Sự độc ác của trẻ con lại lần nữa “mở mang” tam quan của tôi (20,866 likes) ————————— Người dịch: Đỗ Thuỳ Dung | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và c

Cùng xem bài viết Sự độc ác của trẻ con lại lần nữa “mở mang” tam quan của tôi (20,866 likes)
—————————
Người dịch: Đỗ Thuỳ Dung | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và c được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

Sự độc ác của trẻ con lại lần nữa “mở mang” tam quan của tôi (20,866 likes)
—————————
Người dịch: Đỗ Thuỳ Dung | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost.
—————————

Tác giả: 精读(ID:jingdu999)

01

Mấy hôm trước tôi có đọc được một tin trên mạng. Một người mẹ ở Hồ Nam mới phát hiện được đứa con gái 7 tuổi của mình gần đây từ mắt của bé liên tục rơi ra vài mảnh giấy nhỏ. Cô vội vàng hỏi chuyện con gái mình, đứa nhỏ khóc òa nói với mẹ mình nguyên do rằng: tất cả số giấy đó đều là do một nhóm học sinh nam trong lớp nhét vào mắt vào mình. Buổi trưa hôm đó, khi cô bé ăn trưa xong trở về lớp học thì có 3 học sinh nam bạnh mắt của cô bé ra và nhét giấy vào.

Bác sĩ nói hiện tại chưa thể xác định được trong mắt cô bé có bao nhiêu mảnh giấy còn lưu lại. Cũng không thể phẫu thuật rạch mắt và lôi hết giấy ra, vì kết cấu dây thần kinh võng mạc cực kì phức tạp, nếu không cẩn thận có thể gây ảnh hưởng và khiến cô bé không thể nhìn thấy nữa.

Gay go hơn là hiện tại cô bé vô cùng sợ hãi khi nhìn thấy người lạ và không tránh khỏi việc ám ảnh về tâm lý. 3 học sinh nam đó dã tâm đến mức nào mà có thể làm chuyện kinh khủng đến vậy? Hiệu trưởng vô cùng điềm tĩnh nói: bọn trẻ con 7-8 tuổi cũng không có ác ý gì đâu, chúng chỉ đùa nhau chút cho vui ấy mà. Nếu một người đã ác độc từ độ tuổi nhỏ như vậy, tìm khoái cảm từ việc hành hạ và làm tổn thương người khác thì bạn còn có thể nói họ không có ác ý gì hay không?

Đa số trong mắt mọi người, trẻ con vô cùng đơn thuần và trong sáng giống một tờ giấy trắng. Nhưng có rất nhiều đứa trẻ đã thể hiện sự ác độc và vô lương tâm đến mức khiến người khác phải rùng mình.

Tuyệt đối không được coi nhẹ sự ác ý của trẻ con, càng không thể dung túng hay bao dung cho những hành động sai trái của chúng.

02

Sự ác độc của trẻ con có thể đáng sợ đến mức nào? Có người đã viết ra trải nghiệm của chính bản thân mình: Hồi tiểu học thời điểm đón năm mới, nhiều nơi trong xóm thường xuất hiện mấy người lang thang không nhà cửa đến xin cơm. Có vài đứa trẻ thấy vậy liền móc ra điếu thuốc lá, sau đó nhét pháo vào trong phần ruột thuốc đưa cho người lang thang đó. Chúng còn giúp châm thuốc và nhìn anh ta hí hửng hút điếu thuốc đó nữa. Đột nhiên điếu thuốc phát nổ, miệng người lang thang nổ bắn cả máu, sợ đến mức ngồi khóc tu tu. Còn đám trẻ đó thì đứng cạnh vỗ tay hoan hô vui vẻ, cạnh đó còn bao nhiêu người lớn nhưng không một ai đứng ra ngăn cản chúng.

Còn có một lần vào mùa đông, bên ngoài tuyết rơi lớn, đường đóng băng hết cả. Một đám trẻ con đang đứng bên ngoài chơi ném tuyết thì có người phụ nữ lang thang đi qua. Chúng cùng nhau nhắm vào người phụ nữ đó mà ném tuyết. Sau đó chúng bắt đầu thấy chán nên bày kế để vài đứa trẻ tiếp tục ném tuyết thu hút sự chú ý của người phụ nữ đó, còn vài đứa con trai còn lại xông lên tụt quần cô ta xuống. Cả lũ xông lên nhét đầy tuyết vào quần cô ta. Người phụ nữ giật mình kéo vội quần lên, lạnh đến mức hét lên. Lũ trẻ thấy vậy lại đứng đó vỗ tay hoan hô, cười phá lên.

Có thể chúng ta đều nghĩ rằng: bản chất của con người là lương thiện. Đứa trẻ nào cũng ngây thơ, vô tội nên chúng ta khó mà trách mắng những trò đùa oái oăm của chúng. Nhưng cũng không phải bản chất của đứa trẻ nào cũng lương thiện, có những đứa trẻ từ nhỏ đã đeo lên chiếc mặt nạ giống như ác quỷ. Ích kỉ, tàn nhẫn, tác quai tác quái, không có sự đồng cảm và sự cảm thông là hình ảnh chân thực nhất của trẻ con. Nếu không dạy dỗ nghiêm khắc thì bạn không thể tưởng tượng được những đứa trẻ “ác một cách đơn thuần” sẽ lớn lên với bộ mặt khủng khiếp thế nào.

03

Nhiều phụ huynh chưa bao giờ nghiêm túc nhìn nhận những trò đùa ác ý đến từ đứa trẻ nhà họ. Thậm chí, bản thân họ còn là những “cha mẹ gấu” xấu xa, coi thường phép tắc, vô lý, trơ trẽn.

Một tiệm sách ở Thẩm Quyến có bà mẹ mang 2 đứa con của mình đến và ghép bàn cùng người khác. Trong khoảng thời gian ngồi ở đó, bà mẹ và 2 đứa con nói chuyện khá lớn tiếng nên cô gái ngồi cạnh đang viết luận văn nhắc nhở một câu: “Trong tiệm sách nên giữ yên lặng”. Không ngờ rằng bà mẹ này bắt đầu hét ầm lên mắng chửi: “Uống có cốc cà phê còn bày đặt ra vẻ người có học thức cái gì? Viết luận thì đi mà về nhà viết”. Trong mười mấy phút chửi rủa, bà ta còn dùng rất nhiều những từ ngữ khó nghe miệt thị người khác: “Giả vờ có học, dơ dáy”, “Ngu ngốc”. Còn khoe khoang thân phận cao quý của bản thân: “Chồng tôi là phó giáo sư cũng chưa từng thấy loại giả tạo giả vờ viết luận như cô”. Cô gái bị ép đến mức phải rời khỏi tiệm sách nhưng bà ta cũng không buông tha mà còn phải chạy theo tiếp tục chửi bới. Tiệm sách là nơi yên tĩnh, khi trẻ con nhà đó gây phiền phức cho người xung quanh thì phản ứng đầu tiên của phụ huynh không phải là xin lỗi, cũng không phải là giáo dục. Mà là mắng chửi người khác, chống lưng cho mọi trò đùa ác ý của con mình và không làm tấm gương tốt cho con.

Tháng trước, chuyến bay đến Vũ Hán cũng xảy ra một vụ việc tương tự như trên. Trên máy bay, một bà mẹ đem con theo mình, nhưng có vẻ đứa trẻ cảm thấy không thoải mái nên khóc quấy suốt một tiếng đồng hồ. Hành khách xung quanh cảm thấy vô cùng bực mình và bất mãn, có một cặp đôi không chịu được nên đã góp ý cho người mẹ để cô ta quản con mình. Không ngờ rằng mẹ đứa trẻ lại vô cùng kích động nói: “Đừng có nói! Có giỏi thì cả đời này các người đừng có sinh con, tốt nhất các người đừng có sinh! Không có đạo đức, cả hai người đều vô đạo đức”. Con mình làm ảnh hưởng đến hành khác trên máy bay mà cô ta lại nổi cơn trù ẻo người khác cả đời không sinh con. Ai cũng biết và thông cảm việc đem con lên máy bay không dễ dàng gì, nhưng cũng thể lấy điều đó làm lí do cho việc không dạy dỗ con mình, thậm chí là mắng chửi người khác.

Haruki Murakami đã viết trong “Kafka bên bờ biển”: “Đứa trẻ giống như một mầm non nhỏ, gia đình là nguồn nước tưới. Nếu chất lượng nước quá kém, mầm non không chỉ không thể trở thành một cây cao lớn, mà ngược lại sẽ chết”. Mọi ngôn từ và hành động của cha mẹ đều sẽ ảnh hưởng đến quá trình trưởng thành của đứa trẻ. Chỉ khi cha mẹ có tình yêu thương thì đứa trẻ mới có thể học cách yêu thương người khác. Chỉ khi cha mẹ có giáo dục thì con cái mới trưởng thành và có giáo dục được.

04

Trên mạng truyền tay nhau hình ảnh so sánh như sau.

Trên một toa của tàu điện ngầm, sự so sánh giữa hai kiểu cha mẹ thể hiện rõ sự khác biệt trong cách nuôi dạy con cái. Dù hôm đó tàu không đông người nhưng vẫn có một vài hành khách không còn chỗ ngồi, chỉ có thể đứng. Nhưng một cặp cha mẹ để hai đứa con của họ nằm như thể chúng đang ở trong phòng khách nhà mình, chiếm chỗ một hàng ghế dài. Rõ ràng họ có thể để chúng ngồi lên nhưng lại để chúng nằm, thậm chí còn để giày đạp lên ghế. Ý họ muốn nói với con mình rằng: Ở nơi công cộng, không cần quan tâm đến người khác, cảm thấy thoải mái là được.

Vậy mà cũng là một đôi vợ chồng, nhưng họ lại đẩy chiếc xe nôi vào góc tàu để tránh làm ảnh hưởng đến việc đi lại trên tàu. Người cha chọc đứa trẻ cười thành tiếng liền bị người mẹ nhắc nhở không được làm ảnh hưởng đến người khác. Nhận thức được lỗi sai của mình nên người cha đã nhanh chóng che miệng mình lại. Hình ảnh thực tế này đã được cư dân mạng chụp lưu lại.

Người mẹ chạy đến lớp đưa đồ cho con trai mình, lúc đi ra ngoài thì các lớp đang học, người mẹ lo tiếng guốc cao gót của mình làm ảnh hưởng đến học sinh nên liền cởi giày xách trên tay và đi chân đất. Đứa trẻ nhìn thấy cảnh này chắc chắn sẽ vô cùng tự hào vì có một người mẹ như vậy.Một người dân đã chụp lại một sự cố nhỏ bằng camera hành trình. Đứa trẻ ngồi ghế sau trên chiếc ô tô phía trước tiện tay ném hộp sữa chua ra ngoài cửa sổ. Khi người cha phát hiện ra, ông liền xuống xe và giáo dục hành vi của con, nhặt hộp sữa chua lên và để lại trong xe.

Ngăn chặn kịp thời những hành vi xấu của trẻ và dùng chính những hành động của mình làm gương để trẻ biết đâu là đúng, đâu là sai. Tăng Sĩ Cường từng nói: “Yêu con mà không dạy con là sai lầm lớn nhất của cha mẹ”.

Sự cưng chiều của bạn dành với con cái không phải là một loại tình yêu, mà là sự tàn nhẫn.

Khoảng cách ngăn cách đứa trẻ và cái ác có thể chính là khoảng cách giữa cách giáo dục của bạn và đứa trẻ.

Đừng dung túng cho cái ác của trẻ con, đừng để mọi thứ đã xảy ra rồi mới hối hận.động viên lẫn nhau.—————————
Nguồn: https://zhuanlan.zhihu.com/p/92003380


122092881 381235983058443 2351212257992678660 n.jpg? nc cat=102& nc sid=07e735& nc ohc=uuhgppRg9DQAX815quU& nc ht=scontent.fsgn2 5
121968228 381234969725211 247740078389163766 n.jpg? nc cat=101& nc sid=07e735& nc ohc=K x1H9X1X UAX8UW4u6& nc ht=scontent.fsgn2 4
122135008 381234953058546 2739672059650967393 n.jpg? nc cat=107& nc sid=07e735& nc ohc=0BUR2QyJjXUAX Y QFE& nc ht=scontent.fsgn2 1
121674580 381235286391846 6761048377122260550 n.jpg? nc cat=109& nc sid=07e735& nc ohc=waE93or8IjUAX NFIjN& nc ht=scontent.fsgn2 4
Hãy chia sẻ bài viết Sự độc ác của trẻ con lại lần nữa “mở mang” tam quan của tôi (20,866 likes)
—————————
Người dịch: Đỗ Thuỳ Dung | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và c, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/779498286248215