Phunulamdep ĂN CƠM CÙNG VỚI NGƯỜI THIẾU GIÁO DỤC LÀ MỘT LOẠI TRẢI NGHIỆM KHÓ CHỊU ĐẾN MỨC NÀO?Group webiste Phụ Nữ Việt Nam: webiste Phụ Nữ Việt Nam: Tháng năm tĩnh lặng – — [

Cùng xem bài viết [ZHIHU] ĂN CƠM CÙNG VỚI NGƯỜI THIẾU GIÁO DỤC LÀ MỘT LOẠI TRẢI NGHIỆM KHÓ CHỊU ĐẾN MỨC NÀO?Group Phunulamdep Việt Nam: Phunulamdep Việt Nam: Tháng năm tĩnh lặng –

[ được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[ZHIHU] ĂN CƠM CÙNG VỚI NGƯỜI THIẾU GIÁO DỤC LÀ MỘT LOẠI TRẢI NGHIỆM KHÓ CHỊU ĐẾN MỨC NÀO?
Group Phunulamdep Việt Nam: https://www.facebook.com/groups/weibovn/
Fanpage Phunulamdep Việt Nam: https://www.facebook.com/weibovietnam/
Blog: Tháng năm tĩnh lặng – https://www.facebook.com/thangnamtinhlang/
[38545 likes]
Có một chuyện vô cùng sảng khoái thế này.
Đàn anh trong cùng đoàn trường giúp tôi một chuyện, sau đó tôi mời anh ấy đi ăn ở một nhà hàng tư nhân (có thể coi như là một trong những nhà hàng tốt nhất ở khu vực gần trường, lượng người trung bình cũng phải 200+, thậm chí nhiều hơn). Lúc đó vừa vặn bị một cô em khác cũng trong đoàn trường nghe được, ẻm liền nói ẻm muốn đi cùng, làm “kỳ đà cản mũi”.
Tôi và đàn anh nghe vậy thì thấy khá là lúng túng. Tôi muốn phòng chuyện bị hiểu lầm nên nghĩ rằng mang theo một người nữa cũng tốt, dù sao cũng là có người bầu bạn.
Kết quả là ẻm kêu la om sòm muốn đưa bạn ẻm đi cùng, không hỏi tôi đồng ý hay không đã dẫn hai cô nàng bạn cùng phòng của mình tới.
Lúc gọi đồ, tôi định tự mình gọi, nên hỏi mọi người có đồ nào không ăn được không?
Kết quả cô em cùng đoàn trường liền cầm luôn menu rồi gọi đồ ăn, hơn nữa còn chuyên môn gọi những món nổi tiếng nổi bần bật trên menu, thế nhưng chẳng thèm hỏi xem giá cả thế nào (thật may vì lúc đó vừa lúc là tháng mười, giá cua không đắt lắm).
Lúc ấy tôi đã ngầm hỏi chúng ta có thể ăn hết trong một lần sao? Mấy cô nàng đảm bảo rằng có thể. Ngược lại sau đó tôi để đàn anh gọi đồ ảnh thích thì ảnh không gọi thêm gì nữa, cuối cùng tính tiền hết 1700.
Vốn dĩ tôi định nhận mệnh, coi như làm từ thiện, kết quả sau khi trả tiền xong, cao trào của câu chuyện mới đến.
Đàn anh: 1700 phải không? Vậy là mỗi người 340 nhỉ? Để anh chuyển khoản cho anh.
Tôi sửng sốt một chút, bởi vì tôi đã nói với đàn anh là để tôi mời anh ấy, chuyện này nhất định không nhầm được. Lúc đàn anh chuyển khoản, anh ấy còn chú thích là lần sau lại mời tôi đi ăn. Suýt chút nữa là tôi phì cười luôn, sau đó tôi nhìn sang mấy người kia, “Vậy mấy em chuyển Phunulamdep hay chuyển khoản trực tiếp?”
Vẻ mặt của cô em gái cùng đoàn trường như thể ẻm mới vừa nuốt phải phân, “Không phải là chị mời khách sao ạ?”
Đàn anh giúp tôi phản bác, “Không phải, lúc ấy XX (tên tôi) chỉ đang hỏi anh có muốn cùng đi ăn ở chỗ này hay không thôi, đương nhiên là phải AA rồi, em không biết hả?”
Tôi ngồi bên cạnh, muốn cười mà không dám, cực kỳ khó chịu.
Sau đó tôi bảo, “Dù sao chị cũng không có phương thức liên lạc của bạn em. Hay là thế này, bạn em chuyển cho em, em lại chuyển cho chị. Ba đứa chị tính rồi, chuyển 1000 là được.”
Cuối cùng không biết mấy ẻm gom góp thế nào, tóm lại cũng chuyển cho tôi một nghìn.
Mỗi lần nhớ đến chuyện này là mỗi lần tôi cười đau cả bụng, vị đàn anh kia thật sự rất lợi hại!
[20266 likes]
Toẹt dzời.
Đầu tiên nói trước, tôi bị dị ứng với hải sản.
Bạn học hồi cấp 2 họp lớp, đang trong bữa ăn thì có phụ huynh đến. Bọn họ gọi toàn hải sản, tôi cũng không nói gì, chỉ ăn chút cải xanh thịt gà cũng được, thế nhưng có một cô nọ nhất định bắt tôi ăn hải sản.
Tôi không cảm thấy có vấn đề gì, cực kì lễ phép nói với cô rằng tôi dị ứng hải sản nên không ăn được, ăn cái khác cũng đủ no. Bà cô đó một mực cho rằng tôi kén ăn bởi vì bố mẹ cưng chiều quá, ăn nhiều chút là quen ngay, khăng khăng gắp đồ cho tôi. Tôi liên tục giải thích, bà ấy cũng không chịu dừng lại, kiên quyết cho rằng là do tôi không nghe lời, kén ăn, lời trong lời ngoài mà ám chỉ rằng các con bà ấy rất ngoan, gì cũng ăn được. Tóm lại là bố mẹ chiều hư tôi rồi.
Dĩ nhiên là tôi không thể ăn được rồi, thế nên tôi không nói, mặc kệ cho bà ấy gắp. Đợi bà ấy lải nhải xong rồi, tôi đem nguyên chén thức ăn mà bà ấy gắp đổ lại vào bát bà ấy, “Cô ơi, cô cũng ăn nhiều một chút, đồ ăn này rất sạch, ăn vào không bị bệnh đâu ạ. Cô lớn như vậy rồi, đừng yếu ớt quá.”
Sau đó tôi quay đầu đi luôn!
Sướng!
[15645 likes]
Hồi đại học, có một cậu trai đang theo đuổi tôi, hẹn tôi ăn cơm. Lúc ấy tôi cũng có chút thiện cảm với cậu chàng, nhưng tôi không thích thiếu nợ người khác nên chuẩn bị sẵn tinh thần là phải AA…
Okie cao trào câu chuyện tới rồi!!!
Anh chàng này mời tôi đến một quán ăn (giá quán này còn rẻ hơn cả nhà ăn trong trường nữa), thế nhưng không sao, tôi không quan tâm giá cả, biết đâu đồ ăn rất ngon thì sao.
Tôi nhìn anh chàng gọi ba món ăn và hai phần cơm, sau đó gọi một chai đồ uống. Tôi đang chuẩn bị gọi hai món ăn mà thích, cộng thêm một chai sữa đậu nành.
Lúc này anh chàng mới nói, dù sao anh cũng không ăn hết chỗ này, em đợi anh ăn xong thì ăn chỗ còn thừa lại là được.
WTF? Đùa bố mày à??
Tôi lập tức đứng lên bái bai, sau đó gọi bạn thân ra KFC ăn một suất cho cả gia đình. Đây mới là lượng cơm ăn bình thường của tôi, ồ kế?
Sau đó… sau đó thì chẳng có sau đó nữa rồi!
Nguồn: https://www.zhihu.com/question/291200054


Hãy chia sẻ bài viết [ZHIHU] ĂN CƠM CÙNG VỚI NGƯỜI THIẾU GIÁO DỤC LÀ MỘT LOẠI TRẢI NGHIỆM KHÓ CHỊU ĐẾN MỨC NÀO?Group Phunulamdep Việt Nam: Phunulamdep Việt Nam: Tháng năm tĩnh lặng –

[, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/627833714748007