[SOHU] GIỮA NGƯỜI VỚI NGƯỜI, TỐT ĐẸP NHẤT LÀ KHI MỚI QUEN_______________Người dịch: Cáo Nhỏ | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại

Cùng xem bài viết [SOHU] GIỮA NGƯỜI VỚI NGƯỜI, TỐT ĐẸP NHẤT LÀ KHI MỚI QUEN_______________Người dịch: Cáo Nhỏ | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[SOHU] GIỮA NGƯỜI VỚI NGƯỜI, TỐT ĐẸP NHẤT LÀ KHI MỚI QUEN
_______________
Người dịch: Cáo Nhỏ | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost.
_______________
Tôi từng đọc một câu hỏi thế này: “Khi ở bên nhau lâu, tình cảm trở nên nhạt nhòa là điều không thể tránh khỏi của các cặp tình nhân sao?”
Có một câu trả lời chân thực đến đau lòng như sau: “Đúng vậy, lúc mới đầu, bạn chỉ cần cau mày một cái là người ấy đã rất để tâm, thế mà đến sau này dù cho bạn có khóc đi chăng nữa thì anh ta cũng chẳng chút đoái hoài”.
Đây có lẽ là sự thật đáng sợ nhất trong tình yêu, ở bên nhau lâu, chẳng gì còn có thể gợi lên được chút đặc sắc. Làm cho người ta không thể không cảm thán, vẫn là hồi mới quen biết tốt đẹp nhất, trong cái cẩn thận để ý mang theo chút chân thành, trong cái lễ phép lịch sự mang theo cả nhiệt tình.
Hôm qua tôi cùng Tiểu Khiết đi ăn cơm, nói đến người bạn trai 7 năm, cô ấy lại không nhịn được mà thở than: “lúc mới đầu, tớ dù chỉ có hơi buồn một chút thì anh ấy cũng sẽ hỏi cho ra, sợ rằng tớ phải chịu thiệt thòi, bây giờ anh ấy còn để tớ khó chịu cả ngày trời. Lúc mới đầu, tớ đến nhà anh ấy nấu cơm làm việc nhà, anh ấy cảm động hết sức, còn luôn tranh làm, còn bây giờ quần áo, bát đũa chất thành đống đợi tớ tới rửa. Bên nhau lâu, từ anh ấy không trả lời tin nhắn, không nhận cuộc gọi là lí do để tớ kiếm chuyện vô lí thì giờ lại thành tớ để tâm đến sở thích, tâm trạng của anh ấy như một điều tất nhiên. Lúc trước cứ cho rằng ở bên nhau đủ lâu mới đủ để nhận ra chân tình đáng quý, giờ thì mới phát hiện ra nên buông bỏ thứ tình cảm không đáng giá này”.
Tiểu Khiết nói không ngừng, làm tôi bỗng nhiên nhớ đến một câu trong Mộc Lan Từ của Nạp Lan Tính Đức [1]: “Đời người nếu chẳng nên thân mật/ Hà cớ thu sang buồn với quạt”. [2]
Nếu như mọi người đều tốt đẹp như ban đầu mới gặp, vậy thì cũng sẽ chẳng phải trải qua mấy thứ thương tổn hay đắng chát gì đó rồi.
Đây có lẽ là lỗi sai của những người đang trải qua chuyện tình cảm, bởi vì quá sức thân thuộc mà trở nên nhàm chán.
Chúng ta đều cho rằng thời gian sẽ bảo đảm cho tình yêu, nhưng thực tế lại khiến ta không thể không đối mặt với chuyện “tình yêu hết thời hạn”.
Bộ phim Rừng Trùng Khánh có một đoạn phim nổi tiếng thế này, sau khi Hà Chí Võ chia tay, ngồi trên bậc thềm lẩm bẩm một mình: chẳng biết tự bao giờ, đồ đạc đều có một ngày, cá thu đao sẽ hết hạn, thịt đóng hộp sẽ hết hạn, ngay cả nilon bọc thực phẩm còn có hạn sử dụng, tôi bắt đầu hoài nghi, trên đời này còn có thứ gì không có hạn dùng không?
Đa phần các thứ đồ đều có thời hạn, gồm cả tình cảm. Bắt đầu mỗi đoạn tình cảm đều mới mẻ, giống như bạn mua một cuốn sách mới, cứ luôn hào hứng cầm lên lật giở vài trang, bạn mua một chiếc áo mới, cũng không nhịn được mà mặc nó thêm vài lần. Nhưng thời gian trôi qua lâu rồi, sách có hay đi chăng nữa cũng sẽ trở nên nhạt nhẽo, quần áo có đẹp chăng nữa cũng chẳng còn thích như ban đầu.
Nghĩ kĩ lại thì tình cảm cũng giống vậy, lúc mới quen biết thì nói về ti tỉ chuyện, quen nhau lâu rồi lại chẳng nói với nhau được mấy câu, khi mới quen thì chỉ thiếu điều không thể cứ dính chặt lấy nhau, quen lâu rồi lại có khi đến tận mấy hôm mới liên lạc. Có lẽ mỗi đoạn tình cảm một khi bỏ lỡ khoảng thời gian tốt đẹp nhất thì kết cục của hai người không thể nào tránh khỏi đi đến bước cuối cùng.
Lúc mới bắt đầu một đoạn tình cảm, chúng ta đều không học được cách trân trọng, chỉ biết rằng sau khi bào mòn và thương tổn tình cảm tốt đẹp này thì mới biết cảm thán rằng đời người giá như luôn được tốt đẹp như lần đầu gặp.
Tôi từng đọc một câu về hiệu ứng tâm lí, gọi là “thỏa dụng biên” [3]. Có nghĩa là khi con người lần đầu tiên tiếp xúc với chuyện gì đó, thể nghiệm về mặt tình cảm khá mãnh liệt, đến lần thứ hai sẽ nhạt đi một chút, lần thứ ba nhạt thêm chút nữa, càng sau càng nhạt. Điều này nói lên rằng khi số lần tiếp xúc với một sự vật ngày càng nhiều thì tình cảm sẽ càng phai nhạt. Tình cảm cũng thế thôi, ở khoảng thời gian đầu đạt được đến đỉnh cao nhất thì sau đó cho dù bạn có rẽ hướng nào chăng nữa cũng là đi xuống mà thôi.
Mới đầu nhìn sẽ thấy tình cảm của hai người sẽ dần giảm xuống, giống như một điều hiển nhiên không thể chống lại, là điều vốn phải thế.
Nếu như duy trì được một đoạn tình cảm vẻn vẹn rung động được như mới lần đầu gặp thì đó lại không phải tình yêu.
Có người nói: “yêu lấy ưu điểm của người kia, đó là bắt đầu của một tình cảm, nhưng yêu những chân thực của đối phương mới là bắt đầu của một tình yêu”.
Để tình cảm có thể đi tiếp được thì không phải là yêu những điều tốt đẹp của người đó mà là bao dung khuyết điểm của họ, mài mòn đi những góc cạnh của nhau.
Chúng ta đừng vì quá thân thuộc mà dẫn đến lạnh nhạt, đừng vì đã quen mà hờ hững lẫn nhau, chúng ta đừng không ngừng thở than, nhung nhớ về những tốt đẹp của lần đầu gặp mặt mà hãy dùng lấy trái tim của bản thân đem yêu thương đến cho người ấy.
[1] Nạp Lan Tính Đức: là một học giả, nhà thơ nổi tiếng của nhà Thanh.
[2] Bản dịch của Châu Hải Đường – nguồn http://www.thivien.net
[3] 边际效应:Marginal utility
_______________
Nguồn & ảnh: https://www.sohu.com/a/422975172_274579


Hãy chia sẻ bài viết [SOHU] GIỮA NGƯỜI VỚI NGƯỜI, TỐT ĐẸP NHẤT LÀ KHI MỚI QUEN_______________Người dịch: Cáo Nhỏ | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại , khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/789435341921176