[Sina] Xé nhật ký, đốt tiểu thuyết, bạt tai con trẻ ngay trên đường, quý vị làm cha mẹ thật hay ho!_______________Người dịch: Vĩnh Hạ | Bài dịch thuộc quyền sở

Cùng xem bài viết [Sina] Xé nhật ký, đốt tiểu thuyết, bạt tai con trẻ ngay trên đường, quý vị làm cha mẹ thật hay ho!_______________Người dịch: Vĩnh Hạ | Bài dịch thuộc quyền sở được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[Sina] Xé nhật ký, đốt tiểu thuyết, bạt tai con trẻ ngay trên đường, quý vị làm cha mẹ thật hay ho!

_______________
Người dịch: Vĩnh Hạ | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost.
_______________
Cha mẹ vốn phải là đối tượng mà con trẻ tin cậy nhất, ấy thế mà cũng chính họ lại là những người gây tổn thương sâu sắc nhất cho chúng ta.
Sống trong phương thức giáo dục mang tính đàn áp và gây ức chế, mục tiêu cả đời của rất nhiều người chỉ là để chứng minh cho cha mẹ thấy bọn họ đã sai, còn bản thân mình thì đúng. Có lẽ ngay cả cha mẹ cũng không nhận ra rằng, hành động của họ luôn là chối bỏ mọi thứ theo thói quen; là tham vọng kiểm soát và điều khiển sự việc; hơn nữa còn nhân danh thứ gọi là “tình yêu” để cướp đi thế giới của con trẻ.
Giống như người cha đã chính tay xé bỏ hơn 50 quyển truyện mà cô con gái đã dành cả 3 năm trời để viết ra.
Những vị phụ huynh này không hề có sự đồng cảm với con cái mà chỉ khăng khăng dùng hành động và lời nói để bắt chúng phải “vâng lời”.
Lí do người cha nọ xé những quyển truyện của con gái nghe đến là quen thuộc. Ông bảo, con gái tập trung vào việc viết truyện khiến cho việc học sao nhãng, thành tích giảm sút.
Cô con gái cố gắng bày tỏ cho cha hiểu, những quyển truyện ấy quan trọng với mình đến thế nào. Thậm chí cô bé còn hét lên trước mặt các bạn học rằng:
“Cha ơi, khoảng thời gian ấy con cảm thấy như đã đánh mất đi linh hồn của mình vậy.”
“Cha đã phá hủy tập truyện!”
Dù rằng người cha đã nhận lỗi với cô con gái, nhưng rõ ràng ông ấy không hề nhận ra vấn đề của bản thân. Ông vẫn dùng lí lẽ suông mà cho rằng, ông làm thế là để tốt cho con gái. Ông chỉ muốn nâng cao tính tự giác của cô bé mà thôi.
Nếu chúng ta hoán đổi thân phận giữa hai người một chút, có lẽ sẽ xảy ra tình trạng thế này.
Cô con gái xóa sạch những phần mềm trò chơi, video trong máy của người cha. Sau đó cô bé lại dùng ổ khóa xịn xò khóa luôn chiếc xe gắn máy mà người cha cất giữ nhiều năm, rồi đem chìa khóa vứt đi.
Đến khi cha tan làm về đến nhà, đương lúc ông ấy giận điên người, cô con gái sẽ dùng tư duy của người cha xé truyện ở trên mà giải thích rằng:
“Ai bảo cha không chịu tập trung làm việc, tiền lương thấp lè tè, cha của mấy bạn khác trong lớp con lương một năm tới mấy chục vạn đó. Cũng tại mấy cái game gủng phim phủng này khiến cha không dốc toàn lực chăm chỉ kiếm tiền đấy thôi.”
“Con cũng vì muốn tốt cho cha, cha à!”
Có lẽ vào giây phút ấy, người cha chẳng còn tâm trạng để thấu hiểu tấm lòng của con gái đâu.
Bạn có thấy điều gì nghịch lí ở đây chưa?
Kiếm tiền cũng như việc học vậy, sẽ có những nhân tố tác động khiến bạn không thể đạt được kết quả tốt nhất dù bản thân đã cố gắng hết sức. Vậy thân là bậc cha mẹ, quý vị sao lại có thể quy chụp một cách nông cạn rằng, con gái học hành không giỏi là do viết truyện mà ra?
Đây là căn bệnh chung của rất nhiều phụ huynh trong nước, chỉ cần con cái có gì đó “khác người” thì lập tức đổ tội cho những sự vật mà họ nhìn chướng tai gai mắt.
Hai ngày trước, có một câu hỏi thế này trở nên viral trên mạng xã hội: “Nên làm gì khi con gái tôi tuyệt thực vì tôi xé quyển sổ ghi chép của con bé?”
Người mẹ này vẫn luôn biết rằng con gái mình có một quyển sổ ghi chép, bắt đầu sử dụng nó từ khi học lớp 7. Nhưng cô bé hiện đã học lớp 12 mà vẫn cứ hí hoáy bên cuốn sổ. Mặc dù nội dung ghi chép đã trở nên vụn vặt chứ không còn dài ngoằng như xưa nhưng người mẹ vẫn thấy không an tâm.
Chưa kể gần đây thành tích học tập của con gái lại giảm sút, bà càng nhìn càng thấy chướng mắt việc cô bé ghi ghi chép chép, thế nên đã đốt trụi cuốn sổ ấy. Hành động này khiến con gái vô cùng tức giận. Cô bé òa khóc giải thích rằng, ý tưởng viết truyện của mình đều nằm trong cuốn sổ ấy, nó là thứ quan trọng nhất với cô bé.
Sau đó cô bé không chỉ tuyệt thực mà còn làm lơ luôn người mẹ. Lúc này bà ấy mới phát hiện mọi chuyện không ổn, trong lúc bế tắc buộc phải đăng bài nhờ mọi người giúp đỡ.
Nhưng ngôi nhà tinh thần của cô bé đã bị người mẹ phá hủy hoàn toàn nên mọi sự hối tiếc sau đó đều chẳng còn nghĩa lí gì.
Huống chi người mẹ vốn dĩ không hề biết bản thân đã sai ở chỗ nào.
Tuy bà bảo bản thân sai rồi, nhưng vẫn bồi thêm một câu rằng, “Dù sao tôi cũng đã đốt rồi, nó là cuốn sổ khiến cho thành tích học tập của con bé giảm sút mà!”
Cô con gái kiên trì ghi chép trong cuốn sổ tận 6 năm trời, hẳn là tuýp người có chí kiên định hơn so với nhiều người khác.
Hơn nữa trong thời gian ghi chép, từ việc hí hoáy cả tràng dài cho đến việc rút gọn ý tưởng thành những dòng vụn vặt cũng có thể thấy, cô bé biết rằng kì thi đại học sắp tới rất quan trọng nên đã cố gắng giảm thiểu thời gian sáng tác.
Sau khi bị mẹ đốt trụi cuốn sổ, cô bé không gào khóc, cũng chẳng có hành vi nào hỗn hào với mẹ. Bằng sự phản kháng vô vọng của mình, cô bé chỉ có thể tự làm tổn thương bản thân bằng việc tuyệt thực.
Đây là phương thức phản đối dữ dội nhất mà cô bé có thể nghĩ ra lúc đó.
Ấy vậy mà người mẹ bốc đồng kia vẫn dùng quyền uy bề trên, định thông qua việc chửi mắng và uy hiếp để cô bé phải đáp lời. Bà không hề quan tâm rằng, 1 tháng nữa là con gái mình phải thi đại học rồi.
Lỡ như, cô bé xảy ra chuyện gì đó, hoặc giả trong lúc tức giận cô bé từ chối việc thi đại học. Có phải người mẹ sẽ lại phủi sạch trách nhiệm của mình, dùng mọi cách để biện hộ rằng chẳng qua là bà không biết cuốn sổ ấy quan trọng đến thế nào thôi. Hoặc có lẽ bà ấy sẽ bảo là do bản thân bồng bột nhất thời?
Tóm lại trong mắt của người mẹ, dù cho bà có làm gì cũng luôn là việc đúng đắn, người duy nhất có vấn đề ở đây là cô con gái mà thôi. Kiểu phụ huynh có hiểu biết hạn hẹp lại kênh kiệu thế này vốn sẽ không đặt bản thân vào vị trí của con gái mà cảm thấy xót thương cho cô bé.
Đã không thấu hiểu việc dạy dỗ và tâm tình với con cái, lại càng không muốn thay đổi chính mình. Thế thì các vị cũng đừng đổ lỗi cho con trẻ khi chúng dùng hành động cực đoan để chống lại cha mẹ.
Hai chữ “phụ huynh” này vốn đại diện cho sự dịu dàng và yêu thương, chứ không phải bảo vì các vị là cha mẹ mà muốn làm gì thì làm.
Hiển nhiên, cũng có rất nhiều phụ huynh không xem con cái là người mà chỉ như một món đồ thuộc quyền sở hữu của họ.
Hai hôm trước, tin tức về người mẹ dùng xe đạp đâm vào người con gái, lại còn tát vào mặt cô bé xuất hiện trên bảng tìm kiếm thông tin nóng trong ngày. Trong đoạn video, người phụ nữ nhấc chiếc xe đạp lên rồi ủi nó vào người cô bé. Sau đó do vẫn còn chưa hả giận, cô ta lại tát thêm mấy cái vào mặt con mình. Bé gái sợ đến mức đờ người, chỉ có thể đứng ngơ ngác, chịu đựng màn đánh chửi của người phụ nữ trước mặt.
Ban đầu cư dân mạng còn ngỡ rằng người phụ nữ trong video là mẹ kế, hoặc là người không có quan hệ ruột rà với cô bé. Nhưng sau khi cảnh sát điều tra mới vỡ lẽ ra, cô ta chính là mẹ đẻ và lí do cô ta đánh con gái cũng vô cùng đơn giản. Nguyên nhân là bởi cô bé ồn ào trong lớp và gây gổ với bạn học khác, người mẹ bị nhà trường mời lên nói chuyện 2 lần, cơn giận tích tụ trong lòng bùng phát thành hành vi trừng phạt thế này với cô bé.
Nghe buồn cười biết bao! Nếu con trẻ phạm lỗi ở trường học, sau khi nắm rõ mọi việc thì nên giảng dạy cho nó thấu hiểu chứ.
Đánh đập chửi mắng là phương thức giáo dục sai lệch nhất.
Bởi vì các vị chỉ đang sử dụng bạo lực để ép con trẻ vâng theo, chúng sẽ nể phục các vị từ tận đáy lòng sao? Hay chúng sẽ thật sự biết bản thân sai ở đâu sao?
Hẳn là không rồi!
Song, điều khiến người ta khó chịu hơn là việc giải quyết hệ lụy sự việc. Người mẹ của cô bé trên chỉ bị phê bình, giáo huấn một chút. Điều này đối với một người trưởng thành mà nói gần như chẳng có tác dụng răn đe gì cả.
Đoán chừng những phụ huynh dùng bạo lực để dạy dỗ con trẻ đều hay có suy nghĩ thế này, “Đánh nó thì sao? Nó là con tôi! Đánh cũng chẳng có phạm pháp gì sất!”
Điều khiến cư dân mạng lo lắng nữa là sau khi cô bé trên trở về nhà, có chăng lại trở thành thứ cho bà mẹ trút giận lần nữa?
Mắng chửi, đánh đập, ngộ nhận… Đây là những thứ mà cha mẹ áp đặt cho con cái của họ nhân danh thứ gọi là tình yêu vĩ đại. Điều này vốn là sai lầm, bởi yêu thương phải thành lập dựa trên nền tảng của sự bình đẳng.
Hi vọng sẽ có một ngày nào đó, tất cả các bậc cha mẹ đều có thể thấu hiểu được đạo lí cơ bản này.
_______________
Nguồn: https://k.sina.com.cn/article_1764222885_6927e7a501900rla0.html


Hãy chia sẻ bài viết [Sina] Xé nhật ký, đốt tiểu thuyết, bạt tai con trẻ ngay trên đường, quý vị làm cha mẹ thật hay ho!_______________Người dịch: Vĩnh Hạ | Bài dịch thuộc quyền sở , khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/682864559244922