Phunulamdep Ở CỐ CUNG BẮC KINH BẠN CÓ TỪNG TRẢI QUA CHUYỆN TÂM LINH NÀO KHÔNG? (Series dài kỳ) _______ Group Phụ Nữ Việt Nam: Fanpage: Dịch bởi: Dương Quý Nh

Cùng xem bài viết [ZHIHU] Ở CỐ CUNG BẮC KINH BẠN CÓ TỪNG TRẢI QUA CHUYỆN TÂM LINH NÀO KHÔNG? (Series dài kỳ)
_______
Group Phunulamdep Việt Nam:
Fanpage:
Dịch bởi: Dương Quý Nh được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[ZHIHU] Ở CỐ CUNG BẮC KINH BẠN CÓ TỪNG TRẢI QUA CHUYỆN TÂM LINH NÀO KHÔNG? (Series dài kỳ)
_______

Group Phunulamdep Việt Nam: https://www.facebook.com/groups/245234876341228

Fanpage: https://www.facebook.com/weibovietnam

Dịch bởi: Dương Quý Như – Anh Hoa Vũ Lạc 樱花雨落
_______
[1,016 likes] Trên này tại sao không cho ghi âm chứ. Bây giờ không tìm được bản thảo lúc sáng tôi gõ nữa rồi. Đầu tiên là nhắc mọi người KHÔNG NÊN XEM BUỔI TỐI.

Tôi không phải là chưa tỉnh ngủ. Cả ngày hôm nay bận chết đi được! Bây giờ tôi đến trả lời đây.

Tôi là một người cực kỳ dễ thấy “những thứ không sạch sẽ”. Lúc đi Cố Cung, cho dù là Đại điện cũng cảm thấy u ám.

Đến Bát Đại Xứ nhìn thấy tượng Phật tôi liền sợ hãi. Ở Động Bảo Châu, còn chưa nhìn thấy cái quỷ gì tôi cũng đã sợ đến muốn khóc.

CÂU CHUYỆN THỨ 1

Tôi ở Bắc Kinh học 4 năm Đại học. Hồi năm 4 trong lúc buồn chán có cùng bạn bè đến tham quan Cố Cung. Nghĩ là vé học sinh rẻ, nên thế là đi luôn.

Sau đó, mọi thứ diễn ra đều rất bình thường, kiểm phiếu, vào trong. Đại khái là sau khi tham quan Cố Cung xong thì bọn tôi mắc vệ sinh, cho nên đi tìm nhà vệ sinh. Tìm chừng 5 phút thì nhìn thấy một cái bảng hướng dẫn đến nhà vệ sinh. Cần quẹo thêm vòng nữa mới đến, quẹo xong thì nhìn thấy một người mặc bộ quần áo rất dày (giống như loại áo khoác lông dê của Tây Tạng), cúi đầu lưng dựa vào tường, giống như đang khóc vậy. Bởi vì nghe thấy tiếng thút thít nhưng lại không nhìn thấy mặt. Tôi cho rằng là hoạt động đặc biệt gì đó, lại còn vội đi vệ sinh nên không để ý. Sau đó lúc tôi trở ra đã không còn thấy người kia nữa.

Tiếp tục đi

Đi đến một hành lang dài dài, tiếp theo vào một cung điện gì đó, nói chung là dựa vào cảm giác mà đi. Lại quẹo vào một cái hành lang đi bộ không dài lắm, cuối hành lang vậy mà có một cái cửa nhỏ bị khóa. Quẹo thêm cái nữa thì gặp lại người ban nãy, ngồi ở cuối hành lang đi bộ, quay lưng lại với chúng tôi.

Lúc đó tôi có chút sợ hãi, liền quay sang nói với bạn “Đi thôi!” Tôi sợ chỗ này nên cùng bạn đi ngay. Đi một lát ra khỏi Cố Cung, sau đó tôi quay sang nói với bạn “Hôm nay đông quá, nóng chết được. Nóng như vậy, mà người ban nãy còn mặc quần áo dày như thế!”

Bạn tôi “??? Ai cơ?”

Lúc đó tôi cảm thấy cực kỳ sợ hãi. Bạn tôi không nhìn thấy?!

Anh ấy nói “Gì thế! Chỉ có hai chúng ta thôi mà? Cậu nhìn thấy gì thế?” Tôi… trong lòng âm thầm chửi bậy một tiếng.

Đi ăn, đi dạo phố đã làm tôi quên mất chuyện này. Sau khi về trường đã hơn 9 giờ rưỡi tối. Bởi vì 10 giờ đóng cổng, hai bọn tôi đi khá nhanh. Về ký túc xá sẽ đi ngang một rừng cây (nơi hẹn hò tốt của bọn yêu nhau), tôi mơ hồ nhìn thấy cái người mặc áo khoác lông dê ấy lần nữa. Tôi đi nhanh hơn, an ủi bản thân “Nhìn nhầm rồi, nhìn nhầm rồi, nhìn nhầm rồi.”

Về ký túc tắm rửa, thay đồ, đi ngủ. Tối hôm ấy, tôi nằm mơ thấy mình vẫn ở Cố Cung, vẫn là cái hành lang đó, người kia xoay người lại, vẫn không nhìn rõ mặt mà cứ liên tục hỏi tôi, tại sao không giúp đỡ mình.

Càng đi càng gần… Tôi choàng tỉnh lại, tỉnh nhưng vẫn không dám nhúc nhích, nắm chặt lấy mền mơ mơ hồ hồ ngủ thiếp đi. Ngày thứ hai tỉnh lại, phát hiện không tìm thấy mặt dây bằng đồng mà tôi đeo từ nhỏ nữa (Cũng không chắc là bằng đồng, đại khái chắc là đồng đi, cũ quá nên thay đổi rồi… nhìn chẳng ra màu sắc nữa, cảm giác là màu nâu pha vàng sẫm, đại khái là to cỡ một đồng xu), thứ mà lúc còn nhỏ bà ngoại thỉnh được ở miếu.

Sẽ có người cho rằng, chắc là tôi làm mất từ trước. Không đâu, con người tôi rất mê tín, mỗi sáng thức dậy đều phải sờ vào mặt dây đồng, để nó phù hộ tôi hôm nay bình an, thuận lợi.

Vậy mà sáng đó lúc sờ tay lên thì cổ chẳng còn gì nữa, chỉ có một sợi dây thừng màu đỏ.

CÂU CHUYỆN THỨ 2

Rất nhiều người hỏi tôi tại sao thấy tượng Phật lại sợ. Cái này tôi cũng không biết. Năm 2016 lúc đi Bát Đại Xứ tôi thấy tượng Phật vẫn bình thường. Nhưng năm 2017 đi, lúc nhìn thấy tượng Long Vương như này đã cảm thấy âm u dọa người rồi. Năm 2017 tôi cùng bạn trai đi tham quan Bát Đại Xứ, đi đến một cái miếu có rất nhiều bậc thang, lúc đó tôi không dám vào nên chỉ đứng ở cửa đợi bạn trai. Trong khuôn viên miếu chỉ có một mình tôi, nhưng tôi cứ cảm thấy có người đang nhìn mình. Đợi bạn trai đi ra, tôi liền nhanh chóng đưa anh ấy đi. Lúc đi ngang Động Bảo Châu (tôi cũng không biết tại sao mình lại nhớ rõ như thế), người nào từng đi rồi sẽ biết. Bên trong là kiến trúc giống như sơn động, bạn trai đi trước, tôi đi sau, lúc đi tới cửa động, tôi thật sự… không xong rồi… muốn khóc luôn! Cái cảm giác bị dọa đến khóc cực kỳ khủng bố này. Tôi kéo bạn trai “Đi nhanh đi! Đi nhanh đi!”

Sau đó tôi có hỏi một đại sư, ông ấy nói với tôi “Nếu không phải kiếp trước cô làm chuyện xấu quá nhiều thì có thể ở Bát Đại Xứ, nơi ở xa trung tâm thành phố này, có những thứ đã thành tinh, chiếm lấy tượng Phật nhận tế bái của mọi người, cô mẫn cảm với những thứ như thế.” Nhưng cụ thể như thế nào, tới bây giờ tôi cũng không rõ

(CÒN NỮA)
_____________________________________
Nguồn: https://www.zhihu.com/question/283502729/answer/435112302…


Hãy chia sẻ bài viết [ZHIHU] Ở CỐ CUNG BẮC KINH BẠN CÓ TỪNG TRẢI QUA CHUYỆN TÂM LINH NÀO KHÔNG? (Series dài kỳ)
_______
Group Phunulamdep Việt Nam:
Fanpage:
Dịch bởi: Dương Quý Nh, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/487062962158417