[ Phunulamdep, webiste Phụ Nữ] Có phải thời đại này áp lực của giới trẻ càng ngày càng ít không? ——————— Dịch bởi: Gấu. Bài đăng thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ đăng

Cùng xem bài viết [ Phunulamdep, Phunulamdep] Có phải thời đại này áp lực của giới trẻ càng ngày càng ít không?
———————
Dịch bởi: Gấu.
Bài đăng thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ đăng được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[ Phunulamdep, Phunulamdep] Có phải thời đại này áp lực của giới trẻ càng ngày càng ít không?

———————
Dịch bởi: Gấu.

Bài đăng thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ đăng tải trong Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không reup

———————

Có một ngày khi tôi đang tắm, không hiểu sao tự nhiên lại gào khóc.

Tại sao tôi lại khóc?

Cuối cùng cũng sắp là một người 25 tuổi rồi.

Tôi vừa khóc vừa nói là tôi mệt rồi, hôm nay tôi đi nhảy, vốn dĩ là để rèn luyện thân thể, chân của tôi đang run rẩy, nếu không thì ngày ngày đi làm đều sợ chết, ai nguyện ý tiêu tiền để đi tập thể hình chứ, về nhà cũng hơn chín giờ tối, rất muốn xem phim, rất muốn chơi game, cũng rất muốn nằm lên giường. Nhưng tôi còn chưa tắm, tôi thật sự, tắm cũng cảm thấy không còn chút hơi sức nào nữa, tôi không muốn đi tắm một chút nào, nhưng đi tắm rồi mới đi ngủ được. Ngày nào tôi cũng tránh né giờ cao điểm, sáu giờ đã dậy, tôi cảm giác mỗi ngày tôi đều ngủ không đủ giấc, tôi rất khó chịu.

Có những lúc cảm giác cuộc sống thật khó khăn, cảm giác ngày nào cũng không có chút gì là vui vẻ. Tôi muốn đi bơi, tôi muốn mua nhiều quần áo, hoặc là chỉ vô ưu vô lo nằm ở nhà chơi cũng được, nhưng mà mỗi lần tôi vui vẻ một chút thì sẽ cảm thấy áy náy, tôi cảm thấy mình có tội, tôi không xứng với hai chữ vui vẻ này.

Từ nhỏ đến lớn, tôi biết nhà tôi nghèo, trừ học tập ra thì tôi không thể đòi hỏi, không thể chủ động xin tiền bố mẹ, từ nhỏ tôi đã hiểu chuyện, thông cảm cho bố mẹ, bởi vì bố mẹ đã cho tôi tất cả khả năng mà họ có, tôi không có tư cách để oán trách.

Tôi sợ nhất là nhà trường yêu cầu sách tham khảo, bởi vì sợ phải về nhà xin tiền. Có một lần, nhà trường yêu cầu một quyển từ điển, lúc đó cần hơn hai mươi gần ba mươi tệ. Tôi không dễ dàng gì để có dũng khí về nhà nói chuyện này. Tôi nhớ ba mẹ nói sao lại đắt thế, nhưng cuối cùng họ vẫn nói là mua đi, chuyện khó khăn này đến bây giờ tôi vẫn nhớ y như cũ.

Hồi nhỏ, ba mẹ có lúc sẽ hỏi tôi, con còn tiền không? Lúc đó chắc chắn là không có, nhưng tôi nói thế nào đây? Chỉ có thể nói, tôi có. Bởi vì nếu ba mẹ muốn cho tôi tiền thì trực tiếp sẽ không hỏi mà đưa cho tôi luôn.

Bây giờ tôi đi làm hai năm rồi, cũng không có một cuộc sống tốt đẹp như trong truyện. Tôi chỉ học một trường đại học bình thường, tìm được một công việc bình thường, cứ trôi qua bình bình như thế. Không, vẫn là một cuộc sống túng quẫn, nhưng ba mẹ tôi cảm thấy cuộc sống của tôi cũng được, Thành Đô là một thành phố lãng mạn màu sắc như thế, ba mẹ cho rằng đó là một cuộc sống rực rỡ.

Biết đâu, nếu tôi bây giờ nhận thức như khi còn nhỏ, tôi chắc chắn sẽ cảm thấy cuộc sống của mình bây giờ quá tốt rồi, có thể mua mấy bộ quần áo không đắt, ăn đồ ăn mình thích, nuôi một chú mèo…

Nhưng mà, tôi có thể nhìn những người xung quanh, bên ngoài không cần nói nhiều, quan trọng là tôi so với đa số người đều thiếu một chút đồ, đó chính là…. sức lực.

Tôi tự kiếm tiền, nhưng tôi không có cách nào an tâm mà tiêu nó, tôi không dám mua quần áo quá 200 tệ, không dám ăn đồ ăn quá 100 tệ, không dám đi du lịch. Có lúc cảm thấy vui vẻ đó là vào một ngày tôi đi dạo, mua một món đồ mà không thấy tiếc, những lúc trong lòng tôi muốn vui vẻ thì cảm giác áy náy và tội lỗi luôn vọt lên chiếm đóng tâm trí tôi, làm tôi thức tỉnh, tôi không có tư cách hưởng thụ sự vui vẻ.

Lúc quá kiềm nén sẽ không biết mình sống vì cái gì ý chí mạnh mẽ giống như đã bị hao mòn rồi,lúc đầu tôi nghĩ làm một người bình thường chính là giới hạn cuối cùng, nhưng không ngờ làm một người bình thường cũng là một tham vọng quá lớn.

Đúng rồi, hôm nay là sinh nhật của tôi, sau khi thêm mã giảm giá của tiệm bánh, tôi tự tặng mình một chiếc bánh sinh nhật. Viết một câu chúc :” Hãy thật sự vui vẻ.”

Chỉ mong có một ngày, tôi có thể thật sự vui vẻ.

Cre: https://m.weibo.cn/1742566624/4553871689515440

Ảnh: Pinterest


Hãy chia sẻ bài viết [ Phunulamdep, Phunulamdep] Có phải thời đại này áp lực của giới trẻ càng ngày càng ít không?
———————
Dịch bởi: Gấu.
Bài đăng thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ đăng, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/762615511269826