[RMXS.8] ÂM TRẠCH – ĐỘNG NGÀN QUỶ (Tiêu đề do người dịch tự đặt) _______________________________ Người dịch: JiaMin Ng | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch

Cùng xem bài viết [RMXS.8] ÂM TRẠCH – ĐỘNG NGÀN QUỶ
(Tiêu đề do người dịch tự đặt)
_______________________________
Người dịch: JiaMin Ng | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[RMXS.8] ÂM TRẠCH – ĐỘNG NGÀN QUỶ
(Tiêu đề do người dịch tự đặt)
_______________________________

Người dịch: JiaMin Ng | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost, có sai sót xin vui lòng bỏ qua.
_______________________________

一只鱼的传说 – Bài viết được đăng dưới bút danh: Truyền thuyết của một con cá (Ngư thúc kể chuyện ma)
作家 代表作《黄河古道》《鬼藏人》
Tác giả của Hoàng Hà Cổ Đạo – Quỷ Tàng Nhân
_______________________________

Chuyện là hôm nay tôi có người bạn họa sĩ ghé chơi. Và tôi cũng đã đặt cho anh ấy phòng khách sạn tại một ngôi làng cổ.
Nói tới ngôi làng cổ, thời xa xưa đời nhà Minh thì đã có nó rồi, trên núi còn có ngôi chùa ngàn năm tuổi, dưới núi được bao quanh bởi hàng trăm mẫu đất trồng cây lê. Quả thật là núi xanh, mây trắng, nước trong, cổ tự, suối nước nóng, Giang Nam làng cổ. Nhưng không ngờ nơi đây lại xảy ra một câu chuyện vô cùng quái dị.
Người bạn này của tôi á, nói ra thì cũng là một người rất thú vị.
Anh ấy tốt nghiệp ở trường đại học tốt nhất của Trung Quốc, không phải đại học Thanh Hoa, mà là học viện Chính Trị, phải nói là thanh niên tài tuấn, tiền đồ sáng lạn. Sau này vì vướng mắc đường tình nên đã trở thành một ẩn sĩ nơi thâm sơn cùng cốc.
Anh ở trên đỉnh núi mướn một ngôi nhà nhỏ, vẽ tranh, thưởng nguyệt, trồng rau, nuôi hoa, luyện thư pháp.
Tuy anh là họa sĩ, nhưng lại rất ít khi vẽ tranh. Chỉ những khi mà ánh trăng phủ kín khắp sân, anh mới sảng khoái uống rượu, vừa nhấm nháp vừa vẽ thôi.
Có lần tôi ghé qua anh chơi, cùng anh nhậu nhẹt suốt 7 ngày 7 đêm, cuối cùng anh ấy cũng vẽ được đường cong của mặt trăng.
Nhìn ánh trăng phủ khắp sân, soi sáng cả bóng cây, anh đột nhiên căng thẳng, thấp giọng nói: “Muốn tặng cô ấy mặt trăng, không biết cô ấy có thích không?”
Đều là người cùng cảnh ngộ cả, lần này anh ấy xuống núi, nhất định phải dẫn anh ta đi khuây khỏa mới được, xem xem cảnh vật của Giang Nam, cầu kiệu hẻm cổ, tìm hiểu những cô gái Tô Châu.
Tôi dẫn anh ấy đi khắp làng tham quan, đường nhỏ giữa núi, bướm bay xung quanh, cây lê lộ ra những trái chín chắc nịch, cây nào cây đó đầy ắp quả, xa xăm mây xanh, gió mát, núi cao, tiếng suối róc rách, thật khiến tâm trạng tốt hơn hẳn.
Bên đường chẳng thiếu người bán lê, đa số là các bà lão, thức phụ nhỏ (con dâu á, bên TQ hay kêu vợ như vậy cho tình cảm í), chỉ duy nhất có một người đàn ông, quỳ trên đất, cúi thấp đầu, trông rất là kì quặc.
Tôi đi qua hỏi anh: “Lê bán như nào?”
Anh ấy đưa tay ra trước mặt tôi mà lắc.
Tôi liền gật đầu, 5 đồng 1 cân, giá này cũng bình thường thôi, tôi đưa anh 20 đồng, bảo là lấy 4 cân.
Vậy mà anh ta vẫn đưa tay ra mà lắc lấy lắc để… Tôi không hiểu ý của anh ta muốn nói gì.
Anh họa sĩ thì tinh mắt đấy, anh phì cười một tiếng nói tôi rằng: “Anh ta có đến 6 ngón tay lận đấy, là 6 đồng 1 cân!”
Tôi cũng cười theo, ấy vậy mà cũng giảo hoạt lắm chứ.
Nhìn kĩ thì đúng thật anh ta có những 6 ngón tay đó trời ạ, nhưng ngón nhỏ này hình như là từng bị thương nặng, giống như bị cái gì làm đứt đi một khúc vậy, phía trên nhìn trơn lùi à.
Được thôi, có thua có chịu, tôi lại đưa anh ta thêm 4 đồng, rồi xách về cả đống lê.
Ăn vào thì thấy hơi thô, giống như mùi vị của táo vậy, dù nó vẫn là trái lê thôi, thật lạ lùng mà.
Buổi tối, sau khi tắm suối nước nóng xong, cùng với mọi người thưởng trà hàn huyên, vô tình nghe được một chuyện rất ly kỳ.
Nói ra thì cũng là mười mấy năm trước rồi, trong làng có một người đàn ông, họ Z, từ nhỏ đã mồ côi mẹ, cha thì buôn thịt, ai cũng gọi ông là “Z Đồ Tể” (屠: có nghĩa là giết mổ, mà kêu giết mổ thì kì quá, nên kêu đồ tể cho nó ngầu, chứ thật ra không biết kêu tên gì cho vừa nữa ))))
Lão Z ngoài mặt là người bán thịt dê, nhưng cứ đêm xuống thì lão lại đi trộm chó, sơ chế qua thịt chó rồi trộn lẫn vào thịt dê treo lên mà bán, đúng thật như câu treo đầu dê bán thịt chó đấy. Chó của nguyên làng đó đều khiếp sợ lão, không cần biết con chó đó hung hăng dữ tợn cỡ nào, chỉ cần thấy lão là quặp đuôi mà chạy mất.
Sau khi lão chết, được xe hỏa táng kéo đến lò thiêu. Xe hỏa táng này có chút đặt biệt, chính là một đầu xe, kéo theo hộp kim loại gắn thêm bánh xe ở phía sau, giống như cỗ quan tài vậy. Cái hộp kim loại này, là chuyên chở người chết đi, tên của nó lại gọi là “Hoạt” (活:Hoạt, nghĩa là sống, để sống nó không có khớp, tui khổ quá mà ))))
Lão Z được đựng trong đó, vừa được kéo ra thành, ai nấy đều ngơ ngác, xe hỏa táng còn đó, cửa thì mở, mà người đâu mất rồi????
Người chết mất xác, để lại cho mọi người vô số nghi hoặc, ai nấy đều đi ngược đường để tìm lại cái xác thì phát hiện ra ở ngã rẽ bên đường có nguyên đàn chó đang vây quanh thứ gì đó mà cắn xé, lại gần xem mới biết chính là lão Z đã bị đàn chó xé ra thành nhiều mảnh rồi.
Nhưng cái mà chúng tôi muốn kể là những chuyện xảy ra sau cái chết của lão Z.
Sau khi lão Z chết, ba đứa con trai của ông đã nhờ vị đại sư phong thủy tìm cho miếng bảo địa, để chôn ông ở núi sau.
Phong thủy sau núi không tồi, có một cổ tự ngàn tuổi, chỉ có điều hai bên đường đều là những nấm mồ cổ xưa, thật khiến người ta rùng rợn hết sức.
Đại sư phong thủy nhìn cũng không nhìn, mà nói với ba anh em rằng, sau núi có hai mảnh đất không tồi, một mảnh thì là tiểu phú tức an, còn một mảnh là xuất hầu bái tướng, nhưng mỗi mảnh đều có nhân quả, hỏi họ muốn chọn mảnh đất nào?
(小富即安 – tiểu phú tức an: có nghĩa là vừa mới giàu đã biết mãn nguyện không đòi hỏi gì thêm)
(出候拜相 – xuất hầu bái tướng: có nghĩa mảnh đất này không làm hầu gia thì cũng làm tướng)
Ba anh em cùng nhau tính toán, nói đại phú đại quý nghe thì thấy ham đấy, nhưng người xưa thường nói, dân không cùng quan đấu, tại Trung Quốc, có tiền vô dụng, chỉ có làm quan thì mới có vương đạo, nhất định phải xuất hầu bái tướng!!!
Vẫn là lão tam tinh ranh, anh hỏi đại sư phong thủy, nói ông cả đòi bói toán, thập lý bát hương cũng nhờ ông đến xem âm trạch, tại sao miếng bảo địa này không ai dùng đến?
Được nghe hỏi như vậy, ông bật cười, câu hỏi này hỏi hay lắm!
Ông bảo là, mảnh đất này tất nhiên là có vấn đề rồi, mấy thứ ở dưới mảnh đất này đều là những thứ không sạch sẽ, sau khi chôn cất tiên nhân xong, thì xác cũng không còn nữa, có người nói là họ bị quỷ ăn thịt rồi.
Tuy là hậu nhân sẽ có phúc báo, nhưng là những loại phúc báo không sạch, là dùng xác thịt của tổ tông để đổi lấy, những thứ có liên quan đến máu, tuy là thịnh vượng một thời, nhưng sớm muộn gì cũng tan nhà nát cửa, nhân tài lưỡng thất. (人才两失 – nhân tài lưỡng thất: nghĩa là của cải và người đều mất hết)
Lão tam nghe được, mảnh đất này tà như vậy, liền xoắn cả lên, lập tức đổi mảnh đất khác, nên đã chọn mảnh tiểu phú tức an.
Kết quả là lão Z sau nửa năm chôn cất, thì lão về báo mộng cho ba đứa con, nói ba đứa bất hiếu này, chọn cho ông nơi chó má gì! Trời ơi thánh hỡi, ngôi nhà thì suốt ngày dột nước, bây giờ cũng sắp rơi xuống nước luôn rồi, cũng không thèm quan tâm ông, thôi thà đừng bao giờ gọi ông là cha nữa, đem ông đến động ngàn ma cho rồi đi!!!
Ba anh em thấy vậy liền ngồi tính toán lại, có thể là nơi phần mộ của cha có vấn đề gì rồi, bèn gấp rút đi qua đó xem như nào, mới phát hiện nơi đó mưa tận mấy ngày liền, sườn núi hiện lên những con dốc trơn trượt, phần mộ của lão Z vốn dĩ là ở nơi cao, bây giờ đã bị trượt xuống dưới, rớt xuống một hố nước, nhưng vẫn chưa lọt hẳn vào trong.
Ba anh em cùng nhau động tay, đem cỗ quan tài đào ra, đều là đàn ông thô kệch, lại không có tiền, cho nên lần này họ không tìm đến đại sư phong thủy mà đành chôn đại ở mảnh đất cao gần đó.
Nhưng không ngờ rằng đúng khuya đêm hôm đó, anh em họ lại được ông báo mộng, lần này lão không hung hăng dữ tợn như lần trước, mà là ngồi sập xuống đất nước mắt nước mũi khóc lóc ỉ ôi, kể lể rằng ba đứa con bất hiếu này, ông chỉ than vãn chút thôi mà, ai nhè ba con súc sinh này thật sự đem ổng đẩy vào động ngàn ma thật rồi!!!
Lão tam cảm thấy đại sự bất ổn rồi, trời hừng sáng đã vội vàng chạy lên núi, rất nhanh anh đã đào được mộ của cha anh ra, nhưng phát hiện trong huyệt đều trống rỗng, quan tài cũng không còn.
Nhìn kĩ chút thì dưới huyệt lộ ra một cái động thật to, lạnh lẽo đến đáng sợ, đưa đèn pin điện thoại soi vào, mới phát hiện ra nó là một cái huyệt sâu không thấy đáy, cỗ quan tài chắc là đã rơi xuống đó mất rồi.
Cha mình bị mất xác, vả lại còn là lần thứ hai rồi, lão tam nôn nóng, cũng không biết nên nói gì, chỉ còn cách chạy về nhà tìm sợi dây thừng, kêu theo anh cả mình, buộc quanh người lão đại rồi câu anh xuống động.
Cái động này thật sự rất sâu, với lại giọng nói của lão đại lúc vang lúc đục, ở bên ngoài rất khó mà nghe hiểu được anh đang nói gì.
Lúc đầu anh còn la um sùm kêu cái nơi quỷ quái gì đây trời, sao mà thối thế, rồi lúc sau lại thấy có một bóng ma, sau đó nữa là thấy được cha mình, cha mình còn sống!!!
Đột nhiên lúc đó phát ra một tiếng kêu thảm thiết, giống như tiếng heo bị thọc tiết vậy, vả lại không chỉ là một tiếng, mà là có vô số tiếng la hét thê thảm trong động, khiến người nghe được muốn thủng cả màng nhĩ.
Lão tam lúc đấy chợt loạng choạng, ngã xuống vũng lầy, lão nhị thì cố gắng giữ chặt dây thừng, muốn kéo anh mình lên.
Kết quả sợi dây thừng đó căn bản là không nhúc nhích được, kéo cũng không xong, chỉ cảm thấy ở đầu dây phía dưới như đang có gì đấu tranh cùng anh, dần dần kéo anh xuống động.
Hai bên bế tắc những nửa ngày trời, đột nhiên sợi dây bị đứt, trong thời khắc đó, dưới động chợt thò ra bộ móng vuốt như cây củi khô vậy, hung hăng bắt lấy tay của lão nhị, cũng may là lão tam cảm thấy có gì đó không ổn, ở phía sau cứ kéo lấy lão nhị không buông, bán sống bán chết mà kéo anh mình về, mới phát hiện ra ngón nhỏ bên tay phải của anh máu thịt lẫn lộn, bị đứt hết nửa ngón rồi.
Cũng may lão nhị trời sanh có 6 ngón, ngón bị đứt là ngón dư, cho nên bó thuốc được nửa năm thì cuối cùng cũng không sao rồi.
Mọi người tất nhiên muốn hỏi tôi là, thật ra cái động này cuối cùng đã xảy ra chuyện gì đúng không?
Ông lão lại nói, lão đại đã chết bất đắt kì tử trong động, chuyện này tất nhiên là không dễ dàng bỏ qua như vậy rồi! Sau đó “phía trên” đã ra lệnh phong tỏa núi, rồi bắt đầu cho người khai quật cái động đó thì đào ra rất nhiều hài cốt với rất nhiều tượng đá hình thù kì quái, không biết là người hay thú nữa, nhưng mỗi tượng đá đều đang nhắm mắt cả.
Về sau càng đào thì càng sâu, càng kéo dài xuống, hầu như đã đào hết nguyên cái động rồi vẫn không thấy điểm dừng ở đâu. Và những người đi theo để khai quật động đều cảm thấy có chuyện rất quỷ dị, cứ mỗi khi màn đêm buông xuống, họ lại nghe thấy tiếng khóc than thật thảm thương.
Về sau nữa, lại nghe nói họ đã đào ra được một thứ rất là “tà môn”, ngay cả “phía trên” còn phải sợ, nên đổ bao nhiêu là nếp vào trong đó, tiếp đến đổ xi măng, rồi thêm vôi để lấp kín cái động trước đã.
Cho nên là trong động này thật sự có cái gì cũng không ai biết được cả.
Tôi lại nhịn không được mà hỏi: “Vậy còn hai người con của lão Z, họ như nào rồi?”
Ông lão gật gật đầu rồi bảo: “Có người nói, trên núi vốn dĩ không có cái dốc nào cả, ba anh em họ vì tham vinh hoa phú quý cho nên đã bịa ra lời nói dối này! Chỉ là họ không ngờ tới, đại sư phong thủy đó nói không hề sai, dưới mảnh đất đó quả nhiên là một động quỷ.
Tôi lại hỏi: “Vậy hậu nhân của họ có ai xuất hầu bái tướng không?”
Ông lão gật đầu rồi nói: “Cũng có đấy. Chính là tiểu tam tử đó!”
Tôi nhịn không được lại hỏi tiếp: “Anh ấy là ai?”
Ông nhìn tôi cười cười, nhưng lại không nói gì.
Anh họa sĩ gật gật đầu, sau đó kính ông lão một ly rượu, rồi kéo tôi đi ngâm suối nước nóng.
Anh ta bảo là, trước kia còn ở cục Chính Viện, có một người lãnh đạo lớn xuất thân từ Giang Nam, quyền thế hơn người, nhưng sát khí rất nặng, sau này cũng thân bại danh liệt rồi.
Anh nói ra một cái tên, tôi liền giật mình, ngẫm nghĩ rồi gật đầu.
Sau đó, tôi hỏi anh ấy: Cái “Động Ngàn Quỷ” mà lão Z nói lại là chuyện gì?”
Anh họa sĩ cười, rồi bảo rằng lúc anh ta ở Yến Sơn thâm sở ẩn cư, đã quen biết một người tu đạo, cũng là một dị nhân.
(thâm sở: là bên trong vùng núi sâu xa)
(dị nhân: ở đây thì có 2 nghĩa. 1: người tinh thông pháp thuật trong truyền thuyết; 2: người có tính năng đặt biệt khác với người thường, còn có thể gọi là “Dị Tài”, tài năng kì dị)
Tu đạo và tu phật không giống nhau, Phật giáo chủ yếu nói về luân hồi. Đạo giáo chủ yếu là tu tiên, tu thành tiên đạo.
Những người đó là chuyên môn nghiên cứu về bí kíp thành tiên, họ thường hay tụ tập nghiên cứu làm sao có thể thành tiên được, anh họa sĩ đối với vấn đề này không có hứng thú, nên họ kêu đi qua bên đó uống rượu anh chỉ đi chung thôi, họ nói gì thì nghe đó, xem như nghe kể chuyện cũng được.
Đám người đó bảo là, căn cứ vào vô số lần suy diễn và bút ký của tiên nhân để lại, đã dự tính được đường tu tiên sẽ bắt đầu từ thế kỉ này.
Những thứ của Trung Quốc, vốn dĩ đều là âm dương cộng tề, đường tu tiên cũng không ngoại lệ, cho nên phong thủy tốt nhất cho con đường thành tiên, kì thực chỉ là ở cùng chỗ âm u tà ác nhất để hợp thành.
Nơi tà địa nhất, có tên là “Động Quỷ Côn Lôn”, còn được gọi là “Động ngàn quỷ”và cũng là nơi cực âm cực tà nhất.
Vả lại cái động ngàn quỷ này, tuy nói là nguồn gốc từ núi Côn Lôn, nhưng đó lại là một khái niệm không gian rất lớn, cũng có thể là trong sân nhà bạn có một cái giếng, bạn đi đánh nước cũng có thể đánh trúng nó, rất tà môn. (Ý là xui xui thì mình cũng có thể gặp cái động quỷ chứ không nhất thiết chỉ ở Côn Lôn)
Bọn họ đối với bí kíp thành tiên này, từng nói một câu là: Côn Lôn động quỷ khai, vạn phật triều thành lai, một sợi tiên trần, kê khuyển thăng thiên.
(Côn Lôn động quỷ khai, vạn phật triều thánh lai, một sợi tiên trần, kê khuyễn thăng thiên: Khi động quỷ của Côn Lôn mở, thì vạn phật sẽ xuất hiện, chỉ một tí bụi trần tiên giới thì gà chó cũng được lên trời)
Tôi vô thức chợt hoảng, trước đó Bạch công tử từng nói với tôi một câu: “Trời sinh tiên thai, tay giữ tiên cảnh, trấn bạch ngọc kinh, khai thành tiên đạo, Côn Lôn động quỷ khai, vạn phật triều thánh lai, một sợi tiên trần, kê khuyển thăng thiên.”
(Trời sinh vốn đã là cái thai của tiên giới, tay giữ gương tiên, trấn giữ kinh Bạch Ngọc, sau đó khai thông con đường tiên giới. Khi động quỷ của Côn Lôn mở, thì vạn phật sẽ xuất hiện, chỉ một tí bụi trần tiên giới thì gà chó cũng được lên trời)
Vậy thì vế sau của câu đó, có nghĩa là như nào???

Muốn nghe Ngư Thúc kể truyện? Lại đợi phần kế tiếp cùng xem nhá…
_____________________________

Đôi lời của dịch giả: Hiii mọi người ~ Lại có truyện cho mọi người đọc đây này…
Sau này tớ sẽ dịch theo các mẫu truyện ngắn của Ngư Thúc như này nhá :33 có sơ sót hay bị sai gì đó cứ cmt tớ sẽ sửa ngay nhen.. Yeww lắm yew lắm
Và nhớ nhá:
ĐỪNG CHAMHONG. HÃY NÓI YEW TOY ĐỂ TOY CÓ ĐỘNG LỰC
ĐỪNG CHAMHONG. HÃY NÓI YEW TOY ĐỂ TOY CÓ ĐỘNG LỰC
ĐỪNG CHAMHONG. HÃY NÓI YEW TOY ĐỂ TOY CÓ ĐỘNG LỰC
Chuyện quan trọng phải lặp lại 3 lần hahahaha…
_____________________________

Nguồn bài viết: http://m.rmxs8.com/104166/598344_1.html
Nguồn ảnh: ai biết thì cmt nha.


Hãy chia sẻ bài viết [RMXS.8] ÂM TRẠCH – ĐỘNG NGÀN QUỶ
(Tiêu đề do người dịch tự đặt)
_______________________________
Người dịch: JiaMin Ng | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/708673053330739