[Phụ Nữ] Những mẩu truyện siêu bẻ lái ________________________________________ Lược dịch: Minh Ngọc | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng

Cùng xem bài viết [Phunulamdep] Những mẩu truyện siêu bẻ lái
________________________________________
Lược dịch: Minh Ngọc | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[Phunulamdep] Những mẩu truyện siêu bẻ lái
________________________________________

Lược dịch: Minh Ngọc | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost.
________________________________________

#1. Hôm nay đi phỏng vấn, giám khảo đưa cho tôi một cái máy tính bảng rồi nói: “Nào, thử bán cái này cho tôi đi.”

Thế là tôi kẹp máy tính bảng vào nách, đi ra khỏi toà nhà rồi lái xe điện về nhà. Cuối cùng, giám khảo cũng phải gọi điện cho tôi.

“Mang máy tính bảng trả lại cho tôi ngay.”

“Đưa 2000 tệ đây rồi nó sẽ là của anh.”

#2. Tiểu Minh đi xe buýt, nhìn thấy một tên trộm đang lấy cắp túi tiền của một người phụ nữ. Cậu bé khôn ngoan nghĩ ra một kế, nói: “Mẹ ơi, túi của mẹ bị rơi kìa, chú này vừa nhặt giúp mẹ đấy.” Tên trộm cười ngượng đưa trả cho người phụ nữ chiếc túi. Lúc xuống xe, người phụ nữ kéo theo cả Tiểu Minh xuống cùng. Cậu vội vàng nói: “Người này không phải mẹ cháu!” Hành khách ngồi trên xe đều cười: “Đứa trẻ này lại nghịch ngợm đây mà.” Sau đó Tiểu Minh bị bán đến một hầm than ngoại tỉnh, cậu rất chăm chỉ làm việc nên được ông chủ trọng dụng. Một năm sau ông chủ bệnh nặng qua đời, gia sản đều để lại hết cho Tiểu Minh. Để cảm ơn người phụ nữ khi xưa đã bán mình đến đây, Tiểu Minh đi nghe ngóng khắp nơi, cuối cùng cũng tìm được bà ta. Cậu chuộc bà ta ra từ một khu đèn đỏ ở vùng thôn quê hẻo lánh, cho bà ta ăn một bữa no xôi chán chè, cuối cùng bán bà ta đến khu Đông Hoản có giá cao hơn.

#3. “Con trai, ta đẹp không ~” Tôi cười dịu dàng với con trai mình, cầm tay nó, kéo nhẹ chiếc váy lụa mình đang mặc rồi đặt tay con trai trên chiếc đùi trắng nõn của mình. Mặt thằng bé đỏ ửng hết lên, lí nhí nói một tiếng “Đẹp”. Tôi lại cười ngọt ngào cầm bàn tay đang run như bị điện giật của con trai đặt lên ngực mình, hỏi khẽ: “Thoải mái không ?” Con tôi vội giật tay lại, ngượng ngùng nói: “Bố, bố mặc váy của mẹ không cẩn thận để bà ấy biết là toi đấy.”

#4. Hôm qua đang ăn cơm tối, bố tôi đột nhiên ngẩng đầu bảo: “Hôm nay bố lấy giúp con miếng đất đấy.” … Tôi sững người, suy nghĩ đã cất giấu bấy lâu nay trong đầu tôi lại có cơ hội xuất hiện: “Tôi biết mình chính là một phú nhị đại ngầm mà, sự nghèo khó trước đây thực chất là gia đình muốn rèn luyện tôi, nay thời cơ đã đến, họ cuối cùng cũng chịu cho tôi về với thân phận thực sự đây!” Tôi kiềm chế sự phấn khích của bản thân, hỏi bố mình bằng một ngữ điệu bình tĩnh nhất có thể: “Mảnh đất nào ạ ?” “Chuyển phát nhanh Thuận Phong.”

(Note: từ mảnh đất (块地) và chuyển phát nhanh (快递) có cách phát âm giống nhau /kuài dì/)

#5. Người dẫn chương trình đài FM nhận được một cuộc điện thoại từ thính giả.
Thính giả: Tôi vừa nhặt được ở trước cửa McDonald’s một túi tiền, bên trong có hơn 5000 tệ.

Dẫn chương trình: Vô cùng cảm ơn vị thính giả nhiệt tình này, xin bạn hãy để lại số điện thoại liên lạc, chúng tôi sẽ cố gắng giúp bạn tìm ra người đánh mất.

Thính giả: Không không không, tôi chỉ định chọn một bài hát thôi, bài “Bội nhi sảng” của Đại Trương Vĩ để thể hiện tâm trạng của tôi bây giờ.

#6. Mẹ, con về rồi đây, năm nay vẫn không kiếm được tiền, con chẳng có gì cả..

Con à, con đâu phải không có gì, còn vẫn còn mặt mũi mà về nhà đấy thôi.

#7. Để có thể tìm ra chân tướng hung thủ một cách sớm nhất, vị cảnh sát Vương mình đầy kinh nghiệm vừa tan làm trở về nhà, không kịp nghỉ ngơi đã nhốt mình trong phòng đọc sách….

….vội vội vàng vàng xem nốt tập phim Conan đang còn dang dở..

#8. Mai là lần đầu tiên gặp phụ huynh, hồi hộp quá, không biết cô chú trông như nào, tính tình có tốt không, nói chuyện có hoà hợp không nữa, dù sao thì…..

cũng là do tôi ra tay đánh con nhà người ta trước mà.

#9. Hôm nay đi phỏng vấn, trước khi bước ra khỏi cửa, vợ tôi ân cần nhắc nhở: “Chồng ơi, hôm nay nhớ đổ xăng nhé.”

Trái tim tôi bỗng thấy ấm áp lạ thường, hứa với lòng rằng phải thật nỗ lực.

Sau đó đi đến nửa đường phát hiện xe hết sạch xăng.

(Note: Từ “cố lên” và “đổ xăng” trong tiếng Trung cùng là 加油 /jiāyóu/)

#10. 10 năm trước, khi tôi còn học cấp 3, mỗi ngày được cho 5 tệ tiền tiêu vặt. Tôi mua cho cô ấy hộp sữa hoặc cái bánh bao 4 tệ, còn mình chỉ dám ăn bánh bao 1 tệ. 10 năm sau cô ấy là vợ tôi, tiền tiêu vặt mỗi ngày của tôi vẫn chỉ có 5 tệ. Xin hỏi các vị huynh đài, xã hội tiến bộ ở chỗ nào vậy ???

#11. Hồ Ca, Bành Vu Yến, tôi, Trương Học Hữu, nhan sắc của 4 người chúng tôi có sức ảnh hưởng đến toàn châu Á, được người đời ca tụng là Hồ Bành Cẩu Hữu !!

Nguồn: http://www.zhihu.com/question/280987160


Hãy chia sẻ bài viết [Phunulamdep] Những mẩu truyện siêu bẻ lái
________________________________________
Lược dịch: Minh Ngọc | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/748088642722513