Phunulamdep VÌ NGHÈO, BẠN ĐÃ PHẢI CHỊU ĐỰNG ĐIỀU GÌ MẤT THỂ DIỆN? _________________ Dịch: Nanibo Hùm | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và

Cùng xem bài viết [ZHIHU] VÌ NGHÈO, BẠN ĐÃ PHẢI CHỊU ĐỰNG ĐIỀU GÌ MẤT THỂ DIỆN?
_________________
Dịch: Nanibo Hùm | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[ZHIHU] VÌ NGHÈO, BẠN ĐÃ PHẢI CHỊU ĐỰNG ĐIỀU GÌ MẤT THỂ DIỆN?
_________________

Dịch: Nanibo Hùm | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost.
Nguồn: https://www.zhihu.com/question/421158576/answer/1477339707
_________________

Tôi còn nhớ năm đó, mùa hè ở Quảng Châu nắng nóng kinh khủng, tôi tìm việc hai tháng rồi vẫn chưa tìm được công việc nào đáng tin, ký túc xá thì không có điều hòa, tôi lại thường đi tàu điện ngầm, từ đầu đến cuối cứ như vậy mà từng ngày trôi qua. Tôi chỉ có thể ngủ trên tàu điện ngầm vì nó có điều hòa.

Một lần, tôi bị người dì bên cạnh đẩy một cái làm thức giấc, bà ta mắng tôi bằng tiếng Quảng Đông, nói rằng tôi không có đạo đức gì cả. Tôi ngước lên thì thấy một cụ ông chống gậy trước mặt. Tôi liền vội đứng dậy nhường chỗ, ông cụ ôm vai tôi và nói bằng tiếng Quảng Đông với người dì kia:

“Thằng nhóc này mệt rồi, đừng nói nó như vậy, chỉ còn hai trạm nữa là đến rồi.”

Tôi còn nhớ mình thường hay đến một quán nhỏ ăn cơm thịt lợn nướng, một bát mười hai tệ, thịt và cơm thơm phức, chủ quán là một người đàn ông trung niên khá cao to. Quán đó có quy định rất tốt, chỉ cần bạn đến đây ăn là có thể uống nước canh miễn phí, lại còn không giới hạn bát. Tôi bưng bát canh nhanh đến nỗi vừa quay mặt đi đã khiến người phục vụ không kịp nhìn. Bỗng nhiên có một cô gái trẻ ngăn tôi lại, nói:

“Anh uống năm sáu bát rồi, hay là thêm nữa đi?”

Khách của cả quán liền quay sang nhìn tôi, mặt tôi nóng bừng, tôi đấu tranh giữa lòng tự trọng và cái đói. Lúc đó tôi đang tuổi ăn tuổi mặc, không ăn được chỉ một bát cơm, cũng không có gì nhiều để ăn. Chủ yếu là vấn đề tiền bạc. Thấy tôi lúng túng, ông chủ bước tới cầm lấy chiếc bát đang ăn dở, đổ đầy một tô canh, lúc sau anh ta bước lại bếp mang cho tôi thêm hai cái bánh giò. Tôi nói muốn đưa tiền nhưng ông chủ xua tay, bảo:

“Nhóc con, bữa nào đói thì cứ tao qua ăn.”

Tôi còn nhớ có một đêm tôi thèm hút thuốc, nhưng không có. Vô tình chân giẫm lên một điếu thuốc tàn bỏ đi dưới gầm giường, điếu thuốc chưa đầy hai phân được tôi nhặt lên coi như báu vật, tôi liền lấy bật lửa châm ba lần. Chủ nhà đi ngang qua nhìn thấy cảnh tượng này, anh ta vứt điếu thuốc trên miệng tôi đi và đưa cho tôi một điếu mới. Tôi hơi ngượng ngùng, cầm điếu thuốc ngập ngừng, ông chủ nhà mỉm cười dửng dưng nói chuyện với tôi một lúc, ông ấy kể rằng con của mình cũng trạc tuổi tôi, nó đang làm ruộng. Khi ra về, anh lặng lẽ đặt nửa bao thuốc còn lại lên bàn tôi.

Tôi còn nhớ khi đi phỏng vấn, quản lý yêu cầu tôi đợi bên ngoài, đợi gần hai tiếng đồng hồ vẫn không có tin tức gì, miệng vừa khô vừa khát, đầu đầy mồ hôi, áo ướt sũng. Cô bé bên quầy lễ tân đưa cho tôi một chai trà lạnh, lúc đó tôi rất sợ, sợ phải đưa tiền mà không dám cầm lấy chai nước. Cô ấy đặt đồ uống cạnh chỗ ngồi của tôi, nói nhỏ với tôi:

“Vị trí của anh đã bị giữ lại từ lâu rồi, quản lý cố tình cho anh leo cây đó, anh nên về nhà sớm sau khi uống hết chai nước này đi.”

Tôi nghi ngờ, rồi người quản lý gọi tôi đến văn phòng khi đã gần mười hai giờ, ông ta yêu cầu tôi về chờ tin tức sau một vài câu hỏi đơn giản. Tôi đợi hơn hai tiếng đồng hồ, thời gian phỏng vấn chỉ chưa đầy hai phút. Lúc ra ngoài trời mưa to, ngồi xổm bên cửa đợi mưa tạnh, một lúc sau thấy cô bé ngồi quầy lễ tân muốn mua cơm trưa cho sếp, cô ấy vẫy tay gọi tôi:

“Em có ô, em đưa anh ra ga tàu điện ngầm nhé.”

Cô ấy là một cô gái quê ở Hồ Nam, kém tôi một tuổi, nhan sắc cũng ở mức trung bình, nhưng cả đời này, tôi chưa từng thấy cô gái nào xinh đẹp hơn cô ấy.

Tôi vẫn nhớ khi làm công việc bán thời gian ở KTV, một khách hàng say rượu đã phát điên rồi ném mấy chai bia khắp nơi, tôi bước tới can ngăn thì lại bị anh ta cho một cái tát vào mặt. Quản lý gọi bảo vệ đến, anh ta và đồng bọn rất ngạo mạn, lấy trong ví ra một đống tiền ném vào mặt tôi, chửi bới:

“Mày làm sao? Muốn được ném tiền vào mặt không? Nhặt tiền cho tao. Một cái tát sẽ có tiền ngay nhé”

Tôi nắm chặt tay và kìm nén cơn tức giận bằng chút lý trí còn lại của mình, tôi đã không còn gì, và cũng không thể để mất công việc này được. Anh quản lý cúi xuống nhặt hết tiền đưa lại cho bọn họ thì bị bảo vệ tức giận đuổi cả đám đi, sau đó đưa tôi ra phòng nghỉ ở phía sau, anh đưa cho tôi 200 tệ và nói sẽ cho tôi nghỉ một ngày để nghỉ ngơi. Trước khi ra khỏi phòng, anh còn quay đầu lại nói với tôi:

“Đừng buồn nữa, cứ coi chúng nó như một lũ chó điên đi, chó điên cắn cậu thì cậu cũng không thể nghĩ đến việc cắn lại được đúng không?”

Quản lý luôn khiến người khác nghĩ rằng anh ấy là một người đàn ông bị xã hội khinh miệt, nhưng vào ngày hôm đó, anh đã quan tâm đến lòng tự trọng nhỏ bé của một kẻ mới bước vào đời như tôi.

Tôi còn nhớ vào dịp Tết Trung thu, tôi ở nhà một mình ăn cơm hộp, hàng xóm là một cặp vợ chồng trẻ từ Sơn Tây lên đây làm việc, thấy tôi ở một mình nên họ kéo tôi qua ăn cùng. Họ không có nhiều tiền, nhưng lại mang ra đủ thứ các loại rượu ngon nhất để tiếp đãi tôi. Chị gái còn dọn ra một bàn ăn lớn, trong suốt bữa ăn còn liên tục gắp thức ăn vào bát của tôi. Hôm đó chúng tôi uống cũng khá nhiều rượu, anh trai thở dài xúc động:

“Mình là người xa lạ, một mình ở nơi đất khách quê người, cứ mỗi mùa dịp lễ gì đấy tới là lại thấy nhớ nhà, nhớ bà con ở dưới quê.”

Đôi mắt tôi đỏ hoe, nhấp một ngụm rượu để che đi sự yếu đuối của mình. Anh nhìn thấy tôi có chút buồn bã liền rót cho tôi một ly rượu, rồi làm cho tôi một bài thơ cổ đầy cảm hứng:

“Không đường về phía trước
Không có bạn tâm giao
Thế gian là ai chứ?”

Mọi người biết không? Mùa hè năm ấy là quãng thời gian tồi tệ nhất trong cuộc đời tôi, nhưng giờ nhìn lại khoảnh khắc ấy, tôi cũng không để tâm mấy về những khó khăn, vất vả đó. Thứ đáng tôi để tâm là lòng tốt từ những người xa lạ, tôi sẽ luôn ghi nhớ. Chính họ đã cho tôi thấy vẻ đẹp của thế giới này.

Nghèo đói dạy tôi hai điều. Điều đầu tiên là cuộc sống phải có tham vọng, con người không thể thiếu tham vọng, dù ở đâu cũng không được từ bỏ bản thân, phải giữ vững nguyên tắc sống và dũng cảm tiếp tục bước đi. Chỉ bằng cách này, chúng ta mới có thể từ từ nhìn thấy được ánh sáng của cuộc sống. Điều thứ hai là hãy tích cực ngước mặt nhìn lên mọi thứ. Những người có tiền đừng dựa vào tiền, phải dựa vào sức người. Những người đang đấu tranh ở đáy vực đều có mục tiêu riêng của họ. Họ có tình yêu, có giận dữ, có lòng tự trọng. Hãy đặt bản thân vào trường hợp của họ, đối xử bình đẳng với họ. Hãy đối xử với họ bằng sự tôn trọng và tử tế nhất, điều đó sẽ làm bản thân bạn tốt đẹp hơn.

Chúng ta có thể nhìn lên các ngôi sao trên bầu trời, nhưng đừng chỉ nhìn không, bạn còn phải học cách hiểu về nó nữa.


Hãy chia sẻ bài viết [ZHIHU] VÌ NGHÈO, BẠN ĐÃ PHẢI CHỊU ĐỰNG ĐIỀU GÌ MẤT THỂ DIỆN?
_________________
Dịch: Nanibo Hùm | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và , khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/779306886267355