[Phụ Nữ] Những tâm hồn thú vị trên diễn đàn thơ cổ_________________Người dịch: Danhuang || Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Weib

Cùng xem bài viết [Phunulamdep] Những tâm hồn thú vị trên diễn đàn thơ cổ_________________Người dịch: Danhuang || Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Weib được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[Phunulamdep] Những tâm hồn thú vị trên diễn đàn thơ cổ

_________________
Người dịch: Danhuang || Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost.
(Tên bài viết do người dịch tự đặt)
___________________
Tác giả: Thế Tôn Dạo Nhân Gian
Lý Bạch kiêu ngạo cũng có lúc tự ti nhé.
Chuyện rằng ở phía Đông Công viên Hoàng Hạc Lâu (thành phố Vũ Hán, tỉnh Hồ Bắc), có một mái đình gọi là Các Bút Đình (Đình Buông Bút), cái tên này lấy từ một giai thoại thiên cổ được lưu truyền rộng rãi trên thi đàn: “Thôi Hiệu đề thơ, Lý Bạch buông bút”. Nhà thơ thời Đường Thôi Hiệu leo lên Lầu Hoàng Hạc ngắm cảnh, hứng thơ dâng trào, viết ra áng thiên cổ danh tác được ca tụng muôn đời:

“Tích nhân dĩ thừa hoàng hạc khứ,
Thử địa không dư Hoàng Hạc lâu.
Hoàng hạc nhất khứ bất phục phản,
Bạch vân thiên tải không du du.
Tình xuyên lịch lịch Hán Dương thụ.
Phương thảo thê thê Anh Vũ châu.
Nhật mộ hương quan hà xứ thị?
Yên ba giang thượng sử nhân sầu.”

(“Lầu Hoàng Hạc” – Thôi Hiệu, thơ Đường)
*Tham khảo bản dịch của Tản Đà:

“Hạc vàng ai cưỡi đi đâu,
Mà đây Hoàng Hạc riêng lầu còn trơ.
Hạc vàng bay mất từ xưa
Ngàn năm mây trắng bây giờ còn bay
Hán Dương sông tạnh cây bày,
Bãi xa Anh Vũ xanh dầy cỏ non
Quê hương khuất bóng hoàng hôn
Trên sông khói sóng cho buồn lòng ai.”

Về sau, Tiên Thơ Lý Bạch cũng leo lên lầu Hoàng Hạc, chàng phóng mắt ngắm bầu trời thoáng đãng đẹp tươi, đang định nhấc bút làm một bài thơ thì đã thấy “Lầu Hoàng Hạc” của Thôi Hiệu “khuôn vàng thước ngọc” ở trước rồi, trầm ngâm suy nghĩ, cuối cùng chỉ biết nói: “Một tay đấm nát Hoàng Hạc lâu, một chân đá lật Anh Vũ châu. Cảnh đẹp trước mắt đành ngậm tiếng, Thôi Hiệu đề thơ hãy trên đầu.” Nói rồi buông bút xuống mặt bàn, chẳng viết nữa.
Ngay tại đó, có một hậu nhân tên Đinh Thập Bát cười giễu Lý Bạch: “Lầu Hoàng Hạc đang yên đang lành, ông ở đấy mà đấm đá có phải rỗi hơi không.”
Trong giây lát, bầu không khí đột nhiên trở nên vô cùng khó xử, sau đó Lý Bạch mặt dày mày dạn giải thích: “Chú lại chẳng biết gì rồi, tôi còn đấm mạnh ấy chứ. Tiên nhân lầu Hoàng Hạc phải lên trời khóc lóc báo cáo với Ngọc Hoàng, lầu Hoàng Hạc mới được trùng tu để tiên nhân Hoàng Hạc quay lại trên lầu nghe không.”
Người, thơ, sông, núi tôn lên vẻ đẹp của nhau, Thôi Hiệu đề thơ, Lý Bạch buông bút, từ đây danh tiếng của lầu Hoàng Hạc càng thêm hiển hách. Lại về sau, Lý Bạch cũng phỏng theo “Lầu Hoàng Hạc” sáng tác ra “Đăng Kim Lăng Phượng Hoàng Đài” (Trèo lên đài Phượng Hoàng ở Kim Lăng):

“Phụng Hoàng đài thượng phụng hoàng du,
Phụng khứ đài không giang tự lưu.
Ngô cung hoa thảo mai u kính,
Tấn đại y quan thành cổ khâu.
Tam Sơn bán lạc thanh thiên ngoại,
Nhị thuỷ trung phân Bạch Lộ châu.
Tổng vị phù vân năng tế nhật,
Trường An bất kiến sử nhân sầu.”

*Tham khảo bản dịch của Trần Trọng Kim:

“Phượng hoàng đến Phượng Hoàng đài
Phượng đi, đài bỏ, nước trôi lạnh lùng
Cỏ hoa lấp lối Ngô cung
Y quan đời Tấn nay trông thấy đồi
Mịt mù ba núi màu trời
Bãi kia Bạch Lộ nước trôi hai dòng
Đám mây che khuất vầng hồng
Trường An không thấy, nỗi lòng băn khoăn.”

Tác giả: Từ Vựng Thơ Trác Mễ
1. Tô Thức và bạn thân tương ái tương sát!
Cuộc đời của Tô Thức – Tô Đông Pha – bấp bênh không ngừng, đường quan chẳng xuôi, thường vì lẽ ấy mà buồn rầu uất ức.
Trong thời gian bị giáng chức về Qua Châu, ông đã kết bạn với một vị cao tăng là sư phụ Phật Ấn, hai người thường xuyên cùng ngồi đàm luận thơ văn Phật học, trở thành đôi bạn thân, nhưng! Cũng thường xuyên “cà khịa một chút thì vui, cà khịa nhiều chút thì vui thật nhiều”.
Một ngày, Tô Thức cùng bạn thân đến ngắm cảnh ở hồ Kim Sơn, bỗng trông thấy có con chó hoang đang gặm một khúc xương ở bên bờ hồ, Tô Thức bèn chỉ vào con chó đó, nói: “Chó gặm xương trên sông” (“trên sông” = “hà thượng” đồng âm với “hòa thượng”). Phật Ấn tức giận đến mức mặt cười sượng lại.
Hồi sau, Phật Ấn tiện tay ném cây quạt được Tô Thức đề thơ vào trong hồ, vỗ tay cười nói: “Nước cuốn thơ Đông Pha.” (“thơ” = “thi” đồng âm với “xác”), Tô Thức vẻ mặt chấn kinh, tức khắc hai người nhìn nhau cười ha ha.
Hai tâm hồn thú vị gặp gỡ, định mệnh là phải tương ái tương sát rồi.
2. Thi nhân cổ đại cũng điên cuồng theo đuổi thần tượng!
Trong cái thời đại “kinh tế thần tượng” này, xung quanh mỗi chúng ta không khó để bắt gặp bóng dáng của những người hâm mộ. Nhưng thật ra, hơn ngàn năm trước, các cổ nhân sớm đã bắt đầu điên cuồng theo đuổi thần tượng rồi!
Bất kể là nhà tư tưởng vĩ đại, thi nhân tài hoa hơn người, hay quân vương nắm thiên hạ trong tay, đều có thần tượng mà mình sùng bái theo đuổi.
Tư Mã Tương Như vốn tên Tư Mã Trường Khanh, vì quá hâm mộ Lạn Tương Như mà dứt khoát đổi tên mình cho giống idol.
Nhà thơ triều Đường trứ danh Trương Tịch (tác giả của “Thu tứ”, “Bạch đầu ngâm”, “Lương Châu từ”,…) là fan cuồng rank Thách Đấu của Đỗ Phủ – đã điên cuồng tới mức nào? Nghe nói chàng đã từng vì say mê thơ Đỗ Phủ viết mà đốt từng bài từng bài thành tro, sau đó lấy tro giấy trộn với mật ong, mỗi ngày đều phải uống y như thuốc bổ quý giá, chỉ vì chàng tin rằng làm vậy sẽ giúp mình có thể sáng tác ra thơ hay như thần tượng. Thật sự là một hành vi theo đuổi thần tượng gây lú cực mạnh của người xưa.
3. Nam thần văn nghệ thú vị nhất!
Tác giả Chương Di Hòa (Văn học đương đại – “Trung Quốc kịch khúc”, “Quý tộc cuối cùng”,…), đã từng nói: “Được sinh vào Minh Thanh, chỉ gả cho Trương Đại.”
Nam thần Trương Đại có một câu danh ngôn kinh điển: “Nhân vô tịch bất khả dữ giao, dĩ kì vô thâm tình dã.”, đại ý là: một người không có đam mê gì, anh ta sẽ rất khó nảy sinh tình cảm sâu sắc với chuyện đời, vậy cũng không đáng kết bạn.
Trương Đại – được phong là “Si Nhân Thiên Cổ” (Tác giả của “Khoái viên đạo cổ”, “Lang Huyên thi tập”, “Tây Hồ mộng tầm”,…), thuở thiếu thời cũng là một cậu ấm ăn chơi, ngông nghênh buông thả, cực độ phù hoa, nhưng một chàng công tử nhà giàu như vậy lại là một nhà sáng tác vừa năng suất vừa chất lượng, “Hồ Tâm Đình khán tuyết” (ngắm tuyết từ đình giữa hồ) vô cùng duy mỹ, bách khoa toàn thư cổ đại “Dạ hàng thuyền” (Thuyền hàng đêm) tỉ mỉ phong phú, “Đào Am mộng ức” (nhớ lại giấc mộng ở Đào Am) khắc họa chân thực thế thái xã hội,… Từng bộ từng bộ tác phẩm chất lượng cao không thể nghi ngờ.
Ca hát, trai gái, chăm chó, nuôi ngựa, tất cả chàng đều thích, những trò chơi vô thưởng vô phạt chàng cũng biết, Trương Đại gần như tinh thông mọi thứ nghệ thuật thời bấy giờ. Phẩm trà ăn cua, say mê hí kịch, bạn bè làm quen từ những văn nhân hàng đầu cho đến những thợ thủ công không tiếng tăm gì, đủ loại phong cách hội tụ bên nhau, đời người mỹ mãn.
Hỏi ai không muốn kết bạn với một người có tâm hồn thú vị như vậy chứ?
***
Nguồn bài: https://www.zhihu.com/question/61560662
Nguồn ảnh: @文史风情


Hãy chia sẻ bài viết [Phunulamdep] Những tâm hồn thú vị trên diễn đàn thơ cổ_________________Người dịch: Danhuang || Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Weib, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/791954181669292