân phải gánh vác. Lấy việc hai bên tôn trọng lẫn nhau làm gốc rễ, dần dà những thứ tình cảm khác cũng có thể nảy sinh. Có lẽ chúng ta sẽ bao dung lẫn nhau hơn, cảm kích và quý trọng sự giúp đỡ lẫn nhau nhiều hơn.
Kết thúc bộ phim, nam chính và nữ chính thực sự nộp đơn đăng ký kết hôn và ký thêm một hợp đồng khác : các khoản nợ được san ra cho hai người, quyền sở hữu căn hộ được chia đều mỗi bên, đến dịp năm mới thì ai về nhà nấy ăn Tết Nguyên Đán. Nội dung của hợp đồng sẽ được cập nhật hàng năm, nhưng tiền đề sẽ không hề thay đổi : tình yêu là ưu tiên số một. Tức là tất cả những phong tục hôn nhân truyền thống ảnh hưởng đến tình cảm của hai người, khiến đôi bên cảm thấy không thoải mái hay đe dọa tình yêu của họ, đều sẽ không được thực hiện. Nghe vậy thì đúng là một đôi vợ chồng điên rồ, kết hôn hay không, đăng kí hay không cũng chỉ là hình thức. Nhưng trừ việc hơi khó để gia đình đôi bên tiếp thu chấp nhận, cuộc sống hai người lại trở nên phong phú đủ đầy biết bao.
Kết thúc này rất ấm áp và làm cho khán giả mong muốn được yêu đương sau khi xem hết bộ phim.
Thành thật mà nói thì bộ phim có phần hơi lý tưởng hóa. Nhưng ít nhất nó đã cho ta thấy tất cả những yếu tố tác động đến một cuộc hôn nhân ; làm ta hiểu rõ ràng rằng, không có gì là điều đương nhiên cả.
Chúng ta phải luôn nhớ kỹ trong đầu một điều là, luôn có lý do để mọi người vẫn ở lại bên cạnh chúng ta. Mỗi một phần dù chỉ là rất nhỏ trong một mối quan hệ đều không tự nhiên mà có, chúng ta phải cố gắng không ngừng, từng giây từng phút, quý trọng những điều cho dù nhỏ nhất.
Đã chỉnh sửa vào ngày 2 tháng 12 năm 2017
Trân trọng
_______________
Nguồn:
1. Link gốc bài viết: https://zhuanlan.zhihu.com/p/30747258
2. Thuyết hư vô : https://la-philosophie.com/nihilisme
3. Ảnh : Phim « Because this is my first life »



Hãy chia sẻ bài viết Thời tiết oi ả quá, có một cốc trà mát mẻ thì thật tốt biết bao ~_______________(Bài siêu siêu dài) !!!_______________[Phunulamdep] « Because this is my first life » , khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/681034572761254