#selflove<Blog Phụ Nữ> Thay đổi bản thân một cách triệt để khó đến mức nào? (P1)________________________Dịch: Za | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của d

Cùng xem bài viết #selflove Thay đổi bản thân một cách triệt để khó đến mức nào? (P1)________________________Dịch: Za | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của d được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

#selflove

Thay đổi bản thân một cách triệt để khó đến mức nào? (P1)

________________________
Dịch: Za | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost.
________________________
Ông nội em đi chụp X-quang phát hiện có vết mờ ở phổi. Cả nhà chìm vào nỗi trầm mặc chờ bác sĩ xác nhận liệu có phải ung thư hay không.
Lần thứ hai trong đời, em cảm nhận được nỗi sợ sẽ mất đi người thân.
Em năm nay 16 tuổi, là học sinh lớp 11 ở học viện mỹ thuật. Năm sau, em sẽ phải đối mặt với áp lực luyện thi đại học. Gia đình em hơi kỳ lạ, kể ra có hơi hơi giống tiểu thuyết. Năm em lớp 2, bố em tự tử. Mẹ em bị thiểu năng trí tuệ bẩm sinh, việc bố em mất đã giáng một đòn mạnh vào tinh thần của mẹ, khiến mẹ phát điên. May mắn em còn ông bà ngoại. Khi còn trẻ ông bà học rất giỏi. Nhưng đúng thời điểm Cách mạng văn hóa, ông bà không được học đại học mà phải mày mò tự học, sau trở thành kỹ sư cấp cao. Ông bà lúc trẻ vô cùng năng động: nói được nhiều thứ tiếng, đi du lịch đây đó, có thu nhập cao.
Thời gian sau đó, bà sinh mẹ. Mẹ bị trật khớp chân khi sinh, lúc phát hiện đã muộn- đến năm 7 8 tuổi, mẹ không đi được nữa. Thời đó điều kiện y tế còn kém, ông bà dốc hết tiền bạc trong nhà, còn gánh thêm nợ nần để chạy chữa cho mẹ. Vì chăm sóc mẹ, ông từ bỏ cơ hội thăng tiến ở Thượng Hải, trở về thành phố nhỏ bé này.
Việc mẹ không thể tự chăm sóc bản thân đến này vẫn là gánh nặng của ông bà. Về già, ông hồi tưởng lại những năm tháng đời mình, thấy như bị mẹ chặn đứng. Rồi, ông nói về mẹ trong sự lạnh nhạt và hờ hững. Em nghe mà buồn.
Ông bà xuất sắc là vậy mà không có đời sau tiếp nối: mẹ khiếm khuyết bẩm sinh, bác tuy khỏe mạnh nhưng lười làm, ăn bám ông bà đến giờ. Ông bà cả đời theo đuổi sự hoàn hảo, trong lòng đầy ắp tâm sự khó buông.
Bố em ở quê nghèo, không được đi học. Vì lẽ đó mà sau khi kết hôn với mẹ, đến những dịp gia đình quây quần đón năm mới, bà không cho bố tham gia. Sự tự ti khiến bố đau khổ, u uất. Cuối cùng, bố em đã tự tử.
Bố mất, em chuyển đến nhà bà ngoại. Dù (nhận được sự chăm sóc từ ông bà) nhưng em luôn thấy mình chỉ như một kẻ ăn nhờ ở đậu. Dì trách ông bà yêu em nhiều hơn chị, trong nhà lúc nào cũng có cãi nhau, tị nạnh. Ở trường, chị gọi em là con điên hết ngày này qua ngày khác. Em đã tự khép mình lại suốt 4 năm.
Ông bà nghĩ em là món quà của Thượng đế. Tất cả những không sự không vừa lòng với bác, với mẹ trở thành niềm hy vọng dành cho em. Ông bà dạy em phải mạnh mẽ kiên cường. Vậy mà trong phút yêu lòng muốn tránh mặt gia đình, em đã chọn thi vào trường nội trú (nằm trong top trường trọng điểm). Trong những năm tháng cấp 2, em cố gắng học hành duy trì thành tích rồi tiếp tục đỗ vào học viện.
Nhưng theo dòng năm tháng, cảm giác trống vắng khi không có được sự chăm sóc từ mẹ cũng như nỗi tự ti trong em cũng lớn dần. Ông bà hết lòng vì em, nhưng ở sâu trong lòng, em vẫn coi việc bố tự tử xuất phát từ sự coi rẻ của ông bà với bố. Em phản lại, và đã có lúc, bà khóc, nói với em rằng bà nghĩ em không hề có chút tình cảm nào cho ông bà. Em muốn bày tỏ nhưng đến cuối vẫn là sự ngập ngừng không thôi.
Những bạn giỏi trong lớp em đứng đầu kỳ thi vào cấp 2 ở khu vực. Em áp lực chồng chất. Thực chất, ông bà về già cũng không muốn em quá nổi bật hơn người, chỉ mong em bình an khỏe mạnh.
Mẹ ngày nào cũng uống rượu, say khướt khóc gọi tên bố. Có khi đêm rồi mẹ còn ở ngoài đường say khóc. Bác “định kỳ” mặt dày đến ăn ở, ngửa tay xin tiền ông bà. Nhìn cảnh ông bà già rồi mà vẫn phải làm lụng vất vả, em đau lòng. Em muốn thoát khỏi tất cả. Em thúc ép bản thân mình phải cố gắng hết mức có thể. Em học cách tự lập. Nhưng áp lực quá nặng nề khiến thành tích của em ngày một sa sút. Em bị trầm cảm, không thể kiểm soát được sự tiêu cực của mình, luôn trách bản thân chưa đủ giỏi. Đến mức, em chán nản, tự bỏ cuộc. Đi khám tâm lý, bác sĩ kết luận: em nhất định phải duy trì uống thuốc kháng bệnh (trầm cảm).
Nhưng hôm nay, ông ngoại bệnh rồi. Nỗi sợ mất đi người thân lại một lần nữa ập tới với em. Ông ngoại thì còn lo nhỡ khi ông đi rồi, bà mất đi chỗ dựa tinh thần, không thể kiên trì được tiếp. Em hiểu rõ rằng bất cứ hoàn cảnh nào mình cũng phải mạnh mẽ.
Em muốn thay đổi, thay đổi sự tiêu cực và tự ti trong mình, thay đổi việc ngày nào mình cũng tự nói với bản thân “Mày chưa đủ tốt”. Em muốn mình nỗ lực ngày qua ngày, em khát khao bản thân có một trái tim mạnh mẽ.
Cảm ơn mọi người đã đọc hết câu chuyện dài của em. Em chỉ muốn biết rằng, để thay đổi bản thân khó đến mức nào? Làm thế nào để buông bỏ quá khứ?
(13k likes)
Dù đã muộn, tôi vẫn mong em xem được câu trả lời này.
Yếu tố tiên quyết để thay đổi bản thân thành công không phải dũng khí hay lòng quyết tâm. Yếu tố tiên quyết ấy chính là kinh nghiệm, sự từng trải để dẫn dắt tư duy đến hành động.
Bản thân tôi là một ví dụ về việc đã thay đổi rất nhiều. Thời cấp 2, tôi tự ti và kém cỏi. Rồi tôi cũng lên đến đại học, cầu danh lợi, nhưng lại tổn thương vì chuyện tình cảm rồi chán chường, sa sút tinh thần. Sau này đi làm rồi, tôi dần dần thay đổi tích cực hơn, nâng được buông được, tự khắc chế bản thân. Đến hiện tại, tôi đã có được sự điềm tĩnh, kiên trì, quyết đoán trong hành động.
Những năm qua, tính cách, cách suy nghĩ,… của tôi đều đã thay đổi hoàn toàn, vì thế tôi tập hợp lại viết ra những kinh nghiệm của bản thân, mong muốn chia sẻ cùng em và bạn đọc về “tam trùng”- 3 chữ “trùng”* trong suy xét thay đổi bản thân. (* trùng: nhắc đi nhắc lại, lặp đi lặp lại; ý chỉ phải suy nghĩ nhiều lần về vấn đề)
Điều đầu tiên phải ngẫm nghĩ kỹ chính là cảnh giới đầu tiên- những thay đổi xảy ra trong vô thức.
Con người là sản phẩm từ môi trường. Trước khi lên đại học, gần như tính cách và ngoại hình của mỗi người đều là sản phẩm của gia đình, của sự giáo dục ở trường, của những tác động từ môi trường. Lấy ví dụ như những em có hoàn cảnh gia đình khó khăn thường dễ bị mặc cảm, tự ti; hay các em có cha mẹ bạo lực thường lầm lì, ít nói- đến khi trưởng thành trở nên bốc đồng, nóng nảy. Thực tế ngành xã hội học hiện đại hay tâm lý học đều đã nghiên cứu những nguyên nhân hình thành nên tính cách này. (bao gồm tác động từ môi trường)
Những năm tháng này, số người tự hiểu được phải tự thay đổi bản thân mà không dựa vào gia đình, giáo dục hay môi trường xung quanh rất thấp. Bởi vì sao? Vì tâm lý, khả năng phân tích kết hợp hay ý chí quyết tâm của đại đa số chúng ta lúc đó không đủ.
Từ lúc còn học tiểu học tôi đã ý thức được bản thân phải thay đổi tính đắc ý của mình- gặp thắng là kiêu, gặp bại là khóc. Tôi đã từng thề, từng viết cam kết bảo đảm nhưng cũng không ăn thua gì. Dù trong thời gian ngắn tôi có thay đổi thật mà chẳng được bảo lâu lại về như cũ.
Theo quan điểm của tôi, ở cảnh giới đầu tiên, nhân tố tác động khiến bản thân thay đổi vĩnh viễn chỉ có môi trường, trải nghiệm.
Trước đây trong Phunulamdep tôi có viết về những thay đổi của mình sau khi bố mất: Giây phút người che chở cho tôi rời đi, thế giới này đã thực sự thay đổi. Dù ông trời vẫn là ông trời đấy, nhưng tôi không còn là tôi của trước kia nữa. Tôi không còn đa sầu đa cảm, không còn vô ưu vô lo nữa. Trước khi bố mất, điều tôi để tâm đến chỉ có những cuộc hội họp, là đi du lịch ở đâu, là giận hờn gì với bố mẹ. Bố mất, tôi trăn trở nhiều hơn đến công việc, đến sức khỏe của mẹ, tôi phải làm gì để mẹ được an dưỡng già, đến cả những kỳ vọng của bố dành cho tôi trong quá khứ.
Có lẽ đây chính là trải nghiệm thay đổi lớn nhất trong đời người.
Ngoài tiếp nhận sự thay đổi (thụ động) từ môi trường này ra, có những người, họ ý thức được việc môi trường và trải nghiệm khác nhau sẽ tác động gây ra ảnh hưởng khác nhau cho mỗi người, họ lợi dụng những nhân tố này một cách có chủ đích để nhằm thay đổi bản thân ở phương diện nào đó. Tôi phải nói rằng khả năng thành công khi dùng phương pháp này (thay đổi môi trường tiếp xúc) rất thấp, bởi vì biên độ quá lớn, rất khó kiểm soát.
Ưu điểm duy nhất của nó là dễ áp dụng, ví như so với thay đổi bản thân, thay đổi môi trường xung quanh dễ hơn nhiều.
Như nhiều người hậu thất tình muốn đến thành phố khác sống, hay khi đối mặt với áp lực, đả kích lớn thì muốn xin nghỉ việc đi du lịch, công việc không thuận lợi thì muốn ôn thi cử, thi CPA, đi học MBA…
Xét về bản chất, tất cả những trường hợp trên đều là muốn lợi dụng sự “kích thích” từ môi trường mới, trải nghiệm mới nhằm thay đổi bản thân hiện tại.

Tuy nhiên, dù bạn có bay nhảy như nào, trải nghiệm rồi thay đổi nhiều hay ít ra sao thì bản thân vẫn thay đổi nằm trong cảnh giới đầu tiên, vẫn là thụ động tiếp nhận sự thay đổi, thụ động điều chỉnh. Khả năng cao nếu hoàn cảnh tiếp tục thay đổi, tính cách của bạn cũng sẽ phát sinh bước thay đổi lớn theo. (*không cố định được tính cách bản thân, là thay đổi nhưng không duy trì được)

Vì thế mà những điều tôi nói tiếp đây dù có khó thực hiện hơn nhưng cũng đi đôi với hiệu quả trực tiếp cao hơn…
———–
Nguồn: https://www.zhihu.com/question/47034512


Hãy chia sẻ bài viết #selflove Thay đổi bản thân một cách triệt để khó đến mức nào? (P1)________________________Dịch: Za | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của d, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/805358336995543