[Phunulamdep] Chuyện khủng khiếp nhất từng phát sinh trong đời bạn: Kỳ kinh nguyệt đầu tiên của một nam sinh (P1)———Group Phunulamdep Việt Nam: facebook.com/g

Cùng xem bài viết [Phunulamdep] Chuyện khủng khiếp nhất từng phát sinh trong đời bạn: Kỳ kinh nguyệt đầu tiên của một nam sinh (P1)———Group Phunulamdep Việt Nam: facebook.com/g được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[Phunulamdep] Chuyện khủng khiếp nhất từng phát sinh trong đời bạn: Kỳ kinh nguyệt đầu tiên của một nam sinh (P1)

———
Group Phunulamdep Việt Nam: facebook.com/groups/weibovn
Fanpage: facebook.com/weibovietnam
Biên tập bởi: Ste LLazies
Trang của mình: Pérennité • by Ste
———

ĐỌC PHẦN 2:

https://www.facebook.com/groups/weibovn/permalink/638646320333413/

ĐỌC PHẦN 3:

https://www.facebook.com/groups/weibovn/permalink/639718166892895/
================
LỜI NÓI CỦA TÁC GIẢ:
Xin hãy dùng thái độ nghiêm túc để đáp lại câu chuyện này, tôi dùng giọng văn nhẹ nhàng tô trát cho câu chuyện vì muốn tạo bầu không khí thoải mái, nhưng đây vốn dĩ là một sự kiện không có gì tốt đẹp. Tôi không muốn mọi người so sánh tôi với những nhân vật chính trong các tiểu thuyết biến thân kia, tôi không phải là đối tượng để đùa giỡn, cũng đừng giới thiệu cho tôi mấy truyện “biến thân” gì đó. Đối với một người liên giới tính (Intersex) mà nói, đọc những truyện ấy chẳng khác nào xát muối lên vết thương hở, sẽ rất phẫn nộ. Người chưa từng trải qua chuyện này sẽ không bao giờ cảm thụ được cái gì gọi là khó chịu đến tuyệt vọng, ngay cả bản thân mình cũng cảm thấy phản cảm huống hồ gì là người khác. Thật ra, mọi người cứ đối xử với tôi như là một người bình thường là được rồi, chí ít thì tôi vô cùng hi vọng như vậy. Tôi nghĩ mình đã đủ xui xẻo lắm rồi.
================
Chú ý của người biên tập: Bài gốc quá dài nên mình có dùng giọng văn của mình để viết lại và chỉ giữ những ý chính. Mọi người xem video này để xem người liên giới tính tâm sự câu chuyện của mình nhé!
https://www.facebook.com/kydasau/videos/233731481200567/
================
Hồi sơ trung, tôi cũng bình thường như bao thằng con trai khác, chính là lúc nào cũng tỏ vẻ mình là đại ca, tôn sùng nam quyền, nói những chuyện bậy bạ, thậm chí còn thường xuyên quay tay. Có một ngày đang đi vệ sinh, nhìn dòng nước bắn lên mặt men trắng đỏ thẫm một mảng, lúc ấy thật sự bị dọa sợ đến choáng váng. Điều đầu tiên xuất hiện trong đầu đó là lẽ nào mình bị bệnh nan y. Tôi không dám đi WC cả ngày hôm đó, vì mỗi lần đi là lại thấy dòng máu đỏ tươi, bụng thì đau đến chết đi sống lại, đau đến muốn nôn ra. Trùng hợp là hôm đó tiết sinh học lại nói về kinh nguyệt ở nữ giới, lẽ nào con trai cũng có? Rõ ràng là chuyện này không thể xảy ra được. Cũng may là 3 ngày sau tình trạng này đột nhiên biến mất, tôi cũng cứ thế mà cho nó trôi vào dĩ vãng.
Ác mộng lần thứ hai xuất hiện, tôi có thói quen đi nhẹ trong bô, nửa đêm đi xong mơ mơ màng màng mà ngủ tiếp. Sáng hôm sau mẹ tôi nhìn thấy trong bô toàn bộ một màu đỏ tươi, tức tốc dẫn tôi đi bệnh viện. Thật ra nói là bệnh viện thì cũng không phải, đó là một cái phòng khám nhỏ thôi, bác sĩ bảo là do ăn bậy gây ra tình trạng này nên tôi phải chích thuốc. Lúc ấy bị tiêm mấy ngày nhưng vẫn không có gì tiến triển nên tôi đòi về nhà, mấy ngày sau bệnh lại đột ngột tự lành. Thế nhưng điều đáng nói là khoảng 1 tháng sau ‘kỳ kinh nguyệt’ kia lại đến. Lần này mẹ tôi không bình tĩnh nổi nữa rồi, cả nhà tức tốc lái xe đến bệnh viện lớn để khám. Thật ra lúc đó tôi không nghĩ nhiều lắm, còn tự giễu bà dì của mình sao không chịu đến đều đặn, được nghỉ học đối với một thằng nhóc lúc ấy là điều vui mừng.
Lúc đến nơi thì trời đã chập tối, tôi bị buộc làm từ xét nghiệm này đến xét nghiệm khác. Vì liên tục bị nhốt vào những căn phòng đầy máy móc nên tôi thấy thời gian dài đến mức tưởng chừng như sắp phát điên. Do khoa Chẩn đoán hình ảnh thực hiện rất nhiều kiểm tra phức tạp, bố mẹ bao gồm cả chính tôi cũng bắt đầu cảm thấy có điều gì đó không ổn. Tôi còn chẳng dám nghĩ tới đến ba từ ‘U ác tính’ nữa kia, tâm tình vui vẻ trước đó tiêu tan không còn một manh giáp.
Kết quả chẩn đoán là ngày hôm sau mới có, còn nhớ lúc mẹ tôi bước ra khỏi phòng bác sĩ vơi gương mặt đỏ au. Tôi nhìn thấy mẹ dường như đang cười thế nhưng nước mắt lại từ hốc mắt chảy ra. Giờ nghĩ lại tôi vẫn không rõ lúc đó bà đang cười hay đang khóc. Bác sĩ đi đến và nói rằng tôi sẽ không sao, nhưng dù nghe thế nào thì vẫn có cảm giác rằng ông ấy chỉ nói cho có lệ. Lúc nói tới đoạn người liên giới tính, tôi đã không còn cảm thấy tin tưởng vào cuộc đời này nữa. Người liên giới tính sao? Là những người nửa nam nửa nữ trong truyền thuyết? Vậy những lần đi ra máu kia, chính là kỳ kinh nguyệt của tôi thật ư?
Không đợi bác sĩ nói xong mẹ tôi đã mở miệng trước, bà khẳng định rằng tôi sau này vẫn sẽ là con trai. Bác sĩ bảo rằng ngày mai sẽ có kết quả kiểm tra nhiễm sắc thể, mặc dù như thế nào thì vẫn nên ưu tiên ý muốn của tôi trước, nói xong ông ấy cũng đi rồi. Đêm đó cả nhà tôi ai ai cũng niệm chú “XY XY XY XY”, thế nhưng ông trời quả là có khiếu hài hước, kết quả vậy mà lại là “XX”. Tôi chính thức trở thành đối tượng thí nghiệm của những người mặc đồ trắng.
Có lẽ là vì lúc đó đang trong thời kỳ phản nghịch, tôi bỗng nhiên có ý niệm muốn biến thành nữ. Thật ra cũng không hẳn là ý muốn nghiêm túc, chỉ là cảm thấy thay đổi có khi sẽ rất thú vị thôi. Tôi thật sự không biết bố mẹ sẽ có phản ứng lớn đến như vậy, đó là lần đầu tiên tôi thấy bố tôi ngồi khóc tức tưởi trên hành lang bệnh viện, có lẽ ông ấy nghĩ rằng tôi là một kẻ biến thái. Mặc cho tôi xin lỗi không biết bao nhiều lần, mặc cho tôi đã giải thích rằng đó chỉ là đùa giỡn, bố vẫn xem tôi như là LGBT mà đối xử, đánh rồi lại mắng, còn mẹ tôi thì chỉ biết dùng nước mắt rửa mặt.
Bố tôi đem chút lý trí còn lại gọi bác sĩ đến để xin tư vấn, bác sĩ bảo rằng tuy tôi có bộ phận sinh dục nam nhưng có thể không có khả năng sinh sản và may mắn tôi có bộ nhiễm sắc thể là XX chứ không phải XXY. Lúc đó mẹ tôi vẫn chưa chấp nhận được sự thật mà bắt tôi xuất viện về nhà. Sau đó tôi coi như chẳng có gì xảy ra, thành công che giấu sự khác biệt của mình suốt 3 năm sơ trung.
Thế nhưng có một ngày hai người họ bỗng nhiên thỏa hiệp, đó là năm tôi lên cao trung. Tôi cũng không biết là vì lý do gì mà họ lại đổi ý, có lẽ bệnh viện đã liên lạc và nói gì đó, nói chung là bố me hiểu rõ bệnh tình hơn tôi. Ngay khi phải thật sự đối mặt với việc sẽ trở thành con gái, tôi bỗng cảm thấy sợ hãi. Thế nhưng lời bác sĩ đã nói như vậy tôi đành phải bắt đầu tiếp nhận liệu trình hormone nữ. Tôi nhận thấy cơ thể mình bắt đầu có sự thay đổi, giọng nói thanh hơn, ngực rục rịch phát triển, lông chân thưa thớt, da dẻ đẹp lên. Tuy nhiên những đặc tính này không thể hiện rõ ràng ra bên ngoài lắm nên các bạn học đều chưa thấy gì khác lạ. Đáng chú ý hơn là tôi ý thức được bà dì của mình xuất hiện với tần suất đều đặn hơn.
Rốt cuộc ngày giải phẫu cũng đến, còn nhớ ngay trước khi vào phòng mổ tôi đã khóc lóc một mực đòi tiếp tục làm con trai, đổi lấy phản ứng của tôi là thái độ mập mờ lẫn kiên quyết của bố mẹ. Tôi cứ thế mà bị cắt bỏ đi bộ phận sinh dục nam. Nguyên bản cuộc sống bình thản của một nam sinh cấp ba đã thay đổi chóng mặt, tôi còn nhớ cái cảm giác sợ hãi bất lực khi nằm trong phòng giải phẫu mà không biết người ta đang làm gì trên thân thể của chính mình, tôi cũng nhớ như in cái cảm giác đau đớn điên dại sau khi tất cả đã xong. Nằm trong phòng bệnh với các loại ống túi, trên đùi còn thắt chặt băng cầm máu, thật là một giai đoạn gian nan.
Từ lúc đó trở về sau mẹ bắt đầu gọi tôi là con gái, còn mua các loại đồ lót của nữ cho tôi mang. Vì lý do đặc thù của mình nên hiệu trưởng cho phép tôi được dọn khỏi ký túc xá, thế nhưng ngay trước khi kịp chuyển đi thì có một người bạn cùng phòng phát hiện rằng tôi mang áo ngực. Không thể che giấu được sự thật, tôi đành nói tất cả cho bọn họ biết. Ngày hôm đó ký túc xá hỗn loạn một trận, tôi nhân lúc lộn xộn mà chạy khỏi nơi đó không dám quay đầu lại. Có lần tôi nghe người khác kể rằng sau khi tôi bỏ đi, một người bạn cùng phòng còn đập bể đồ đạc.
Rốt cuộc mọi người trong trường đều biết, tôi cảm nhận được bầu không khí xung quanh dường như nặng nề hơn, nhất là từ phía các bạn nam. Các bạn nữ thì liên tục hỏi tôi vì sao lại không làm con trai, làm con trai rõ ràng tốt hơn mà. Cũng kể từ đó, tôi không thể ăn mặc một cách trung tính như trước được nữa. Tuy mẹ gọi tôi là con gái, bố thì mua đồ nữ cho tôi mặc nhưng tôi hiểu rõ trong lòng của hai người vẫn chưa hoàn toàn chấp nhận sự thật. Bố tôi chưa tới 50 tuổi mà tóc đã bạc trắng, mẹ tôi vẫn ngượng ngập mỗi khi xưng hô con gái.
Cho đến một hôm, đó là ngày tiếp nhận đợt giải phẫu thứ hai, lần này thật ra cũng đơn giản vì từ sau lần “diệt cỏ tận gốc” trước kia, người ta phát hiện cơ quan sinh sản của tôi khá hoàn chỉnh nên không cần phải tái tạo mà chỉ cần chỉnh hình. Tôi vẫn không hiểu tại sao, nhưng sau khi cắt bỏ thứ đó, tôi vẫn có thể nhịn kinh nguyệt như nhịn đi nhẹ. Thế nhưng bởi vì chỉnh hình đã xong, lúc này tôi mới chân chính hiểu được thế nào là một kỳ kinh nguyệt thật sự.
Đó là câu chuyện khó quên nhất lúc đi học đại học, hôm đó tôi đang chơi game thì có cảm giác cái gì đó đang từ phía dưới chảy ra, ướt cả đũng quần. Giống như đi tiểu mà lại không thể khống chế. Suy nghĩ đầu tiên chính là lẽ nào mình tới ngày? Nữ sinh nào cũng như thế này ư? Tôi chạy ngay vào phòng vệ sinh nhưng vì chưa bao giờ dùng đến băng vệ sinh nên cũng chẳng có, tôi xin bạn cùng phòng một cái nhưng rồi phát hiện ra mình chẳng biết xài. Hôm đó quả thật rất khó chịu, nhất là lúc đang ngồi mà đứng dậy cứ như có dòng lũ đang trào ra. Không biết là do mất quá nhiều máu hay sao mà tôi hoảng sợ cực kỳ. Bạn bè nhìn thấy tình cảnh một phòng đầy máu đều bị dọa sợ, hỏi tôi: “Bộ cậu chưa tới ngày bao giờ hay chưa làm con gái bao giờ hả?”
Tôi không thể trả lời dù điều họ nói là sự thật, đến giờ tôi vẫn nhớ rõ như in ngày này, ngày tôi lần đầu tiên biết thế nào là kỳ kinh nguyệt của con gái, và lần này mẹ đã coi tôi như con gái thật sự của bà.
Tôi vẫn phải giải thích mỗi khi có người bảo tôi không phải là nữ mà chỉ là người chuyển giới, họ hàng xung quanh tôi sau khi biết tin cũng tò mò mà nói này nói nọ. Dù có giải thích tình trạng của mình bao nhiều lần thì vẫn chỉ nhận được những câu hỏi khiếm nhã. Ngoài ra còn có những người dùng ánh mắt kì thị, liếc ngang liếc dọc mà nhìn tôi.
Tôi bắt đầu bị căn bệnh trầm cảm dày vò nhiều lần, lúc vui lúc buồn lẫn lộn, ám ảnh bởi câu hỏi mình là ai. Đôi khi tôi cảm thấy như mình đang mang một cái mặt nạ, lắm lúc còn muốn cắt tóc húi cua và cư xử như đàn ông, loại tra tấn này dằn vặt khiến tôi một năm mất ngủ. Kỳ thực bây giờ tôi đã không còn để ý đến việc định nghĩa mình thành giới tính gì nữa rồi, mọi người đều chỉ là nhân loại. Ngẫm lại so với lúc học đại học thì giờ tôi đã ổn định hơn nhiều, khi còn bé có lẽ tôi là một tên con trai gia trưởng và bảo thủ, nhưng từ khi biến thành nữ bỗng nhiên hiểu được làm thế nào để đặt mình vào vị trí người khác mà suy nghĩ. Có người từng hỏi tôi rằng sau khi trở thành nữ thì chắc khó ở lắm nhỉ? Tôi nghe xong cảm thấy rất tức giận. Đại khái cảm giác như hắn ta đang coi khinh nữ giới, cho rằng nữ giới không bằng nam giới. Nhưng mà ngẫm lại nếu như là tôi của ngày xưa thì cũng nghĩ như vậy chăng.
Nếu có người hỏi rằng làm con gái tôi có thích hay không, thì câu trả lời là có. Nhưng tôi cũng cảm thấy mình bây giờ cũng rất khó khăn, nhưng nếu là con trai, có lẽ cũng là khó như vậy thôi.
(còn tiếp)
================
Tìm hiểu về intersex ở đây:
https://bomongoaiydhue.net/?cat_id=124&id=476
Credit: https://www.zhihu.com/question/36172373/answer/69594955


Hãy chia sẻ bài viết [Phunulamdep] Chuyện khủng khiếp nhất từng phát sinh trong đời bạn: Kỳ kinh nguyệt đầu tiên của một nam sinh (P1)———Group Phunulamdep Việt Nam: facebook.com/g, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/637843047080407