THẾ GIỚI CỦA NGƯỜI TRƯỞNG THÀNH: TẤT CẢ MỌI CAY ĐẮNG, CHỈ CÓ THỂ TỰ MÌNH VƯỢT QUA. _____________ Người dịch: Study hard – 努力学习| Bài dịch thuộc quyền sở hữu củ

Cùng xem bài viết THẾ GIỚI CỦA NGƯỜI TRƯỞNG THÀNH: TẤT CẢ MỌI CAY ĐẮNG, CHỈ CÓ THỂ TỰ MÌNH VƯỢT QUA.
_____________
Người dịch: Study hard – 努力学习| Bài dịch thuộc quyền sở hữu củ được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

THẾ GIỚI CỦA NGƯỜI TRƯỞNG THÀNH: TẤT CẢ MỌI CAY ĐẮNG, CHỈ CÓ THỂ TỰ MÌNH VƯỢT QUA.
_____________
Người dịch: Study hard – 努力学习| Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, xin vui lòng không tự ý repost.
Tác giả: Nhụy Hy
_______________
Cứ luôn nghĩ về một câu hỏi: Lựa chọn sống một cuộc sống yên ổn ở quê nhà thực sự mất mặt sao? Cách đây một thời gian, sau đoạn Vương Mạn Ni về quê hương trong 《30 chưa phải là hết》, câu hỏi này một lần nữa xuất hiện trong suy nghĩ của tôi.

Trong phim, Vương Mạn Ni sau khi đã rời Thượng Hải để trở về nhà, không quen với công việc chín giờ đi làm-năm giờ tan sở, không quen với tình cảm ấm áp của con người ở đây, cũng không muốn sống một cuộc sống ổn định chỉ trong nháy mắt.

Vì vậy chẳng trong bao lâu, Vương Mạn Ni lại xách vali lên và trở về Thượng Hải. Quyết định bắt đầu lại một lần nữa để tạo ra một kì tích.

1. Một cái kết như vậy dường như đã trở thành quy định cho các bộ phim đô thị hiện đại. Đại đa số các câu chuyện thì người trẻ tuổi nên dũng cảm đứng lên mạo hiểm để đấu lại số mệnh. Nếu không hài lòng với cuộc sống hiện tại, thì rời khỏi quê hương và bỏ lại mọi thứ vì ước mơ của mình, bôn ba ở thành phố lớn để lập nghiệp mới là không lãng phí cuộc đời.

Những lời khuyến khích này thật sự không sai, vấn đề là câu chuyện tạo ra một kiểu ảo tưởng “những người trẻ tuổi chỉ cần phấn đấu sớm muộn gì cũng thành công, sống ở một thành phố lớn chắc chắn sẽ trải qua một cuộc sống lí tưởng”. Nhưng đã bỏ qua một chuyện thực tế rằng số người hàng năm vì đam mê mà đến Bắc Kinh, Thượng Hải, Quảng Châu và những người trắng tay rời đi gần như ngang bằng nhau.

Có bao nhiêu người khi nhiệt huyết vì ước mơ mà đến thành phố lớn để phấn đấu, thì có bằng ấy người nhận ra hiện thực thực tế và thất bại của mình. Có bao nhiêu người say mê sự vội vã, ồn ào, náo nhiệt, hối hả của thành phố lớn; thì có bằng đấy người muốn trở về quê nhà sống an yên, thanh thản và tự tại.

Tôi có một người bạn, trôi nổi lênh đênh ở miền Bắc 7 năm và đã cảm thấy mệt mỏi với cuộc sống ở một thành phố lớn. Cô ấy nói rằng bản thân đã cảm thấy không còn nhiệt tình với thành phố này nữa. Thành phố này không tệ nhưng cũng không phải là tốt, công việc cũng rất khá, chỉ là có nhiều lúc lại nhớ đến những món ăn của quê hương.

Cô ấy nói khi còn trẻ tất cả những gì thuộc về thành phố này cô đều thích, đèn điện sáng rực trên phố, mơ về một tương lai vô hạn, muốn có sự nghiệp, muốn có tiền, muốn một cuộc sống tự do tự tại. Dường như chỉ có thành phố lớn mới có thể thoả mãn những điều ấy, cho nên cô ấy đã rời đi để đến đó không một chút do dự.

Theo năm tháng tích lũy được nhiều kinh nghiệm của cuộc sống, thuê được một căn nhà tốt, có thể nói chuyện linh tinh cùng khách hàng trong cuộc họp, nghỉ ngơi cũng có thể ăn ở trong nhà hàng cao cấp. Nhưng càng ngày càng thấy rằng nỗ lực đến bây giờ, thứ mà bản thân muốn chỉ là ở bên cạnh gia đình, ăn cơm mà cha mẹ nấu, gặp một người biết quan tâm chăm sóc mình.

2. Bạn tôi cười nói không hề hối hận về quyết định của mình, chỉ cần có những mục tiêu khác nhau ở các giai đoạn khác nhau của cuộc đời là được rồi. Cuộc sống chính là như vậy, đôi khi chỉ cần thoáng chốc những con người có chí hướng xa xăm, sẽ có lúc tự nhiên yêu lấy nhà bếp và tình yêu.

Nhưng dù biết rõ bản thân mình muốn gì, cô ấy vẫn phải đối mặt với việc lựa chọn giữa rời đi và ở lại. Bởi vì bị mang danh là “thần tượng” ở quê nhà, cô ấy sợ người ta nói mình vô trách nhiệm, sợ người ta nói mình là kẻ chạy trốn, nên chỉ đành tiếp tục ép mình ở lại thành phố lớn.

Định kiến đáng sợ nhất trong cuộc đời chính là chúng ta chủ quan coi thường những khát vọng bình dị, coi “thất bại” là sự thụt lùi. Nhưng bạn có từng nghĩ rằng, dựa vào cái gì mà nói chỉ có ở các thành phố lớn mới gọi là phấn đấu vì ước mơ? Hàng nghìn hàng vạn người ở trong các thành phố nhỏ, đều là những con “cá mắm” không có ước mơ sao? Tất nhiên là không phải.

Khi tốt nghiệp đại học, cô bạn cùng phòng kiên quyết phải làm cô giáo cấp 2 ở địa phương mình, từ cuộc thi đầu tiên đến cuộc thi đợt hai của các lớp đánh giá, sau một thời gian dài để thực tập, mới được bắt đầu đi làm.

Sau đó mỗi ngày cô ấy đều soạn giáo án, dẫn dắt học sinh, quản lí và điều hành; bởi vì còn trẻ và năng động cô ấy được lãnh đạo nhà trường đánh giá cao, cô ấy không ngừng tham gia các cuộc thi giáo viên dạy tốt, cũng đạt được nhiều giải thưởng, từ lớp học song song cho đến lớp chính khoá chỉ trong vài năm ngắn ngủi. (Lớp song song: là lớp trung bình, có những học sinh xuất sắc nhất trong lớp này, nhưng cũng có một số học sinh có điểm trung bình trở xuống. Bạn nào muốn rõ hơn đọc trong link này:https://baike.baidu.com/item/%E5%B9%B3%E8%A1%8C%E7%8F%AD)

Có những lúc nghe cô ấy về công việc của mình, tôi cảm nhận được rất rõ niềm đam mê và tình yêu của cô ấy với công việc đó.

3. Các công chức ở thành phố nhỏ tuy 9 giờ làm 5 giờ chiều tan, thế nhưng họ cũng đang nỗ lực vì bản thân. Những người thức đêm đến 3h sáng ở thành phố lớn, cũng không tránh khỏi những khoảnh khắc tùy tiện cẩu thả.

Tiêu chuẩn của sự thành công không phải là anh ta làm ở thành phố nào, làm ngành gì, thu nhập có cao hay không; mà là anh ta có cảm giác hoàn thành công việc hay không, có cảm thấy hạnh phúc trong cuộc sống hiện tại hay không, bạn có dũng khí để làm lại từ đầu và đứng lên đi tiếp hay không.

Ở lại thành phố lớn, sẽ có người nửa đêm khóc nuốt nước mắt không biết bao đau khổ; cuộc sống ở quê hương, cơm ba bữa nóng hổi, ngắm hoàng hôn mà cảm thấy hạnh phúc.

Sau những năm tháng trôi dạt miền Bắc trở về quê hương để làm lại từ đầu không mất mặt, ở lại quê hương làm một công việc ổn định an yên cũng không mất mặt, muốn có một tương lai tốt đẹp hơn cũng không mất mặt.

Trong bất kì một cuộc sống nào, đều có thể có một người dũng cảm làm việc chăm chỉ và kiên trì đứng lên sau khi vấp ngã.

Giá trị của cuộc sống không nằm ở sự đánh giá của người khác, chỉ cần bạn lạc quan thì cuộc sống nào cũng có ý nghĩa thì đều đáng được ca ngợi
__________
Nguồn: https://mp.Phunulamdep.qq.com/s/l-JR-Jr6xxp8syi0hpZ54g


Hãy chia sẻ bài viết THẾ GIỚI CỦA NGƯỜI TRƯỞNG THÀNH: TẤT CẢ MỌI CAY ĐẮNG, CHỈ CÓ THỂ TỰ MÌNH VƯỢT QUA.
_____________
Người dịch: Study hard – 努力学习| Bài dịch thuộc quyền sở hữu củ, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/728595881338456