[Phunulamdep ASK] TRUYỆN NGẮN (Chap 1) (p1)____________Lược dịch bởi: Hoa Ngàn Thiên | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải duy nhất tại Weib

Cùng xem bài viết [ZHIHU ASK] TRUYỆN NGẮN (Chap 1) (p1)____________Lược dịch bởi: Hoa Ngàn Thiên | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải duy nhất tại Weib được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[ZHIHU ASK] TRUYỆN NGẮN (Chap 1) (p1)
____________
Lược dịch bởi: Hoa Ngàn Thiên | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải duy nhất tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost!
______________
(Bạn nào đọc rồi xin đừng spoil ạ, hy vọng các bạn ý thức hơn và tôn trọng người dịch! Còn nếu bạn muốn spoil thì các bạn tự dịch rồi đăng đi ạ, không việc gì phải vô cmt spoil hết. Bạn nào spoil mình xin phép ban! Mình cảm ơn các bạn )
(Chap 1 <> kể về câu chuyện giữa Chu Kỳ Lâm và Thịnh Hoan.
Chap 2 <> kể về câu chuyện giữa Chu Kỳ Lâm và Chu Vũ Phi.
Tác giả viết hai truyện này để kể về câu chuyện của nam chính Chu Kỳ Lâm.
Trước tiên mình sẽ dịch trước câu chuyện <> nhé!)
<> – Lục Diệc Ca
—–Hãy để anh đối đầu với sự bốc đồng và gánh trên mình số phận này, hãy để anh quên đi bản thân mình mang họ gì—–
1.
Vào ngày sinh nhật 24 tuổi của Thịnh Hoan, Seattle đón trận tuyết rơi đầu tiên. Nửa đêm cô ra khỏi phòng thí nghiệm, đứng dưới mái hiên một lúc, nhìn lớp tuyết mỏng và ánh trăng sáng ở phía xa, rồi cô quyết định đi bộ về nhà.
Cô quấn khăn, đội mũ và chầm chậm bước trên đường. Trên đường từ sớm đã không có người qua lại, những cây đèn đường rất cao rất cao, cô đeo tai nghe, chẳng mấy chốc tuyết đã tích tụ đầy trên cây.
Có một chiếc Ford màu đỏ cũ kĩ đang đậu lại bên đường, cô theo quán tính quay qua nhìn, thấy bên trong có một chàng trai. Anh ấy mặc chiếc áo khoác tròng cổ màu đen, dựa người vào vô lăng, hình như đang ngủ.
Cô nhận ra chiếc xe đó, cũng nhận ra chủ chiếc xe, là Chu Kỳ Lâm.
Cô thu ánh mắt về, cúi đầu đi ngang qua chiếc xe. Tuyết rơi càng lúc càng lớn, bờ vai và chiếc khăn quàng cổ của cô ướt đẫm. Đột nhiên, cô dừng bước, rồi quay lại, đi đến gõ vào cửa kính chiếc xe.
Không có ai trả lời.
Cô kiên nhẫn, dùng lực tay gõ “cộc cộc” vào kính xe, rồi nắm lấy chốt mở cửa xe tạo ra tiếng động rất lớn. Cuối cùng, người trong xe mở mắt ra. Chu Kỳ Lâm mở mắt, nhưng vẫn chưa tỉnh hẳn, một đôi mắt thâm quầng nhìn cô, hai người bốn mắt nhìn nhau, nhưng không ai nói gì.
“Mở cửa!”, cô lớn tiếng nói với anh ấy.
Chu Kỳ Lâm tỉnh hẳn, hạ cửa xe xuống, chớp chớp mắt, anh ấy ngạc nhiên nhìn cô: “Cô là?”
Cô thở phào, ngoảnh mặt đi, lạnh lùng mà nói: “Nè anh bạn, lúc dừng xe mà vẫn bật điều hòa, có thể bị ngộ độc carbon monoxide, anh muốn chết à?”
Chu Kỳ Lâm phản ứng lại, anh hạ hết bốn cái kính xe xuống. Gió tuyết tràn vào dữ dội, anh vô thức đưa tay lên xoa xoa hai bên thái dương.
“Cảm ơn”, anh thều thào nói.
Lúc này, cô mới nhìn kĩ lại, gương mặt anh nhợt nhạt, môi thì tím tái. Cô duỗi tay ra, áp vào trán của anh, quả nhiên, trán anh rất nóng.
“Anh đang bị sốt cao.” Cô chau mày nói.
Anh ấy im lặng, việc này cũng đủ giải thích tại sao giữa đêm tuyết rơi như thế này, anh ấy đã đỗ xe ở đây, còn bật máy sưởi để nghỉ ngơi.
Cô lấy điện thoại ra, chuẩn bị gọi 911, anh giật lấy điện thoại từ tay cô: “Tôi không muốn đi bệnh viện.”
“Tại sao?” Cô giảng giải, “Theo như tình trạng sức khỏe của anh lúc này, tôi nghĩ anh không nên tiếp tục lái xe.”
“Tôi không có tiền.” Anh trả lời một cách ngắn gọn, rồi ngây thơ vô tội nhìn cô.
Sinh viên có bảo hiểm y tế, có thể được hoàn trả 90% chi phí y tế, nhưng 10% còn lại có thể vẫn là một khoảng chi phí không hề nhỏ. Nghĩ đến đây, cô cất điện thoại và gật gật đầu.
“Anh ở đâu?”, cô hỏi
Anh ấy không để tâm mà trả lời: “Tôi không sao.”
“Anh sống ở đâu?”, cô tiếp tục hỏi với gương mặt không cảm xúc.
Cuối cùng cô quyết định lái xe đưa Chu Kỳ Lâm về, căn phòng mà anh ở vừa gọn gàng vừa sạch sẽ, chỉ là nhà bếp nằm ngay cửa ra vào, trên bếp có ba thùng mì gói được sắp xếp gọn gàng, còn có bánh mì và bánh quy nén.
Cô không bước vào phòng anh, gật gật đầu với anh rồi quay người rời đi.
Ba mươi phút sau, cô lại lần nữa gõ cửa phòng Chu Kỳ Lâm. Không ai trả lời, cô bắt đầu lo lắng rồi đạp vào cửa phòng hai cái, sau đó cô đi vòng ra ban công nhà, cô cởi áo khoác, rồi bắt đầu trèo lên. Như dự đoán, cửa sổ nhà anh không khóa, cô đẩy cửa ra trèo vào, nhìn thấy Chu Kỳ Lâm nằm bất động trên sàn nhà.
Cả người anh nóng như lửa đốt. Cô lấy điện thoại ra, nhưng lại nhớ tới câu anh ấy nói: “Tôi không có tiền”, cô thở dài, vì cả hai người đều là sinh viên nghèo.
Khó khăn lắm cô mới cho anh ấy uống thuốc mà cô vừa mua ở CVS, cô đã một mình đi bộ dưới trời tuyết rơi rất lâu mới tìm thấy có nhà thuốc mở cửa.
Sau đó cô để anh ấy nằm một bên, cởi áo khoác ra cho anh, rồi cô lấy một quyển sách ra ngồi đọc trong yên lặng.
Nửa đêm, Chu Kỳ Lâm tỉnh dậy.
Anh nhìn thấy cô, giật mình, môi mấp máy nhưng không nói được. Cô đã phải dồn ly nước vào cho anh ấy uống, để anh ấy bị sặc, ho rất nhiều.
Cuối cùng anh ấy nói chuyện lại được, giọng khàn khàn nói với cô: “Cảm ơn.”
“Ờ”, cô đứng dậy, phủi phủi quần, “Thuốc tôi để trên bàn, anh tự đọc hướng dẫn rồi uống nhé, tôi về đây.”
“Đợi đã”, anh chau mày, giọng yếu ớt, “Trễ như vậy rồi, cô về bằng cách nào?”
Cô không trả lời, nhìn vào mắt anh. Anh quay đầu lại, nói: “Nếu như cô không ngại, thì hãy ở lại chỗ tôi một đêm.”
“Bạn cùng phòng của anh đâu?”
“Chuyển trường rồi, tạm thời tôi sống một mình,” nói đến đây, anh ấy bắt đầu có chút phản ứng, miệng cười cười, “Cô yên tâm, tình trạng bây giờ của tôi như vậy, cô sẽ an toàn.”
“Ùm.” Cô giả vờ tỏ vẻ do dự, cuối cùng cô nói: “Tôi ngủ trên sofa được rồi.”
Anh im lặng, cuối cùng gật đầu đáp: “Thật ngại quá.”
Cơn sốt của Chu Kỳ Lâm chưa giảm, nửa đêm nằm ngủ, bụng anh phát ra tiếng: “Ột, ột”. Cô đến nhà bếp nấu cho anh một gói mì, anh ấy ăn ngon lành, ngay cả nước mì cũng húp sạch sẽ.
“Tôi tên Chu Kỳ Lâm”. Anh ấy đột nhiên nói.
Cô không nhìn anh, để bát xuống bồn nước, điềm đạm mà đáp lại: “Chào anh, tôi tên Thịnh Hoan, Thịnh trong Thịnh Đại, Hoan trong Hoan Hỉ.”
Cô quay đầu lại, nhìn thấy tuyết rơi ngoài cửa sổ, cô nghĩ đến một câu nói: “Một trận tuyết rơi đúng lúc sẽ hứa hẹn một vụ mùa bội thu.”
Thật ra, đây vốn không phải là lần đầu tiên cô gặp Chu Kỳ Lâm.
Vào mùa đông của một năm trước, Seattle không có nổi một ánh nắng, vì tâm trạng của cô không tốt, cô đã phải đổi rất nhiều chuyến xe để đến một nhà thờ trên biển. Mặc dù cô không tin vào tôn giáo, nhưng thỉnh thoảng cô hay đến nhà thờ này.
Cô đứng ngoài cửa, các tín đồ thì ngồi bên trong thành tâm cầu nguyện, cô nghe vị linh mục đọc kinh bằng một giọng trang nghiêm nhưng nhẹ nhàng: “Enter ye in at the strait gate: for wide is the gate, and broad is the way, that leadeth to destruction,and many there be which go in thereat.
Because strait is the gate,and narrow is the way, which leadeth unto life, and few there be that find it”. (Mình xin phép giữ nguyên đoạn này, vì đây là Kinh Thánh, mình sợ sẽ dịch sai, như thế sẽ không tốt ạ ^^)
Cô ngồi trên bãi cỏ ngoài cửa và chờ đợi, mãi cho đến khi đám đông dần rời khỏi, cô mới đứng lên và bước vào. Cô lên bục giảng, có một quyển Kinh Thánh được mở sẵn, cô đứng nhìn vào nó rất lâu. Khoảnh khắc đó, cô thấy mình rất cô đơn.
Con người được sinh ra trên cõi đời này sẽ có những lúc không thể tránh khỏi những khó khăn và mong manh trong cuộc sống. Cô cũng đã tự dò hỏi bản thân mình vô số lần, tại sao cô phải sống, và tại sao cô phải tiếp tục sống.
Đến lúc cô chuẩn bị rời đi, cô phát hiện hàng ghế phía sau cùng vẫn còn một người đang ngồi. Trên nóc nhà chỗ anh ấy ngồi, có một chỗ bị mất một viên gạch ngói, vừa ngay lúc ánh nắng mặt trời chiếu ánh sáng qua chỗ đó rọi thẳng lên mặt anh ấy.
Seattle vào mùa đông, dù có ánh nắng mặt trời, thì ánh nắng ấy cũng chỉ mang hơi lạnh của băng tuyết.
Khoảnh khắc lúc cô quay người, thì anh ấy vừa ngẩng đầu lên, hai người bốn mắt nhìn nhau, anh ấy liếc nhìn cô một cái rồi quay qua nhìn sang hướng khác. Nhưng cô thì không như thế, cô cứ đứng nhìn người con trai ngồi cách cô không xa, anh ấy có một gương mặt rất ưa nhìn, trẻ trung, ngũ quan đoan chính, đôi mắt đen láy, nhưng lại không nhìn ra được anh ấy đang vui hay đang buồn từ trong đôi mắt của anh ta, dường như tận sâu trong đôi mắt ấy đã ẩn chứa một nỗi niềm gì đó rất khó tả.
Bụi không khí từ trong ánh nắng bay xung quanh anh, làm cô càng cảm thấy anh dường như không thuộc về nơi này.
Và rồi cô như bị xui khiến, cô tiến về phía trước, bước đến đứng trước mặt anh ta, nói với anh: “Chào anh, tôi tên Thịnh Hoan, Thịnh trong Thịnh Đại, Hoan trong Hoan Hỉ.”
Anh ta ngơ ngác nhìn cô, rồi gật đầu, đáp lại một cách lễ phép mà xa cách: “Chào cô, tôi là Chu Kỳ Lâm.”
Xem ra bây giờ, có lẽ anh ấy đã hoàn toàn không nhớ ra mình đã từng gặp cô vào một năm trước rồi.
2.
Trên diễn đàn hội sinh viên Trung Quốc của trường, cô đã tìm thấy bài đăng của Chu Kỳ Lâm. Nội dung rất đơn giản, trong bài đăng có chụp hai tấm hình của phòng trọ, giá cả hợp lý, cuối cùng là số điện thoại liên lạc. Cô đã bấm sẵn số điện thoại rồi để đó rất lâu, nhưng đến khi cô thuộc cả dãy số vẫn chưa bấm gọi.
Vào cuối tuần, cô đã đến một trung tâm địa ốc tại nơi mà Chu Kỳ Lâm đang sống, thuê một căn phòng, bạn cùng phòng của cô là một nữ sinh đang học bên thương mại.
Hành lý cô mang rất ít, các tiền bối khóa trên học trong phòng thí nghiệm đã lái xe đến giúp cô dọn nhà. Mỗi ngày là cô đạp xe đi học, nơi này cách trường cô học xa hơn so với chỗ cũ, đông đến mọi vệc cũng trở nên khó khăn hơn.
Hai tuần sau, cô đã vô tình gặp được Chu Kỳ Lâm ngay trước cửa nhà mình. anh ấy mặc một chiếc áo đen dài đến đầu gối, khoác bên ngoài một chiếc áo len trắng, đeo tai nghe màu đen. Nhìn thấy cô, anh ấy sững sờ, tháo tai nghe xuống: “Thịnh Hoan? Sao cô lại ở đây?”
“Nhà cũ hết hạn thuê rồi, nên tôi dọn đến đây.” Cô chỉ chỉ tay vào nơi mình đang ở.
Anh gật đầu: “Vậy sau này có chuyện gì cần giúp đỡ thì nói với tôi một tiếng nhé.”
Cô vẫy tay với anh, cười chào rồi đi.
Một tuần nữa lại trôi qua, tuyết rơi ở Seattle vẫn chưa kết thúc, cô ngồi bên ngoài cửa sổ chờ rất lâu, mãi cho đến tám, chín giờ tối, cô mới thấy chiếc Ford cũ kĩ của Chu Kỳ Lâm.
“Hi, Thịnh Hoan”, anh ấy xuống xe, vừa ngay lúc cô bước ra ngoài, “Trễ như vậy rồi cô còn định đi đâu vậy?”
Cô nói đại một lý do: “Tôi đi siêu thị.”
Anh ấy nhìn cô: “Để tôi lái xe đưa cô đi nhé.”
“Không cần đâu”.
Cô từ chối anh, leo lên chiếc xe đạp, chạy đu đưa được vài mét trên con đường đầy tuyết, sau đó “không cẩn thận” té xuống.
Chu Kỳ Lâm nhanh chóng chạy đến đỡ cô, chau mày nói: “Cô không sao chứ?”
Cô giả vờ đau, xuýt xoa vài tiếng, sau đó thử đạp lại chiếc xe.
“Hay là để tôi đưa cô đi”, anh ấy nói.
Cô lắc đầu: “Bỏ đi, cũng không phải là đồ quá quan trọng.”
Sau đó cô liếc nhìn qua xe của anh một cái, dường như cô vừa nghĩ ra được điều gì đó, liền ngại ngùng mà nói với anh: “Phải rồi, mỗi ngày mấy giờ anh đến trường? Mấy giờ anh về?”
“Sáng tám giờ”, anh suy nghĩ, “Giờ về thì không xác định được, tôi còn phải đi làm thêm”.
“Sau này mỗi ngày vào buổi sáng tôi có thể đi ké xe anh đến trường được không?”, cô nói, “Một ngày tôi trả anh 2 đô, cứ như vậy cho tới khi đông đến thì kết thúc. Đi xe đạp thật sự không tiện, buổi tối tôi có thể đi bus về, buổi sáng do sinh viên quá đông, nên tôi không đi bus được.”
Chu Kỳ Lâm cười, đôi mắt nhìn xung quanh, khua khua tay: “Không cần trả tiền đâu.”
“Không được, phải trả chứ.” Cô kiên quyết, rồi quay qua nhìn chiếc xe second hand của anh, cô biết anh không có tiền, “Mọi người đều gặp khó khăn trong chuyện tiền bạc mà.”
Sáng ngày hôm sau, cô đứng ngay bãi đỗ xe, vừa xem sách vừa ngồi đợi. Chu Kỳ Lâm gặm bánh mì, nửa tỉnh nửa ngủ chào cô. Cô muốn nhắc anh phải chú ý chuyện ăn uống hơn, thế nhưng không nói ra được.
“Anh tìm được bạn cùng phòng mới chưa?”
“Chưa”, Chu Kỳ Lâm trả lời một cách không quá bận tâm, “Bài đăng trên diễn đàn đã bị tôi xoá mấy ngày trước rồi”.
“Tại sao? Một mình chịu tiền thuê nhà sẽ rất nặng đó.”
“Bất quá tôi làm thêm một công việc khác thôi”. Chu Kỳ Lâm chỉ tay vào vô lăng xe, nhìn cô cười.
Anh ấy không thích nói nhiều, cô cũng không tiếp tục hỏi.
Sống tới từng tuổi này, ai mà không có lấy một hai chuyện dĩ vãng chứ!
Cô cũng không muốn nói gì nhiều, ngồi trên xe im lặng nhìn ra ngoài, lúc lái xe anh cũng không mở nhạc.
Thỉnh thoảng hai người cũng hay nói chuyện, đều là những vấn đề thường ngày trong cuộc sống của du học sinh, mỗi người đến từ trường nào, kì nghỉ tiếp theo có kế hoạch gì, siêu thị nào đang giảm giá, tần suất gần đây như thế nào.
Sau này cô mới biết, ngày cô nhìn thấy Chu Kỳ Lâm đậu xe bên đường ngủ, chính là vì mỗi ngày anh ấy chỉ ngủ được 4-5 tiếng liên tục trong một tháng, chỉ ăn bánh mì và mì ăn liền để sống qua ngày. Ngoài việc đi làm thêm, chuyện học hành cũng không dám lơ là.
“Anh đã nợ tiền của người khác sao?”, cô hỏi.
Anh suy nghĩ, bẻ đôi chiếc bánh quy soda đưa cho cô: “Gần như vậy”.
Rất nhiều lúc cô cảm thấy bản thân mình không thể hiểu nổi Chu Kỳ Lâm.
Có lúc anh ấy rất thờ ơ, trầm lặng mà sống nội tâm, làm cho người khác chỉ có thể đứng từ xa nhìn mà không có cách nào đến gần được. Có lúc anh như những người con trai bình thường khác, với khuôn mặt cười tươi và ngốc nghếch, mỗi ngày dù chỉ được nằm nướng thêm 1 phút thì cho đến giây thứ 59, anh ấy cũng không rời khỏi giường.
Được cái kỹ thuật lái xe của anh không tệ, sau khi mùa đông kết thúc, cô cứ thế mà ngồi xe anh đến trường, mãi cho đến khi cô tốt nghiệp tiến sĩ, cô chưa từng trễ giờ để cho anh đợi.
Vào mùa xuân, cô từ chối lời mời họp mặt của đàn anh học ở phòng thí nghiệm khóa trên, bạn cùng phòng của cô cũng ra ngoài ăn tiệc, chỉ còn lại một mình cô ở trong phòng, ngồi ngắm trăng, nghe một khúc nhạc.
Cô mở tủ lạnh, cuối cùng bỏ một bịch sủi cảo đông lạnh và hai lon coca đến nhà Chu Kỳ Lâm. Không ngoài dự đoán của cô, anh ấy cũng ở phòng một mình, nhìn thấy cô anh ấy rất ngạc nhiên, cô quơ quơ bịch đồ ăn, hỏi anh: “Có muốn cùng nhau ăn cơm tối không?”
Chu Kỳ Lâm quay người lại, mắt nhướng nhướng về nhà bếp, cô quay qua nhìn thấy trên bếp là một nồi hấp sủi cảo đang nghi ngút khói, kế bên đó là một bịch sủi cảo đông lạnh. Cô và anh nhìn nhau, rồi hai người cùng cười.
Hai người chưa bao giờ xem <>, anh đã dùng máy tính của mình để chơi piano nhạc của Chopin, tiếng nhạc vang vọng khắp phòng.
“Thế giới đều rất yêu quý Chopin vì ông đã sống lang thang, cô đơn suốt đời và luôn hoài niệm về quê hương của mình”, cô nói, “Bởi vì mỗi người đều có một nơi mãi không thể quay về.”
“Còn anh thì sao, Chu Kỳ Lâm?”, cô không kiềm lòng được mà hỏi anh: “Có phải anh đã từng có một nơi mà anh chẳng thể quay về?”
Chu Kỳ Lâm buông đũa xuống, ngước lên nhìn cô, ánh mắt khẽ lay động.
Đột nhiên, “Bùm bùm bùm”, âm thanh của pháo hoa từ bên ngoài vang lên. Cô và Chu Kỳ Lâm đều im lặng, cô cầm lon coca lên, cụng vào lon của anh, uống một ngụm, ăn nốt viên sủi cảo cuối cùng.
Cô nghĩ, giữa cô và Chu Kỳ Lâm bây giờ, có thể được xem là bạn rồi.
Tính với thời gian lần đầu tiên gặp anh, cũng gần được hai năm rồi.
……………..còn tiếp………………..
Nguồn: zhihu


Hãy chia sẻ bài viết [ZHIHU ASK] TRUYỆN NGẮN (Chap 1) (p1)____________Lược dịch bởi: Hoa Ngàn Thiên | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải duy nhất tại Weib, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/798721220992588