[Phunulamdep] Bạn từng nghe hoặc từng viết câu truyện ma đáng yêu nào?___________Dịch bởi: Nhat Duc | Bài dịch thuộc bản quyền của dịch giả và chỉ được đăng tải tại g

Cùng xem bài viết [Phunulamdep] Bạn từng nghe hoặc từng viết câu truyện ma đáng yêu nào?___________Dịch bởi: Nhat Duc | Bài dịch thuộc bản quyền của dịch giả và chỉ được đăng tải tại g được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[Phunulamdep] Bạn từng nghe hoặc từng viết câu truyện ma đáng yêu nào?
___________
Dịch bởi: Nhat Duc | Bài dịch thuộc bản quyền của dịch giả và chỉ được đăng tải tại group Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost
___________
[+69,044] [林杏仁]
1.
Qủy hút máu bởi vì suốt ngày bị người ta chửi mắng, lại chẳng thể nào trực tiếp ăn đồ ăn của loài người, chỉ đành phải nghĩ cách khác.
Mấy ngày gần đây trong thành phố có một nhà hàng mới mở, trước khi khai trương chính thức cho phép mọi người tới ăn miễn phí thỏa thích. Nào là lẩu, thịt nướng, bạch tuộc Takoyaki hay là trà sữa, bánh ngọt, kem đủ các loại, có đủ tất cả mọi thứ.
“Ngon thật đấy.” Mọi người khen ngợi không ít.
Không ai phát hiện ra khi cả thành phố chìm vào giấc ngủ say, những người từng đi tới nhà hàng thưởng thức đồ ăn, trên cổ đột nhiên xuất hiện thêm hai dấu răng nhỏ xiu xíu.
“Ngon quá điiii.” Con dơi béo tròn trốn trong góc tường khẽ cảm thán.
2.
“Chỉ cần trả lời nốt mấy câu hỏi cuối cùng, mấy linh hồn tươi ngon này sẽ thuộc về ta.” Bút Tiên thầm nghĩ.
Bút Tiên tóc tai bù xù nhìn chằm chằm vào mấy người trẻ tuổi đang làm lễ trước mặt mình, bất giác mà nở ra nụ cười quỷ dị.
“Nói cho ta biết mấy thắc mắc cuối cùng của bọn ngươi đi.” Bút Tiên hỏi.
“Xin hãy nói cho chúng tôi biết số Pi bằng bao nhiêu.”
*Bút Tiên là một trò chơi gọi hồn, thông qua bút mà kết nối được với một nguồn năng lượng tạm xưng là Bút Tiên. Mời “Bút Tiên” là một trong những trò chơi phù thủy lâu đời nhất của Trung Quốc, là bản tối giản, biến thể của “lên đồng viết chữ”. (theo Baidu)
3.
Một thiếu niên lưu manh bất lương đi trên đường bắt gặp một con mèo đen đang thoi thóp, vội đưa con mèo đến bệnh viện thú y.
“50 tệ đã đủ chưa?”
“Đừng có tham như thế chứ, trong này còn có một cái đồng hồ quả quýt ông bà tổ tiên truyền lại trị giá 1000 tệ đó.”
“Được gòi, tiền ăn của ngày mai ngày kia cũng đưa cho ông tất rồi đó, nhất định phải cứu sống nó.”
Nói hết nước hết cái, cuối cùng cũng cứu sống được con mèo đen.
Mấy tháng sau, thiếu niên bất lương lại vì cứu một bé gái mà bị một chiếc xe hơi đâm phải, văng ra mười mấy mét, lúc cậu tỉnh lại thì đã ở trong bệnh viện.
“Cậu tốt số thật đấy, bị thương nặng như thế mà vẫn sống tiếp được.” Bác sĩ tặc lưỡi cảm thán.
Thiếu niên có chút hoảng hốt nhìn con mèo đen bên ngoài cửa sổ. Cậu nhớ lúc mình hấp hối sắp chết thì chợt nhìn thấy một thanh niên áo đen đang cò kè mặc cả với Hắc Bạch Vô Thường.
“Hai mạng có được không?”
“Đừng có tham như vậy chứ, tu vi ta tu luyện suốt hai trăm năm cũng cho ông nốt.”
“Được gòi mà, mạng còn lại của ta cũng cho ông nốt, xin ông đừng đưa cậu ấy đi.”
4.
“Ông chủ, quả dưa này của ông không ngọt.” Một tên lưu manh tóc vàng chóe gõ lên gõ xuống quả dưa ở sạp hàng.
“Muốn tiền thì cầm lấy đi, đừng có động vào dưa của tôi.” Ông chủ cướp lại quả dưa từ tay của tên lưu manh.
“Thế này mới đúng chứ.” Bọn lưu manh cười đùa lấy hai tờ một trăm tệ từ ví tiền của ông chủ, “Lần sau bán hàng nhớ phải đưa tiền bảo kê, nếu không thì, hừ hừ, hậu quả tự chịu.”
Ông chủ sạp hoa quả khẽ cúi đầu, tức giận nhưng lại không dám nói gì. Nếu như không đưa tiền bảo kê, đám người này sẽ lật tung sạp hàng, sau này cũng đừng nghĩ đến việc tiếp tục được buôn bán nữa. Báo cảnh sát cũng vô tác dụng, bị nhốt trong trại tạm giam mấy ngày, sau khi ra ngoài chúng nó lại chứng nào tật nấy, thậm chí còn táo tợn hơn lúc trước.
Đợi đến khi bọn lưu manh đi, ông chủ mới sờ quả dưa của mình, khẽ thở dài một tiếng, đây đều là những quả dưa tươi ngon vất vả lắm mới trồng được, vỏ mỏng thịt nhiều, không thể để bọn lưu manh kia xỉ nhục được.
Mặt trời rất nhanh đã xuống núi, nhìn dòng người qua lại càng ngày càng ít, ông chủ thu dọn lại sập hàng, lái chiếc xe ba bánh chuẩn bị về nhà. Ông ấy không hề chú ý, một quả dưa hấu xanh nhạt đã rơi từ chiếc xe ba bánh xuống, lăn lộc cộc tới một góc nhỏ.
Đêm hôm đó, một quái nhân quần áo đỏ, áo khoác ngoài màu xanh tiến vào hang ổ của lũ lưu manh rồi đánh cho bọn chúng mặt mũi bầm dập, treo bọn chúng ở cổng chợ một đêm làm mồi cho lũ muỗi. Lúc bọn lưu manh được hạ xuống, bọn chúng thi nhau khóc lóc thảm thiết, nhao nhao bày tỏ từ nay về sau sẽ hồi tâm chuyển ý.
Không ai biết quái nhân là ai, chỉ có một số người tận mắt nghe thấy quái nhân lầm bầm một câu.
“Hứ, ta xem kẻ nào dám bảo ông đây không ngọt?”
——《 Hiệp khách dưa hấu 》
5.
“Cái nhà này không có gì đáng lo, chỉ là lâu rồi không sửa chữa nên mới phát ra âm thanh lạ. Cho dù có ma thật đi chăng nữa, bạn gái của thí chủ cũng là mèo tiên đã đắc đạo hơn ba trăm năm rồi, giải quyết mấy cái chuyện nhỏ như này tất nhiên là dễ như trở bàn tay.” Tiểu đạo sĩ đang đuổi ma cho căn nhà mới nói.
“Phụt.” Cô gái đang uống trà sữa trước mặt không nhịn được mà phụt ra một ngụm trà sữa, mà chàng trai đứng bên cạnh đang há hốc mồm, mặt đầy kinh ngạc.
“Thì ra là thí chủ chưa biết gì à? Có lỗi quá có lỗi quá.” Tiểu đạo sĩ dường như cảm thấy không khí gượng gạo xung quanh, cười ha hả rồi chạy mất dép.
Không khí xung quanh đột nhiên đông cứng lại, rất đông cứng, đông cứng giống như đã chết rồi.
Chỉ thấy chàng trai kia hung dữ bóp má cô gái nhỏ: “Giỏi, thế mà em lại còn dám nói cá hộp trong tủ lạnh là tự nhiên biến mất?”
6.
“Đầu của hổ không thể sờ được đâu.”
Hòa thượng nhỏ nhìn con hổ đang ngủ say trước mặt, trong lòng thấp thỏm bất an.
“Sư phụ đã sờ bao giờ chưa ạ?”
“Khụ khụ, vi sư tất nhiên là đã sờ rồi.”
Sư phụ sờ được thì tại sao ta lại không sờ được, hòa thượng nhỏ cuối cùng cũng lấy được dũng khí, run run rẩy rẩy thò tay ra.
“Ngào ố!”
Chỉ nghe thấy một tiếng gầm cực lớn, một trận gió táp ác liệt kéo đến, con hổ khẽ mở đôi mắt màu hổ phách.
Mau cứu mạng với, hòa thượng nhỏ nhắm tịt mắt lại.
Một lúc lâu sau, cậu cảm thấy trên đầu như có thứ gì đó lông lá chạm vào.
“Chúng ta hòa nhau rồi.” Hổ ồm ồm nói.
7.
Hôm nay là ngày đầu tiên tiểu hồ yêu biến hình xuống núi. Cho dù những chỗ khác đã rất giống với người thật rồi, nhưng mà chiếc đuôi nhỏ xù lông lại chẳng biết giấu đi kiểu gì, đành phải vắt đuôi lên vai làm thành khăn choàng cổ.
Thế này chắc là không ai nhận ra đâu nhỉ, cô nàng nghĩ thầm.
Quả nhiên là cô nhóc này xuống núi là để gặp thư sinh mà mình đã ngưỡng mộ từ lâu, hai người cãi nhau om xòm, rất không vui vẻ.
Chỉ là lúc từ biệt, thư sinh ấp úng nói với cô: “Lần sau xuống núi nhớ phải giấu kĩ đuôi nhé, bây giờ là mùa hè mà.”
(…)
9.
Có tin đồn rằng trên trên vòng quay chọc trời thường có tiếng kêu rất kì dị, dần dà, không có ai dám đến chơi ở vòng quay ấy nữa.
Có một hòa thượng già không tin mấy chuyện mê tín, quyết tâm nửa đêm đi điều tra rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra.
Đến nữa đêm, nhân viên làm việc khởi động vòng quay, không lâu sau, quả nhiên có tiếng kêu kì lạ truyền đến.
Hòa thượng già cả người như tỏa ra ánh sáng hào quang:
“Yêu nghiệt phương nào, ở đây hại người.”
Từ đằng xa truyền tới một âm thanh rên rỉ đáng thương:
“Ta cũng không muốn âu, nhưng mà ta…ta sợ độ cao mà.”
_____________
Nguồn dịch: https://www.zhihu.com/question/36568426/answer/745373910


Hãy chia sẻ bài viết [Phunulamdep] Bạn từng nghe hoặc từng viết câu truyện ma đáng yêu nào?___________Dịch bởi: Nhat Duc | Bài dịch thuộc bản quyền của dịch giả và chỉ được đăng tải tại g, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/804365307094846