[SINA] MAY MÀ ANH XUẤT HIỆN, ĐỦ ĐỂ EM THÍCH NHIỀU NĂM…_______________Người dịch: Blog Góc nhỏ của LeTe | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được

Cùng xem bài viết [SINA] MAY MÀ ANH XUẤT HIỆN, ĐỦ ĐỂ EM THÍCH NHIỀU NĂM…_______________Người dịch: Blog Góc nhỏ của LeTe | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[SINA] MAY MÀ ANH XUẤT HIỆN, ĐỦ ĐỂ EM THÍCH NHIỀU NĂM…
_______________
Người dịch: Blog Góc nhỏ của LeTe | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost.
_______________
Bạn bè vào dòng thời gian của tôi, hỏi rằng tại sao dạo này ít đăng bài vậy.
Thẳng thắn mà nói, chính tôi cũng hơi nghi ngờ, sau đó cô ấy đưa điện thoại cho tôi xem, tôi mới phát hiện bài đăng mỗi ngày đều giống nhau, đột nhiên chính bản thân cũng phải giật mình, hóa ra tôi lại ít đăng bài đến vậy.
Thực ra trước kia tôi là người rất thích đăng bài, có một khoảng thời gian còn đăng bài lúc rạng sáng.
Bởi vì ngủ quá muộn, sau nhiều lần đăng bài, thường xuyên bị bố mẹ cằn nhằn.
Có rất nhiều việc, thường đến khi xem xét kĩ càng rồi mới phát hiện, hóa ra người thực sự đau lòng vì bạn sẽ luôn chú ý đến từng động thái của bạn, sẽ luôn vì bạn mà suy nghĩ. Sức khỏe của bạn thế nào, từng điểm nhỏ nhặt của bạn, họ luôn là người để ý hơn chính bản thân bạn.
Thật ra thì, khi đó, đăng trạng thái cũng không phải chuyện gì to tát, chỉ là muốn đăng cho người mình thích xem.
Tôi nhớ khi ấy tôi có thích một người, nhưng anh ấy lại bộn bề công việc, thời gian rảnh rỗi nhất một ngày chính là lúc rạng sáng.
Vì thế, vì để anh ấy thấy rằng tôi cũng không ngủ, vì để có thể trước khi đi ngủ nói với anh một câu chúc ngủ ngon, tôi cũng thường thức đến rạng sáng để đăng trạng thái mới.
Tôi nghĩ, có lẽ mọi người ai cũng từng như vậy.
Đăng trạng thái mới, nhìn thì có vẻ như để nói với cả thế giới, nhưng thực chất chỉ là muốn để người đó nhìn thấy mà thôi.
Sau đó tôi có ngẫm nghĩ lại, những thứ mà tôi đăng lúc nửa đêm rạng sáng ấy lại là cách tự hủy hoại mình nhất, rốt cuộc vẫn là che giấu đi một loại hi vọng nào đó, hi vọng có thể được đối phương quan tâm, được chú ý, được trân trọng.
Nói một cách dễ hiểu, trong cuộc đời mỗi người, ai mà chẳng hi vọng gặp được một người để bản thân có thể yên tâm giao phó cả đời.
Để từ nay về sau bớt cô độc hơn, bớt phải một mình quạnh hiu, hơn nữa còn có quyền được sống tùy ý, được bảo vệ, được chìm đắm trong sự quan tâm và yêu thương.
Sau đó mới biết rằng, cảm tình thì nhiều đấy mà lại không làm được gì, bạn không thay đổi được, có cố gắng thế nào cũng vô ích.
Có mấy câu nói thế này:
Khi anh thích em, em không thích anh.
Khi anh yêu em, em mới thích anh.
Khi anh rời xa em, em lại yêu anh.
Là anh đi quá nhanh, hay do em không theo kịp bước chân của anh?
Chúng ta đã bỏ lỡ chiếc thuyền của Noah, bỏ lỡ thuyền cứu hộ của Titanic, bỏ lỡ tất cả những gì nguy hiểm hay không nguy hiểm, chúng ta vẫn phải tiếp tục bỏ lỡ nhau.
Bỏ lỡ là thế nào?
Tức là người cùng bạn đi qua thanh xuân, không thể nào cùng bạn đi tiếp nửa đời còn lại.
Tức là người mà bạn cho rằng chính là ước định cả đời, sau này lại không có chút liên hệ nào với bạn.
Tức là, từ nay hai người chỉ còn là người qua đường, sau này, những hỉ nộ ái ố trong cuộc đời anh ấy, không liên quan đến bạn.
Thật sự là ứng với câu nói kia, thanh mai khô héo, trúc mã già đi, kể từ nay, những người mà tôi yêu dường như đều mang hình bóng người ấy.
Trước kia, có một lần vô tình nói chuyện với một người bạn quan hệ không tệ, cậu ấy hỏi tôi: “Những năm gần đây, chuyện khiến cậu không nuối tiếc nhất là gì?”
Tôi nghiêm túc hồi tưởng.
Là ngày cấp 3, lén trốn bố mẹ thầy cô đi đến quán Internet?
Là việc cậu xăm một hình xăm lớn sau lưng?
Hay là khi trên người bạn chỉ có 50 tệ mà vẫn can đảm lên tàu đi đến một nơi khác?
Dường như, tất cả những điều này đều không phải.
Đại khái điều mà tôi không hối hận nhất, có lẽ là vào những ngày tháng năm 18 tuổi, thích cậu thiếu niên ấy.
Trong thời điểm phản nghịch, thích cầu độc mộc, cho rằng vì yêu một người mà bắn 17 lỗ tai, vô cùng ngạo mạn.
Cũng xem “Tai trái”, vô cùng hâm mộ nữ chính, có thể vì tình yêu mà không màng tất cả.
Sau đó, tôi cũng học được cách dũng cảm thích một người.
Kết cục rất đơn giản.
Người mà tôi thích, bởi vì ước mơ làm âm nhạc mà trăn trở chuyện vào Nam ra Bắc, tôi không cưỡng ép, cũng không quấy rầy anh ấy, tôi để anh ấy bay đi, hơn nữa còn cầu nguyện cho thế giới của anh ấy mãi mãi là trời cao biển rộng, không có gì ngăn trở.
Sau này, tôi ở một thành phố không phải miền Nam cũng chẳng phải phương Bắc, sống một cuộc sống bình đạm không mặn không nhạt.
Nhưng thi thoảng vẫn sẽ nhớ về anh ấy.
Hi vọng sau này, khi tôi trở thành một người ưu tú hơn, có thể gặp lại anh ấy.
May mà anh xuất hiện, đủ để em thích nhiều năm, biết rằng anh rất bận, nhưng có thể dành thời gian đọc câu nói cuối cùng này, được không.
Em nhớ anh nhiều.
_______________
Nguồn: https://k.sina.cn/article_5434287408_143e8a530001002wfm.html?from=mood&fbclid=IwAR0xTmhfOsa1tZ9jdC95iVzsOvNDPUE3GOUR_Ffikhq6lh93qKpyeGJXND4
Ảnh: Mình chụp bên Nhật.


Hãy chia sẻ bài viết [SINA] MAY MÀ ANH XUẤT HIỆN, ĐỦ ĐỂ EM THÍCH NHIỀU NĂM…_______________Người dịch: Blog Góc nhỏ của LeTe | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được , khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/727022224829155