[Phunulamdep] Nhà nghèo thì có nên học đại học không? _______________ Người dịch: Đầu đỏ. | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Tin Tức Phụ Nữ

Cùng xem bài viết [Phunulamdep] Nhà nghèo thì có nên học đại học không?
_______________
Người dịch: Đầu đỏ. | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[Phunulamdep] Nhà nghèo thì có nên học đại học không?

_______________

Người dịch: Đầu đỏ. | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost.
Nguồn: http://www.zhihu.com/question/413543993

_______________

Trong nhà nghèo, không thể kiếm ra được 1 vạn tệ, em gái thì sắp sửa lên cấp 2, vậy tôi có nên học đại học không? Tôi rất hoang mang, một mình nằm trên giường suy nghĩ cả đêm, rất khó xử! Mọi người hãy cho tôi lời khuyên với, cảm ơn mọi người!

_______________

[1] Học thì nghèo 4, 5 năm; không học thì nghèo nửa đời.

_______________

[2] Đã nghèo thì lại càng phải học, nếu không về sau sẽ càng nghèo hơn. So sánh giữa học nhiều thêm vài năm với làm công nhiều thêm vài năm, trong lòng mọi người đã có kết luận. Trường học trong nước đều có chính sách.
( Lấy được giấy báo nhập học thì hãy học đại học, học phí có thể kéo dài, không nộp nổi thì trường không những không hối thúc mà còn giúp miễn giảm tiền học phí, tiền chỗ ở.)
1. Khoản vay cho sinh viên của nhà nước ( đến cục giáo dục của vùng đó xin tư vấn, mỗi năm cao nhất có thể vay tới 8000 tệ, kỳ hạn trả nợ cao nhất 20 năm, lãi thấp)
2. Học bổng của trường ( sương sương 2000-5000 tệ)
3. Trợ cấp cho sinh viên khó khăn của trường ( miễn giảm học phí…)
4. Kiếm việc làm thêm part-time hoặc làm mấy việc lặt vặt trong trường, mỗi tháng được 400-800 tệ.
5. Nhập ngũ hai năm, được giảm học phí, còn được thêm một khoản tiền 10 vạn tệ hoặc hơn.
6. Nghỉ hè thì kiếm việc làm thêm.
Nếu như bạn vẫn kỳ vọng vào tương lai của bản thân thì đừng đem tương lai của bản thân giao cho vận mệnh số trời gì gì đó.

Không học đại học sẽ vuột mất rất nhiều cơ hội tốt.
Everything will be okay in the end, if it's not okay, it's not the end.
Cuối cùng thì tất cả mọi chuyện đều sẽ ổn cả thôi, nếu chưa ổn, thì tức là vẫn chưa tới cuối cùng.

_______________

[3] Là một người có gia cảnh nghèo khó nhưng đã học xong đại học, tôi chân thành cho bạn một kiến nghị: nhất định phải học.

Kể bạn nghe hai câu chuyện có thật. Một là tôi, một là bạn thân của tôi. Gia đình hai chúng tôi đều rất nghèo, nghèo đến mức nào à, bắt đầu từ hồi tôi học tiểu học thì đã luôn không nộp học phí đúng hạn rồi, mỗi một học kì mới đều là ba tôi đi tìm giáo viên chủ nhiệm xin “chịu”, lúc đó chị gái tôi đang học cấp 2 ( trên dưới 2000 tệ), một tuần chỉ có 5 tệ để ăn uống, trong ký ức của tôi, lúc nhỏ chưa bao giờ có chuyện mua quần áo mới, đều là mặc lại đồ cũ của chị gái. Bạn thân của tôi nhà còn nghèo hơn cả tôi.

Kể chuyện của tôi trước. Tôi thi đậu 211, nhưng trong nhà kiếm không nổi học phí ( tôi còn có hai đứa em trai học cấp 2). Tôi cũng đã từng lo lắng qua về chuyện làm sao học đại học. Thời gian đó vẫn chưa có điện thoại di động, trước khi lên đại học đến máy tính còn chưa được sờ vào, di động thì càng không phải bàn, thông tin đối với tôi mà nói đều rất hạn chế ít ỏi. Nhưng tôi rất may mắn, lớp 12 tôi có hẹn hò với một bạn nam ( không khuyến khích những ai đang còn đi học nha, nhưng anh ấy thật sự đã giúp đỡ tôi rất nhiều). Sau khi thi đại học xong, anh ấy bắt đầu giúp tôi tìm hiểu về khoản vay. Sau khi nhận được giấy báo nhập học, anh ấy còn nghiên cứu tỉ mỉ hơn cả tôi, đốc thúc tôi làm tốt giấy tờ rồi đồ đạc các thứ liên quan khác. Kì học tháng 9 bắt đầu, cũng là anh ấy đưa tôi đi Quảng Châu ( lần đầu tiên lên thành phố). Mang theo giấy tờ đã chuẩn bị sẵn, kéo vali đi đến chỗ làm thủ tục cho vay trong trường, thuận lợi nhập học. Tiếp sau đây là bốn năm đại học, học phí của tôi đều là vay, 1 năm 6000 tệ, 4 năm hơn 2 vạn. Lúc đó vay tiền tôi cũng rất áp lực, luôn cảm thấy nợ nần nhiều như vậy, sau này tốt nghiệp ra phải trả. Bây giờ nghĩ lại thấy mình ngây thơ ghê, hiện tại lương một tháng của tôi cũng xấp xỉ học phí 4 năm đại học rồi, nào có thấy áp lực gì đâu.

Học phí chỉ là chuyện nhỏ, có khoản vay là giải quyết xong rồi. Sinh hoạt phí mới là vấn đề. Để tôi kể bạn nghe 4 năm đại học tôi đã trải qua thế nào. Nhập học kì đầu tiên, trong người tôi có khoảng hơn 2000 tệ gia đình đưa cho ( tiệc ra trường, họ hàng góp cho một ít, ba mẹ cho thêm một ít). Đến trường làm đủ các loại thẻ, mua đủ đồ dùng cá nhân thì còn lại tầm hơn 1000. Tôi lên đại học tiền ăn một tháng khoảng 500 tệ, có khi mua quần áo thì sẽ tốn thêm xíu nữa. Dù sao thì sinh hoạt phí cũng đủ để tôi sống được hai tháng. Sau khi nhập học, trường có muôn vàn muôn kiểu tiền hỗ trợ, có giấy hộ nghèo là có thể lấy rồi. Lúc đó suy nghĩ của tôi vẫn còn hơi cứng nhắc, tôi không muốn nhận bất cứ loại hỗ trợ nào, muốn tự dựa vào chính mính. Chủ nhiệm của chúng tôi ( một đàn chị năm ba) và người hướng dẫn cũng đều tìm tôi nói chuyện, để tôi nộp đơn xin, nhưng đều bị tôi từ chối hết. Trong nhà dù nghèo, nhưng lúc đó tôi cứ kiêu ngạo không chịu, cũng không nghĩ ngợi là tiếp theo mình phải làm sao. ( có thể là do trong lòng nghĩ là bạn trai sẽ viện trợ cho một ít, óc chó thiệt). Vậy nên tôi đã bị lỡ mất các kiểu hỗ trợ từ đầu năm ( trong kí túc xá của chúng tôi có người nộp đơn, được 5000, 2000,…). Có thể chính sách của mỗi trường sẽ không giống nhau, phần này chỉ mang tính chất tham khảo thôi nha. Nhưng mà không có thì cũng không sao, bạn nhìn tôi không phải là vẫn đang sống tốt đây sao.

Sau một tháng nhập học, tôi đã nắm rõ được điều kiện của trường và phạm vi xung quanh trường rồi, bắt đầu tìm việc gia sư ( có lẽ là vì tôi học ở trường sư phạm nên tìm việc gia sư khá dễ dàng). Từ đó bắt đầu kiếm được sinh hoạt phí. Thời gian đó làm gia sư khá bèo, tiểu học 25 tệ một giờ, cấp 2 30 tệ, cấp 3 40 tệ ( bây giờ dạy cấp ba đều lấy 80 tệ rồi). Mỗi tuần hai buổi, mỗi buổi hai tiếng. Có vài em tiểu học thì cần phải dạy nhiều buổi hơn chút, một tuần dạy 4, 5 buổi cũng có. Có vài người thì yêu cầu dạy buổi tối, có người là cuối tuần. Về cơ bản tôi đều sẽ dạy một khoảng thời gian ( dạy hết một kì rồi không theo lên tiếp nữa), vì cứ tích đủ tiền sinh hoạt cho học kì sau rồi là tôi sẽ nghỉ, dẫu sao cũng cần phải học nữa mà. Tôi học về Toán nên học hành áp lực lớn lắm. Như vậy, sinh hoạt phí về cơ bản là làm gia sư mà kiếm ra.

(… lược dịch)

Lúc lên năm ba tôi ít làm gia sư hơn mà làm những công việc khác để có thêm nhiều kĩ năng xã hội. Trong lúc làm việc tôi được đánh giá khá cao về kỹ năng tổ chức, nên đã được một vài đối tác trọng dụng.

Năm tư, vừa hay có Á vận hội, trường chúng tôi tuyển một lượng lớn tình nguyện viên ( có tiền đó), vậy là giải quyết được sinh hoạt phí của năm tư rồi, còn dư ra một xíu nữa. Cứ như vậy tôi thuận lợi tốt nghiệp.

Bốn năm đại học, trong nhà không gửi tiền cho tôi, nhưng tôi cũng không oán trách ba mẹ, vì từ khi bước vào đại học tôi đã hạ quyết tâm tự dựa vào sức mình ( lúc đó đọc qua một số sách nói ba mẹ ở Mĩ nuôi con đến 18 tuổi là không quản lý nữa, để con tự thân tự lực cánh sinh. Điều này lúc đó đã ảnh hưởng tôi rất lớn, tôi đã nghĩ, mình cũng 18 tuổi rồi, có thể tự dựa vào chính mình)

Đúng rồi, tôi còn có một chị gái, thỉnh thoảng chị ấy sẽ giúp đỡ tôi một chút, nhưng chị ấy không giúp đỡ thì tôi cũng có thể học xong đại học, chỉ là có thể sẽ phải tốn nhiều thời gian hơn để kiếm tiền. Sau khi tốt nghiệp tôi mượn một người bạn trên tôi một khoá 1 vạn tệ để trả khoản vay đại học.

Tất nhiên có thể lấy được học bổng là tốt nhất. Ban của chúng tôi có một bạn năm nào cũng lấy được cái khoản đó, 5000 tệ. Đáng tiếc là tôi lấy không nổi, thành tích đại học của tôi cũng tầm trung thôi. Không phải là tôi không nỗ lực mà Toán học thật sự quá khó. Đây là câu chuyện của tôi. Hi vọng có thể giúp đỡ bạn.

Kể bạn nghe chuyện của bạn thân tôi. Cô ấy không học chung trường cấp ba với tôi. Điểm của cô ấy có thể đậu vào một trường tầm trung ( đến năm nay tôi mới biết), nhưng cô ấy đã bỏ cuộc ngay từ lúc điền nguyện vọng rồi ( chúng tôi là điền nguyện vọng trước rồi mới thi). Cô ấy chỉ điền Thanh Hoa Bắc Đại ( cô ấy biết bản thân căn bản thi không nổi nên điền đại đó), vì cô ấy biết dù có thi đậu thì cũng không có tiền để học ( cấp hai cấp ba đều có người tài trợ cho cô ấy học, giáo viên, bạn học đều có, khoản trợ giúp không ổn định).

Sau khi tốt nghiệp cấp ba, cô ấy rất hối hận hồi đó điền nguyện vọng bậy bạ, lâm vào tình thế không thể lên đại học được nữa. Sau đó thì ra ngoài làm công, vào nhà xưởng, bưng bê, làm giáo viên dạy thay ở trường mẫu giáo tiểu học. Từ đầu đến cuối đều không tìm được công việc mà bản thân thích. Sau đó nữa thì lấy chồng rồi. Cô ấy bây giờ, sống một cuộc sống bình bình, nhưng đoán chừng trong lòng cô ấy cả đời này cũng không buông bỏ được chuyện bản thân không lên đại học được.

Biết chuyện thi đậu đại học nhưng lại không nghiêm túc điền nguyện vọng, tôi đã nói rất nhiều rất nhiều với cô ấy. Đầu tiên cô ấy không biết là có khoản vay cho sinh viên, tiếp đó cô ấy nói cho dù có thì sinh hoạt phí cũng là một vấn đề, vân vân mây mây các vấn đề làm bản thân không thể đi học tiếp được. Tôi nói cho cô ấy nghe cách giải quyết của từng vấn đề một, tuy là bây giờ nói mấy cái này đã không còn ý nghĩa, thậm chí sẽ khiến cô ấy càng hối hận hơn, nhưng tôi vẫn nói với cô ấy, tôi mong cô ấy về sau gặp phải khó khăn cũng đừng dễ dàng từ bỏ, đồng thời cũng hi vọng người bên cạnh cô ấy hoặc con của cô ấy về sau gặp tình cảnh tương tự thì làm sao khắc phục giải quyết.

Mong những điều kể trên sẽ có ích với bạn.
Không đi học sẽ trở thành điều khiến cả đời bạn hối hận nhất và không thể nào bù đắp được.


Hãy chia sẻ bài viết [Phunulamdep] Nhà nghèo thì có nên học đại học không?
_______________
Người dịch: Đầu đỏ. | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep , khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/751490655715645