Tại sao những đứa trẻ biểu hiện càng ngoan ngoãn, càng hiểu chuyện lúc nhỏ, lớn lên gặp phải vấn đề về tâm lý càng nhiều?__________Dịch bởi: Nguyệt Dạ Tầm Dương

Cùng xem bài viết Tại sao những đứa trẻ biểu hiện càng ngoan ngoãn, càng hiểu chuyện lúc nhỏ, lớn lên gặp phải vấn đề về tâm lý càng nhiều?__________Dịch bởi: Nguyệt Dạ Tầm Dương được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

Tại sao những đứa trẻ biểu hiện càng ngoan ngoãn, càng hiểu chuyện lúc nhỏ, lớn lên gặp phải vấn đề về tâm lý càng nhiều?
__________
Dịch bởi: Nguyệt Dạ Tầm Dương – 月夜寻阳| Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost.
__________
Tôi là con út trong nhà, từ lúc còn nhỏ đã phát hiện ra một quy luật như thế này: “Nếu như những người xung quanh đánh giá bạn càng cao, thì có đến quá nửa là kết quả của việc bạn phải nhượng bộ, thỏa hiệp”.
Giữa tiếng thơm và cảm xúc cá nhân, chỉ có thể chọn một.
Tôi là kẻ theo chủ nghĩa thực dụng tuyệt đối, vậy nên ngay từ khi còn bé, tôi đã không phải là một đứa trẻ ngoan ngoãn, không muốn nhường nhịn ai hay phải tuân theo một đống đạo đức truyền thống như người khác mong muốn. Vì chuyện này mà tôi đã nhận không biết bao nhiêu trận đòn từ bố, nhưng tôi vẫn không sửa. Sau này, đại khái vì một vài lý do nên tôi và bố đã thỏa hiệp: chỉ cần tôi không càn quấy quá mức thì ông ấy có thể nương tay một chút.
Khởi điểm không mấy hay ho khiến tâm lý kì vọng của mọi người dành cho tôi cực kì thấp. Nhắc về chuyện xưa lại làm tôi cảm thấy có lỗi với anh chị mình, bọn họ đều rất hiểu chuyện, luôn luôn nhường nhịn tôi. Anh trai tôi là một người rất nho nhã, lịch sự, đến bây giờ vẫn như vậy dẫu đã hơn 30 tuổi. Còn nhớ năm tôi 7 tuổi, có một lần làm anh ấy tức điên lên, anh không đánh tôi, chỉ dạy tôi một đạo lý: em có biết tại sao những kẻ quá phận thường dễ bị người ta ghét không, bởi vì làm gì cũng phải có chừng mực, không thể được voi đòi tiên…Anh nói gai nhọn của em nằm chỗ nào thì anh sẽ bẻ nó xuống…
Để mọi người không kì vọng quá mức về mình, tôi thẳng thắn bảy tỏ quan điểm cá nhân: “Đây mới chính là con, mọi người thích hay không cũng không sao cả, con sẽ không vì tình yêu của mọi người mà đi đóng vai một kẻ khác, cũng không muốn mọi người dành tình yêu cho vai diễn đó của con, con muốn mọi người yêu chính bản thân con!”. Vậy là tôi không cần giống như những đứa trẻ khác, phải làm thế này thế kia mới có được sự quan tâm của bố mẹ. Tôi được làm chính mình, cả nhà cũng rất vui vẻ, vừa lòng, bởi họ cho rằng tôi nên như vậy. Họ yêu quý con người thật của tôi chứ không phải yêu những việc tôi làm. Đây là sự lựa chọn của tôi, cũng là sự bao dung của gia đình dành cho tôi, vậy nên tôi không cần phải chủ động làm gì, đóng vai nào mới được yêu thương vô điều kiện.
Cuộc đời con người khác biệt cực kì lớn ở chỗ có và không có loại tình yêu vô điều kiện.
Đối với một người chưa từng nhận được tình yêu thương vô điều kiện, thì cuộc sống người đó sẽ cảm thấy thiếu thốn vô cùng, thậm chí phải dành cả đời để đi tìm. Chưa từng trải qua tình yêu thuần túy, dẫu là ai cũng sẽ luôn luôn hoài nghi ý nghĩa tồn tại của chính mình. Phàm là thứ không có được thì lại càng khiến người khác điên cuồng tìm kiếm, rồi lại dành cả đời để nếm trải những nỗi đau chưa từng có.
Nếu như bạn đã nhận được tình yêu thương vô điều kiện, nói một cách đơn giản, đó chính là tâm thái nhẹ nhàng, thoải mái khi bạn nói với những người xung quanh một cách đầy phóng khoáng: “Bạn thích tôi hay không cũng không sao cả, bởi tôi từng được yêu thương vô điều kiện, đã được chứng kiến và cảm nhận, về mặt này không cần bạn phải chỉ dạy cho tôi”.
Vậy nên, những đứa trẻ được dạy dỗ hiểu chuyện lúc nhỏ, trong đầu chúng đã hình thành nên một cơ chế phản ứng lỗi, chúng sẽ cho rằng phải làm những điều khiến người khác hài lòng mới được yêu quý.
Nhưng bản chất sự việc không phải như thế, cũng không nên như vậy.
Tình yêu không phải là giải thưởng, cũng không nên là hình phạt, yêu là bao dung, lí giải, tôn trọng, nâng niu, yêu là cảm giác hạnh phúc. Bản chất tình yêu là một loại cảm xúc chứ không phải đơn vị tiền tệ.
Nếu như ngay từ khi còn bé, một đứa trẻ nghĩ rằng phải làm gì đó mới được bố mẹ yêu thương, thì phương diện lý trí và tình cảm của nó sẽ rối loạn. Lý trí phân tích rằng: muốn được yêu thì phải làm những điều người khác thích. Thế nhưng việc người khác thích chưa chắc bản thân đã thích, đại đa số những đứa trẻ làm điều này đều phải gò bó, ép buộc bản thân, đổi lại vẫn là sự đau khổ. Mà mục đích của việc này chỉ đơn thuần là hi vọng mọi người khẳng định và yêu thương mình, hi vọng có được một chút niềm vui, một chút cảm giác được yêu. Thế nhưng làm rất nhiều việc mình không thích để đổi lấy niềm vui nho nhỏ là điều hoàn toàn không hợp lý, điều này khiến cho hệ thống lý trí bị ngưng trệ, đồng thời gây ra những thiếu hụt về phương diện tình cảm.
Muốn được yêu, lại muốn được là chính mình, sống đúng với bản thân thì không được yêu thương, một khi logic sai lầm này được hình thành sẽ gây ra rất nhiều hệ lụy. Một đứa trẻ, ngay từ nhỏ đã có những suy nghĩ như vậy sẽ cho rằng để đạt được niềm tin yêu của người khác thì phải nịnh nọt, lấy lòng người ta. Khi còn bé thì quan niệm này vẫn chưa gây ra những thương tổn lớn cho đứa trẻ, nhưng một khi trưởng thành, nó sẽ đau lòng phát hiện ra làm cái gì cũng không như ý nguyện bản thân, con đường nào cũng rơi vào bế tắc, mọi thứ đều mất thăng bằng dẫn tới sự sụp đổ trong hệ thống cảm xúc.
Không có được tình yêu đủ đầy, một đứa trẻ sẽ lớn lên trong cảm giác thiếu an toàn, nó sẽ học cách quan sát nét mặt, thái độ người khác, dần dần xây cho mình một tấm khiên kiên cố để đương đầu với mọi khủng hoảng. Thông qua một loạt sự phủ định bản thân, đứa trẻ đó sẽ trở thành một phiên bản khác của chính mình, một vai diễn nhằm thỏa mãn sự kì vọng của người khác và sợ hãi bảy tỏ cảm xúc cá nhân.
Đứng dưới góc độ của một đứa trẻ luôn tỏ ra ngoan ngoãn, nghe lời từ khi còn bé, sẽ có một ngày nó trưởng thành, nhưng đến thời điểm có thể sống đúng với bản thân, nó đột nhiên bàng hoàng nhận ra, bản thân nó vốn dĩ vẫn luôn làm theo kì vọng của người khác, giống như trước giờ nó đang sống cuộc đời của một ai đó, đến nay đã quên mất làm thế nào để quay trở lại con người trước kia của mình. Thậm chí có những người đã mấy chục tuổi rồi nhưng vẫn không biết cách từ chối, giống hệt như một đứa trẻ, người ta bảo gì thì làm nấy. Lại càng không hiểu làm thế nào để bộc lộ nhu cầu tình cảm của bản thân, thích ai thì theo đuổi, không thích thì gạt sang một bên, không biết biểu đạt cũng chẳng biết bồi đắp, toàn bộ tinh thần sức lực của cả một con người như bị cô đọng hết vào quãng thời gian lúc còn bé.
Đời người nếu như không thể tìm thấy chính mình thì làm sao có được hạnh phúc thật sự. Sự lựa chọn cả một đời đều thuận theo ý muốn của người khác, tuyệt nhiên không phải cuộc sống mà mình hằng mong ước.
Bản chất của chúng ta, hay nói đúng hơn là thiên tính mỗi người đều là nghĩ cho mình rồi mới nghĩ cho người khác, giờ đây lại làm ngược lại tất sẽ gây ra sự đau khổ; trừ khi may mắn gặp được người nguyện ý dành cho mình tình yêu vĩ đại, to lớn mới có thể bù đắp sự thiếu thốn trong lòng chúng ta, thế nhưng vận may như vậy lại cực kì ít. Rất nhiều người chỉ có thể tự mình vùng vẫy tìm đường giải thoát.
Tại sao bạn lại nghĩ sống là chính mình sẽ khiến người khác tổn thương? Người khác đâu có dễ bị tổn thương vì những chuyện như vậy.
Đến đây tôi chỉ muốn nói một điều: học cách yêu thương bản thân, vĩnh viễn không cần chờ đợi sự cứu vớt từ người khác.
Cuộc sống chỉ có một, nên suy nghĩ phóng khoáng một chút.
__________
Nguồn: https://www.zhihu.com/question/355677715/answer/1474825144


Hãy chia sẻ bài viết Tại sao những đứa trẻ biểu hiện càng ngoan ngoãn, càng hiểu chuyện lúc nhỏ, lớn lên gặp phải vấn đề về tâm lý càng nhiều?__________Dịch bởi: Nguyệt Dạ Tầm Dương, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/821144698750240