[Phụ Nữ] Thế giới trong mắt bệnh nhân tâm thần phân liệt là như thế nào? (phần 2)_________Người dịch: Chiết Tẫn Xuân Phong.折尽春风.你我的故事 | Bản dịch thuộc quyền sở h

Cùng xem bài viết [Phunulamdep] Thế giới trong mắt bệnh nhân tâm thần phân liệt là như thế nào? (phần 2)_________Người dịch: Chiết Tẫn Xuân Phong.折尽春风.你我的故事 | Bản dịch thuộc quyền sở h được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[Phunulamdep] Thế giới trong mắt bệnh nhân tâm thần phân liệt là như thế nào? (phần 2)
_________
Người dịch: Chiết Tẫn Xuân Phong.折尽春风.你我的故事 | Bản dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost.
_________
Lúc phát hiện ra đã là giai đoạn cuối rồi, bác sĩ nói nếu biết trước nửa năm thì may ra còn có hi vọng, còn bây giờ bố tôi chỉ có nhiều nhất 3 tháng nữa thôi. Mà rủi thay, nửa năm trước đó bố tôi đang lúc thi công mấy con đường thông đạo quan trọng, ông đã cảm thấy dạ dày không thoải mái. Bản thân ông cũng đã đến bệnh viện đứng đầu Hàng Châu để khám, nhưng vì xếp hàng quá lâu, bố tôi sợ để lỡ thời gian hội nghị thi công, liền bỏ không khám nữa mà đi về.
Mẹ tôi bỏ hết tất cả việc làm ăn đang dang dở, nói chỉ cần còn một tia hi vọng sống thôi, dù có đập nồi bán liêu đi bà cũng phải chữa được cho bố. Lúc đó tôi vừa mới đỗ đại học ở Thượng Hải, mỗi tối bố mẹ đều phải gọi điện thoại cho tôi báo bình an tôi mới có thể ngủ được. Hồi đó tôi thường nằm mơ thấy bố tôi không bệnh, việc bố tôi mắc bệnh ung thư vốn chỉ là mơ thôi. Ài, nếu điều đó thực sự là mơ thì tốt biết bao.
Mẹ tôi đưa bố chuyển đi chuyển lại rất nhiều bệnh viện, tất cả tiền làm nụng từ trước đến nay đều dùng để khám bệnh hết. Điện liệu, xạ trị, hóa trị, đông y, linh chi, cóc,… thuốc gì cũng dùng hết rồi. Mẹ ở viện chăm bố, có những lúc bệnh viện hết giường, bà liền nằm gục ngay bên giường bệnh của bố để ngủ. Vậy mà hôm sau vẫn gọi điện thoại cho tôi kể chuyện cười: “Ai ya, con ngoan, mẹ kể cho con nghe, buồn cười quá đi mất, lúc mẹ xếp hàng lấy số khám bệnh cho bố con, đang đứng xếp hàng chẳng hiểu sao lại đứng thế ngủ quên mất, vậy mà cũng không ngã nhé”.
Ngày 25 tháng 4 năm 2005, bố tôi mất. Ông còn trụ được hơn 2 năm so với lúc trước bệnh viện nói chỉ còn sống được 3 tháng. Trước ngày bố mất hai hôm, tôi có đến thăm ông. Ông thều thào nói với tôi: “ Sau này con phải đối tốt với mẹ con một chút, đừng cãi nhau với bà ấy, mẹ con là một người rất hiền lành, bà ấy sống cũng không dễ dàng gì. Sau này bà ấy có mắc bệnh gì đi nữa, con cũng phải tận tâm chăm sóc bà ấy nhé”.
Hôm tang lễ của bố, người bên nội tôi còn đến làm ầm ĩ một trận chỉ vì mấy chuyện lông gà vỏ tỏi, chi phí mai táng gì đó. Lúc này, cậu nhỏ mới dặn tôi, phải để ý đến giấc ngủ và cảm xúc của mẹ, không được để bà đau lòng quá. Đã 23 năm trôi qua, kể từ lần cuối mẹ tôi phát bệnh, trước nay chưa từng có ai nói với tôi việc bà ấy bị bệnh thần kinh.
Tết năm 2006 là cái tết đầu tiên không có bố ở nhà. Sau mùng 3 tết mẹ tôi bắt đầu có một chút triệu chứng không bình thường. Cả tối bà hết khóc lóc lại cười lớn, đốt hết thư từ trước nay gửi với bố, còn cầm dao đòi tự sát. Tôi vừa nhắm được mắt bà lại không cho tôi ngủ, nói có người muốn hại bà ấy, không ngừng lay người gọi tôi dậy.
Có rất nhiều bệnh nhân đều có một điểm chung đặc biệt: đó chính là rất hiền lành, lương thiện, nhưng cũng vô cùng mẫn cảm. Lúc nào cũng phóng đại cảm nhận đối với một cảm giác nào đó, nghi ngờ, kinh hoàng, sợ hãi, không có cảm giác an toàn. Lúc đó lại vừa đúng là tháng giêng, bên ngoài người ta bắn pháo hoa, đốt pháo trúc không ngừng. Có bệnh nhân bắt đầu hét: “Bắt đầu giết người rồi, bắt đầu bắn người rồi”. Sau đó là tất cả bệnh nhân đều hét: “Giết người rồi, giết người rồi”. Mẹ tôi rất hoảng sợ, lúc nào cũng đi bên tôi nói: “Con phải bảo vệ tốt bản thân, bảo vệ em gái em trai con ( con của cậu tôi), nếu có người muốn giết con thì đừng quan tâm đến mẹ nữa, lấy ga giường của mẹ bện thành dây thừng leo xuống nhé”. Ngay cả lúc bị bệnh, bà ấy cũng nghĩ làm thế nào để bảo vệ tôi.
Ở viện khoảng một tháng, bệnh của mẹ tôi cũng gần như khỏi rồi. Nhưng người bên nội tôi không đồng ý đón bà về, họ cảm thấy mẹ như một gánh nợ vậy, cảm thấy nếu mẹ về lại nhà người ngoài xã hội sẽ dùng ánh mắt khác thường nhìn gia đình họ. Vì thế mỗi tháng họ đưa cho bệnh viện ít tiền để bệnh viên trông mẹ, mỗi ngày bà đều rất buồn, rất thất vọng. Trước lúc tôi đón mẹ đi, có một cụ già hơn 60 tuổi còn nói với tôi rằng:
“Nhà ông ở Chiết Giang, Kim Hoa, thôn… số…, cháu nói con trai ông đến đón ông về đi, ông muốn ăn cá, cầu xin cháu mà.”
Tôi nghe vậy thì khóc luôn rồi, y tá nháy mắt ra hiệu với tôi, khi ra đến ngoài thì nói: “Chúng tôi tìm con trai của ông ấy rất nhiều lần rồi, anh ta nói con gái anh ta lắp thi lên cấp 3, không muốn đón ông ấy về”.
Còn có rất nhiều bệnh nhân như vậy, đặc biệt thiếu thốn tình cảm. Thực ra, người mắc bệnh thần kinh vô cùng yếu đuổi, cô đơn. Trừ thuốc trừ trị liệu ra, tình yêu của người thân vô cùng vô cùng quan trọng. Nhưng lại có nhiều gia đình lựa chọn bài xích, xa lánh và sợ hãi, khiến cho bệnh tình của bệnh nhân tâm thần càng lúc càng diễn biến xấu đi.
Năm 2006, tôi chăm mẹ ở viện, cũng vì thế từ bỏ việc học nghiên cứu sinh. Bởi vì biến cố không dứt, từng việc từng việc xảy đến, tôi muốn tự mình ra ngoài kiếm tiền.
Mới đầu tôi đến một công ti được bạn giới thiệu, giúp người ta đánh máy phát tờ rơi, một tháng được 1200 tệ (4 triệu VNĐ). Tôi cảm thấy lương như vậy quá ít, hơn nữa công việc này cũng không học hỏi được gì. Tôi hỏi người ta xem bây giờ làm ngành gì kiếm được nhiều tiền nhất? Rất nhiều người nói là làm bất động sản. Nhưng tôi đối với ngành này không có chút kiến thức nào, chuyên ngành đại học của tôi là hán ngữ. Sau đó tôi nảy ra ý tưởng, tại sao tôi lại không đi viết quảng cáo cho các công ti bất động sản đây? Tôi đến quán net tra ra công ti quảng cáo bất động sản tốt nhất toàn quốc, sau đó liền đi viết hồ sơ xin việc. Sau một tháng, tôi nghĩ mình tạch chắc rồi, nhưng hôm đó chuông điện thoại đã reo.
Nhà tuyển dụng hôm phỏng vấn hỏi tôi một vấn đề: “ Cậu có biết viết thơ không?”
Tôi nói: “ có chứ. Địa ngục mà anh bước vào cũng chỉ là ảnh ngược của thiên đường, câu chuyện anh luôn nói trên môi, cùng lắm cũng chỉ là tro bụi của thời gian.”
Nhà tuyển dụng nói, ngày mai tôi có thể đến làm được rồi.
Anh ta đâu có biết đó là tiếng nói của đáy lòng tôi: bố chết mẹ điên.
Lúc mới vào làm, lương của tôi chỉ có 1500 tệ ( 5 triệu VNĐ), bởi vì tôi chẳng biết cái gì cả. Nhưng tôi tin rằng, đây chỉ là tạm thời. Tôi mỗi ngày tan làm đều điên cuồng đọc sách, xem tạp chí, viết bút kí, viết báo ngắn. Mỗi tuần đều tự ra đề cho bản thân để làm. Đến đầu năm 2008, hạng mục tôi tham gia từ một tăng lên bốn. Trong cuộc thi thiết kế quảng cáo tôi cũng đạt được quán quân, lương cũng tăng lên hơn 5000 tệ ( hơn 16 triệu VNĐ).
Thời gian đó mẹ tôi chạy đi chạy lại hai nơi, còn chung vốn với cậu mở một tiệm thuốc. Nhưng tính tình bà không còn hiền lành như trước, cãi nhau với khách, tranh chấp với mợ. Cuối cùng không có cách nào hợp tác chung được nữa, liền chuyển nhượng hiệu thuốc sang cho cậu cả.
Mà thời kì đó tôi thăng tiến mạnh, đến cuối năm 2008 tôi đã “nhảy việc” qua 3 công ti bất động sản lớn, lương tăng lên hơn 1 vạn một tháng ( hơn 33 triệu). Vì muốn kiếm được nhiều tiền hoa hồng hơn, tôi liền điên cuồng đi nhận đơn riêng. Đến đầu năm 2009 tôi rốt cuộc cũng ngã bệnh. Bác sĩ thông báo cho mẹ biết tin tôi bệnh nặng. Bởi vì lượng tiểu cầu của tôi chỉ có 6000, mà người bình thường đáng ra phải có mười mấy vạn (lượng tiểu cầu). Bác sĩ nghi ngờ tôi bị bệnh máu trắng. Sau lần lấy tủy đau đến mất hết tri giác. Khi kết quả xét nghiệm tuyên bố tôi âm tính, mẹ tôi kinh sợ đến mức đứng dựng lên.
Gia đình tôi thật không chịu nổi dày vò nữa mà.
Tôi ở nhà dưỡng bệnh một năm, cuối cùng cũng khỏi bệnh. Tôi quyết định tự mình lập nghiệp, tìm hạng mục ở khắp nơi. Có một hôm tôi ngủ ở một nhà nghỉ tại Chiết Giang thì điện thoại kêu lên, lúc đó là 5 giờ sáng. Là đồn công an Thượng Hải gọi đến, nói có một người tên *****, bà ấy chỉ nhớ mỗi số điện thoại của tôi, còn nói bà ấy nhảy từ tầng 5 xuống gãy chân rồi. Tôi vội vội vàng vàng quay về Thượng Hải. Mẹ tôi nằm ở viện, nhìn thấy tôi thì nói: “Con cuối cùng cũng về rồi, mẹ sợ người xấu sẽ hại con, vì thế liền muốn ra ngoài tìm. Sau đó hình như có người gõ cửa, có người bảo mẹ nhảy từ cửa sổ xuống, mẹ liền dọc theo cửa sổ leo ra, leo xuống đến tầng 3 thì rơi xuống.” Cảnh sát đưa mẹ tôi đến bệnh viện, bác sĩ nói người chưa chết đã may mắn vạn lần. Gãy xương chân phải phẫu thuật ngay, nhưng chứng cuồng loạn lại đồng thời phát tác.
Trước năm 23 tuổi, tôi cảm thấy mọi điều tốt đẹp đều là lẽ đương nhiên. Mãi cho đến khi 23 tuổi, mọi việc tồi tệ khiến tôi trở tay không kịp ồ ập kéo tới như thuận theo lẽ trời mà trả nợ.
Tôi đem căn nhà mà tôi tích góp 2 năm mới mua được ở Thượng Hải bán đi, đóng 7 vạn ( ~223 triệu VNĐ) để mẹ tôi phẫu thuật, dùng loại đinh của Đức. Lúc đó chứng cuồng loạn của mẹ tôi vẫn chưa khỏi khẳn, bà cứ nghĩ tôi đặt máy nghe trộm trong chân bà, nói với tôi: “ Con ngoan, con không thể hợp mưu cùng bác sĩ lừa mẹ, hại mẹ nhé”. Tôi đáp: “Không đâu, mẹ có thể không tin ai cả, nhưng mẹ phải tin con”.
Thời gian đó tôi tìm hiểu đọc rất nhiều tư liệu, để mẹ kiên trì uống Risperidone cùng các loại thuốc khác hơn 2 năm, kết hợp thêm với thuốc an thần đông y, mỗi ngày đều ngâm chân, rèn luyện thân thể. Cho đến tận bây giờ, tình trạng của mẹ tôi vẫn khá tốt. Tôi nghĩ đến bố tôi có thể giúp mẹ sống 23 năm hạnh phúc như một người bình thường, bây giờ đến phiên tôi, có lí nào lại không được cơ chứ?
Tôi viết dài như vậy không phải muốn bàn luận triết lí nhân sinh, giáo lí sinh mệnh, mà chỉ đơn thuần là nhìn thấy chủ đề này, tự dưng muốn viết một chút về những gì mình đã trải qua. Hải Minh Uy đã nói: “Con người sinh ra không phải để bị đánh bại”. Bất kể là bố tôi, mẹ tôi, hay là tôi, thậm chí cả những bệnh nhân kia, thực ra chúng tôi chưa từng bỏ cuộc. Đời người hóa ra cũng chỉ như thế. Khó khăn hóa ra cũng chỉ như vậy, SoSo. ( SoSo: cũng tàng tàng, cũng vậy thôi)
( lược dịch)
Phần sau phấn tác giả trả lời cmt của đọc giả, vì vậy mình xin phép không dịch tiếp, kết bài ở đây cũng đủ mãn nguyện rồi.
__________________
Chiết Tẫn Xuân Phong dịch
Link: https://www.zhihu.com/question/20043810/answer/18486367?fbclid=IwAR2czhMahq7SbNlHT91f6x-fre8R60Bvyo3Y4kewBbvrKddz2PXnV2cAkp8


Hãy chia sẻ bài viết [Phunulamdep] Thế giới trong mắt bệnh nhân tâm thần phân liệt là như thế nào? (phần 2)_________Người dịch: Chiết Tẫn Xuân Phong.折尽春风.你我的故事 | Bản dịch thuộc quyền sở h, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/667153934149318