[Phunulamdep] Chuyện khủng khiếp nhất từng phát sinh trong đời bạn: Kỳ kinh nguyệt đầu tiên của một nam sinh (P3)———Group Tin Tức Phụ Nữ Việt Nam: facebook.com/g

Cùng xem bài viết [Phunulamdep] Chuyện khủng khiếp nhất từng phát sinh trong đời bạn: Kỳ kinh nguyệt đầu tiên của một nam sinh (P3)———Group Phunulamdep Việt Nam: facebook.com/g được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[Phunulamdep] Chuyện khủng khiếp nhất từng phát sinh trong đời bạn: Kỳ kinh nguyệt đầu tiên của một nam sinh (P3)

———
Group Phunulamdep Việt Nam: facebook.com/groups/weibovn
Fanpage: facebook.com/weibovietnam
Biên tập bởi: Ste LLazies
Trang của mình: Kỷ đa sầu – how much sorrow do u have
———

Đọc phần 1:

https://www.facebook.com/groups/weibovn/permalink/637843047080407/

Đọc phần 2:

https://www.facebook.com/groups/weibovn/permalink/638646320333413/
================
Hai năm sau.
Vậy là đã bốn năm trôi qua kể từ ngày tôi chính thức trở thành nữ sinh, lấy góc độ của một người hai mươi hai tuổi để nhìn lại những gì mình đã viết vào hơn hai năm trước, vừa có cảm giác giống như mình đã trưởng thành lại vừa giống như chưa từng có chút thay đổi nào.
Nếu như nói tôi trong quá khứ đã từng có tâm lý làm nữ sinh sẽ không thoải mái, sẽ tự gán cho mình rất nhiều nhãn mác, hiện tại nếu như có thể gặp lại “tôi” khi đó nhất định sẽ hung hăng mà tát mình một cái. Tôi thích chính tôi của bây giờ, thích trạng thái ở hiện tại, thích giới tính lúc này và cũng thích địa vị của mình trong xã hội nữa. Thỉnh thoảng tôi lại thấy biết ơn vận mệnh đã cho tôi cơ hội lựa chọn một con đường khác, để có thể dùng góc độ mới mà đánh giá lại nhân sinh của chính mình. Tôi bây giờ đã hiểu được cái gì gọi là cầm lên được thì cũng có thể bỏ xuống được.
Nói về mối tình đầu của tôi sau khi trở thành nữ sinh.
Tôi gặp cậu khi vừa mới bước chân vào năm nhất đại học, cậu là một chàng trai tròn trịa nhưng ấm áp.
Tuy cùng khoa nhưng chúng tôi không học chung một lớp, dù vậy, chúng tôi lại thường xuyên dùng chung một phòng học. Thật ra khi đó tôi không có nhiều ấn tượng về cậu ấy cho lắm, nhưng hình như cậu ấy đã sớm chú ý tới tôi.
Có một ngày khi đang đi dọc hành lang, chúng tôi chạm mặt nhau.
Cậu ấy lên tiếng chào tôi tựa như quen biết từ lâu.
“A, cậu đang đi đâu vậy?”
“Mình đang về ký túc xá”
“Vậy là chúng ta chung đường rồi”
“Ừ, vậy chúng ta cùng đi”
Thế là tôi cùng cậu sánh bước bên nhau.
“Cậu đã có người yêu chưa?”
Câu hỏi được đưa ra một cách thản nhiên mà trực tiếp, tôi có thể cảm nhận được rằng cậu không hề hồi hộp chút nào.
“Hả? Không có”
“Vậy chúng ta kết bạn đi”
“…”
Lúc ấy tôi vẫn luôn có ý thức tự phòng hộ nên không dám tiếp chuyện với cậu ấy, mặc dù đã từng là nam sinh nhưng khi đối mặt với một nam sinh mình không hiểu rõ, cảm giác tốt hơn hết là vẫn nên bảo trì một chút khoảng cách.
“À, mình phải đi nhận chuyển phát nhanh đây”
Sau đó câu ấy chạy đi mất.
Tôi vốn cho rằng thanh niên này sẽ bám chặt lấy mình, nếu là như thế tôi sẽ không hề do dự mà liệt tên cậu ta vào sổ đen ngay, nhưng không ngờ là người này cũng rất thông minh, tự biết giữ một khoảng cách không quá gần nhưng cũng không quá xa, đủ gieo vào trong đầu tôi một chút ấn tượng, lại vừa khéo bỏ đi ác cảm của lần tiếp xúc ban đầu.
Về sau tôi mới dần nhận ra rằng mình và cậu ấy là kiểu mưa dầm thấm lâu, trong một khoảng thời gian rất dài kể từ đó, tôi liên tục nhìn thấy người này xuất hiện trong tầm mắt, dù không hề có bất kỳ hành động nào mà chỉ là thường xuyên xuất hiện nhưng lại khiến tôi có cảm giác quen thuộc, rõ ràng cậu ấy chưa từng nói câu nào thế mà không hiểu sao tôi lại có cảm giác cả hai đã trở nên thân thiết.
Có lẽ là duyên phận, kết thúc học kỳ một của năm thứ hai đại học chúng tôi phải thực hiện một bộ phim ngắn coi như là bài kiểm tra kết thúc học phần biên kịch, tôi và cậu ấy được xếp chung vào một nhóm. Thời tiết thất thường khiến tôi bị cảm mà không thể nghỉ ngơi, vì cả nhóm đã quyết định hôm đó sẽ quay phim ngay tại căn tầng hầm mà tôi thuê.
Tôi lúc ấy như sắp gục đến nơi, người thì đang sốt cao thế nhưng tên đạo diễn nhất quyết bắt tôi phải đóng phim cho bằng được, tên đó nói rằng tôi xinh vậy mà không đóng phim thì uổng lắm, nói chung là dùng lời khen để dụ dỗ tôi làm việc.
Nhưng mà tôi thật sự chịu không nổi nữa, tôi muốn đi bệnh viện.
“Cậu mở khẩu trang ra, bắt đầu quay.” Đạo diễn la hét.
“Cậu không sợ tôi lây bệnh cho cậu à?” Tôi liếc mắt nhìn về phía đạo diễn.
“Chàng béo” bỏ camera xuống, chạy tới can ngăn.
“Hay là hôm khác quay đi, cô ấy hôm nay hình như không khỏe lắm”
“Chàng béo” là biệt danh mà tôi gọi mối tình đầu của tôi.
Đạo diễn văng một tiếng chửi thề rồi đi ra cửa, thế là mọi người giải tán.
Vốn dĩ định gọi điện thoại về nhà báo cho bố mẹ một tiếng, nhưng nghĩ kĩ thì dù có gọi cũng không giúp ích được gì lại còn khiến cho bọn họ lo lắng thêm nên tôi đành thôi.
Không biết qua bao lâu, tôi lại nghe thấy tiếng gõ cửa.
Nhớ là cửa không hề khóa, tôi nhỏ giọng nói: “Vào đi”
“Cửa bị đóng rồi”
Đó là giọng nói của cậu ấy……
Tôi mở cửa một cách không kiên nhẫn, chẳng phải đã nói không quay phim nữa sao? Còn chạy tới đây làm gì?
Kết quả là vừa mở cửa ra, đã thấy cậu ấy cầm theo một túi thuốc to đi vào.
“Cậu uống cái này đi”
“Cảm ơn cậu, nhưng mình đang tính đi bệnh viện”
Lúc ấy có thể là bởi vì đang ốm nên tôi đột nhiên cảm thấy rất cần một ai đó ở bên chăm sóc, lại sợ cái cảm giác bị người khác bỏ lại một mình.
“Trước tiên cứ uống thuốc này xong đã, rồi chúng ta đi bệnh viện”
Kỳ lạ là nếu bố tôi ở đây, hẳn ông ấy cũng sẽ nói y hệt như thế.
Tôi cảm giác được con tim mình đang run rẩy, không biết là vì bị cảm hay là vì được một người xa lạ quan tâm chăm sóc.
Tôi nhận lấy viên thuốc từ tay cậu ấy, ráng nuốt xuống từng chút từng chút một, vị của nó rất đắng nên phải mất rất lâu tôi mới uống xong.
“Đi thôi, cậu nằm đây một mình không ổn đâu, mình đưa cậu đi phòng y tế”
Tôi không muốn cử động nên tựa vào đầu giường, cả người khi đó vừa rét run vừa đau nhức.
“Mặc cái này vào”
Cảm giác như người tôi chờ đợi rốt cuộc đã xuất hiện bên cạnh mình.
Dường như tôi đang yêu và được yêu.
“Làm bạn trai mình đi” Tôi nghĩ thầm.
Chúng tôi từ tầng hầm đi lên măt đất, cậu ấy chở tôi trên chiếc xe đạp, men theo lối nhỏ đạp về trường học, sau đó từ cổng trường hướng về phòng y tế.
Trên đường đi, tôi vẫn luôn nhét tay vào trong bọc áo của câu ấy, trái tim thì đập cuồng loạn, thế nhưng khi ngẩng đầu lại phát hiện người này hình như không có cảm giác gì.
Tôi tựa đầu vào lưng cậu, ban đầu còn hơi ngại ngùng nhưng sau đó lại mạnh mẽ áp cả người vào.
Vậy mà tên này vẫn cứ trơ trơ, chỉ mở miệng nói một câu: “Mệt lắm à? Sao dựa vào người tớ vậy?
“Ừ, thật khó chịu”
“Vậy cậu cứ dựa vào người mình đi”
Tới phòng y tế đo nhiệt độ mới phát hiện mình sốt tới tận 39°C.
Tôi bị cậu ấy bọc lại kín mít rồi lại được chở về phòng.
“Nếu có gì xảy ra cứ gọi điện thoại cho mình, mình đi về đây”
Sau đó chúng tôi lưu lại điện thoại của nhau.
“Nếu mình nói trước đây mình từng là nam, cậu có xa lánh mình không?”
Tôi chọn nói ra sự thật, bởi vì tôi không muốn cậu ấy bị tổn thương.
“Cái gì cơ?”
“Chính là…… người liên giới tính”
“Cái gì, nếu như vậy mình lại càng muốn chăm sóc cho cậu!”
Không dự đoán được chàng béo của tôi lại có thể nói ra những lời ấy…
“Vậy cậu muốn mình coi cậu là anh em tốt hay là con gái? Nếu là anh em tốt thì mình cũng không yên tâm về cậu, càng phải giúp cậu.”
“Coi mình như bạn gái đi” Tôi trả lời.
Vốn cho rằng ‘Chàng béo’ khi nghe xong sẽ cảm thấy kích động, nhưng mà hình như cậu ấy không có phản ứng gì.
“Nhà cậu có chén bát không?”
“Ở đằng kia”
Tôi bắt đầu đổ mồ hôi đầy người, cảm giác nặng nề hầu như cũng biến mất, không còn thấy choáng váng nữa.
Tiếng muỗng ăn khuấy đều trong bát vang lên, thanh âm này tôi vẫn thường nghe mỗi khi còn nhỏ, đó là tiếng mẹ nấu canh gừng mỗi lần tôi ốm.
“Mình có mua cho cậu canh gừng đường đỏ, cậu chờ một chút cho đỡ nóng rồi hẵng uống nhé”
Cảm giác này không hoàn toàn giống như tình yêu, nó tựa như một loại ràng buộc hơn, cậu ấy ban đầu đem đến cho tôi cảm giác an toàn, rồi từ từ sinh ra hảo cảm, sau đó lại khiến cho nước mắt của tôi rơi như mưa.
Chúng tôi từ tình bạn biến thành tình yêu, cậu ấy cũng từ một anh chàng tròn trịa trở nên cao gầy. Cả hai đã có với nhau một khoảng thời gian bình dị mà tươi đẹp. Chính là có người để bạn nương tựa vào nhau, chiều chuộng lẫn nhau, dù tình yêu này không hề rầm rộ như những người khác mà giống như một đôi vợ chồng già yên lặng bên nhau. Cậu ấy giúp tôi giữ gìn bị mật, rốt cuộc đến giờ tôi vẫn không hiểu loại cảm giác bởi vì đau lòng mà sinh ra tình cảm ràng buộc này là gì? Tôi chỉ biết rằng cậu ấy chính là người giúp tôi hiểu thì ra làm nữ sinh cũng là một chuyện hạnh phúc.
Cho nên hiện tại cách nhìn của tôi đối với những gì mình phải trải qua đã thay đổi rất nhiều, có lẽ là giống như mình vừa mới bị bệnh nặng tỉnh lại vậy, giờ tôi chẳng còn đặt nặng về nó nữa. Cuộc đời của tôi còn dài lắm, còn biết bao nhiêu chuyện buồn vui đang chờ đợi phía trước, chắc hẳn sẽ có điều đáng lo nghĩ hơn là giới tính của mình phải không?
(Hết)
================
Follow mình để có thông báo khi đăng bài mới nhé!
================
Tìm hiểu về intersex ở đây:
https://bomongoaiydhue.net/?cat_id=124&id=476
Credit: https://www.zhihu.com/question/36172373/answer/69594955


Hãy chia sẻ bài viết [Phunulamdep] Chuyện khủng khiếp nhất từng phát sinh trong đời bạn: Kỳ kinh nguyệt đầu tiên của một nam sinh (P3)———Group Phunulamdep Việt Nam: facebook.com/g, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/639718166892895