REPLY 1988: "NGƯỜI LỚN THẬT RA CHỈ ĐANG CHỊU ĐỰNG, NGƯỜI LỚN CŨNG PHẢI ĐAU" 𝐃𝐢̣𝐜𝐡: Ngụy Minh Thư (Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ đượ

Cùng xem bài viết REPLY 1988: “NGƯỜI LỚN THẬT RA CHỈ ĐANG CHỊU ĐỰNG, NGƯỜI LỚN CŨNG PHẢI ĐAU”
𝐃𝐢̣𝐜𝐡: Ngụy Minh Thư (Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ đượ được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

REPLY 1988: “NGƯỜI LỚN THẬT RA CHỈ ĐANG CHỊU ĐỰNG, NGƯỜI LỚN CŨNG PHẢI ĐAU”

𝐃𝐢̣𝐜𝐡: Ngụy Minh Thư (Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại weibo Việt Nam vui lòng không tự ý repost)

—-

#1
“Ba tôi không may bị liệt trong một tai nạn lao động, mẹ đứng lên làm việc nuôi cả hai chị em tôi ăn học và chăm sóc ba trong gần mười năm qua dù ông chỉ còn là một cái xác nằm bất động trên giường. Mẹ luôn mạnh mẽ và lạc quan đến mức tất cả họ hàng, xóm làng, thậm chí cả những người xa lạ nghe qua cũng phải nể phục 7 phần, khiếp sợ 3 phần. Mẹ mỗi ngày vẫn đều đặn lau người và trò truyện với ba, mẹ thường kể với chúng tôi là ngày xưa bọn tao yêu nhau ngót chục năm mới cưới, ổng đối tốt với tao lắm, sủng đến tận trời, giờ đến lượt tao, haha mẹ nó, lão già này cũng thật biết tính toán. Ngày ba đi, mẹ không rơi một giọt nước mắt, một mình bận rộn lo toan hết mọi hậu sự, còn lớn tiếng mắng tôi không được khóc nhiều quá kẻo ba đi không được thanh thản, rồi lại chạy đôn chạy đáo. Sau khi kết thúc mọi hậu sự của ba, tôi thấy mẹ ngẩn ngơ ngồi nhìn chiếc giường trống không rồi gục xuống, gào lên đầy ai oán, mẹ ôm lấy hai chúng tôi khóc thất thanh “Đi thật rồi…” Tôi biết mẹ rất đau lòng, đã nhiều lần muốn gục ngã, nhưng bà còn rất nhiều thứ phải gánh vác, bà không thể yếu lòng. Nhưng suy cho cùng bà cũng chỉ là một người phụ nữ bình thường, bà cũng biết mệt cũng biết đau.”

#2
“Ông nội tuổi đã cao nên thường sinh nhiều bệnh tật. Lần này thật sự không qua nổi nữa rồi. Đêm ông mất, ba đang công tác ở xa nghe tin vội vã chạy về. Ba tôi trước giờ rất ít khi bộc lộ cảm xúc, khi vui vẻ cũng không biểu hiện quá rõ ra ngoài chứ đừng nói đến việc nhìn thấy ông hoảng hốt hay yếu đuối. Nhưng tôi không thể nào quên ngày hôm đó, ba tôi bộ dạng hớt hải xách vali chạy về, vừa đến cửa phòng bệnh đột nhiên sững người lại, chân tay run rẩy, ánh mắt hoảng loạn và bất lực nhìn trân trân về chiếc giường bệnh của ông. Chỉ trong thoáng lát thôi, ba nhanh chóng điều chỉnh lại cảm xúc, ngồi xuống điềm tĩnh bàn chuyện hậu sự của ông nội với các chú dì, ba không khóc nhiều trong đám tang ông, còn bình tĩnh tiếp rượu, trò chuyện với khách đến viếng. Khi đưa ông nội vào lò hoả thiêu, ba tôi ngất xỉu. khi tỉnh lại, ông hoảng loạn đưa hai tay lên không trung tìm rồi lại với, tôi nắm lấy tay ba, như tìm được cứu tinh, ông dùng sức nắm chặt lấy tay tôi rồi hỏi “Ba đâu? Ba đâu rồi?” Tôi đau lòng nói “Ông đi rồi ba ạ” Ba tôi đau đớn gào lên một tiếng rồi lại lịm đi. Lần đầu tiên kể từ khi sinh ra đến giờ, lần đầu tiên người ba mạnh mẽ cứng rắn của tôi cho tôi nhìn thấy nội tâm yếu đuối nhất của ông. Ngày hôm đó ba thật sự rất yếu đuối, vì người ba ông kính trọng nhất đã rời khỏi cuộc đời này…”

#3
“Tôi bị rối loạn lo âu, sau đó mỗi khi bị mẹ ép học hành tôi lại lấy bệnh ra làm cớ rồi gắt gỏng mẹ không được ép tôi nữa nếu không tôi sẽ trầm cảm. Từ đó mẹ tôi thoải mái hơn trong mọi việc, đặc biệt không còn ép tôi làm bất cứ điều gì tôi không thích nữa. Sau đó một thời gian, mẹ tôi nhảy sông tự sát, không một lời cáo biệt, cũng không có lấy một di thư. Mọi người đều bàng hoàng và không cách nào lý giải được. Sau này tôi mới biết, mẹ tôi bị trầm cảm rất nặng, bà đã lén một mình đi trị liệu tâm lý trong suốt một thời gian dài. Nói chuyện với bác sĩ từng trị liệu cho mẹ tôi, cô ấy nói mẹ tôi bị stress nặng do công việc, luôn băn khoăn lo lắng cho tương lai của tôi nhưng lại sợ làm tổn thương tôi nên rất khó xử và dằn vặt. Sau này bà còn phát hiện ba tôi có người phụ nữ khác bên ngoài nhưng vì sợ ảnh hưởng đến tâm lý của tôi, sợ gia đình tan vỡ nên giả vờ coi như không biết chuyện gì. Hoá ra mẹ tôi đã chịu đựng nhiều thứ như vậy, bà vì bảo vệ tôi, bảo vệ hạnh phúc của gia đình này mà đã cắn răng nuốt hết mọi cay đắng vào trong, một mình chịu đựng hết, cho đến một ngày mọi thứ như đã quá sức chịu đựng, bà đã lựa chọn cách giải thoát cho chính bản thân mình. Bà bảo tôi làm sao phải tha thứ cho bản thân mình suốt cuộc đời còn lại đây?”

——

“Người lớn chỉ là đang chịu đựng, chỉ là đang bận rộn chuyện của những con người trưởng thành, chỉ là đang cố gắng tỏ ra mạnh mẽ để gánh vác trách nhiệm của tuổi tác, người lớn cũng phải đau.” – Reply 1988

——

Nguồn (tổng hợp cmt nổi bật) từ @了不起的范小姐 , @赵丽ZLL @大幸运-5


Hãy chia sẻ bài viết REPLY 1988: “NGƯỜI LỚN THẬT RA CHỈ ĐANG CHỊU ĐỰNG, NGƯỜI LỚN CŨNG PHẢI ĐAU”
𝐃𝐢̣𝐜𝐡: Ngụy Minh Thư (Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ đượ, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/722157201982324