Phunulamdep Vì lý do gì mà bạn ngày càng trầm lặng? (4)(Vui lòng không spoil)________________________Dịch: Quỳnh | Blog: Đau đầu ghê | Bài dịch thuộc quyền so

Cùng xem bài viết [ZHIHU] Vì lý do gì mà bạn ngày càng trầm lặng? (4)(Vui lòng không spoil)________________________Dịch: Quỳnh | Blog: Đau đầu ghê | Bài dịch thuộc quyền so được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[ZHIHU] Vì lý do gì mà bạn ngày càng trầm lặng? (4)
(Vui lòng không spoil)
________________________
Dịch: Quỳnh | Blog: Đau đầu ghê | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost.
_________________________
Tác giả: Kinh Nhân Viện
16/5/2011, hai năm.
Chuyện đã qua 2 năm, Giản Phi nói hôm nay anh ấy sẽ giúp tôi xả giận, thế rồi anh ấy gọi mấy anh em mang theo bao tải và gạch ống lên đường.
Chúng tôi vây Đường Đức trong một hẻm nhỏ, Đường Đức có vẻ già đi một chút, Giản Phi trùm bao lên đầu ông ta rồi đẩy hắn vào tường, đấm đá không ngừng một lúc rồi Giản Phi bảo tôi đạp vào chỗ hiểm của ông ta một cái, tôi do dự một lúc xong đá một cái thật mạnh, Đường Đức hét lên một tiếng sau đó thì đau đớn co người vào.
Có người báo công an và chúng tôi không chạy kịp.
Cả Đường Đức và bọn tôi đều bị lôi lên phường, Đường Đức bảo với cảnh sát chúng tôi chỉ đang chơi đùa một chút, chứ không phải tụ tập đánh nhau.
Bố mẹ tôi cũng tới, còn có cả Lưu Mỹ Thục.
Mẹ nhìn tôi rồi lại nhìn Giản Phi xong mắng tôi: “Mày mới bao nhiêu tuổi? Mất dạy không cơ chứ?”
Lưu Mỹ Thục ngăn bà lại, không để mẹ mắng tôi.
Ầm ĩ một lúc thì công an thả người, Lưu Mỹ Thục đỡ Đường Đức đi viện, tôi về cùng bố mẹ, mẹ cấm tôi từ nay không được qua lại với Giản Phi nữa.
Tôi chẳng nói gì cả, bố thì đứng giữa hòa giải nhưng vẫn là không đồng ý tôi yêu Giản Phi.
“Bố mẹ đều không thể bảo vệ con, anh ấy có thể bảo vệ con, con cứ yêu anh ấy đấy!” – Tôi to tiếng giữa đường.
“Bọn tao không thể bảo vệ mày sao? Mày ngu như thế, bẫy người khác, ông trời cũng không đỡ được mày!” – Mẹ tôi tức giận, nghiến răng mỉa mai tôi.
Không hổ là mẹ tôi, nói một câu cũng khiến tôi nghẹt thở.
Tôi thẫn thờ theo họ về nhà, về tới nhà thì Giản Phi gọi cho tôi bảo: “Anh thấy cái ông chú Đường Đức đó cũng không xấu xa như em nói”.
Ngắt máy, tôi cảm thấy thật khó chịu, ngồi khó chịu, nằm cũng khó chịu, thở khó chịu, suy nghĩ cũng khó chịu, thế nào cũng khó chịu.
Tôi lấy con dao tem trước đây tôi mua để gọt bút chì, rạch lên cánh tay một đường, đau thật đấy nhưng nó khiến tôi thoải mái hơn nhiều.
11/9/2011, chia tay.
Hết kì nghỉ hè, tôi chia tay với Giản Phi, thực ra thì nên chia tay lâu rồi chỉ là tôi cảm thấy chia tay rồi thì nghỉ hè không ai chơi cùng, cho nên cứ kéo dài tới giờ.
Chia tay Giản Phi xong cũng chẳng ảnh hưởng gì to tát với tôi, tôi vốn nghĩ rằng rẽ rất đau lòng nhưng thực ra không hề, bởi vì trước giờ tôi vẫn luôn chỉ có một mình.
6/10/2011, vết thương.
Mẹ nhìn thấy vết thương trên cánh tay tôi, thực ra là do tôi vô tình. Thường xuyên mặc áo dài tay nên tôi rạch thêm mấy đường ở tay, ai ngờ nắng cuối thu lại gắt như vậy nên tôi không để ý xắn tay áo lên đã làm lộ nó ra.
Mẹ vừa khóc vừa hỏi tôi sao thế này, tôi chỉ nói không cẩn thận nên bị rạch vào tay.
Thằng ngu cũng chẳng tin nữa.
Mẹ khóc rồi hỏi tôi: “Rốt cục con muốn làm gì? Con không thể nghĩ thoáng ra được sao? Muốn để hắn ta chết mới vừa lòng à? Vậy giờ mẹ đi chém chết hắn nhé.”
Mẹ vừa nói vừa chạy ra ngoài, bố tôi ngăn bà lại.
Tôi thì cứ đứng yên đấy không nói gì cả, tôi không hiểu sao bà ấy cứ phải ép tôi, người sai là tôi sao? Tôi cứ muốn rạch vài đường lên tay đấy, sao chứ? Tôi cứ không nghĩ thoáng ra đấy, tôi hận ông ta đến chết, chẳng lẽ hận ông ta cũng là sai sao?
Họ muốn tôi phải thế nào chứ? Rốt cục là muốn tôi phải thế nào? Tôi sai à? Từ trước tới giờ đều là do tôi à?
Tôi đi vào phòng, cầm con dao tem lên nói với mẹ, mẹ đứng yên, không yên con sẽ rạch một đường.
Mẹ tôi đứng yên thật, vừa che miệng vừa khóc.
Tôi rạch lên tay một đường nói mẹ đừng phát ra tiếng gì nữa.
Mẹ nghèn ngào nấc lên, tôi lại rạch thêm 2 đường trên tay, thực ra tôi cũng chẳng phải đối đầu với mẹ, tôi cũng biết một khi đã khóc thì rất khó nín, nhưng chỉ là tôi muốn rạch tay bởi vì tôi thấy khó chịu, tôi khó chịu muốn chết lên được, không rạch tay nữa thì tôi không chịu nổi.
Họ cho rằng tôi đang tự hủy hoại bản thân, thực ra thì không phải, đây không phải tự hủy hoại mà là tự cứu lấy mình. Họ không biết rằng mỗi lần nghẹt thở chỉ có lưỡi dao mới cứu được tôi.
(Còn tiếp)
Link: https://www.zhihu.com/question/412546017/answer/1473626161
Phần 1: https://www.facebook.com/photo/?fbid=1542914472564672…
Phần 2: https://www.facebook.com/photo/?fbid=1544312365758216…
Phần 3:
https://www.facebook.com/photo?fbid=1546163815573071…
Phần 4: https://www.facebook.com/photo/?fbid=1552961351559984&set=gm.803449470519763


Hãy chia sẻ bài viết [ZHIHU] Vì lý do gì mà bạn ngày càng trầm lặng? (4)(Vui lòng không spoil)________________________Dịch: Quỳnh | Blog: Đau đầu ghê | Bài dịch thuộc quyền so, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/805226613675382