TẠI SAO NGƯỜI CHỊU KHỔ LUÔN LÀ BẠN? _________________ Group Phunulamdep Việt Nam: Fanpage: Nguồn: Dịch bởi: Kiều Oanh ________________ Vào một ngày thứ hai

Cùng xem bài viết TẠI SAO NGƯỜI CHỊU KHỔ LUÔN LÀ BẠN?
_________________
Group Phunulamdep Việt Nam:
Fanpage:
Nguồn:
Dịch bởi: Kiều Oanh
________________
Vào một ngày thứ hai được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

TẠI SAO NGƯỜI CHỊU KHỔ LUÔN LÀ BẠN?
_________________

Group Phunulamdep Việt Nam: https://www.facebook.com/groups/245234876341228

Fanpage: https://www.facebook.com/weibovietnam

Nguồn: https://mp.Phunulamdep.qq.com/s/W0Ol854vT6e-bgG5BKEuLw

Dịch bởi: Kiều Oanh

________________

Vào một ngày thứ hai vô vị của mùa đông năm ngoái, sau khi ngủ dậy tôi đã bị sốt. Cứ cho rằng đây chỉ là cơn cảm cúm thông thường, tôi uống thuốc hạ sốt xong, xin nghỉ làm buổi sáng, buổi chiều cảm thấy tốt hơn một chút liền trở lại công ty làm việc.

Một người bạn khuyên tôi nên uống nhiều nước nóng, ra mồ hôi được là sẽ khoẻ hơn thôi, cho nên vào tối hôm đó, tôi vừa uống nước nóng vừa ngâm chân, hi vọng cơn cảm cúm này sẽ sớm bị đẩy lùi.

Ngày tiếp theo, trên mặt tôi nổi rất nhiều mẫn đỏ, vẫn cứ cho rằng chỉ là bị dị ứng nên tự mình đến bệnh viện xin thuốc, nhưng lại được bác sĩ chuẩn đoán chính xác rằng tôi bị thuỷ đậu ở người trưởng thành, bác sĩ còn nói tỉ lệ mắc bệnh thuỷ đậu ở người trưởng thành chỉ khoảng hai phần nghìn, tôi “may mắn” bị thuỷ đậu nhìn trúng rồi.

Dù rằng có ngàn vạn lần không bằng lòng, tôi cũng không thể không tạm dừng công việc, huỷ bỏ chuyến công tác, về nhà dưỡng bệnh.

Vào những ngày nghiêm trọng nhất của thuỷ đậu, toàn thân tôi đau nhức không ngủ được, vừa lo nghĩ dù thế nào cũng không thể để lưu lại sẹo, lại vừa suy nghĩ người mắc bệnh này tại sao lại là tôi?

Trong lòng tôi trải qua rất nhiều bất mãn và xót xa, tại sao người khác có thể học tập làm việc với sức khoẻ bình thường, còn tôi lại phải ở đây chịu đựng những thứ khó mà chịu đựng được này, tại sao những cô gái khác có làn da trắng trẻo mịn màng, tôi lại phải mang trên mình những vết sẹo của thuỷ đậu.

Nghĩ tới nghĩ lui tôi cũng nghĩ không ra nguyên cớ, chuyện cũng đã xảy ra rồi, trong đó mê muội quá mức cũng không từ bỏ bản thân mình.

Cho dù tôi có chăm sóc bản thân cẩn thận từng li từng tí một, nhưng sau khi thuỷ đậu được chữa khỏi, vẫn có những vết sẹo rỗ lưu lại một cách rõ ràng, tôi biết – đây là một dấu vết mà cuộc đời lưu lại cho tôi, nó nhắc nhở tôi đã từng trong lúc bệnh tật khát khao sức khoẻ đến mức không gì sánh được, cũng nhắc nhở tôi cuộc đời này luôn luôn có khó khăn trắc trở, rất khó để bước trên con đường bằng phẳng.

Trên đời này có rất nhiều chuyện làm chúng ta dở khóc dở cười, có nhiều lúc khổ đến mức nói không ra lời, nhưng hiển nhiên người bị trêu đùa không chỉ có tôi và bạn.

Năm chị họ tôi ba mươi tuổi cũng là lúc mà con trai chị ấy còn chưa tròn một tuổi, đã cùng chồng ồn ào chuyện ly hôn, tin tức này vừa xuất hiện đã làm cả gia đình tôi đều vô cùng kinh ngạc.

Trước khi chị họ kết hôn tất cả mọi người đều rất lạc quan về mối tình này, gia cảnh nhà trai rất tốt, bản thân anh rể là du học sinh sau khi về nước đã tự mình mở một cửa hàng, kinh doanh thuận buồm xuôi gió, tính cách cũng rất thú vị hài hước. Những năm trước chúng tôi luôn cảm thấy chị họ đã tìm được một người thật sự tuyệt vời.

Ngay đến bản thân chị họ cũng rất mãn nguyện, thường xuyên cùng chúng tôi ngợi ca anh rể. Nhưng sau khi sinh con, mâu thuẫn giữa hai người họ ngày càng hiện rõ, anh rễ luôn luôn nghe lời mẹ mình, bỏ mặc chị họ, những lời nói vô tâm không suy nghĩ đã làm chị họ thất vọng rất nhiều.

Năm ngoái lúc tôi trở về nhà tìm chị ấy, ban đầu còn rất vui vẻ tiếp đón tôi, bế đứa nhỏ cho tôi nhìn ngắm, vậy mà chẳng qua được bao lâu đã rơi lệ rồi, nói thế nào cũng nghĩ không ra cuộc hôn nhân của bản thân làm sao đã biến thành thế này rồi, chỉ mới bước sang tuổi ba mươi đã phải làm mẹ đơn thân sao?

Tôi không biết làm thế nào, cũng không có lời nào có ích để an ủi chị ấy, chỉ có thể dùng bờ vai mình cho chị ấy một chỗ dựa, nói với chị ấy rằng mọi chuyện rồi sẽ tốt lên thôi, khóc một trận thật to rồi tâm trạng sẽ dễ chịu hơn nhiều.

Khi kết hôn, chúng ta luôn hứa hẹn với nhau sẽ cùng đối phương bên nhau đến đầu bạc răng long, thiên trường địa cửu, chúng ta cố nhìn rõ để lựa chọn cẩn thận hơn người bạn đời của mình, mong đợi có thể bên nhau đến già, nhưng không ai có thể khẳng định người đó sẽ bên ta ba năm năm năm hay sẽ cùng ta đi đến cuối đời.

Tại sao những người xung quanh có hôn nhân mỹ mãn, người chịu cảnh ly hôn lại là tôi? Tại sao những đứa trẻ khác được trưởng thành trong gia đình đầy đủ hoà thuận vui vẻ, con của tôi lại chịu cảnh chia ly với bố từ nhỏ? Đây đúng là những chuyện không có đạo lý trên đời này, nhưng cuộc sống chính là như vậy.

Bạn của tôi là một nhiếp ảnh gia đã nhiều lần bị từ chối VISA – lỡ mất không ít công việc tốt, một người bạn khác nghỉ việc để dồn toàn lực cho việc thi lại – nhưng đến khi thi vòng hai lại bị loại ra, một người bạn nữa tận tâm cố gắng trong công việc – nhưng chỉ vì một sai lầm nhỏ mà bị giáng chức hạ lương.

Đồ vật vừa mua xong liền nghe tin giảm giá, chuyến du lịch tràn đầy mong chờ vừa bị huỷ, nỗ lực chuẩn bị cho kỳ thi lại thi rớt, những điều này bạn đều đã trải qua rồi đúng không, cuộc sống luôn thích đem những việc phiền não ra chơi đùa với chúng ta.

Bạn giảm không được cân, lạc mất người thương giữa biển người, không một đồng tiền trong ví, dường như có rất nhiều điều chúng ta ghét, những phiền muộn này lúc nào cũng ở bên cạnh chúng ta. Nhưng bạn không được vì đó mà hoài nghi cuộc sống của mình có phải chăng đã sai ở đâu rồi hay không.

Đời người cũng như một cuộc trèo đèo lội suối, có người ở đỉnh núi thưởng thức hào quang muôn trượng, có người rơi vào vũng lầy ở khe núi, có người khó khăn leo dốc lại có người ung dung khoan thai mà bước xuống dốc.

Hoặc sớm hoặc muộn, chúng ta đều có thể gặp những thời khắc đen tối nhất của cuộc đời mình, nhưng không có ngoại lệ, chúng ta đều sẽ bước ra khỏi bóng tối và hướng đến được ánh sáng mặt trời.

Đôi lời của tác giả: không nên cho rằng người khác đều rất may mắn và chỉ có mình chịu đau khổ trong cuộc sống, chỉ là đau khổ của người khác bạn nhìn không thấu mà thôi, quá trình trưởng thành là quá trình bạn dần dần làm quen với khó khăn, dùng thái độ này để đối mặt với những cản trở và cuộc sống sẽ làm bạn thoải mái hơn rất nhiều!
Nguyện cho bạn có ở trong vũng bùn cũng có thể ngẩng cao đầu nhìn trời sao!
❤️

———–

Thật ra tiêu đề gốc của bài viết này là: 为什么那被分手的人总是你?
Tạm dịch là: tại sao người bị chia tay luôn là bạn.
Nhưng mình tự ý đổi thành: tại sao người chịu khổ luôn là bạn?
Vì sau khi dịch hết nội dung toàn bài thì mình thấy tiêu đề này phù hợp hơn.
Hi vọng mọi người đều thích!
❤️


Hãy chia sẻ bài viết TẠI SAO NGƯỜI CHỊU KHỔ LUÔN LÀ BẠN?
_________________
Group Phunulamdep Việt Nam:
Fanpage:
Nguồn:
Dịch bởi: Kiều Oanh
________________
Vào một ngày thứ hai , khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/653808442150534