[PhunulamdepASK] Nuôi một con thú cưng “ thần kinh” là cảm giác thế nào?________________________Lược dịch: Tiểu Mặc| Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch

Cùng xem bài viết [ZHIHUASK] Nuôi một con thú cưng “ thần kinh” là cảm giác thế nào?________________________Lược dịch: Tiểu Mặc| Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[ZHIHUASK] Nuôi một con thú cưng “ thần kinh” là cảm giác thế nào?
________________________
Lược dịch: Tiểu Mặc| Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost.
_________________________
#1
Mong rằng mọi người đừng như tôi, rảnh rỗi sinh nông nổi nhặt cái con dê lắm lông này về nuôi. ( Hình 1)
Cục nợ này có nhiều tên lắm, vì nó chẳng chịu thừa nhận cái tên nào cả. Hôm nay nó thích bạn, dù bạn gọi nó là “ Con chó ngốc”, thì nó cũng sẽ vui vẻ nhảy tới chỗ bạn, đợi tới ngày mai nó chán bạn rồi thì dù bạn gọi nó là cục cưng be be thân yêu thì nó thờ ơ nhìn bạn thôi.
Chúng tôi nhặt được nó trên đường cao tốc, lúc đó nó mới sinh ra, đứng cũng chưa vững, theo lời ba tôi nói thì chắc có một đàn dê bị đưa tới lò mổ, trong đó có một con dê mẹ đẻ ra nó trên đường đi, do thân hình bé tí hin nên bị lọt xuống xe.
Sau đó thì được chúng tôi nhặt về.
Chúng tôi tắm rửa sạch sẽ cho nó, lúc đó lông nó chưa nhiều đâu, lông thì xoăn tít dính trên thân nó, đứng run rẩy trên chiếc khăn tắm, hai sừng cũng chưa phát triển, chỉ có hai cục nho nhỏ nhú lên thôi.
Lúc đó trong đầu tôi chỉ nghĩ “Có ai từng nuôi dê không?”
Chúng tôi vào siêu thị mua sữa dê bột, mua bình sữa em bé, cắt miệng núm rồi pha sữa cho nó uống.
Khi ấy, tôi nghiên cứu sách báo thì trên đó đều nói dê là một loài động vật hiền lành và ngu ngốc.
Nhưng mà có lẽ tôi nuôi phải một con sói đội lốt dê rồi.
Sữa mà ít bột quá, sữa mà nhạt quá thì nó tuyệt đối không chịu uống, cho tôi hỏi có con dê non nào mới đẻ chưa từng uống sữa mẹ, mà có quyền ghét bỏ sữa nhân tạo không chớ?
Lúc còn sơ sinh, khuyết điểm duy nhất của nó chính là ăn uống kén cá chọn canh.
Tới khi lớn lên một tí thì tính cách của nó đã có xu hướng thay đổi, có thể là đã mắc chứng bệnh tâm thần nào đó trong tộc dê.
Hồi đó, do chúng tôi chưa kịp nghĩ ra cách giải quyết vấn đề bài tiết của nó nên phần lông từ hông đến chân sau của nó thành màu vàng kinh tởm. Sau khi tìm ra cách giải quyết, tôi cũng đã sử dụng nhiều sản phẩm tẩy rửa khác nhau mà vẫn không thể tẩy được mớ lông vàng của nó nên tôi tính là để nó lớn lên rồi dẫn nó cạo lông.
Tôi sẽ dùng một cái bao sạch bọc mông nó lại, rồi cắt một cái lỗ nhỏ trên bao, khi nó đi vệ sinh xong thì nước sẽ chạy qua lỗ đó, rồi bạn chỉ cần vứt cái bao đó đi là được. (Hình 3)
Nếu có cách nào hay hơn, bạn hãy liên hệ với tôi nhé.
Do màu lông vàng sau mông của nó quá xấu nên tôi chỉ dám dắt nó đi dạo vào sáng sớm hoặc chiều mát khi vắng người.
Nó thật sự điên lắm, trên phương diện tinh thần ấy nhé.
Nó không thích leo cầu thang, leo lên hay leo xuống gì cũng không thích.
Một con dê thì có quyền gì không thích leo cầu thang chứ! Chẳng phải tổ tiên nó đều giẫm đá đạp núi hay sao!
Bậc thang trong nhà ít nên nó còn chịu nhảy lên nhảy xuống, ra ngoài thì có thang máy, nó cũng yên tĩnh không ồn ào, nhưng một khi bước vào công viên, chỉ cần thấy bóng dáng cái cầu thang dài là nó đứng lại ngay, mặt mày không vui vẻ hài lòng gì.
Tôi mà cố chấp đi lên thì nó sẽ rề rà đi theo chậm rãi.
Tôi bước tới bậc cuối cùng rồi ngoái đầu nhìn lại thì nó vẫn dừng lại giữa chừng, nằm sấp ngay tại đó lạnh lùng nhìn tôi.
Nhưng làm sao tôi có thể nhượng bộ nó được chứ?
Tôi đành phải ôm nó lên rồi hằn học la rầy nó. Cực kì hằn học nhé.
Nó có một sở thích đặc biệt là thích đâm đầu vào đống cỏ. Tôi không biết ở trong đó có gì hấp dẫn nó đến vậy, có lẽ do bản tính tự nhiên của nó quá.
Cái dáng vẻ chui đầu vào đống cỏ của nó trông vừa ngu vừa thần kình mà còn khiến tôi mất mặt nữa. ( Hình 3)
“ Mày đi luôn đi, tao không có nuôi con dê như mày.”
Sau khi nó lớn hơn, thấy bộ lông vàng sau mông của nó mất mỹ quan và mùa hè thì nó cũng chẳng lạnh nên tôi dẫn nó đi cắt lông, chỉ có đám lông sau chân vừa ngắn vừa vàng đã không còn cách nào cứu chữa được.
Xin hỏi vị đạo trưởng này từ đâu đến vậy? Đừng bám ở nhà tôi nữa!
Đạo trưởng sao ngài ăn nhiều quá vậy?
Đạo trưởng ngài làm ơn trả lại con dê nhỏ bé bỏng của tôi lại đi.
Vị giác của dê hình như không nhạy bén lắm. Có lần tôi tức giận đến nỗi đưa ớt cho thú cưng trong nhà ăn. Con chó cắn xong thì thè lưỡi ra hít hà, con dê này thì yên lặng nhai, vẻ mặt bình thản, thờ ơ. Bạn hỏi con mèo thì sao hả? Nó đương nhiên chả thèm ăn rồi.
Khi nuôi thú cưng, thì phải quấn băng keo các dây nhợ trong nhà lại, nhưng mà cũng chẳng có tác dụng gì với con dê này.Nó thích cắn dây lắm! Thích đến mức ám ảnh luôn rồi.
Hơn nữa, chó mèo mà nghịch dây điện chỉ cần tôi bước tới là chúng nó nhả ra, coi như cứu được mấy sợ dây. Nhưng mà chỉ cần con dê này mà ngậm vào miệng rồi là hoàn toàn không có khả năng cứu chữa nữa, ngũ mã phanh thây cắn nát bét từ trong ra ngoài.
Ngoài ra, nó cực kì thích ba tôi, cứng đầu coi ba tôi thành con dê đầu đàn hoặc mẹ nó gì đó, tôi nghĩ là vế sau mà ba tôi cứ khăng khăng vế trước.
Mỗi khi ba tôi rời nhà đi làm. Là nó bắt đầu đứng giữa phòng khách kêu gào tha thiết.
Ai nói tiếng kêu của dê rất dễ thương vậy? Xin lỗi, nghe thật kinh khủng và khiếp đảm các bạn nhé!
Không phải nó kêu một tiếng than nhẹ nhàng và dễ thương “Be…” đâu nhé, mà là một tiếng thét gào kiểu “ Hưa a a”. Âm cuối con kéo dài đầy run rẩy như tiếng khóc lớn của em bé.
Ngay khi nó vừa cất tiếng thét, tôi liền đi ra phòng khách, lạnh lùng nhìn nó: “Đừng làm ồn coi”.
Nó tiếp tục hét lên.
Tôi: “Cu Be, đừng làm ồn nữa coi.”
Nó vẫn thét gào. Tôi tức giận: “Ông ấy đi rồi! Đừng kêu nữa!”
Nó ngừng lại và nhìn tôi đầy uất ức. Chắc mẹ tôi chẳng bao giờ ngờ rằng tình địch của mình lại là một con dê đâu nhỉ. Hơn nữa lại là một con dê đực chứ.
May mắn thay, khi nó lớn lên rồi thì không còn xảy ra tình trạng này nữa. Ngay khi ba tôi đi làm nó tự động mon men lại gần tôi, dụi đầu vào chân tôi rồi nhắm mắt nghỉ ngơi.
Ê ê không nhé, tao chỉ có dê bé nhỏ của tao dụi thôi nhé, không cho tên đạo sĩ nhà ngươi dụi nhé.
Lớn rồi thì những biểu hiện thần kinh như hồi nhỏ cũng không còn nữa,nó trở nên bình tĩnh, thản nhiên hơn. Ngoại trừ vẫn ghét bỏ cái cầu thang như trước, có đợt tôi chơi Võ lâm truyền kì 3D, nên mỗi lần nhìn thấy nó và con Husky hàng xóm đụng độ nhau cứ như thấy màn đấu giữa Thuần Dương và Thiên Sách ấy.
Ngoài ra, hiện nay, nó vẫn có một công tắc có thể mở đóng chế độ điên bất cứ lúc nào.
Đó là cặp sừng.
Sừng của nó là không được sờ vào, dù tôi thích sờ lắm, tại vì nó đã ấy mà.
Tôi chưa tìm hiểu cấu tạo sinh lý của dê, cũng không biết trên sừng có dây thần kinh nên không sờ được. Nhưng tôi vẫn cứ sờ đấy.
Đáng lẽ ra là không được mó tay vào nhưng sau khi trải qua quãng thời gian bị tôi tra tấn thì bây giờ tôi đã sờ được rồi, đây là đặc quyền nó dành cho tôi đó. Nhưng không được nắm, chỉ cần nắm thì giống như nó được bật chế độ quái đản vậy đó, nó sẽ không bình tĩnh như thường nữa mà nhảy cẩng lên dữ dội, rồi cứ lùi mãi về sau. Mà nếu tôi vẫn nắm không buông thì nó sẽ tức giận giơ chân trước lên rồi hạ thấp đầu lao vào tấn công tôi.
Nhưng vô ích thôi, tôi nghiện không dừng lại được, sớm muộn rồi cũng sẽ có ngày nó quen với việc bị tôi nắm sừng.
Có lần tôi dắt nó đi dạo hơi xa, đi ngang qua một tiệm cơm thì có một chiếc xe ô tô đậu ở ngoài, trên xe cũng có một con dê y chang nó.
Sân sau của tiệm cơm đang thịt mấy con dê, những tiếng thét đáng thương đứt ruột đứt gan vang lên, lan ra cả nghìn dặm. Con dê của tôi dừng lại, ánh mắt đầy hoang mang nhìn tôi. Lúc đó tôi mới nhìn thấy vẻ ngây thơ của nó, chợt nghĩ rằng nếu ngày đó nó không rơi xuống đường cao tốc thì có phải cũng có kết cục giống những con dê kia không. Nói ra cũng biết ơn mẹ nó đã đá nó xuống khi đang hoảng loạn.
Ps: Dê thực sự có thể “quỳ xuống” nhá, nếu bạn đặt bình sữa ở dưới thấp thì nó sẽ quỳ xuống để uống. Đồ ăn tôi mua cho nó một là đồ ăn chăn nuôi, cỏ khô, còn ăn nhẹ thì cho nó uống sữa. Nuôi dê thì không có mùi hôi gì đâu, nó ở sạch lắm và cũng không có mùi, bạn có thể tắm rửa cho nó bằng sữa tắm cho thú cưng. Nó ngủ trong một cái nhà bằng gỗ be bé, nhà tôi làm riêng cho nó, ngôi nhà có mùi cho nên tôi đặt nó ở một góc ban công.
Hồi đó chúng tôi cũng định gửi nó đi rồi, mà cũng gửi đi thật, gửi tới cho một gia đình ở trên núi. Thế là nó khóc mấy ngày liền, cũng không chịu nhập bầy, nên bị người ta gửi trả về lại.
Thật ra tôi có ăn thịt dê, chỉ là tôi không ăn nó mà thôi.
__________________________________
#2,3 Điên như hình minh họa
__________________________________
Nguồn dịch: https://www.zhihu.com/question/32292552
Nguồn ảnh: Trong bài


123103595 2871427376425666 3719194346569769084 n.jpg? nc cat=107&ccb=2& nc sid=07e735& nc ohc=HEFl0V4J558AX9yofe3& nc ht=scontent.fsgn2 1
123246454 2871427343092336 9027114567728289451 n.jpg? nc cat=100&ccb=2& nc sid=07e735& nc ohc=kh6UPCPHaIIAX TLFQx& nc ht=scontent.fsgn2 6
123136478 2871427326425671 2885080352308303101 o.jpg? nc cat=108&ccb=2& nc sid=07e735& nc ohc=TXowmOAOZ7wAX 16PSB& nc ht=scontent.fsgn2 3
123162769 2871427583092312 7875383337296715423 n.jpg? nc cat=105&ccb=2& nc sid=07e735& nc ohc=RFob hKB0Y4AX CMCRF& nc ht=scontent.fsgn2 1
Hãy chia sẻ bài viết [ZHIHUASK] Nuôi một con thú cưng “ thần kinh” là cảm giác thế nào?________________________Lược dịch: Tiểu Mặc| Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch , khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/790330595164984