[Phụ Nữ] Nếu như được viết tiếp kết cục của Tây Du Kí? __________ Người dịch: Bánh Rán | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Weib

Cùng xem bài viết [Phunulamdep] Nếu như được viết tiếp kết cục của Tây Du Kí?
__________
Người dịch: Bánh Rán | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Weib được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[Phunulamdep] Nếu như được viết tiếp kết cục của Tây Du Kí?
__________
Người dịch: Bánh Rán | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost.
__________
[+30,033]
Sau khi lấy kinh thành công, Đại Thánh như biến thành một con chó, một con chó Thiên Đình chỉ đâu thì đánh đó.
Mùng tám tháng chạp, Bát Giới chết rồi.
Bát Giới chết ở một điện thờ nào đó trong nhân gian, điện thờ được xây ở nơi thâm sơn cùng cốc, hiếm người qua lại. Lúc thiên binh tìm thấy xác của hắn, răng hắn vẫn đang ngoạm chặt nửa cái đùi gà.
Nhưng mà ở ngực của hắn, đã như trăm hoa đua nở.
Lúc tin tức đến được chỗ ta, không biết là đã qua bao nhiêu miệng người rồi. Có người bảo hắn hy sinh khi đang làm nhiệm vụ thiên giới, cũng có người nói rằng hắn gặp thảm, thủ đoạn ra tay rất hiểm độc. Nhưng cho dù là vì lý do gì đi chăng nữa, cũng khiến tâm tình ta vô cùng phức tạp.
Quảng Hàn Cung tháng chạp, ánh trăng lạnh lẽo thê lương như tuyết bay trong gió. Thiêu Đao Tử* nóng hổi cay xè lưỡi, Bát Giới giơ cao chén lưu ly.
*Thiên Đao Tử: một loại rượu.
“Na Tra, lão Trư ta phải đi làm việc lớn.”
“Việc lớn gì?”
Bát Giới nhìn ta cười lạnh vài tiếng. “Phật dặn, không thể nói.”
Sau đó hắn một hơi uống cạn sạch rượu còn sót trong chén, quát to một tiếng. “Hằng Nga, rót rượu!”
2.
Tro cốt của Bát Giới được rắc ở Quảng Hàn Cung, Hằng Nga mặc đồ tang, bụi trần lạnh lẽo thê lương trong tay khẽ bay theo gió rét. Tiếng niệm kinh của Huyền Trang rung động đất trời, tiếng khóc thảm thiết của Sa Hòa Thượng khiến trời đất cũng phải đau thương. Chỉ duy có con khỉ kia tỏ ra vẻ như không có chuyện gì xảy ra, hắn dựa vào cây hoa quế của Quảng Hàn Cung, khẽ ngâm nga một ca khúc không biết tên.
“Con khỉ kia, sư đệ của ngươi chết rồi.” Ta nhắc nhở hắn.
Tôn Ngộ Không khẽ ngẩn ra một chút, sau đó mờ mịt gật gật đầu. “Đúng vậy, chết rồi, vạn vật đều sẽ chết đi.”
“Nhưng mà đó là sư đệ Bát Giới của ngươi!” Ta có chút tức giận nói.
“Bát Giới cũng là vạn vật.” Hắn nghiêm trang nói.
Sau khi nói xong câu ấy, hắn cũng không cãi lại ta nữa, mà lại tiếp tục ngắm lá cây vàng trên cây hoa quế, tay khẽ vuốt nhẹ vết khô nứt to lớn của vỏ cây.
Sau khi Tôn Ngộ Không thành Phật, tính tình thay đổi rất nhiều.
Lần trước ta gặp con khỉ này là ở Họa Diểm Sơn.
Khi đó Ngư Ma Vương pháp lực vô biên, Tôn Ngộ Không đánh không lại hắn. Thần phật bày ra thiên la địa võng đầy trời, xa luân triền đấu*, cuối cùng biến Ngưu Ma Vương trở thành một con trâu vàng, bị vòng Phong Hỏa của ta đập bể sừng trâu.
Ngưu Ma Vương hét to: “Xin tha mạng cho ta!”
Một tiếng hét to, ta thấy rõ Tôn Ngộ Không rơi nước mắt.
Hầu Tử khẽ đáp xuống bên cạnh Ngưu Ma Vương thương tích đầy mình, ánh mắt âm u, hắn khẽ sờ vào góc sừng bị gẫy của Ngưu Ma Vương.
“Lão Ngưu à Lão Ngưu, huynh đừng trách ta, ta cũng là bất đắc dĩ.”
Ta biết hắn và Ngưu Ma Vương có một đoạn ân huệ cũ, nhưng mà thiên binh ở trước mặt, cứ nói chuyện như vậy thật sự là không ổn. Ta tiến gần tới bên cạnh Tôn Ngộ Không, khẽ kéo chiếc quần da hổ của hắn.
“Hầu Tử, cẩn thận lời nói.”
Lão Ngưu tận lực mở mắt nhìn Hầu Tử, sau đó lại tuyệt vọng mà nhắm mắt.
Tôn Ngộ Không khẽ thở dài, nói với ta: “Cảm tạ.”
Ta biết là hắn cảm tạ ta vì đã không xuống tay giết Ngưu Ma Vương, ta khẽ lắc đầu. “Huynh đệ, lên đường sớm một chút, lấy được chân kinh thì hai ta thật sự là huynh đệ rồi.”
Tôn Ngộ Không không nói tiếng nào.
Ngày Hầu Tử thành Phật, ta còn thấy vui hơn cả hắn. Ta bay lên trên 36 tầng mây, bước vào trong bảo điện Lăng Tiêu. Giữa yến tiệc linh đình, ta thấy bóng dáng của Hầu Tử.
Trên đầu hắn không có vòng kim cô, cũng không có gậy Như Ý, một thân áo cà sa, miệng đang niệm kinh, lúc hắn nói chuyện đều là dùng ngôn ngữ của nhà Phật, khách khứa của yến tiệc không khỏi lộ vẻ xúc động.
Tôn Ngộ Không thành Phật vốn dĩ là chuyện đáng mừng, nhưng ngày hôm đó khi ta nhìn thấy dáng vẻ bảo sao nghe vậy của hắn, trong lòng ta đột nhiên nảy ra một suy nghĩ: Hắn nhận được rất nhiều, nhưng cũng mất đi càng nhiều hơn.
3.
Tới tận bây giờ ta cũng không thể biết được việc lớn mà Bát Giới bảo rốt cuộc là việc gì.
Ta đã từng tới xem qua điện thờ không rõ lai lịch ấy, đó đơn giản chỉ là một điện thờ vô cùng bình thường, xung quanh không có người ở lại cũng chẳng có tăng lữ, cũng không biết là do ai xây lên. Thiên tướng điều tra vụ án nói, là do Bát Giới ăn phải đồ hỏng, dạ dày thối rữa nổ tung mà chết. Cái cách giải thích này làm người ta bật cười, có món đồ gì mà có thể làm hỏng dạ dày lợn được chứ?
Sau khi trở về thiên cung, đầy tớ bẩm báo với ta rằng nửa canh giờ trước có một hòa thượng có râu quai nón tìm ta, thần sắc vội vã, giống như là đang có việc gấp.
“Hòa thượng đó trông như thế nào?”
“Râu đầy mặt, trong tay cầm một đăng trượng.”
Ta khẽ đơ ra một lúc, ta biết đó không phải là đăng trượng, đó là bảo trượng giáng yêu, là bảo bối không rời tay của Kim thân La Hán Bồ tát Sa Ngộ Tĩnh.
“Hắn đâu rồi?”
“Đợi ngài lâu không gặp nên đã đi rồi ạ.” đầy tớ bẩm báo lại với ta. Hắn lấy ra một bức họa màu tím, trên bức họa thoắt ẩn thoắt hiện một đường tròn, hiển nhiên là đã bị phong ấn. “Đây là đồ mà ngài ấy để lại cho người, dặn thần nhất định phải giao tới tận tay người.”
Ta nhận bức họa, xem qua một lượt nhưng lại không nhìn ra môn đạo của phong ấn này.
Ta thu lại bức tranh, đang định đem về phòng nghiên cứu kĩ hơn thì nghe thấy tiếng bước chân ầm ầm kéo đến ngoài cửa phủ.
Ta đứng dậy chuẩn bị nghênh đón thì nhìn thấy thiên binh thiên tướng đã đứng chặn lại phủ đệ của ta, dẫn đầu là phụ thân ta Lý Tịnh, phụ thân ta khẽ chau mày nhìn ta hỏi. “Hài nhi, con có gặp Kim thân La Hán Bồ tát Sa Ngộ Tĩnh không?”
Ta biết mình không giấu được cha, chỉ đành khai bảo thành thật nhưng lại không đề cập đến chuyện bức họa màu tím.
Phụ thân nghe xong thì không chút nghi ngờ. Phụ thân nghiêm túc nói với ta: “Hài nhi, nếu như sau này con có gặp lại Sa Ngộ Tĩnh thì cũng chớ nên lưu tình, nhất định phải bắt hắn ta về quy án!”
“Phụ thân, vì sao?” Ta hiếu kỳ hỏi.
Phụ thân ta trên mặt lộ rõ vẻ hoảng sợ: “Hắn dám trộm bảo vật của Ngọc đế, chết vạn lần cũng không chuộc được tội…Tóm lại là, nếu như con có gặp hắn thì cũng không cần phải bẩm báo lại, trực tiếp giết luôn thì càng tốt.”
Ta vô cùng kinh ngạc: Rốt cuộc là đã phạm phải trọng tội lớn tới mức nào?
Nhớ năm đó hắn đánh vỡ đèn lưu ly quý báu nhất của cung đình thì cũng chỉ là giáng xuống trần gian, vậy mà lần này lại muốn tiêu diệt toàn bộ linh hồn của hắn.
….[Còn tiếp]………
_____________
Nguồn dịch: https://www.zhihu.com/question/35425432/answer/1001262759…


Hãy chia sẻ bài viết [Phunulamdep] Nếu như được viết tiếp kết cục của Tây Du Kí?
__________
Người dịch: Bánh Rán | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Weib, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/800171507514226