[Phunulamdep – TRUYỆN MA]#QUỶ_TẮM (PHẦN 2/2)Tác giả: Thanh Hồ Tiên NhânLink Phần 1: Người dịch: Thy Nga (Hoa Ngữ Nhất Tâm) | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch

Cùng xem bài viết [ZHIHU – TRUYỆN MA]#QUỶ_TẮM (PHẦN 2/2)Tác giả: Thanh Hồ Tiên NhânLink Phần 1: Người dịch: Thy Nga (Hoa Ngữ Nhất Tâm) | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[ZHIHU – TRUYỆN MA]
#QUỶ_TẮM (PHẦN 2/2)
Tác giả: Thanh Hồ Tiên Nhân
Link Phần 1: https://www.facebook.com/groups/weibovn/permalink/698128941051817/
__________
Người dịch: Thy Nga (Hoa Ngữ Nhất Tâm) | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost.
__________

…..

Lúc đó cái hẻm nhỏ tối om chỉ có một vài tia sáng héo hắt chiếu lại. Đám chúng tôi nhìn sang bên đó một cái, không hề do dự một giây mà vội vàng bổ nhào tới, chạy vội vào con hẻm nhỏ đó.
Sau khi vào trong hẻm chúng tôi mới phát hiện, phía sau phòng tắm nữ có một ô cửa sổ thông gió rất lớn. Trên cửa sổ lắp kính thủy tinh mờ, có điều thời gian đã lâu rồi, có hai ô kính thủy tinh đã bị vỡ, chỉ dùng giấy dán lên che lại, mà giấy thì qua thời gian dài chịu sự tác động của hơi nước trong nhà tắm nên cũng sớm đã mục nát.
Mấy người chúng tôi đứng dưới ô cửa dán giấy, liếc mắt một cái là nhìn thấy cảnh bên trong rõ ràng từng chút một.
Bên trong có một cái bể tắm lớn, trong bể đang lãng đãng hơi nóng bốc lên, vài cô gái trẻ thân không mảnh vải vừa ngâm mình trong nước vừa tạt nước lẫn nhau đùa giỡn, cười ầm ỹ. Chúng tôi đã bao giờ được thấy cảnh này đâu, lúc đó vừa thấy lập tức ngây người.
Tối hôm đó sau khi chúng tôi xem chán chê, lúc về nhà mãi vẫn không bình tĩnh lại được, trong đầu toàn là những thân hình trắng nõn trần như nhộng.
Bắt đầu từ hôm đó, chúng tôi cứ hễ không có việc gì liền đi đến công xưởng bỏ hoang đó. Ban ngày chúng tôi không đi, vì có đi cũng chẳng thấy gì. Nhưng không phải tối nào cũng đều có thể thấy, có lúc gặp lúc không. Tuy vậy điều khiến chúng tôi cảm thấy kì quái nhất là, mỗi khi cái phòng tắm đó không sáng đèn thì cũng hoang vắng hệt như cái xưởng bỏ hoang kia, chỉ khi nào đèn sáng thì mới trở thành một phòng tắm lớn sạch sẽ đông đúc.
Chúng tôi cũng biết việc này vô cùng kì lạ, nhưng cảnh tượng bên trong khiến chúng tôi không thể nào quên được, bởi vậy nên chúng tôi cũng chẳng quan tâm nguyên nhân tại sao lại như vậy, chúng tôi nhìn thấy cái gì mới là quan trọng. Không nhớ rõ là từ lần thứ mấy, các nữ công nhân bên trong hình như đã phát hiện ra chúng tôi. Lúc đầu bọn họ rất sợ hãi, nhưng sau đó có vẻ không hề tức giận mà còn cười với chúng tôi, nói chúng tôi nhát gan.
Sau lần đó phải đến hơn một tuần chúng tôi không dám đến nhà tắm đó rình nữa, bởi vì chúng tôi sợ hậu quả xảy ra sau khi bị phát hiện. Hơn một tuần sau, bốn đứa chúng tôi cuối cùng không nhẫn nại thêm được nữa, trong lòng ngứa ngáy không yên, bụng bảo dạ chắc không có gì xảy ra nên lại đi.
Nhưng không hiểu sao lúc tính đi tôi cứ cảm thấy chắc chắn sẽ xảy ra chuyện gì đó không hay, Đông Đông cũng cảm thấy thế, nói không muốn đi nữa. Tiểu Long nói chúng tôi vô tích sự, còn nói chúng tôi nếu không đi thì sau đừng có chơi với cậu ta và Tiểu Phương nữa. Tiểu Phương khuyên chúng tôi: “Đi đi! Đi đi mà! Coi như đi cùng hai đứa tao. Hai đứa mày nếu không muốn vào thì ở bên ngoài đợi tụi tao là được rồi.”
Nghe lời Tiểu Phương nói, tôi nghĩ đi thêm lần nữa chắc cũng không sao. Thực ra chúng tôi không muốn đi không phải vì sợ điều gì kì quái, chỉ là sợ lúc chúng tôi đang xem trộm bên ngoài mà bị bắt được, vậy thì nhục không biết để mặt ở đâu. Lớp tôi có một cậu bạn rình nhà vệ sinh nữ bị bắt tại trận, bị thông báo phê bình khiển trách trước mặt toàn trường, nhục nhã không thể tả.
Lần này trước khi đi vì trời còn chưa tối nên chúng tôi đành đi quán game chơi một hồi. Lúc chơi game, mấy đứa chúng tôi đều không có tâm trí nào mà chơi, trong đầu đều là những hình ảnh thấy trong nhà tắm những lần trước. Đợi mãi trời mới tối, bốn người chúng tôi vừa đi vừa chạy tới bên ngoài xưởng bông vải. Trước khi đi vô chúng tôi còn thấy ông già rách rưới đợt nọ đi từ bên trong ra, nhưng chúng tôi không thèm để ý đến ông ấy. Lúc trèo cổng vào, không biết có phải là do hồi hộp lo lắng hay không, quần tôi còn bị rách một miếng.
Chúng tôi đi vào vừa đúng lúc đèn nhà tắm bật sáng. Giống như những lần trước, cô gái xinh đẹp nhất đi cuối cùng, lúc vào nhà tắm mấy cô gái khác còn đang trách cô ấy lề mề. Cô ấy nói tổ trưởng Giả đáng ghét đó lại kéo cô ấy nói chuyện nên mới chậm vậy.
Cô gái đó vừa nói vừa đi vào phòng tắm, trước khi vào còn quay lại cười với mấy đứa chúng tôi đang lấp ló ngoài cửa sổ thông gió một cái.
Thấy cô ấy cười với chúng tôi bên này, tôi sợ muốn chết, vội vàng thụp người xuống để trốn.
Bên trong vang lên tiếng cười lớn, một cô gái nói: “Mấy đứa trẻ này lại đến rồi.”
Chúng tôi nghe xong liền nghĩ, xong rồi, bị phát hiện rồi. Bốn đứa chúng tôi bàn bạc một hồi, Đông Đông nói: “Bọn họ biết chúng ta nhìn lén rồi, chạy thôi!” Tiểu Phương gật gật đầu, hối Tiểu Long đi cùng. Nhưng Tiểu Long không hề động đậy, còn nhòm tiếp vào bên trong phòng tắm, Tiểu Phương đành quay lại kéo Tiểu Long.
Lúc Tiểu Phương đang lôi lôi kéo kéo Tiểu Long, một cô gái bên trong nói vọng ra: “Để bọn họ vào đây chơi đi.”
Một cô gái khác nói: “Đừng dọa các em ấy nữa, mấy em ấy còn bé lắm, lông còn chưa mọc đủ nữa ấy chứ.”
Cô ấy nói xong, mọi người đều cười ầm lên. Một cô gái khác nói: “Cậu đừng nói bậy nha, bây giờ trẻ con ghê gớm lắm, chẳng việc gì không dám làm đâu. Em họ mình mới 14 tuổi đã có bạn gái rồi đó.”
Một cô khác tiếp lời: “Đúng vậy đó, con gái chị Lý không phải có thai rồi sao? Mới học lớp 10 thôi nha.”
Các cô gái hi hi ha ha, cô gái cuối cùng nói: “Các cậu đừng nói nữa, các cậu có nói vậy các em ấy không dám vào bây giờ, nhìn là biết không dám rồi.”
Cô gái đầu tiên chọc chúng tôi nói vọng ra: “Tiểu Lan nói các cậu không dám vào, có đúng vậy không?” Cô ấy nói xong, các cô khác lại cười ầm ỹ lên.
Nghe các cô ấy nói lời đó, Tiểu Long tức giận đứng thẳng lên, nói với chúng tôi: “Các cậu ai vào với mình, tức chết đi được, còn dám nói mình chưa mọc lông đủ à?”
Tiểu Long nhìn tôi, sau đó lại nhìn Đông Đông, hai đứa tôi đều không dám vào. Chỉ có Tiểu Phương nói: “Tao đi vào với mày.” Tiểu Long gật gật đầu, nói với tôi và Đông Đông: “Hai đứa mày ở ngoài này chờ đi.” Nói xong nó đứng dậy, gật đầu với Tiểu Phương: “Đi!”
Tôi và Đông Đông lo lắng vô cùng, kéo Tiểu Phương và Tiểu Long không cho tụi nó vào. Tiểu Long hất tay tôi, nói: “Được rồi, mày nhát chết chứ tao thì không.”
Tiểu Long và Tiểu Phương nhanh chóng vòng ra phía cửa để đi vào phòng tắm, tôi và Đông Đông chờ ở bên ngoài một hồi thì thấy hai người họ vào tới bên trong. Tôi và Đông Đông nghe thấy Tiểu Long nói: “Các chị không phải nói chúng tôi không dám vào sao? Chúng tôi vào rồi đây này, sao nào?”
Tiểu Long vừa nói xong câu đó, chúng tôi liền nghe thấy âm thanh nước kêu “Ùm ùm!” Hóa ra mấy người nữ công nhân kia đã nhảy xuống bồn rồi. Bọn họ dường như không hề sợ hãi gì, cười ha ha dùng nước hất lên người Tiểu Long và Tiểu Phương: “Dám vào thì có gì ghê gớm, hai người có dám nhảy xuống bồn không?”
Việc ngày hôm đó đã qua hai mươi năm rồi, nhưng cho đến tận hôm nay tôi vẫn không thể quên cảnh tượng đó. Sau khi Tiểu Long và Tiểu Phương nhảy vào bồn nước, khi đang đùa giỡn cùng mấy cô nữ công nhân nọ thì nước trong bồn bỗng biến thành biển lửa bừng bừng bốc cháy. Tôi và Đông Đông trừng trừng mắt nhìn, chỉ trong thoáng chốc, căn phòng tắm kia đã biến thành một đống đổ nát. Bốn phía bỗng đều trở nên tối đen.
Việc này xảy ra hoàn toàn ngoài dự liệu của chúng tôi, trong thời khắc đó, hai đứa chúng tôi đều không biết phải làm gì.
Chính vào lúc này, đèn bên trong xưởng bỗng dưng bật sáng trưng, bên trong không biết bao giờ xuất hiện rất nhiều người, máy móc bắt đầu rì rì khởi động. Chỉ là những người bên trong đó đã lem nhem cháy xém, và dường như họ đều không có chân!
Tôi và Đông Đông sợ hãi cực độ, lúc trèo cổng chạy ra chân đã mềm nhũn, trèo mấy lần mới lên được, vội vàng nhảy xuống đến mức trẹo cả chân.
Sau hôm đó, hai chúng tôi đều bị ốm một trận rất nặng, nằm ở nhà hơn nửa tháng mới khỏi. Bố mẹ Tiểu Long và Tiểu Phương đều đến tìm chúng tôi, hỏi Tiểu Long và Tiểu Phương ở đâu? Tôi nói hai đứa nó đi vài phòng tắm của xưởng bông vải đó. Bố mẹ Tiểu Long và Tiểu Phương nói thế nào cũng không tin, bao nhiêu lần đến tìm chúng tôi hỏi đi hỏi lại.
Khi chúng tôi khỏi bệnh mới biết bố Tiểu Phương đã đi báo án. Cảnh sát đến hỏi chúng tôi mấy lần, tôi đều thành thật kể lại mọi chuyện. Nhưng bọn họ không tin chúng tôi, họ vứt còng tay lên bàn để dọa tôi và Đông Đông, nói nếu chúng tôi còn nói bậy bạ sẽ bắt chúng tôi lại.
Tiểu Long và Tiểu Phương cuối cùng thật sự đã mất tích, không ai biết hai người họ đi đâu. Sau khi trải qua chuyện này, tôi không bao giờ dám đi đến những công xưởng bỏ không đó chơi nữa. Bố tôi còn thắc mắc không không hiểu sao tôi đột ngột thay tính đổi nết.
Khi tôi học lớp 10, thành phố chúng tôi khắp nơi đều tiến hành cải cách, phá bỏ những công xưởng cũ kia để xây dựng lại. Xưởng bông vải chúng tôi đi kia cũng không ngoại lệ, chỉ là khi phá dỡ thì phát hiện hai bộ hài cốt, trên người vẫn còn mặc đồng phục học sinh. Tôi và Đông Đông đều đi đến để xem, hai bộ xương kia chính là Tiểu Long và Tiểu Phương. Nơi bọn họ bị chôn vùi là đống đổ nát bên cạnh con hẻm nhỏ trong công xưởng.
Chỉ có điều, ngoài bọn họ ra thì trong đống đổ nát kia còn năm, sáu bộ xương phụ nữ, đều là bị thiêu cháy đến chết.
— Hết —

_________

Nguồn: https://zhuanlan.zhihu.com/p/146790838
Nguồn ảnh: https://pin.it/3S800pw


Hãy chia sẻ bài viết [ZHIHU – TRUYỆN MA]#QUỶ_TẮM (PHẦN 2/2)Tác giả: Thanh Hồ Tiên NhânLink Phần 1: Người dịch: Thy Nga (Hoa Ngữ Nhất Tâm) | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch , khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/698997440964967