[Phunulamdep] Có một người anh trai “bệnh kiều” là trải nghiệm như thế nào? (Cảnh báo bài dài) Chú thích: “Bệnh kiều” là một trong những thuộc tính dễ thương trong

Cùng xem bài viết [Phunulamdep] Có một người anh trai “bệnh kiều” là trải nghiệm như thế nào?
(Cảnh báo bài dài)
Chú thích: “Bệnh kiều” là một trong những thuộc tính dễ thương trong được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[Phunulamdep] Có một người anh trai “bệnh kiều” là trải nghiệm như thế nào?

(Cảnh báo bài dài)

Chú thích: “Bệnh kiều” là một trong những thuộc tính dễ thương trong anime, có nguồn gốc từ tiếng Nhật, là một loại tính cách và trạng thái tinh thần, theo nghĩa hẹp có thể hiểu là chỉ những người khi đối mặt với những người có thiện cảm sẽ có những biểu hiện, những hành động hay trạng thái đặc trưng của người
bệnh tâm thần; còn nghĩa rộng dùng để chỉ những tính cách đặc trưng của người bệnh tâm thần hay hành vi của những người bị thu hút mạnh mẽ bởi một sự vật hay sự việc nào đó, có phần chiếm hữu và cực đoan.
Trong thực tế “bệnh kiều” có hai ý nghĩa, một là dùng để chỉ những con người vốn dĩ rất bình thường, nhưng vì chịu tổn thương trong tình yêu rồi ảnh hưởng đến tinh thần, mất đi lý trí. Hai là dùng để chỉ những người vốn đã có vấn đề về
tinh thần và sự bất thường ấy càng bộc lộ rõ hơn khi yêu một ai đó.

———————————————

Group Phunulamdep Việt Nam: https://www.facebook.com/groups/weibovn/

Fanpage: https://www.facebook.com/quantrucwriting/

Dịch bởi: Hana

Blog: Quân Trúc
___________________________

Gần đây tôi mới ý thức được rằng có thể tôi có một người anh bệnh kiều, bởi vì cách đây mấy hôm anh ấy đột nhiên gửi cho tôi 2 đoạn tin nhắn rất kì quái khiến tôi không thể thốt nên lời. Lúc ấy tôi mới lý giải được những hành vi của anh ấy…
Lời anh ấy nói khiến tôi cảm thấy khó chịu cả người, tôi thật sự tức giận lắm mới lên đây tâm sự với mọi người.
Anh ấy là anh họ của tôi. Chúng tôi cũng không thân lắm, tiếp xúc cũng không nhiều. Nhưng từ khi tôi lên cấp 2, anh ấy bắt đầu gọi điện cho tôi thường xuyên hơn. Bởi vì lúc ấy tôi vẫn chưa có điện thoại nên anh ấy phải gọi cho mẹ tôi, sau
khi hỏi thăm vài câu thì mẹ tôi lại chuyển điện thoại cho tôi. Mẹ tôi nghĩ anh ấy quan tâm tôi như một người anh trai vậy thôi nên lần nào cũng kêu tôi nghe điện thoại. Vì cách biệt tuổi tác nên chúng tôi không có tiếng nói chung, hầu hết thời gian chúng tôi đều im lặng, hoặc là anh ấy cố gắng tìm chủ đề nói chuyện.
Tôi nghĩ những người bệnh kiều đều rất cố chấp, dù lần nào chúng tôi cũng không biết nói gì với nhau nhưng anh ấy vẫn kiên trì gọi điện cho tôi, tìm ra chủ đề để nói cho bằng được. Anh ấy đi làm ở vùng khác, mỗi tuần đều dành thời gian gọi cho tôi 1, 2 lần. Lần nào tôi cũng rất gượng ép gượng ép gượng ép!
Ấn tượng nhất là năm tôi học lớp 12. Lúc ấy hai tuần tôi mới về nhà được một buổi tối, thời gian ở lại nhà cũng không lâu, thế mà anh ấy vẫn có thể tính toán thời gian vô cùng chuẩn để gọi cho mẹ tôi. Mẹ tôi không muốn trì hoãn việc học của tôi nên nói với anh ấy là tôi phải làm rất nhiều bài tập (bà cũng biết rằng anh ấy không có chuyện gì gấp phải nhất định nói chuyện với tôi), nhưng anh ấy vẫn cứ nhất quyết bắt tôi nghe điện thoại, luôn miệng nhấn mạnh “Cháu chỉ nói với em một câu thôi, chỉ một câu thôi”, mẹ tôi cũng hết cách đành để tôi nghe điện
thoại, sau đó lại là một hồi im lặng, anh ấy không nói, tôi cũng không nói. Lần nào cũng vậy, tôi không biết rốt cuộc anh ấy đang muốn gì.
Khoảng thời gian đó tôi cảm thấy rất phiền,cũng rất đau đầu bởi vì anh ấy cứ luôn gọi điện thoại cho tôi, có lúc còn chất vấn tôi tại sao không bao giờ gọi điện cho anh ấy. Nhưng những điều đó cũng chỉ làm tôi cảm thấy đau đầu, điều khiến tôi thật sự sợ anh ấy chính là mùa hè sau khi tôi tốt nghiệp cấp 3:
Một ngày kia, chỉ có một mình tôi ở nhà, ngủ tới 8 giờ sáng thì anh ấy đột nhiên gọi đến nói muốn tới nhà tôi chơi, tôi giật mình tỉnh dậy, phản ứng đầu tiên là sợ hãi. Đúng vậy, chính là sự hoảng loạn không biết lý do, ý thức về sự an toàn từ khi còn nhỏ nói cho tôi biết không thể ở nhà một mình với anh ấy.
Sau đó tôi lập tức nói: “Em có hẹn đi chơi với bạn rồi, anh đừng tới, em không có ở nhà đâu.”
Anh ấy nói: “Em đừng đi với bạn, anh chuẩn bị tới nhà em rồi, nói với bạn em không đi nữa, bây giờ anh lập tức tới liền.”
Tôi nói: “Không được! Em đã hẹn với bạn rồi, với lại mẹ em cũng không có nhà, anh đừng tới!”
Anh ấy nói: “Đừng nói nữa, bây giờ anh ra tới cửa rồi, anh sẽ tới ngay.” Tôi nói anh đừng tới! Nhưng mà anh ấy đã cúp điện thoại rồi.
Tôi nhớ lúc ấy tôi bị dọa nhũn hết cả hai chân luôn, không biết tại sao lại cực kỳ sợ hãi, có thể là do nghĩ đến những vụ bắt cóc trên TV, cũng có thể là nhớ lại ánh mắt của anh ấy mỗi khi nhìn tôi, chính là cứ luôn dán mắt vào tôi, không nhìn đi đâu khác. Trước đây mỗi khi ở nhà bà ngoại, anh ấy luôn nhìn chằm chằm tôi như vậy, tôi đi tới đâu thì anh ấy nhìn tới đó, ánh mắt đó cứ như rong biển vừa trượt vừa dính trên người tôi, có vứt cũng không vứt được.
Sau đó tôi rất hoảng loạn, thậm chí cảm nhận được sau lưng tôi đổ đầy mồ hôi, tôi lập tức gọi cho một người bạn sống gần nhà tôi (con trai), kêu cậu ấy đến nhà tôi ngay, sau khi cúp điện thoại tôi cảm thấy hơi an tâm được một chút, lại gọi cho mẹ tôi, mẹ tôi cũng biết không thể để tôi ở nhà một mình nên gọi cho anh ấy, một lúc sau mẹ tôi gọi lại nói rằng bà đã gọi cho anh ấy kêu anh đừng đến, chắc anh ấy không đến nữa đâu. Một lúc lâu sau hai chân tôi vẫn còn nhũn.
Không biết tại sao anh ấy lại khiến người khác cảm thấy rất sợ hãi, tôi nghĩ chắc là do ánh mắt của anh ấy làm cho người khác cảm thấy sợ hãi, một người dì của tôi trước đây đã từng nói ánh mắt của anh ấy lúc nào cũng nhìn chằm chằm như vậy, rất kì lạ.
Kì nghỉ đông năm nay, mức độ còn dữ dội hơn, nhiều nhất là một ngày gọi cho tôi 10 cuộc điện thoại, tôi không nhận thì anh ấy cứ liên tục gọi.
Có khi là 1, 2 giờ sáng gọi video call cho tôi, nhưng tôi không bao giờ nghe cả.
Mỗi lần anh ấy gọi điện thoại đến tôi đều rất bài xích, cố gắng hết mức không nghe điện thoại.
Một tối nọ tôi đi chơi cùng với bạn trai và một người bạn thân Ngũ Hắc, anh ấy gọi liền 3 cuộc, làm cho Đại Kiều của tôi bị chết 2 lần (Đại Kiều là vợ của Tôn Sách, một trong những mỹ nhân thời kỳ Tam Quốc, cũng là một nhân vật trong
game Warriors Orichi), lúc đó tôi thật sự phải nén giận, các bạn có hiểu được cảm giác của tôi không? ĐM tôi đi chơi với bạn trai mà sao anh cứ liên tục gọi cho tôi thế?
Sau đó tôi gửi tin nhắn cho anh ấy, kêu anh ấy đừng gọi cho tôi nữa. Dừng được nửa tiếng lại anh ấy lại gọi đến. Tôi bắt máy hỏi anh ấy rốt cuộc muốn làm gì,anh ấy nói không có gì hết. Tôi rất tức giận nói anh ấy nếu không có việc gì thì gọi cho tôi nhiều như thế làm gì? Anh ấy nói bởi vì tôi không nhận điện thoại,
ĐM??? Tôi cảm thấy mình không thể nói chuyện được với anh ấy, không phải là tư duy của người bình thường.
Sau này, có một buổi sáng anh ấy lại gọi cho tôi 2 cuộc điện thoại và 2 cuộc video call, tôi đều không nhận, sau đó anh ấy lại gọi lần nữa thì tôi nghe, cơ hồ hét mà nói anh ấy không có gì thì có thể đừng cứ mãi gọi cho tôi được không,
anh ấy không nói gì mà cúp điện thoại luôn, sau đó lại gửi cho tôi 2 đoạn tin nhắn, còn nói là tôi là bảo bối của anh ấy, là tâm huyết của anh ấy (không phải là anh ấy nhiều năm luôn gọi điện cho tôi như vậy, anh ấy nghĩ làm như vậy là
quan tâm tôi thì có thể nói gì mà quá trình trưởng thành của tôi đã khắc sâu vào xương máu anh ấy, tôi thật sự không nói nên lời, nhưng mà anh ấy gọi điện thật sự khiến tôi rất phiền chán!) đối với tôi mà nói chỉ có chán ghét!!!
Sau đó tôi có nói một số lời rất khó nghe, kêu anh ấy đừng gọi cho tôi nữa, anh ấy sắp 30 rồi, bề ngoài cũng giống người có tài năng, bố mẹ anh ấy cũng thúc giục anh ấy kết hôn. Tôi thật sự không biết nên nói gì đây.
Đúng rồi! Có một lần tôi đăng một tấm hình của Lưu Hạo Nhiên, Trần Vỹ Đình và Lý Hiện với caption là tất cả đều là của tôi, vậy mà anh ấy lại nhắn tin riêng với tôi, nói tôi phát tình.
Mấy ngày trước ở nhà chán quá nên tôi chơi một trò chơi đăng bài trên wechat, một ngày đăng cả mấy moment, rồi để chế độ chỉ nhìn thấy trong 3 ngày. Ai biết được tối hôm đó anh ấy gọi điện hỏi tôi, tại sao lại để chế độ xem là chỉ anh ấy không thể xem. Tôi nói, tất cả mọi người đều xem được trong 3 ngày. Sau đó
anh ấy nói: “Tại sao em lại làm vậy? Không muốn anh thấy vòng bạn bè của em sao? Em đang nghĩ gì thế”. Tôi nói không có gì hết, anh ấy cứ liên tục hỏi tôi, cứ hỏi tôi vấn đề này suốt 5 phút!!
Sau này nghĩ lại tôi cảm thấy thật đáng sợ, buổi chiều tôi vừa chỉnh chế độ chỉ xem được trong 3 ngày mà buổi tối anh ấy đã phát hiện rồi? Ngay cả bạn trai tôi đến bây giờ vẫn chưa phát hiện, nghĩ kĩ lại thật đáng sợ, không lẽ ngày nào anh ấy cũng rình mò trang cá nhân của tôi…
Tại vì đôi khi tôi vẫn nhẫn nại tiếp điện thoại của anh ấy sao? Bởi vì mẹ tôi ngồi kế bên, tôi không tùy tiện tỏ thái độ bất kính với anh ấy.
Bây giờ tôi đã không để ý anh ấy nữa rồi, cách hai ngày anh ấy lại gọi điện thoại cho tôi, tôi đã nói với anh ấy rất nhiều lời khó nghe rồi nhưng cũng không có tác dụng, gọi thì vẫn gọi. Tôi kể cho mẹ nghe, mẹ cũng kêu tôi đừng quan tâm anh ấy.
Nếu không phải do dịch Corona bị cấm ra ngoài, nói không chừng anh ấy sẽ lén lút đứng trước cửa nhà tôi. Sáng hôm kia tôi nghe có tiếng gõ cửa, bị dọa một trận, một lúc sau tôi nhìn qua mắt mèo thì không thấy ai. Chắc là do tôi hoang tưởng rồi.
Thật sự, bây giờ mỗi lần nghĩ tới chuyện này là tôi lại thấy phiền phức! Bao nhiêu năm nay vì nể tình anh ấy là anh của tôi nên không nói những lời quá đáng, mỗi lần anh ấy gọi tới đều nhẫn nhịn mà nói chuyện với anh ấy, cứ nghĩ bây giờ anh ấy đã bình thường lại rồi, nhưng sự thật là … anh ấy vẫn tiếp tục gọi tôi vài cuộc mỗi ngày…
______

Tiếp tục đọc nhé

Dòng này là để cảm ơn những bình luận của mọi người, còn có những tin nhắn từ những người bạn tôi không quen biết, khuyên tôi chú ý an toàn, cảm ơn sự quan tâm của mọi người, tôi sẽ cẩn thận hơn. Tôi làm việc ở vùng khác,
không sống cùng một thành phố với anh ấy, với lại tôi cũng nói chuyện này với ba mẹ và bạn trai rồi, tôi sẽ cẩn thận hơn. Cảm ơn mọi người!
Thêm một lời nữa, cảm ơn sự quan tâm của mọi người, cảm ơn từng đoạn tin nhắn mọi người gửi cho tôi, nhắc tôi cẩn thận. Tôi hiểu có thể mọi người sẽ tiếc hận sắt không thành thép, cảm thấy tôi không chú ý đề phòng (che mặt), nhưng thật ra cũng không nguy hiểm như mọi người nghĩ đâu, anh ấy chỉ là có hơi cố chấp, trước đây không nghĩ nhiều vẫn nhẫn nại nói chuyện với anh ấy là bởi vì anh ấy thật sự cũng rất tốt, tính cách của anh ấy vẫn luôn như thế, rất cố chấp, đối với chuyện gì cũng đều như vậy, EQ cũng không cao lắm, với lại anh ấy cũng rất hiếu thuận với bà ngoại. Cũng không xấu lắm, nhưng mà vẫn phải đề phòng, tôi sẽ chú ý bảo vệ mình, với lại hiện tại chúng tôi không còn liên lạc với nhau nữa, ba mẹ tôi vẫn luôn bảo vệ tôi, cảm ơn mọi người, cảm ơn những lời nhắc nhở đầy thiện ý và ấm áp mọi người dành cho tôi.

—————

Gần đây bài viết đã dừng rồi…

[Đa số bình luận đều là khuyên chủ thớt nên cẩn thận, phải nói chuyện này cho ba mẹ và mắng người anh đó là tên biến thái]

>#1[3991like] Câu nói: “nghe thấy tiếng gõ cửa, lại không nhìn thấy ai” của bạn khiến tôi nổi hết da gà.
> >[816 like] Chủ thớt: Tôi cũng rất sợ hãi.

>#2 [2601like] Ôm ôm bạn, có thể những tiểu thuyết tôi xem gần đây đều rất đáng sợ nên cảm thấy những chuyện thế này bạn nên tránh xa và cẩn thận.
>> [79 like] Chủ thớt: Cảm ơn bạn, tôi sẽ cẩn thận.
>>> [216 like] Trả lời chủ thớt: Bạn có thể nói với ba mẹ, chuyện này rất nguy hiểm.

>#3 [2628 like] Không biết anh họ bạn hiểu thế nào về tình cảm anh em, có lẽ quan tâm quá sẽ sinh ra tính chiếm hữu, may là bạn có đề phòng.
>>[15 like] Đây còn được gọi là tình cảm gì nữa chứ,đây là câu chuyện về tên biến thái và nạn nhân.
>>>[29 like] Đây là vấn đề về anh trai bệnh kiều, kinh nghiệm này của chủ thớt có liên quan tới anh họ của mình, cũng không thể phủ nhận chủ thớt là bên bị hại, tôi chỉ là đứng trên lập trường của anh trai nói về tính chiếm hữu của anh ta.

>#4[2768 like] Bạn nên nói với ba mẹ và tìm cách giải quyết, nói không chừng sau này anh
bạn có thể làm ra những chuyện quá đáng hơn nữa, đừng quá chủ quan.
>> [284 like] Đúng vậy, chủ thớt nhất định phải chú ý, không được ở một mình cùng
anh ta, lúc nào cũng phải giữ liên lạc với người thân.
>> [60 like] Block số anh ta, xóa nhật ký cuộc gọi.

>#5 Thật đáng sợ, vậy mới nói bệnh kiều chỉ nên đọc trong tiểu thuyết thôi, xảy ra ngoài đời thực thật giống tâm lý biến thái.
> Thật ra bệnh kiều trong đời thật là một loại bệnh, rất đáng sợ, anh của bạn 30 rồi vẫn chưa có bạn gái, lại còn đối với bạn như vầy, vẫn nên nói rõ với người lớn…. quá đáng sợ rồi.
> > Chủ thớt: Tôi đã nói rồi, hy vọng là do tôi nghĩ nhiều
>>> Trả lời chủ thớt: Tôi nghĩ không phải là nghĩ nhiều mà thật sự có vấn đề, bạn phải nói chuyện với ba nhiều hơn, tốt nhất là đưa nhật ký cuộc gọi cho ba mẹ bạn xem.

>#6[2686 like] Có thể là anh họ bạn thích bạn.
>> [171 like]Đây không phải là yêu thích.
>>[471 like] Yêu thích kiểu biến thái.

>#7 Chắc là người anh này có vấn đề về tâm lý, nên đưa anh ta đi khám càng sớm càng tốt.

>#8[71 like] Phải bảo vệ bản thân thật tốt, loại họ hàng này đoạn tuyệt được thì nên đoạn tuyệt, hơn 30 tuổi mà hành động như thế này tôi nghi ngờanh ta có vấn đề tâm lý.

>#9[83 like] Ôm ôm, tránh xa loại người ghê tởm này một chút, thật là một người “anh trai” ghê tởm, đây là một tên biến thái, cố gắng hết mức có thể không ở riêng với anh ta, cũng đừng quan tâm những lời hắn nói, không chịu nổi nữa thì block anh ta, hoặc là nói hết với ba mẹ bạn, nói với họ anh ta quấy rối bạn. Đây xác thực là
quấy rối, đừng sợ, ba mẹ nhất định sẽ bảo vệ bạn!
>> Được rồi được rồi, cảm ơn bảo bối! Tôi đã chú ý rồi!

>#10[38 like] Bệnh kiều trong Anime là biến thái, bạn nên cẩn thận.

>#11[23 like] Bạn nên nói chuyện này cho ba mẹ của anh ta biết, khuyên họ nên đưa anh ta đi khám tâm lý, bạn bảo vệ tốt bản thân nha.

>#12[10 like] Họ hàng 3 đời không được kết hôn đâu, nói với anh ta bớt mơ lại đi.
>> Chủ thớt: Chắc là anh ấy không có suy nghĩ như vậy đâu, chỉ là có hơi cực đoan thôi.

>#13[10 like] Anh họ bạn biết bạn có bạn trai không? Nếu không biết thì nhanh chóng nói với anh ta, để anh ta từ bỏ.
>>[5 like] Chủ thớt: Tôi nói với anh ấy rồi, anh ấy nói đây là chuyện của anh ấy, không liên quan đến tôi…
>>> Vậy bạn nói với anh ta, em block anh, đây là chuyện của em
>>> Trời ạ tức chết tôi, bạn có thể kêu bạn trai đến trước mặt anh ta cảnh cáo, ngang ngược một chút, ĐM đây là bạn gái ông, anh đừng có làm phiền cô ấy nữa.
>>>> Giải quyết thế này với người bệnh kiều có khi nào sẽ làm mọi chuyện tồi tệ hơn không?
>>>>> Thật đó! Trước đây tôi đã từng gặp phải loại người như vậy rồi, kêu bạn trai đến cảnh cáo anh ta, kết quả hắn lấy dao chém bạn trai tôi một nhát!!!
>>>> Bạn là muốn hại chết bạn trai chủ thớt sao?

>#14[4 like] Anh họ của bạn tuyệt đối là thích bạn (luôn tìm bạn nói chuyện rõ ràng là thích bạn, bạn đăng ảnh soái ca trong vòng bạn bè, anh ta nói bạn phát tình thật ra là đang ghen, với anh ta có biết bạn có bạn trai không?), chắc chắn anh ta có vấn đề về tinh thần, bạn nên cẩn thận, nhân tiện nói một câu avatar của bạn thật đáng yêu (๑• . •๑)

>#15 [10 like] Bảo vệ bản thân thật tốt, loại tình yêu này không phải yêu, tình yêu thật sự sẽ muốn bạn tốt hơn, luôn vui vẻ hạnh phúc, chứ không phải mỗi ngày đều phải sống trong sợ hãi.

>#16[2 like] Có phải anh trai bạn đem tình cảm anh em đơn thuần biến thành thích rồi
không??? Với lại tôi nghĩ anh ta hơn 30 rồi vẫn chưa có bạn gái, có khả năng lớn là đã gặp phải chuyện gì đó khiến anh ta không cách nào có bạn gái được, nên anh ta đem khát vọng này chuyển sang bạn?? Vẫn là nên nói chuyện với ba mẹ của anh ta.
>> Anh ta thế này, con gái tiếp xúc với anh ta một chút là không dám kết giao nữa rồi, căn bản là không bình thường.

>#17[11 like] Đệch! Cái này cực kì giống người yêu cũ của tôi! Tính chiếm hữu cực kì mạnh! Nói gì cũng không chịu nghe, chia tay rồi cũng tìm đủ mọi cách làm phiền để tôi chú ý anh ta! Mấy lần anh ta khiến tôi muốn sụp đổ luôn! Chủ thớt
có thể tránh xa thì cố gắng tránh xa! Nếu không sẽ càng khó chịu hơn thậm chí sẽ gặp nguy hiểm!

>#18[5 like] Thật ra bên cạnh em cũng có một người như vậy, đó là một người bạn cùng lớp thích em, Em nghĩ cậu ta chưa đạt đến mức độ bệnh kiều, nhưng cậu ta cũng thường xuyên gửi tin nhắn cho em, truyền giấy note, nhân lúc trong lớp không có ai sẽ lại tìm em, bởi vì em vẫn còn là học sinh, gặp chuyện như thế này em nhất định sẽ tìm đến thầy cô và người lớn, mẹ em đã biết tình trạng của em rồi, tính đến nói chuyện với cha mẹ của cậu ta, nhưng vì dịch bệnh nên vẫn chưa nói được, em tính đợi khi nhập học xem cậu ta còn tiếp tục làm những việc như
thế không rồi quyết định xem nên làm như thế nào, em nghĩ im lặng là một cách giải quyết tương đối thích đáng, hy vọng chị và em đều bình an.
>> Chủ thớt: Ở trường nhất định phải cẩn thận, cẩn thận chọc tức cậu ta

>#19[2 like] Rất giống với tình huống giữa tôi và em trai, bây giờ tôi cũng đang rất phân vân không biết làm như thế nào, tôi cực kì ghét kiểu lấy tình cảm chị em mà khống chế bạn [che mặt] thật kỳ quái.
>> Chủ thớt: A? Em trai bạn cũng vậy sao? Ai, quan hệ thế này không nên quá tuyệt tình, thật sự rất phiền phức.
>> Không phải là em ruột, là con của bạn ba tôi, tính cách của nó vốn dĩ cũng rất kỳ quái, ba nó kêu tôi dạy nó, tiếp xúc nhiều rồi thì càng ngày càng cảm thấy có gì đó không đúng, nên không để ý nó nữa.

>#20[5 like] Cảm giác đầu tiên là giống như con cóc ghẻ vậy, không cắn người nhưng cũng
không buông tha bạn!!! (ý là sẽ không làm tổn thương bạn nhưng làm bạn ghê
tởm đến nổi hết da gà, lạnh sống lưng)
>>[1 like] Má ơi bạn nói câu này quá chính xác rồi, hoàn toàn nói ra tiếng lòng của tôi!!

>#21[5 like] Tôi cảm thấy bạn phải cẩn thận. Đọc những dòng trả lời của bạn cũng không
nói rõ quan hệ của 2 người rốt cuộc là như thế nào, như là có phải lúc nhỏ 2 người có phải là rất tốt hay không nên sau này anh ta lúc nào cũng muốn tìm bạn. Nhưng theo góc độ của tôi, hai người cách nhau 12 tuổi, nhất định sẽ có cách biệt thời đại, chắc là quan hệ sẽ không tốt lắm, càng nói chi đến anh ấy chỉ là anh họ. Tôi thấy anh họ bạn thật sự có vấn đề rất nghiêm trọng… Bạn nói ngoài quấy rầy bằng lời nói thì anh ta không có biểu hiện nào khác, có thể là do hiện tại 2 người không có cơ hội gặp mặt, lỡ sau này gặp nhau… dù sao thì bạn nhất định phải tránh xa anh ta!!

>#22 [8 like]Hóa ra thế này là bệnh kiều, tôi cũng đã từng bị quấy rầy giống như vậy, không phải anh trai mà là một người bạn cấp 2, liên tục gọi điện thoại cho tôi thật sự rất phiền.
>> Chủ thớt: Tôi cũng không biết như thế này có được xem là bệnh kiều hay không, có lẽ vẫn chưa tới mức bệnh kiều.
>>> Chủ thớt à, đây thật sự là bệnh kiều. Nếu chỉ là quấy rầy thì sẽ không nói chuyện bằng giọng điệu thế này, giọng điệu thế này rất giống với người có vấn đề về thần kinh.

>#23[1 like] Thật đáng sợ… đây không còn là sự quan tâm của người thân rồi… hơn một nửa là có suy nghĩ kỳ quái với bạn… người “anh trai” này thật ghê tởm… Nói chung chủ thớt nhất định phải bảo vệ bản thân thật tốt.

>#24[1 like] Thật sự quá đáng sợ, cảm giác như có một đôi mắt đang theo dõi bạn vậy, bạn cũng không biết ngày nào đó anh ta có phát điên hay không, rõ ràng biết có nguy hiểm nhưng không thể làm gì, chỉ có thể cẩn thận đề phòng, chỉ sợ ngày nào đó không cẩn thận… Vậy nên chủ thớt nhất định phải bảo vệ bản thân thật tốt.

Nguồn: https://www.zhihu.com/question/336642131


Hãy chia sẻ bài viết [Phunulamdep] Có một người anh trai “bệnh kiều” là trải nghiệm như thế nào?
(Cảnh báo bài dài)
Chú thích: “Bệnh kiều” là một trong những thuộc tính dễ thương trong , khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/630791101118935