Rất nhiều người xem xong "Em của thời niên thiếu" đã bật khóc. Chúng ta đều nợ thời niên thiếu của mình một lời xin lỗi.________Phim điện ảnh “Em của

Cùng xem bài viết Rất nhiều người xem xong “Em của thời niên thiếu” đã bật khóc. Chúng ta đều nợ thời niên thiếu của mình một lời xin lỗi.________Phim điện ảnh “Em của được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

Rất nhiều người xem xong “Em của thời niên thiếu” đã bật khóc. Chúng ta đều nợ thời niên thiếu của mình một lời xin lỗi.
________
Phim điện ảnh “Em của thời niên thiếu” vừa ra mắt đã thu hút được rất nhiều sự chú ý từ công chúng, rất nhiều người xem phim xong đã phải bật khóc. Có một cảnh trong phim khiến tôi rất ấn tượng.
Một vị cảnh sát hỏi: “Thật sự vẫn có người có thể can tâm tình nguyện nhận tội thay cho người khác sao?”
Vị cảnh sát còn lại trả lời: “Tôi và cậu không thể, nhưng bọn họ thì có thể, vì họ là thiếu niên.”
Khi nhắc đến hai từ “thanh xuân”, thì hình ảnh đầu tiên xuất hiện trong trí tưởng tượng của bạn là gì?
Là cô thiếu nữ đỏ mặt bẽn lẽn vén tóc ra sau tai? Hay là vào một buổi chiều mùa hạ, cậu thiếu niên đánh một đường bóng tuyệt đẹp dưới anh nắng chói chang, dưới sự cỗ vũ hò reo của mọi người?
Thực tế, không phải thanh xuân của ai cũng được soi rọi bởi những lăng kính ấm áp như vậy. Chẳng hạn như Tiểu Bắc và Trần Niệm.
Hai người bọn họ, một người thì bị cha mẹ bỏ rơi, bị coi là “thằng du côn” kiếm sống qua ngày bằng nghề sửa điện thoại; một người thì ở trường thì bị bạn bè bắt nạt, về nhà lại bị những kẻ đòi nợ liên tục đến quấy rầy.
Thanh xuân của bọn họ, không có sự vô lo vô ưu khiến người ta phải ngoảnh đầu nhìn tiếc nuối, chỉ có những tổn thương mà đáng ra ở cái tuổi đó họ không phải nếm trải; những hang cùng ngõ hẻm tối tăm, nơi mà ánh mặt trời chẳng bao giờ có thể chiếu đến.
“Em của thời niên thiếu” như một ngọn đèn sân khấu sáng rực, và thế giới mà chúng ta đang sống bị nhấn chìm dưới ánh đèn đó. Bộ phim mang tất cả những điều bất hạnh ẩn giấu trong cuộc sống thường ngày phơi bày ra trước mặt chúng ta. Bộ phim cũng mang đến những thứ mà chúng ta dường như đã từng quên lãng như luôn luôn phải ngẩng cao đầu, những vị thiếu niên không ngừng chiến đấu vì tình yêu và tự do, từ từ bày ra trước mắt.
Hai từ “thiếu niên” biểu đạt cho sự bốc đồng, liều lĩnh, không màng hậu quả, không màng thế sự. Nhưng đồng thời, nó cũng đại diện cho những con người chưa bao giờ thôi kỳ vọng vào tương lai, đúng sai đen trắng phân minh rõ ràng. Dù sống trong cống rãnh, nhưng vẫn ngước lên nhìn về những vì sao.
Trong phim có một câu thoại thế này: “Trưởng thành giống như đi lặn vậy, đừng suy nghĩ bất kì điều gì, chỉ cần nhắm chặt mắt và nhảy xuống. Trong dòng nước đó sẽ có đá, sỏi, cát và vỏ sò. Chúng ta đều lớn lên như vậy đấy.
“Chúng ta đều lớn lên như vậy đấy”, câu nói này có giống như bạn lúc bị cha mẹ bắt ép chọn ngành học, cha mẹ nói với bạn rằng “Chúng ta cũng chỉ vì muốn tốt cho con thôi”? Có giống như lúc bạn chọn học ngành học mình yêu thích, người ta khuyên bảo bạn “ Vẫn cứ nên ở lại quê hương tìm lấy một công việc ổn định đi”. Có giống như lúc bạn lựa chọn từ bỏ cuộc hôn nhân không hạnh phúc, bạn bè xung quanh khuyên bảo “Vợ chồng nhà ai mà chẳng có lúc cãi vã, đừng có chuyện bé xé ra to”?
Xưa giờ vẫn như vậy thì vẫn phải tiếp tục như vậy hay sao?
Ngày nay, mỗi lần từ “trưởng thành” được nhắc tới, hầu hết những từ phía sau sẽ là “thất vọng” và “nuối tiếc”, nhưng thật ra, điều làm người ta tiếc nuối không phải là đã trưởng thành, mà là trưởng thành rồi lại không thể trở thành kiểu người mà bản thân mong muốn.
Mỗi người chúng ta, khi đến với thế giới này đều mang theo một hình dáng độc nhất vô nhị, không ai giống ai; nhưng thế giới này lại quá cố định cứng nhắc. Để được công nhận, để có được danh tiếng, sự giàu có, để không bị biến thành “không bình thường” trong mắt người đời, mà chúng ta buộc phải học cách thích nghi với quy luật của xã hội, buộc phải gọt đẽo từng góc cạnh đẹp đẽ nhất của bản thân.
Nhưng chúng ta lại quên mất rằng, trong bài kiểm tra mang tên “trưởng thành” đó, đáp án hoàn hảo nhất không phải là trở thành một người lớn “đạt yêu cầu”, mà là phải nỗ lực để bảo vệ bản thân không mất đi bản sắc của riêng mình, không cần vì làm hài lòng người lớn mà thay đổi bản thân.
Trên mạng có người bình luận như sau “Ghen tị với Trần Niệm ghê, vì tôi cũng muốn có người bảo vệ mình”
Có rất nhiều người xem xong “Em của niên thiếu” đã khóc, không chỉ khóc thương cho số phận của nhân vật chính; mà hơn thế nữa, họ thấy bóng tối của chính mình trong câu chuyện của nhân vật chính, bởi vì họ đột nhiên phát hiện ra: “Một quãng đường dài cắn răng chịu đựng, đến nay vẫn chẳng có lấy một người bảo vệ mình, thậm chí đến cả bản thân mình cũng không tự bảo vệ được”
Ở cuối bộ phim, có một cảnh quay lại các bài thi tuyển sinh đại học. Nhìn từng bài thi ồ ạt xuất hiện trên màn hình lớn, dường như cuộc đời của rất nhiều người chúng ta cũng bị lật lại, chẳng chút vết tích.
Đối với thế giời này, số phận của mỗi con người chúng ta quá đỗi tầm thường. Chúng ta chẳng thể nào thay đổi thế giới, cũng chẳng thể nào được thế giới soi sáng. Song, thế giới không soi rọi được bạn thì bạn phải tự soi rọi chính mính. Người khác chưa chắc có thể bảo vệ được bạn, bạn phải tự bảo vệ chính mình.
Có lẽ chúng ta không được giống như Trần Niệm, gặp được một người nói với ta rằng “Em cứ đi phía trước, tôi nhất định sẽ ở phía sau em”. Nhưng miễn là bạn còn nhớ rằng bạn muốn sống một cuộc đời như thế nào, thì bạn sẽ không dễ dàng chịu sống một cuộc đời mà người khác cảm thấy bạn “nên” sống .
Cuối cùng, tôi mạn phép được mượn những lời từ Phunulamdep của Dịch Dương Thiên Tỉ để dành tặng cho các bạn, những người đã, đang và từng là thiếu niên:
“Nguyện cho mỗi một người thiếu niên các bạn, đều có thể có được một thời niên thiếu tràn ngập yêu thương ấm áp.”
Trích: Nhụy Hy.
______________
Group Phunulamdep Việt Nam: https://www.facebook.com/groups/245234876341228
Fanpage: https://www.facebook.com/weibovietnam
Dịch bởi: Thanh Hằng
Nguồn bài viết: Wechat Nhụy Hy.


Hãy chia sẻ bài viết Rất nhiều người xem xong “Em của thời niên thiếu” đã bật khóc. Chúng ta đều nợ thời niên thiếu của mình một lời xin lỗi.________Phim điện ảnh “Em của , khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/503335017197878