Thay đổi bản thân một cách triệt để khó đến mức nào? (P2)

Cùng xem bài viết #selflove Thay đổi bản thân một cách triệt để khó đến mức nào? (P2)________________________Dịch: Za | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của di được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

#selflove

Thay đổi bản thân một cách triệt để khó đến mức nào? (P2)

________________________
Dịch: Za | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost.
Link phần 1: https://www.facebook.com/photo/?fbid=228121015316970&set=gm.805358336995543
________________________

Cảnh giới suy nghĩ thứ 2, chính là thức tỉnh ý thức thay đổi bản thân.

Khi mà bạn đã bị đời vả không trượt phát nào, buộc phải thay đổi, khi mà bạn có vô số những trải nghiệm đau đớn khi va chạm trong xã hội, khi bạn nhận ra rằng dù mình có nỗ lực thế nào cũng vô ích
Phải chăng lúc này bạn nên ngẫm nghĩ xem, rốt cuộc là “Thế giới này sai” hay “Bạn sai”?
Đa phần mọi người lên đại học hoặc sau khi đi làm bắt đầu bước vào giai đoạn này. Bạn không còn là thiếu niên đang loay hoay với cuộc đời nữa, xung quanh cũng đầy rẫy những trải nghiệm mỹ mãn/ thất bại cho bạn tự so sánh mà rút ra kinh nghiệm.
Nhưng không phải ai cũng suy nghĩ đủ chín chắn, cũng không phải ai cũng biến suy nghĩ thành hành động.
Sẽ có nhiều người cả đời không lĩnh hội được sự thức tỉnh này. Họ nghĩ rằng họ bị đồng nghiệp chèn ép vì tất cả đồng nghiệp đều là kẻ tiểu nhân; không được trọng dụng là do tài mình chưa gặp thời; quan hệ với bạn học/ đồng nghiệp/ sếp trở nên căng thẳng là vì mấy người đó ngu ngốc hết; thất tình thì tự gắn mác phụ nữ chỉ yêu tiền, đàn ông chỉ yêu gái đẹp.
Bọn họ rất ít khi nghĩ đến: Ngộ nhỡ một phần một nghìn mình sai thì sao?

Bọn họ không dám, bởi vì sự thức tỉnh này sẽ lật đổ quá khứ huy hoàng của bọn họ. Với nhiều người, đó là sự phủ nhận cá nhân triệt để với quá khứ của họ.

Thực tế ư! Điều họ cần chính là sự lật đổ, sự phủ định này, không có phá làm sao có xây mới?
Bạn làm sao biết mình ở đâu, gặp vấn đề gì nếu bạn không nhìn nhận lại quá khứ, không phân tích kỹ những va chạm, nghiên cứu, phán đoán, không tìm hiểu những người xuất sắc để thức tỉnh bản thân? Mà không biết bản thân sai ở đâu, bạn lấy đâu ra động lực để thay đổi bản thân đây?
Ai đã đọc những câu trả lời trước (ở những topic câu hỏi khác trên Phunulamdep) của tôi đều biết rằng, sau khi tốt nghiệp lúc đầu công việc của tôi không được thuận lợi lắm, có lúc tôi đã nghĩ đến chuyện nghỉ việc.
Sau khi hạ quyết tâm ở lại, tôi bắt đầu ngẫm nghĩ lại về những chuyện mình đã trải qua trong quá khứ, đặc biệt chú ý đến những chi tiết chứng minh vì sao tôi thất bại, tại sao tôi lại không nhận được sự tín nghiệm trong công việc, tại sao chuyện tình cảm của tôi lại dang dở như thế.
Mỗi ngày đi làm về, trong phòng, tôi lại trằn trọc suy nghĩ, phân tích tất cả những điểm mạnh điểm yếu của bản thân, phân tích những đặc điểm tính cách gây được thiện cảm từ người khác, đọc nhiều sách phân tích tính cách. Ví dụ như tôi biết mình rất dễ rơi vào tâm trạng buồn bã thất vọng, vì thế phải cố tránh xa nhạc buồn, không viết thơ; tôi phát hiện mình gặp vấn đề nghiêm trọng trong kiểm soát cảm xúc nên chủ động khuyến khích bản thân đọc nhiều sách tâm lý học hơn, tìm kiếm những phương pháp kiểm soát cảm xúc tích tụ rồi sau đó tự đúc kết kinh nghiệm.
Tất cả những thay đổi này đều xảy ra trong giai đoạn tôi đã đi làm, học cách tự mình xem xét và điều chỉnh.
Đó là một giai đoạn vô cùng đau khổ.
Nhưng những gì tôi nhận được gần như là một cuộc đời mới.
Những thay đổi trong giai đoạn này đã mang tới ảnh hưởng vô cùng lớn lao tới công việc đời tôi, tuy khó mà đong đếm chính xác được.
Quan trọng hơn, khi tôi đã quen với việc tự thay đổi bản thân, dù công việc sau đó ngày càng ổn định hơn, tôi vẫn giữ thói quen nghiền ngẫm- tổng kết.
Thay đổi bản thân là việc lâu dài, nhưng một khi bạn đã bước qua giai đoạn tự thức tỉnh, phần còn lại sau này sẽ xuôi theo quán tính.
Bởi vì chỉ lúc bạn thực sự đã thay đổi, bạn mới có thể cảm nhận được niềm hạnh phúc đặc biệt ấy.

Cảnh giới thứ ba, là thay đổi hay không tùy thích.

Đối với cảnh giới này, tôi chỉ tìm hiểu đơn thuần chứ chưa có quá nhiều trải nghiệm tham gia.
Nhưng mà tôi biết rõ, rất nhiều người thành công đột phá trong các lĩnh vực, từ kinh doanh, chính trị, hoạt động xã hội đều ở trong trạng thái này. (Trừ lĩnh vực nghiên cứu khoa học).
Bọn họ không dễ bị thay đổi bởi môi trường, cũng không cố tình thay đổi bản thân. Tất cả những thay đổi hay không thay đổi, đều tập trung vào mục tiêu trước mắt cần đạt được, đi theo xu hướng.
Theo tôi, cái gọi là kiên định ước mơ, không phải là cứ “kiên quyết” với giấc mơ mà không thay đổi gì. Nếu bạn muốn hiện thực hóa ước mơ của mình, bạn sẽ phải thay đổi nhiều mặt, trên nhiều phương diện.

Kiên trì không thôi không thể hiện thực hóa giấc mơ.

Để hiện thực hóa ước mơ, chỉ có cách không ngừng điều chỉnh, thay đổi bản thân xung quanh vòng tròn “ước mơ”, bước đi một cách khôn ngoan.

Đây mới là bước ngoặt thực sự của đời người.
(Hết phần câu trả lời)
————-

Lời của chủ thớt sau khi đọc được rất nhiều câu trả lời trên Phunulamdep.

Em là người mở topic đây, cảm ơn mọi người rất nhiều. Em vừa mở lại Phunulamdep hôm nay, không ngờ có nhiều người trả lời vầy. Em đã đọc hết rồi. Mà cũng có thể sau này có thêm những bình luận mới, nhưng em cảm động thực sự.
Em tiến lên nhờ sự ủng hộ và động viên của mọi người.
Đã có kết quả xét nghiệm của ông em, may mắn khối u của ông không bị di căn. Bệnh viện xếp lịch 4 ngày sau phẫu thuật, phẫu thuật xong về nghỉ ngơi sau đó bước vào giai đoạn hóa trị 3 năm.
Trước bà em từng nói dù có xảy ra bất cứ chuyện gì bà vẫn sẽ nuôi em học. Bà tìm cho em học viện mỹ thuật tốt nhất ở Bắc Kinh, tính ra học phí năm sau rơi vào tầm hơn 100k tệ (khoảng hơn 350tr tiền việt). Sau chuyến này của ông, em mới biết tình hình tài chính trong nhà. Không tính đến một khoản lớn dành ra để phẫu thuật cho ông, còn rất nhiều tiền dành cho hóa trị và thuốc mỗi tháng. Em suy nghĩ rất lâu, cuối cùng nói với bà ngoại là em muốn bỏ vẽ, quay về trường văn hóa bình thường.
Có khi như mọi người vẫn nói, khi con người ta đứng trên bờ vực của sự sụp đổ, tâm lý vị kỷ sẽ càng thắng thế. Dưới áp lực từ bệnh tình của chồng, từ gia đình, lần đầu tiên bà chọn hy sinh tương lai của em. Trằn trọc cả đêm, đến sáng ngày hôm sau em vẫn đang ngủ thì nghe tiếng bà liên tục nói xin lỗi em.
Giờ nhà bán rồi, cổ phiếu cũng bán gần hết. Nhưng đến giây phút cuối cùng, ông bà lại thay đổi, vẫn trao cho em cơ hội đổi đời. Em giờ đây chỉ muốn lặng lẽ tiếp tục chiến đấu, nắm bắt từng giây từng phút.
Cảm ơn mọi người, cảm ơn sự quan tâm, chúng ta cùng phấn đấu nhé!
————–
Chào mọi người, em là người mở topic đây.
Em không ngờ rằng có nhiều người quan tâm đến vậy. Cháu (em) sẽ giữ trong lòng từng lời động viên của các cô các chú, các anh các chị. Ấm áp quá. Nhờ đó em biết rằng trên thế gian này vẫn còn nhiều ấm áp và quan tâm đến vậy.
Không biết có phải là nhờ những lời chúc và động viên từ mọi người không mà mọi chuyện chuyển biến tốt lên. Em báo cho mọi người tin mừng này.
Sáng hôm nay ông vào phòng mổ. Vốn dĩ lúc đầu bác sĩ thông báo với gia đình em khối u của ông 95% là u ác tính (ung thư), vì ông bị đau vai (u lành tính không gây đau vai được).
Nhưng đến lúc phẫu thuật, lấy được khối u ra ngoài, bác sĩ lại nói, u lành.
Đến cả bác sĩ cũng bất ngờ!
Nhờ trời!
Em muốn gửi lời cảm ơn đến những anh chị đã khích lệ và ủng hộ em! Cảm ơn tất cả mọi người rất nhiều!
Sự ngỡ ngàng khi phải đối diện với cái chết, nỗi buồn trầm mặc sau khi bố mất, chúng củm cố niềm tin bước tiếp của em. Cho dù tương lai có sóng gió ra sau, em luôn tin rằng tương lai tươi đẹp còn đang ở phía trước.
(Lược dịch)
Những lời dưới đây em muốn viết dành cho những ai nói cuộc sống của em thê thảm.
Đầu tiên, em muốn gửi lời cảm ơn mọi người đã viết câu trả lời cho em.
Nhưng mà, em chưa từng nói mình thê thảm, cũng chưa từng nghĩ phận mình thê thảm.
Theo quan điểm của em, em nghĩ rằng đời người chỉ thực sự bi thảm khi chính mình làm tổn thương những người yêu thương mình nhất, hay hám danh lợi, vô tri, hèn hạ, lừa dối người khác, không có đạo đức, sai không biết sửa, không biết sửa đổi.
Ai trong đời rồi cũng sẽ gặp khó khăn và vấp ngã, chỉ là trong lúc bản thân gặp khó khăn, em lên mạng nhờ tư vấn tâm lý, không hề có chủ đích hay mong muốn lợi ích vật chất gì từ mọi người.
Em lo lắng cho con đường phía trước của mình, vì tương lai sau này sẽ không có ai ở cạnh em, mà em còn có trách nhiệm chăm sóc mẹ bị tàn tật. Em muốn mình được học ở một trường đại học tốt.
Em có nhắc tới chuyện kết quả học tập đi xuống, nhưng em vẫn là học sinh của trường trọng điểm. Tổng mấy môn văn hóa tầm 630 điểm vẫn nằm trong khả năng của em. Em tự tin, nhưng trước đây khi nhà chưa xảy ra chuyện em đã chọn học vẽ mà bỏ một phần chương trình văn hóa. (Cô bé có nghĩ đến chuyện bỏ vẽ…)
Nhờ sự nỗ lực của bản thân, em đã vươn lên. Em rất mãn nguyện và hạnh phúc, em không nghĩ đời mình thảm chút nào.
Thêm nữa, bà ngoại em cũng không thảm. Bà không hối hận về những quyết định của đời mình. Bà cũng là một người mạnh mẽ!
Nếu câu hỏi của em có làm ai khó chịu hay ghét bỏ, em thực sự xin lỗi. Em muốn gửi cả lời cảm ơn chân thành với những người đã dành thời gian, tâm sức để nói ra cảm nghĩ của mình. Em hiểu, quan điểm của mỗi người sẽ khác nhau.
Từ tận đáy lòng mình, em chúc mọi người: muốn gì được nấy, cuộc sống hạnh phúc.
Cuối cùng, vẫn sẽ là lời cảm ơn.
—–
Người dịch: Vì bài này mình thấy câu chuyện của chủ thớt- một cô bé mới 16 tuổi rất xúc động nên mình có dịch thêm. Hi vọng mọi người luôn duy trì sự tích cực với tương lai, tiến về phía trước~~~
Nguồn: https://www.zhihu.com/question/47034512


Hãy chia sẻ bài viết #selflove Thay đổi bản thân một cách triệt để khó đến mức nào? (P2)________________________Dịch: Za | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của di, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/815938652604178