[Phunulamdep] Cuộc sống của các cô gái không chịu nghe lời người lớn khuyên bảo, cố chấp lấy bạn trai nghèo giờ ra sao?——————–Người d

Cùng xem bài viết [Phunulamdep] Cuộc sống của các cô gái không chịu nghe lời người lớn khuyên bảo, cố chấp lấy bạn trai nghèo giờ ra sao?——————–Người d được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[Phunulamdep] Cuộc sống của các cô gái không chịu nghe lời người lớn khuyên bảo, cố chấp lấy bạn trai nghèo giờ ra sao?
——————–
Người dịch: Phi Yên | Bản dịch thuộc quyền sở hữu của người dịch và chỉ được đăng tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost.
Nguồn: https://www.zhihu.com/question/273922659/answer/375167178
——————–
[+107089 like]
Tôi có một người đàn em cùng trường, không hiểu lên đại học thế nào lại mù quáng đi yêu một chàng trai. Bạn trai của cô ấy cực kỳ nghèo, lại là trai nông thôn. Lúc cưới, nhà trai không có nổi một cắc tiền sính lễ chứ huống chi là nhà với xe.
Đàn em là người thành phố, điều kiện gia đình rất tốt. Lúc còn đi học, hai con người trẻ tuổi ấy không biết thế nào là hiện thực xã hội, luôn cho rằng có tình yêu là có thể giải quyết tất cả. Lâu dần, tình cảm dần sâu đậm, sau khi tốt nghiệp thì không nỡ chia tay. Có lúc, sức mạnh của tình yêu lại đáng sợ và vớ vẩn như thế đấy.
Quyết định kết hôn gặp phải sự phản đối của phần lớn người thân bên nhà gái, trừ ba người.
Người đầu tiên chính là mẹ của đàn em. Sau khi đàn em đưa ra quyết định này, mẹ của cô ấy có nói chuyện riêng với chàng trai kia một lần. Người mẹ chỉ tâm niệm duy nhất một điều: Nhà nghèo cũng không sao, chỉ cần cậu đối xử tốt với con gái tôi là được.
Người thứ hai là bố của đàn em. Sau khi con gái đưa ra quyết định cho chuyện cả đời của mình, bố cô ấy nói với cô ấy rằng: Con nhìn nhận rõ ràng là được, không có phòng cưới thì dọn dẹp lại nhà cũ của chúng ta coi như phòng cưới đi. Đó là một căn nhà dành cho công chức mà trước đây đàn em đã từng ở, sau đó trở thành phòng cưới của hai người, hai người sống trong căn nhà cũ đó được hai năm.
Người thứ ba là bà nội của đàn em. Lần đầu tiên chàng trai đó đến nhà đàn em gặp người lớn trong nhà thì vẫn còn là sinh viên năm bốn. Ngày gặp mặt hôm đó bà nội của đàn em cũng có mặt. Sau lần gặp mặt đó, bà nội của cô ấy về làm rất nhiều trứng gà muối cho cô ấy ăn, còn bảo cô ấy là đem đi cho chàng trai kia ăn nữa, bà còn nói: Chàng trai đó được đấy, đối xử tốt với người ta một chút.
Năm 2010, hai người kết hôn. Cuộc sống sau hôn nhân không hề thoải mái chút nào, cực khổ lắm. Công việc của người chồng không được ổn định, không kiếm được nhiều, sau đó anh ta nhảy việc sang một công ty khác, thu nhập mới được nhiều hơn một chút nhưng lại thường xuyên vắng nhà. Người trẻ tuổi mới kết hôn luôn muốn dính lấy nhau mà. Sau đó hai người đều thi đỗ công chức, cuộc sống mới dần ổn định được.
Vất vả mãi, bao nhiêu năm như thế cũng trôi qua rồi. Nhà, xe, con cái, những thứ từng khiến họ không cách nào hi vọng có thể đạt được cũng đều có được rồi, không sớm cũng không muộn. Trong lúc khó khăn nhất, hai người vẫn kiên trì với ước mơ của mình, không ngừng sải những bước lớn theo đuổi, bước từng bước nhỏ để thực hiện.
Kỷ niệm 7 năm ngày cưới, người đàn ông hỏi: 7 năm rồi, em có hối hận không?
Đàn em suy nghĩ rồi trả lời:
“Năm tháng sau này
Gió sương là anh, bình lặng là anh
Bần hàn là anh, sang giàu là anh
Dịu dàng ấm áp là anh
Nơi em hướng về cũng là anh”
Những câu chữ này luôn được lưu giữ trong wechat của tôi.
Ừm, tôi chính là người đàn ông ấy, đàn em là người tôi yêu.
Lúc chúng tôi lấy nhau, gần như tất cả mọi người đều phản đối. Nhà gái phản đối vì nhà trai quá nghèo. Nhà trai phản đối vì nhà mình quá nghèo.
Những người chưa từng nghèo khó không thể biết tương lai sẽ nặng nề đến thế nào đâu.
Chúng tôi yêu nhau từ năm 2006, cưới nhau năm 2010. Trong những năm tháng tươi đẹp nhất của cô ấy, cũng là lúc tôi ở dưới đáy vực sâu nhất, cô ấy vẫn luôn không từ bỏ, không xa rời tôi.
Vậy nên, những câu nói bên trên phải là do tôi nói mới đúng. Có lần tôi hỏi cô ấy: Trong những năm gả cho anh, những lúc nào em cảm thấy cực kỳ hạnh phúc?
Câu hỏi này rất bình thường. Cô ấy nghĩ nghĩ rồi trả lời: Lúc hạnh phúc nhất là khi mấy người họ hàng trước đây nói những lời khó nghe, coi thường cuộc hôn nhân của chúng ta giờ lại đến tay bắt mặt mừng nhờ vả anh. Cảm giác ấy phê lắm.
Thật bất ngờ. Tôi dạy dỗ lại cô ấy một phen, nói với cô ấy rằng cách nghĩ như thế này rất nguy hiểm. Người theo chủ nghĩa Mac nên có giá trị quan đúng đắn, ý thức về tình hình chung, ý thức trách nhiệm, ý thức cồng hiến, không thể nông cạn như thế được.
Nhưng không thể không thừa nhận, người tôi yêu nói đúng.
Bởi vì sau đó tôi có quản lý một số công việc nhỏ ở cơ quan, thường có họ hàng của người tôi yêu đến tìm. Chuyện của họ hàng phần lớn đều là chuyện khó làm hoặc không thể làm, hoặc là không phù hợp với quy định, hoặc là đưa ra điều kiện không thể đáp ứng được.
Tôi vẫn nhớ như in, trước khi chúng tôi kết hôn, một người họ hàng của người tôi yêu đã ở trước mặt tôi chỉ thẳng tay vào mặt cô ấy và nói rằng: Cháu nói gì? Hả? Cháu nói gì cơ? Với điều kiện này của cháu thì tìm gia đình có chức có quyền hoặc làm kinh doanh không tốt hơn à mà phải theo cái thằng khố rách áo ôm này bươn chải?
Thật ra người đó nói rất đúng, khi chúng ta không cách nào phán đoán con đường tương lai của một người, thì việc giao phó hạnh phúc cả đời mình cho người ta chính là một ván cược, rủi ro rất lớn, tỉ lệ thắng thua ngang bằng nhau. Cho nên, mặc dù lúc đó bản thân tôi không thề hẹn quá nhiều với người tôi yêu nhưng cô ấy lại cứ coi những lời thề hẹn của tôi là sính lễ.
Trong , Nghiêm Ca Linh có viết: Trong cuộc đời của một người, thật sự rất khó để có thể gặp được người mà mình yêu đến chết đi sống lại. Vậy nên tôi muốn cảm ơn người tôi yêu, cô ấy có một trái tim rất đơn thuần, cho dù có cực khổ, có mệt mỏi như thế nào, cho dù tôi có ở vào hoàn cảnh khốn khó đến thế nào thì cô ấy vẫn luôn ủng hộ tôi, tin tưởng tôi, cũng luôn kiên trì với niềm tin của chính mình. Sau khi con ra đời, người tôi yêu đã đặt tên cho con là Bỉnh Tâm – cô ấy hi vọng rằng con của chúng tôi hãy luôn nghe theo tiếng lòng của mình.
Tôi xin thành kính cảm ơn bố vợ tôi và bà nội của người tôi yêu. Đáng tiếc rằng, trong hai ba năm sau khi chúng tôi kết hôn, cả bố vợ tôi và bà nội của người tôi yêu đều lần lượt mất vì bệnh.
Có lúc tôi rất nhớ họ. Những lúc khó khăn, tôi nhớ lại ánh mắt tràn đầy kỳ vọng mà bố vợ tôi nhìn tôi, còn có cả trứng gà muối mà bà nội của người tôi yêu từng làm nữa.
P/s: Không phải tôi đang rải thức ăn cho chó, không yêu xin đừng nói lời cay đắng.
Trong bình luận có bạn nhắc đến khoảng cách: Tôi và người tôi yêu cũng có tồn tại vấn đề này, một người ở Đông Bắc, một người ở Hoa Bắc. Cuối cùng, sau khi tốt nghiệp tôi không quay về Đông Bắc mà ở lại Hoa Bắc lập nghiệp, đây cũng là một nguyên nhân lớn tạo nên cuộc hôn nhân của chúng tôi.
Thế gian đâu có gì là vẹn cả đôi đường, giữa khoảng cách và tình yêu, luôn có người phải trả giá.


Hãy chia sẻ bài viết [Phunulamdep] Cuộc sống của các cô gái không chịu nghe lời người lớn khuyên bảo, cố chấp lấy bạn trai nghèo giờ ra sao?——————–Người d, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/800579050806805