[Phụ Nữ] Người yêu cũ đã dạy bạn điều gì? __________________________________Người dịch: Không Ăn Cẩu Lương – 这里不吃狗粮 | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và

Cùng xem bài viết [Phunulamdep] Người yêu cũ đã dạy bạn điều gì? __________________________________Người dịch: Không Ăn Cẩu Lương – 这里不吃狗粮 | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[Phunulamdep] Người yêu cũ đã dạy bạn điều gì?
__________________________________
Người dịch: Không Ăn Cẩu Lương – 这里不吃狗粮 | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost.
__________________________________
Tôi có 3 anh người yêu cũ, xin giới thiệu để mọi người làm quen.
Một anh đẹp trai, một anh giàu có và một anh có học thức. Xét bề ngoài, cũng hãnh diện phần nào.
Người yêu cũ đầu tiên là mối tình đầu của tôi. Chẳng hiểu thế nào mà hotboy của trường lại thích tôi. Hẹn hò với anh ta rất vẻ vang, dẫu sao nhan sắc là thứ bày ngay ra đấy, có đôi khi còn thực tế hơn tiền bạc.
Những người diện mạo đẹp đẽ thường rất coi trọng (vẻ ngoài), không chỉ với bản thân mà còn với người bên cạnh mình. Theo mệnh lệnh của anh ta, tôi vừa giảm béo, vừa học trang điểm.
Nói thật, tôi sống khổ lắm. Ba ngày ba đêm không ăn cơm, còn chẳng dám ăn nhiều cà chua quá, vậy mà đi trên đường anh ta vẫn bảo: “Em xem cô gái kia kìa, chân thon chưa, bao giờ em có thể như cô ấy là được”. Quả thực xin lỗi, tôi nhịn đói đến nỗi hoa mắt chóng mặt, nhìn đâu cũng thấy giống chân giò heo kho.
Sau đó tôi ngừng giảm cân, bởi vì đội tranh biện chúng tôi phải đại diện cho trường đi thi đấu, tôi sợ ngày nào cũng đói đến mức tinh thần hoảng loạn, ảnh hưởng tới cả đội. Lần tranh biện đó chúng tôi thắng pha ngoạn mục, tôi đang định chia sẻ niềm vui này với anh ta thì thấy tin nhắn Wechat anh ta gửi cách đây mấy tiếng đồng hồ: Chia tay đi. Cô không gầy nổi, cô không xinh.
Người tán tôi là anh ta, chê tôi cũng là anh ta. Đàn ông, khó hiểu thật. Tôi nhắn lại “Được thôi.” , xem đã thấy một dấu cảm thán màu đỏ ( ý đã bị xoá bạn/chặn). Thật ra, con gái có lúc rất ưa thể diện, bạn nói cô ấy ngốc hay giả nai cũng được, thậm chí chê béo cũng không sao, nhưng tốt nhất đừng chê cô ấy không xinh.
Anh ta giúp tôi hiểu rõ, người có vẻ ngoài đẹp đẽ chưa chắc đã có một cặp mắt ngắm nhìn cái đẹp.
Bình tâm suy nghĩ, tôi thấy mình cũng tạm coi ưa nhìn, nếu không lúc đầu sao anh ta lại tia trúng tôi chứ. Ngoài diện mạo ra, lẽ nào tôi không có nét tiềm ẩn nào đáng bàn sao? Tính cách, sở trường, nhân phẩm của tôi, anh ta chẳng thèm quan tâm tới chúng. Lúc còn nhỏ mẹ hay dặn dò tôi, kết bạn với người khác, phải học cách phát hiện và thường thức điểm sáng của họ. Sau này tôi mới nhận ra, không phải mẹ của mỗi người đều dặn dò con mình như vậy. Giao thiệp với người không biết thường thức con người bạn chỉ hệt như đàn gảy tai trâu thôi.
Người yêu cũ thứ hai là bạn học thời tiểu học của tôi. Về sau tình cờ gặp lại nhau, phát hiện cậu ta là con nhà giàu* ( *: phú nhị đại). Tôi bùi ngùi từ tận đáy lòng rằng mình thuở bé không rành thế sự, ngây thơ tới mức không thấy núi Thái Sơn, còn đánh cậu ta oà khóc.
Lúc mới yêu ngọt ngào lắm, trường học của chúng tôi cách nhau một nửa Trung Quốc, mỗi ngày chơi game xuyên đêm với nhau, vui vẻ lắm. Tuy quen bạn trai con nhà giàu, nhưng không hề có tình tiết chuyển tiền hay tặng son đâu. Bạn bè xung quanh ai nấy ngưỡng mộ tôi, mẹ tôi nghe tin cũng thấy vui, nhưng tôi cho rằng, mình muốn có một tình yêu thật giản đơn với cậu ta. Chỉ trùng hợp nhà cậu ấy giàu có thôi. Thế nên tôi chưa từng đòi hỏi gì về vật chất. Dẫu sao tôi vẫn đang đi học, cuộc sống mộc mạc giản dị, chi tiêu tốn kém nhất cũng chỉ là lẩu, đồ nướng với trà sữa.
Lúc cậu ta tới, chúng tôi cùng nhau đi ăn đi uống, đi xem phim. Có lần cậu ta hỏi tôi: “Sao em không giống các cô gái khác, thích đi mua sắm.” Lẽ nào muốn tôi nói thẳng là vì em nghèo nữa sao, đùa à? (Vậy nên) tôi vô cùng săn sóc đáp lại: “Em chẳng có nhu cầu gì, nên không đi thôi.”
Câu này lọt vào tai mẹ cậu ta, còn biết gia cảnh nhà tôi bình thường, chẳng những không khen tôi biết điều, còn nhắc nhở cậu ta: “Con phải đề phòng đấy, con bé này bụng dạ thâm sâu, đang thả con săn sắt bắt con cá rô.”
Bạn có biết là những ngày sau đó tôi trải qua rất cực khổ không? Điều khó chịu nhất không phải sự chân thành của bạn không được hồi báo, mà là bạn đã đối xử chân thành, đối phương chẳng biết nhận thì thôi, còn cố kỵ ý đồ của bạn. Tôi đan khăn len, tự tay viết một cuốn sổ nhỏ ghi lại kỷ niệm giữa hai đứa, làm rất nhiều quà DIY cho cậu ta. Thế mà cậu ta lại bảo: “Có ích gì đâu. Cộng hết tất cả vào còn chẳng nhiều bằng tiền một lần anh tới gặp em.”
Tôi tỏ ý mình cũng có thể tới gặp cậu ta, cậu ta đáp: “Em tới tìm anh, chỗ ăn chỗ ở vẫn tiêu tiền của anh còn gì.” Thế là tôi bèn hứa, lần này đổi lại tôi mời, không tiêu một xu của cậu ta. Khi ấy đã gần cuối tháng, tiền phí sinh hoạt của tôi eo hẹp, tiền vé máy bay tôi phải đi vay. Vậy mà cậu ta là nghi ngờ: “Em đối xử tốt với anh thế này là vì thứ gì?” – “Còn vì gì, vì anh là bạn trai em.”
Cuối cùng tôi quả thực đã tới sân bay, nhưng bỗng nhiên không muốn lên tàu bay nữa. Cậu ta nghi ngờ tôi chưa mua vé. Trong khi cậu ta đang mải chế giễu tôi không có tiền, càng không nỡ tiêu tiền cho người yêu ở đầu kia điện thoại, tôi cắt ngang luôn: “Chúng mình chia tay đi.”
Cậu ta giúp tôi vỡ lẽ một điều, người có tiền chưa chắc đã hào phóng. Bọn họ nhạy cảm về chuyện dính dáng tới tiền nong hơn bạn nghĩ đấy.
Đồng tiền khiến họ có sức hút hơn, nhưng cũng có thể trở thành gông xiềng. Có đôi khi, họ chỉ nhìn chăm chăm túi tiền của mình, sợ người bên cạnh tới vì nó, là kẻ lừa đảo hoặc trộm cắp. Lúc không có tiền, tiền có thể đem lại cảm giác an toàn, lúc có tiền, nó lại mang đến cảm giác lo sợ. So đi sánh lại, một mối tình tương xứng về tài lực càng lâu bền hơn.
Anh người yêu cũ thứ ba là một học sinh ưu tú. Trường chúng tôi có một khoa thần tiên tách riêng ra, tương tự như lớp chọn ở cấp ba, anh ta trong khoa đó. Thầy cô quý mến, bạn bè tôn trọng, anh ta trên thông thiên văn, dưới tường địa lý, tiếng Anh giỏi đến mức sinh viên chuyên ngành tiếng Anh như tôi còn phải hổ thẹn không bằng, đã vậy còn biết cả tiếng Nhật và tiếng Đức.
Trải qua hai đời người yêu cũ lúc trước, tôi đã nhìn thấu hồng trần, tìm một sinh viên học cùng trường để hẹn hò chắc rất ổn thoả nhỉ. Thế nhưng, hai đầu lông mày mũm mĩm khẽ chau lại, tôi phát hiện chuyện không đơn giản đến thế.
Tôi thích đọc sách giải trí, trí tưởng tượng phong phú, nhưng dù tôi nói gì đi chăng nữa, anh ta đều tiếp được lời, hơn nữa còn trò chuyện rất nhiệt tình. Vẻ ngoài của anh ta trông rất nho nhã lễ độ, có giáo dục, khí chất rất tốt, có thể nói là hạc trong bầy gà. Tôi đưa về ra mắt phụ huynh, bề trên rất thích anh ta.
Khi ấy tôi có cưu mang một con mèo hoang mới chào đời, sức khoẻ của nó không tốt, không thích ăn cơm. Có lần anh ta tới nhà tìm tôi, vừa hay tôi phải hoàn thành bài tập gấp, anh ta thì rảnh rỗi. Tôi bèn nhờ anh ta giúp tôi cho mèo con ăn. Con mèo này lúc ăn cơm nũng nịu lắm, phải dỗ rất lâu mới chịu ăn.
Tôi viết xong, tới xem anh ta và mèo, phát hiện anh ta đang ấn đầu nó vào bát sữa dê, mèo con chân đạp loạn phản kháng tìm đường sống. Bát ăn của mèo rất nông, không đến mức dìm chết được, nhưng nói thật tôi đã bị doạ một phen không nhẹ. Hệt như vô tình xông vào hiện trường gây án, muốn lập tức trốn đi để tránh hoạ dính vào người, nhưng lại lo lắng cho mèo con, muốn mời anh ta ra ngoài ngay lập tức.
Song, tôi vẫn cho anh ta một cơ hội, tôi không muốn ác ý suy đoán người khác theo cách xấu nhất. Sau này, chúng tôi chỉ cãi nhau một trận, đó cũng là lần cuối cùng.
Hôm đó chỉ vì tôi gọi nhầm món bít tết anh ta muốn ăn ở nhà hàng Tây, anh ta định nổi nóng, tôi hy vọng anh ta có thể ăn tạm, anh ta bèn nghĩ tôi không coi anh ta ra gì. Anh ta ném vỡ ly của tôi, vươn tay túm cổ áo tôi. Tôi nhìn thấy gân trên huyệt thái dương của anh ta chuyển động, chưa bao giờ tôi sợ hãi một ai như thế.
Sau đó anh ta xin lỗi tôi, kể dạo gần đây áp lực quá lớn, anh ta rất hối hận vì đã động tay chân. Tôi đề nghị chia tay, anh ta không chịu, nói rất nhiều lời níu kéo, nhưng lòng tôi đã quyết. Cuối cùng, anh ta không còn giữ vẻ nho nhã lễ độ như lúc xưa, mà giống một tên ác ma, bảo tôi cứ chờ đấy. Tôi lo lắng sợ hãi rất lâu, may mà năm đó anh ta sắp tốt nghiệp rời khỏi trường, về sau tôi mới dần dần thả lỏng.
Anh ta cho tôi hiểu, tri thức chưa chắc có thể giúp một người trở thành người tốt. Nó giống hệt tiền tài, chỉ là một chiếc áo khoác có sức hút mà thôi.
Giáo dục và nhân phẩm không nên luận chung với nhau, tội phạm có học vấn cao chẳng phải sinh vật hiếm hoi gì, không phải trong lớp người học hành giỏi giang luôn có người lòng dạ thuần lương tốt bụng. Một người tốt hay xấu, không liên quan tới nhận xét gắn trên người anh ta. Hai người yêu nhau, suy cho cùng phải đối diện trực tiếp với tam quan và bản chất của đối phương, ánh mắt không thể chỉ dừng lại trên những điểm nổi bật thu hút sự chú ý.
Nói thêm một chút nữa.
Tôi không ghét người yêu cũ của mình, ngược lại, tôi cảm ơn họ.
Ngoài những bài học kinh nghiệm bên trên, người đầu tiên còn khiến tôi học được cách chú trọng vẻ ngoài, nâng cao gu thẩm mỹ và phẩm vị;
Người thứ hai, giúp tôi học cách khắc chế (tình cảm), giữa con người với nhau không cần phải trao hết toàn bộ, anh một nửa, tôi một nửa, có qua có lại, không nhiều không ít, cộng lại mới hoàn chỉnh;
Người thứ ba, khiến tôi học được cách đối xử bình đẳng, nếu không phải những nơi tương tự sàn tuyển dụng, không cần phải phân chia người khác ở vị trí cao thấp trong lòng mình, là người tốt hay người xấu sẽ chẳng viết trên mặt, cũng không khoác trên người.
Chim bay sẽ để lại dấu vết trên bầu trời. Họ từng đi ngang qua thế giới của tôi, bước chân nông sâu in trong mảnh ruộng nơi cõi lòng tôi, nước mắt của tôi cũng thấm ướt góc áo họ. Con người ảnh hưởng lẫn nhau, dù cực kỳ ít ỏi cũng không thể xoá sạch. Chẳng một ai là khách đi đường, là vết tích mỗi người để lại, từ từ phác hoạ cuộc đời này. So với việc ôm ấp mãi nỗi khổ, chi bằng đổi một góc nhìn, nở một đoá hoa nơi miệng vết thương. Để những dấu chân khi người đi trà lạnh ấy, lúc ngoảnh đầu nhìn lại quá khứ, không còn hoảng loạn, mà giống như bức đồ đằng vừa trang nghiêm, vừa thần bí.
Chờ người tiếp theo xuất hiện, tôi vẫn muốn cố gắng ôm lấy anh ấy bằng một cái tôi tốt đẹp hơn. Hơn nữa, tôi tin, rồi sẽ có một người như thế xuất hiện, khiến tôi trở thành một đứa trẻ, giúp tôi phút chốc quên sạch những bài học vương khói lửa bụi trần kia đi.
__________________________________________
Nguồn bài viết: https://m.weibo.cn/status/4502385936258988?fbclid=IwAR3bksWr_HStoV30z9BgiLNZ9ir4A9lDMrAGmXDfhihO6puV-FbfPJs_Hr8
Nguồn ảnh: Phunulamdep @叶子姐姐


Hãy chia sẻ bài viết [Phunulamdep] Người yêu cũ đã dạy bạn điều gì? __________________________________Người dịch: Không Ăn Cẩu Lương – 这里不吃狗粮 | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/656861035178608