[Phunulamdep] Khi tôi nhận ra mình thích con trai..Cảnh báo nội dung LGBT______________Lược dịch bởi: Pan | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng

Cùng xem bài viết [Phunulamdep] Khi tôi nhận ra mình thích con trai..Cảnh báo nội dung LGBT______________Lược dịch bởi: Pan | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[Phunulamdep] Khi tôi nhận ra mình thích con trai..
Cảnh báo nội dung LGBT
______________
Lược dịch bởi: Pan | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải duy nhất tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost!
______________
[+100 likes]
Năm 2007, lớp 10, trước kì nghỉ lễ Quốc Khánh, kết thúc tiết tự học buổi tối trở về, đột nhiên cảm giác có người đang theo dõi, tôi sợ quá liền chạy nhanh vô mấy con hẻm nhỏ. Người phía sau cũng chạy đuổi theo tôi. Trong con hẻm nhỏ, có tiệm net đang sáng đèn, tôi lấy hết tốc lực của cả đời mình để chạy nhanh vào đó. Vừa mới chạy vô là đụng trúng cậu ta. Hai đứa đồng thời kêu lên, cậu còn chửi đổng mấy tiếng. Tôi liền đứng dậy cúi người liên tục xin lỗi. Sau đó bình tĩnh là thì mới nhận ra cậu ta học chung lớp với tôi. Cậu ấy là “học bá” của toàn trường.
Tôi nhìn thấy cậu như thế vớ được sợi dây cứu mạng. Tôi nắm tay cậu nói, “Bên ngoài đang có người đuổi theo tớ, hình như là muốn cướp tiền gì đó”. Cậu vừa nghe liền quay người đi vào quầy lấy cây côn dài, đứng trước cửa tiệm net la lớn, “Đứa nào không muốn sống thì tới, ông đây cho mày tàn phế luôn”. Sau đó có một ông chú đến đưa tôi ly nước ấm, dắt tôi vào ngồi bên quầy. Nói chuyện được một lúc thì tôi mới biết hai người là cha con, cùng nhau mở tiệm net này. Thời bấy giờ, mở được một tiệm net cũng coi là giàu có rồi. Ngồi một lúc thì cậu học bá này đưa tôi về nhà.
Ấn tượng lần đầu tiên với cậu là một người như thế đây, hay có thể nói rằng, có một chút gì đó hảo cảm nhen nhóm.
Năm 2008, động đất Vấn Xuyên. Nói thực thì lúc đó, những đứa học sinh trung học như chúng tôi thì hoàn toàn không có khái niệm gì về động đất cả.
Buổi chiều 2h30 là lúc tiết học chiều bắt đầu, cũng là lúc động đất xảy ra. Tôi đang ngồi nằm ngủ trên bàn học. Cảm giác mơ màng, còn tưởng rằng đứa bạn bàn trước đang làm ồn. Tôi có hơi bực mình, tính ngồi dậy mắng vài câu thì đột nhiên cảm giác có gì đó không đúng. Trận rung lắc càng lúc càng dữ dội. Mấy đứa bạn học, trong đó có tôi, đều ngớ người hết cả. Có đứa hét lên, “Động đất rồi!”. Mọi người bắt đầu chạy tán loạn, trốn đông trốn tây.
Cậu ấy ôm trái bóng vừa tập trở về tới trước cửa, cậu hướng về tôi la lên, “Cẩn thận, ôm đầu lại.” Dãy phòng học của chúng tôi đã cũ lắm rồi, mấy cái quạt trần cũng thế. Lúc đó, tôi sợ đến mềm cả chân, đứng sững đó động đậy nổi, ngay cả cái quán tính trốn dưới bàn cũng quên luôn rồi. Thời điểm cánh quạt rơi xuống sắp chạm vào tôi, cậu vứt trái bóng đi, chạy tới ôm lấy tôi che đi cánh quạt rơi.
Động đất vẫn tiếp tục thêm 2 phút nữa. Có thể đây chính là cái 2 phút dài nhất cuộc đời tôi. Động đất qua đi, phòng học không hư hại gì nhiều. Thầy cô liền chạy đến hướng dẫn chúng tôi di tản về bên sân thể dục. Đến nơi tập trung, tôi mới chú ý đến bên cánh vai của cậy bị trầy một lõm lớn, máu thấm đẫm cả bộ đồ chơi bóng. Tôi vốn dĩ định mang về giặt rồi trả lại cho cậu, nhưng đến hiện tại năm 2020 vẫn giữ nó bên mình. Một bộ đồng phục chơi bóng.
Có một lần trong lớp học, tôi đang làm bài tập, cậu ấy đang nằm ngủ bên cạnh. Tôi còn tưởng cậu ngủ, ấy thế mà miệng lại phát ra câu nói, bảo “Bộ dang cậu ngồi làm bài nghiêm túc thế thật đẹp trai nha, còn đẹp trai hơn tớ”. Lúc đó, tôi không nghe rõ cậu nói gì vì đang chăm chú làm bài tập mà. Cậu liền cất cao giọng lập lại lần nữa. Mấy bạn học xung quanh liền đồng loạt quay đầu nhìn, làm tôi xấu hổ mặt đỏ, cổ rụt lại trong áo. Tôi nói, “Cậu nhỏ tiếng thôi”.
Cũng thật khó hiểu mà, tại sao tôi lại phải ngồi cạnh cái cậu học bá này chứ, nhưng nguyên nhân thật sự chỉ có mình tôi biết. Cậu hỏi tôi muốn thi vào trường đại học nào. Tôi bỏ bút, nghĩ nghĩ, nói, “Tớ chưa có nghĩ tới, để số trời vậy. Xem điểm số thế nào rồi mới điền nguyện vọng. Cậu thì sao?” Cậu ấy liền trả lời ngay, “Tớ định nhập ngũ, sau đó thì trở thành cảnh sát nhân dân”. Tôi nghi ngờ nhìn cậu, nói đùa rằng, “Cậu đừng có mà đi hủy hoại cái nghề nghiệp cao quý này”. Thế mà cậu lại nổi nóng, cả buổi không nói với tôi câu nào. Tôi cũng không để ý đến cậu ta làm gì, sau đó còn bắt cậu mua cho tôi ly trà sữa trong giờ tự học tối.
Giáng Sinh năm lớp 11, trường tốt chức trận thi bóng, khối 11 và 12 đều tham gia. Đứa mê bóng như cậu thì đương nhiên sẽ góp phần một vị trí trong đội rồi. Buổi trưa ăn cơm ở canteen, cậu hỏi tôi có đến xem trận đấu chiều nay không. Tôi bảo không có gì hay ho cả, mắc gì phải xem.
Cậu gấp gáp lên, nói: “Tớ lên sân mà!”
Tôi trả lời: “Nhiều người xem như thế, tớ sao chen lại được. Tớ cũng được cao như cậu.”
Cậu ta liền gằn với tôi: “Không biết, cậu phải đến, nếu không thì tới sẽ kêu người vác cậu đến xem cho bằng được.”
Chắc là nhờ cậu bạn gì đây, tên gọi là gì quên rồi, là bạn thân của cậu ấy. Nói xong câu đó, cả tôi và cậu ấy đều mặt đỏ hết lên. Điều 1 trong quy định nhà trường: Không được phép yêu đương.
Buổi chiều trận bóng bắt đầu. Tôi và lớp trường cùng chen vào trong biển người trong nhà thể dục. Tôi đang lúc tìm kiếm bóng người cao lớn kia thì đột nhiên nghe thấy tiếng gọi vọng tới làm tôi sợ hết hồn. Định thần lại thì mới biết là cậu chàng kia đang gọi tôi. Tôi tự nhiên cười ra tiếng. Lớp trưởng đứng bên còn nhìn nhìn tôi, bảo tôi cười khùng cái gì vậy. Tôi đứng về một khu, cậu vẫn còn chưa khởi động mà cứ nhìn nhìn tìm tìm gì đó trong đám đông. Lúc nhìn thấy tôi, cậu liền cười lên thật tươi. Lúc đó tôi mới biết cảm giác “đàn hươu chạy loạn trong lòng” là như thế nào.
Giữa trận, tôi lấy chai nước khoáng cùng khăn lông đã chuẩn bị từ trước định chạy đến đưa cho cậu, nhưng không ngờ có chị khóa trên đã đến đưa trước. Cậu chàng chỉ lịch nói tiếng cảm ơn, sau đó tiến đến bên cạnh tôi, cầm lấy chai nước trong tay, tự nhiên mở nắp uống. Tôi nói, “Cậu cũng biết lịch sự dữ ha!”.
Cậu nhìn tôi, rồi uống nước phần nước còn lại trong chai, ợ một cái rồi nói: “Vợ bé nhỏ đã chuẩn bị cho tôi rồi, mắc gì không uống.”
Tôi đỏ mặt, miệng giả bộ giận dỗi nhưng lòng thì vui biết bao, nói: “Ai, ai là vợ của cậu, đừng có mà nhận bừa.”
Cậu ôm ôm lấy tôi, ghé vào tai nói, “Tớ đã bảo là cậu chưa? Sao lại tự nhận như vậy rồi?”
Tôi lúc đó chỉ biết ấp úng mấy từ nói không ra hơi. Cậu thì cười như được mùa, nói: “Thôi thì làm vợ của tớ cho rồi, có ông đây chăm sóc cho cậu.”
Tôi quay người trả lời: “Cứ mơ đi nha!”
Kỳ nghỉ Nguyên Đán, cũng là ngày sinh nhật của tôi, cậu dẫn tôi đến Thành Đô, cùng tôi ngồi trên vòng đu quay (bánh xe Ferris), bảo là: “Bây giờ không có khả năng, chỉ có thể mang cậu đi chơi như vậy thôi, sau này thành tài rồi, cậu muốn đi đâu thì tớ sẽ dẫn cậu đi đó”. Chút rung động thời niên thiếu vì thế mà dâng lên. Ngồi trên khung xe đang lên cao dần, tôi chỉ biết cảm động đến nỗi nhào đến ôm cậu khóc một trận.
Tối hôm đó, đời tôi đã trải nghiệm thêm nhiều cái lần đầu tiên. Cái nắm tay đầu tiên, nụ hôn đầu tiên, lần đầu tiên được ngủ cùng với người ấy, lần đầu tiên chơi đêm không về nhà, lần đâu tiên hút thuốc. Tôi nằm trên giường vùi mình trong lòng cậu, hỏi: “Cậu nhận ra bản thân thích con trai từ trước rồi hả?” Cậu lắc đầu, “Từng có bạn gái, nhưng thấy không ra làm sao cả”. Tôi hỏi tiếp, “Vậy thì sao cậu lại thích tớ?” Cậu trả lời ngay, “Thì tối hôm đó kìa, cái bộ dạng sợ hãi chạy vào tiệm net làm cho tớ có cảm giác phải bảo vệ một ai đó”. Cậu nâng người tôi dậy, cầm lấy tay tôi áp vào lồng ngực, “Xem nè, có lừa cậu đâu!” Tôi nghiêm túc gật đầu, “Tớ tin cậu! Tớ muốn cậu là người bạn trai đầu tiên và cũng là cuối cùng của tớ.” Cậu nói, “Được!”.
Tối hôm đó, hai đứa nói thật nhiều, những điều trong tương lai tươi đẹp, đến tận bây giờ tôi còn tin.
Lớp 12 đến thật nhanh, …
…To be continued…
______________
Nguồn: (Link nguồn sẽ được cập nhật khi kết thúc câu chuyện!)


Hãy chia sẻ bài viết [Phunulamdep] Khi tôi nhận ra mình thích con trai..Cảnh báo nội dung LGBT______________Lược dịch bởi: Pan | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng , khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/811093133088730