[Phụ Nữ] Nên làm thế nào để khống chế cảm xúc tiêu cực?______Người dịch: Chiết Tẫn Xuân Phong.折尽春风.你我的故事| bản dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đă

Cùng xem bài viết [Phunulamdep] Nên làm thế nào để khống chế cảm xúc tiêu cực?______Người dịch: Chiết Tẫn Xuân Phong.折尽春风.你我的故事| bản dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đă được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[Phunulamdep] Nên làm thế nào để khống chế cảm xúc tiêu cực?
______
Người dịch: Chiết Tẫn Xuân Phong.折尽春风.你我的故事| bản dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không repost.

⚠️: Cảnh báo bài viết siêu dài, vui lòng không cmt chê bai em nó dài quá đau lòng người dịch. Cảm ơn các bạn

______
Muốn khống chế cảm xúc, vậy trước tiên phải hiểu rõ cảm xúc tiêu cực là gì?
Cảm xúc tiêu cực là ảnh hưởng xấu của những người, những việc, những vật ở bên ngoài tác động đến mình, có thể là người khác xâm phạm đến quyền lợi của bản thân, hoặc khi bản thân rơi vào tình cảnh khó khăn không có cách nào thoát ra, hoặc do bản thân gặp phải một chuyện gì đó không may mắn…
Ví dụ, công việc của bạn đang thuận lợi trôi chảy, chẳng hiểu tại sao tự dưng lại bị người ta báo cáo, bạn bị ông chủ gọi lên văn phòng nói chuyện một hồi, bạn cảm thấy vô cùng tức giận.
Ví dụ, đội bóng rổ bạn yêu thích thua trận, khiến bạn 3 ngày liền đều rầu rĩ không vui.
Vậy nên làm thế nào đây?
Nếu đã là “thế giới bên ngoài” tác động đến tâm trạng của tôi, vậy tôi phải thay đổi thế giới, thay đổi bản thân! Cho nên, chúng ta thường chọn 3 kiểu cách thức để xử lí tâm trạng:
1. Phát tiết
Trong lòng tức tối khó chịu, máu chảy dồn về tay, muốn vung nắm đấm lên đánh đối phương một phát!
Đánh người là phạm pháp…
Vậy tôi ném đồ! Nhìn thấy cái gì ném cái đó, đừng có nói với tôi đắt hay không, cái nào đắt thì đập cái đó!
Nhưng như thế vẫn rất bạo lực….
Vậy tôi văn minh hơn chút, tôi đi ăn uống đã đời luôn, ăn đến khi nào vịn tường nôn ra! Tôi muốn điên cuồng mua sắm, mua cho đến khi “tan nhà nát cửa” thì thôi!
2. Nhẫn nhịn
Phương pháp phát tiết bực bội nhìn có vẻ làm cái gì đi nữa cũng rất “tốn kém”, hơn nữa nó còn khiến tôi nhìn như rất vô văn hóa, tôi phải chú ý hình tượng! Vậy tôi sẽ khống chê tâm trạng của bản thân, nhịn nó xuống, không nói gì hết, hơn nữa trên mặt vẫn còn cho bạn một khuôn mặt tươi cười.
Nếu bạn cười không nổi thì sao?
Vậy tôi sẽ để bản thân bình tĩnh một hồi. Tôi không công kích người khác, nhưng xin các người trong khoảng thời gian này tạm thời đừng đến phiền tôi!
3. Di chuyển lực chú ý
Di chuyển lực chú ý, đi làm một số việc khác để quên chuyện đau lòng vừa rồi hoặc là trạng thái tức giận đi, ví dụ cắm đầu vào làm việc, hoặc ví dụ đi đánh bài cả ngày…
Nói chung, tôi sẽ khiến bản thân luôn bận rộn, không để tâm trạng tiêu cực có thời gian phát tác.
Nhưng, những kiểu phương pháp này thực sự có tác dụng sao?Tôi tin rằng bạn có lẽ cũng đã từng thử hơn cả 3 cách trên rồi, nhưng kết quả thì sao?
1. Phát tiết: Khiến người khác và bản thân bị tổn thương đến 2 lần, còn có khả năng đem đến những hậu quả khôn lường…
2. Nhẫn nhịn: nhẫn nhịn một thời gian dài sẽ khiến bạn gặp phải vấn đề tâm lí nghiêm trọng, ví dụ bị trầm cảm, hoặc có thể tự gây tổn thương cho bản thân…
3. Di chuyển lực chú ý: tuy rằng nó có thể khiến bạn tạm thời quên đi những chuyện kia vào ban ngày, nhưng khi đến tối chỉ còn lại một mình, cảm xúc tiêu cực sẽ lại trở mình chiếm thế thượng phong, khiến bạn bị mất ngủ nghiêm trọng…
Vậy phải làm thế nào đây? Rốt cục nên làm thế nào để xử lí tâm trạng?Nếu ví tâm trạng đó như chứng đau đầu, chúng ta sẽ trị bệnh như thế nào?
· Nhẫn nhịn giả vờ không sao?
· Cứa một dao ở tay, để lực chú ý rời xuống sự đau đớn da thịt?
· “Đóng băng” não bộ, để cái đầu “giảm nhiệt”?
· Thậm chí dứt khoát chém một phát cụt đầu luôn không cần nữa?
Có thể bạn sẽ cảm thấy những cách xử lí này rất buồn cười, nhưng cách chúng ta xử lí tâm trạng cũng giống như cách chúng ta xử lí chứng đau đầu vừa nói vậy.
Chúng ta đều coi tâm trạng trở thành “vấn đề của mình”.
Chúng ta sẽ nói với đối phương: xin mày hãy khống chế tâm trạng của mày lại.
Chúng ta sẽ nói với bản thân: nhịn thế nào, hận thế nào, biến đi thế nào,…
Đau đầu, là biểu hiện của việc muốn ám chỉ với bạn rằng bộ phận nào đó trên cơ thể có khả năng đã có vấn đề, cần bạn xử lí. Ví dụ trên cơ thể bạn ở một chỗ nào đó bị viêm, hoặc cơ thể bị nhiễm một loại vius nào đó vân vân và mây mây… bạn cứ nghĩ “nhìn bệnh hốt thuốc” là có hiệu quả, nhưng đây không phải là phương pháp trị liệu tốt nhất…
Vậy, phương pháp trị liệu tốt hơn là gì đây?
Câu truyện Biển Thước gặp cho Tề Hoàn Công, tôi nghĩ chắc chắn bà con cũng đã đọc qua trong sách giáo khoa cấp 2 rồi. Lần đầu tiên Biển Thước gặp Tề Hoàn Công, Biển Thước nói: “Quân hữu tật tại thấu lí, bất trì tương khủng thâm”, ý của toàn câu chính là nói giữa các thớ thịt của Tề Hoàn Công có bệnh, nếu không kịp thời chữa trị, bệnh tình chắc chắn sẽ nặng thêm. Nhưng khi đó, Tề Hoàn Công không tin Biển Thước..

Chú thích:

Biển Thước: tên thật là Tần Việt Nhân (秦越人)[1], lại có thuyết tên Tần Hoãn (秦緩), hiệu Lư Y (卢医), là một thầy thuốc trứ danh thời Chiến Quốc và được xem là một trong những danh y đầu tiên được ghi chép sớm nhất trong các thư tịch của lịch sử Trung Quốc.

Tề Hoàn Công: Điền Tề Hiếu Vũ Hoàn công (chữ Hán: 田齐孝武桓公; 400 TCN-357 TCN), trị vì 375 TCN – 357 TCN), hay Điền hầu Ngọ[1] (田侯午) hay Điền Tề Hoàn công[2], tên thật là Điền Ngọ (田午), là vị vua thứ ba của nước Điền Tề – chư hầu nhà Chu dưới thời Chiến Quốc. Danh hiệu của ông là Tề Hoàn công, nhưng thường gọi là Điền Tề Hoàn công để phân biệt với Tề Hoàn công của Khương thị, một vị bá chủ thời Xuân Thu

(theo Wikipedia)

Đến lần thứ 2 thứ 3 Biển Thước gặp Tề Hoàn Công, ông nói bệnh quân chủ nước Tề đã lan đến bắp thịt và tràng vị (dạ dày và ruột) rồi, nhưng Tề Hoàn Công vẫn không để ý đến Biển Thước.
Lần cuối cùng, Biển Thước nói với Tề Hoàn Công, bệnh của ông đã ăn sâu vào xương tủy, không có thuốc nào có thể chữa được nữa…
5 ngày sau, Tề Hoàn Công quả nhiên phát bệnh, nhưng đợi đến khi thân thể cảm thấy đau thì đã không kịp chữa trị nữa. Không bao lâu sau, Tề Hoàn Công tạ thế…
Vì thế, người bác sĩ giỏi là phải chữa được bệnh khi bệnh tình còn chưa phát tác, khi triệu chứng bệnh vẫn chưa xuất hiện liền tiêu trừ tất cả những nguồn căn có thể gây bệnh. Cũng giống như cảm xúc tiêu cực vậy, đợi cho đến khi tâm trạng không tốt rồi mới nghĩ cách để khống chế nó thì chẳng có tác dụng gì nữa rồi. Lúc đó cảm xúc của bạn đã mất khống chế rồi!
Vậy cụ thể là phải làm như thế nào đây?
Đầu tiên, chúng ta phải có một cách hiểu chính xác về cảm xúc.
Cảm xúc là gì? Cảm xúc là cảm nhận xuất phát từ nội tâm, rồi thông qua biểu hiện của cơ thể để diễn đạt trạng thái. Ở đây chúng ta lại có 2 từ khóa quan trọng:
1. Biểu đạt trạng thái.
Cảm xúc tiêu cực là một loại trạng thái, đây không phải vấn đề cơ thể. Chúng ta phải giải quyết vấn đề chứ không phải loại bỏ trạng thái. Giống như khi phát sốt, thì phải tìm xem cơ thể có chỗ nào bị viêm, tìm xem là bộ phận nào của cơ thể có vấn đề, mà không phải chỉ đơn giản là đắp lên trán một cái khăn chườm nước.
2. Cảm nhận xuất phát từ nội tâm.
Cảm nhận từ nội tâm là nguyên nhân dẫn đến việc chúng ta có cảm xúc, vậy là nguyên nhân gì nữa khiến chúng ta có những cảm xúc khác nhau đây?
Chúng ta cùng xem một ví dụ nhé.
Bạn bây giờ hiện đang tham gia một buổi học, bạn đang nghe rất nghiêm túc thì đột nhiên thầy giáo lao xuống bục giảng, giật lấy điện thoại của bạn, sau đó quát: “Bố mẹ cậu khi nhỏ không dạy cậu à?! Đang trong giờ mà cậu còn nghịch điện thoại, cậu có hiểu thế nào là tôn trọng người khác không? Cậu bị điên à!”
Đứng giữa biết bao nhiêu con người, thầy càng mắng càng hăng…
Xin hỏi, lúc đó tâm trạng của bạn như thế nào?
Chắc chắn là tức đến nỗi máu dồn lên não, có phải sẽ lập tức đứng dậy cãi trả không? Hay thậm chí là hai tay nắm chặt thành quyền, bất cứ lúc nào cũng có thể vung một nắm…?
Nhưng nếu trước khi bạn đến lớp lại nhận được một tin nhắn như thế này:
[Vị thầy giáo hôm nay đến trao đổi các cậu tính tình có chút thất thường, hôm nay thầy ấy trước khi ra khỏi nhà quên uống thuốc, cậu phải cẩn thận đấy…]
Lúc này đây, lại phát sinh một màn như vừa rồi, vậy xin hỏi lúc đó bạn lại có cảm xúc gì?
Có lẽ lúc đó bạn không tức giận, mà lại sợ hãi rồi đấy nhỉ? Bạn không muốn đứng lên cãi trả nữa mà muốn nhanh chóng trốn ra xa xa…
Tại sao cùng một bối cảnh, cùng một người, thực hiện cùng một việc, bạn lại có những hiểu hiện, phản ứng khác nhau?
Ở đây chúng ta có hai nguyên nhân:
1. Bởi vì bạn thấu hiểu được thế giới xung quanh, vì thế cảm xúc thay đổi.
Vị thầy giáo đó vốn là một người bình thường, bây giờ lại thành người có bệnh thần kinh! Người bình thường có hành vi như vậy chính là ngang ngạnh, không có lí lẽ. Nhưng nếu đó là hành vi của một người có bệnh tâm thần thì lại có thể hiểu được…
2. Bạn đã mất đi tính phản kháng đối với tình huống trước mắt.
Thấy giáo vốn là người bình thường, thầy xỉ nhục mình như thế, mình có cách xử lí tình huống này, mình sẽ cãi lại, sẽ đánh lại; Nhưng nếu người đó lại là một người có bệnh thần kinh, vậy tôi không dám chắc mình có thể thắng ông ấy, ai mà biết được ông ấy sẽ làm ra những gì. Sợ chết bảo bảo rồi, chuồn trước vẫn hơn.
Vì thế, nguồn gốc thực sự của cảm xúc tiêu cực có 2 thứ:
1. Lòng tin không vững vàng
Tình hình của thế giới xung quanh và BVR trong thâm tâm bạn mâu thuẫn, bạn cảm thấy việc nên như thế, nhưng trên thực tế lại không như bạn nghĩ.

**Chú thích:

Theo thông tin của một bài viết khác của chủ thớt, BVR là viết tắt của Believe, Value, Rule.

Believe: niềm tin, bạn tin vào cái gì? Cái gì là đúng?

Value: quan niệm về giá trị, bạn cho rằng giữa A và B cái nào quan trọng hơn?

Rule: qui tắc, nguyên tắc làm người và làm việc.

Ví dụ, bạn cảm thấy thân là giáo viên thì họ phải nho nhã lễ độ, nên làm gương cho người khác, mà vị thầy giáo đó lại có hành vi như thế, vậy là không phù hợp với mong đợi từ hệ thống tư tưởng của bạn, cảm xúc của bạn tự nhiên sẽ bộc phát. Giống như khi cảm xúc của chúng ta dâng trào, câu đầu tiên thốt ra khỏi miệng thông thường sẽ là: “Sao thầy lại có thể như thế!?”
Đó là vì hành động của đối phương không giống với mong đợi của bạn.
2. Năng lực không đủ.
Năng lực của bạn có thể giải quyết được vấn đề trước mắt hay không? Nếu như có thể giải quyết, bạn sẽ bộc lộ ra sự “tự tin”; Nhưng nếu như không thể giải quyết được, vậy cảm xúc của bạn có khả năng sẽ xuất hiện sự “sợ hãi” hoặc “kinh hoàng”.
Ví dụ, bạn mở cửa nhà ra, có một con muỗi hiên ngang bay vào nhà, bạn cùng hai tay đập bép một cái, con muỗi chết toi. Như vậy, cảm xúc của bạn không hề có một chút chấn động nào cả.
Nếu như thứ đi vào nhà bạn không phải muỗi mà là một con chuột, bạn gái của bạn ở trong nhà hét ré lên, biểu thị sự sợ hãi. Đó là bởi vì bạn gái của bạn không địch nổi nó. Nhưng bạn thì khác, bạn tháo dép lê ra, hung hãn đuổi theo con chuột một vòng, ép nó chạy ra khỏi nhà. Lúc này đây, bạn xuất hiện một loại cảm xúc, đó là “dũng cảm”.
Lại ví dụ, nếu thứ đi vào không phải là con chuột nhắt mà là một anh hổ, vậy người hét ré lên, chạy thục mạng có lẽ sẽ là bạn…
Vì thế, cảm xúc vốn không phải do sự việc bên ngoài dẫn đến, cảm xúc trước nay cũng không phải là vấn đề. Hệ thống tư tưởng (BVR) của bạn không có cách nào hiểu được thế giới trước mắt này, đó mới là vấn đề! Năng lực của bạn không có cách nào giải quyết sự việc trước mặt, đó mới là nguyên nhân!
OK, vậy cụ thể chúng ta nên làm thế nào để tháo gỡ đạo phong ấn “cảm xúc tiêu cực” này đây?

Tóm tắt:

Cụ thể là nên làm như thế nào để hóa giải cảm xúc tiêu cực?

1. Điều dưỡng dài hạn (trị bệnh trước khi bệnh tình chưa phát tác)

1.1 Nâng cao khả năng giải quyết vấn đề

1.2 Thành lập hệ thống tư tưởng chính diện

2. Cấp cứu ( trị bệnh khi đã pháp bệnh)

1. Điều dưỡng dài hạn (trị bệnh trước khi bệnh tình chưa phát tác)
Cảm xúc một khi trào dâng thì rất khó khống chế, điều này lúc nãy chúng ta đã nói rồi. Vì thế, điều quan trọng là trong cuộc sống thường ngày, khi không có tâm trạng gì, chúng ta phải điều dưỡng cơ thể và tinh thần của bản thân cho tốt, khiến tâm trạng tiêu cực không có cơ hội xuất hiện. Để khi người khác đang lo lắng, tức giận, đau khổ thì bạn lại có thể tự nhiên cảm thấy bình thản, trấn định và ung dung.
Cụ thể là làm như thế nào?
1.1 Nâng cao khả năng giải quyết vấn đề.
Tùy theo khả năng nâng cao năng lực của bạn, khi bạn gặp lại vấn đề từng làm khó bạn, cảm xúc của bạn sẽ có thay đổi.
Nếu người bình thường đột nhiên bị kéo lên tiền tuyến chiến trường, đối diện với mưa bom bão đạn, với máu chảy thây phơi, vậy cảm xúc của bạn nhất định sẽ là sợ hãi, bởi vì bạn không thể giải quyết vấn đề phức tạp và nguy hiểm mực này. Khi bạn ở trong tình cảnh như thế, ắt hẳn sẽ không thể nào bình tĩnh ung dung được, bạn không biết mình nên làm gì, có thể làm gì, tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì, thậm chí bạn còn chẳng biết nên đi hướng nào, chân nhũn ra đi không nổi… Lúc đó, trong lòng bạn chắc chắn sẽ đầy ắp sự sợ hãi, kinh hoàng và bất lực. Vì thế, mỗi người chiến sĩ đi ra tiền tuyến đều được huấn luyện một cách vô cùng nghiêm khắc. Từ huấn luyện bản năng, đến kĩ thuật đánh lộn; từ cách sử dụng súng, đến diễn tập đội hình; từ lí luận chiến thuật, đến diễn tập thực chiến; từ cách xử lí tình huống khi đồng đội bị thương, đến cách tự cấp cứu khi bản thân bị trúng đạn… Tất cả những thứ đó bạn đều phải học đi học lại, huấn luyện để bạn có thể hình thành phản xạ có điều kiện, chỉ có như vậy bạn mới được phái đến tiền tuyến đánh trận.
Những thứ nói trên là gì đây? Đó là việc nâng cao năng lực ứng phó của bạn trong hoàn cảnh chiến tranh. Chỉ khi bạn đã trải qua huấn luyện gian nan, nghiêm khắc trong một thời gian dài, bạn có được những khả năng đó, bạn mới có thể trong mưa bom bão đạn tiến về phía trước, mới có thể đứng trong những tiếng hét tiếng bom mà vẫn bình tĩnh như thường, mới có thể không sợ hãi trước đồng thây sông máu.
Anh dũng, tự tin, bình tĩnh… tất cả đều là kết quả của những người chiến binh có năng lực.
1.2 Thành lập hệ thống tư tưởng chính diện
Tư tưởng chính là phương thức bạn thông hiểu thế giới này.
Bạn cảm thấy thế giới này “nên” như thế nào? Bạn bè, người yêu của bạn “nên” đối xử với bạn như thế nào? Bạn làm một việc gì đó, bạn “nên” nhận được phản hồi như thế nào từ người xung quanh?
Mỗi một tập triết học về nhận thức thế giới (tạm dịch), mỗi một tôn giáo miếu thần, đều đại diện cho một hệ thống tư tưởng. Họ nói cho bạn thế giới này “nên” như thế nào, quan hệ giữa người với người “nên” như thế nào, mỗi người chúng ta “nên” tuân thủ những chuẩn mực hành vi như thế nào… Giữa những quan niệm đó không hề phân biệt đúng sai, nhưng một khi bạn đã tiếp nhận một luồng tư tưởng nào đó, trong đầu của bạn sẽ thêm vào một dòng “nên như thế”. Và một khi thế giới xung quanh bạn xuất hiện một tình huống không phù hợp với cái “nên” này, thì trong bạn lập tức phát động cảm xúc tiêu cực, khiến bạn đau khổ hoặc phẫn nộ.
Ví dụ, hôm nay là ngày kỉ niệm tròn một năm ngày cưới của bạn và chồng. Cả hai đã hẹn 6 giờ tối cùng nhau ăn một bữa cơm dưới ánh nến. Vì thế, bạn đặc biệt bỏ ra 2 tiếng đồng hồ để trang điểm xinh đẹp, đồng thời cũng đến khách sạn trước một tiếng đợi ông xã đến. Bạn vốn cứ nghĩ chồng cũng sẽ xem trọng cuộc hẹn tối hôm nay, cũng sẽ chuẩn bị đến đúng giờ, nhưng không ngờ đến đợi đến 6 giờ mà chồng bạn vẫn không thấy xuất hiện. Bạn bắt đầu nổi giận, gọi liền 2 cuộc điện thoại cũng không thấy ai bắt máy… Đợi đến 6 giờ 40 phút, chồng bạn vội vội vàng vàng đến nơi, nói anh ấy kẹt xe trên đường nên tới muộn. Bạn lập tức nổi giận đùng đùng, to tiếng với chồng: “Anh có biết hôm nay là ngày gì không? Tại sao anh không thể đi sớm một chút? Tại sao anh lại không nghe máy? Anh từ trước đến nay đều như thế! Chẳng có chút quan niệm về thời gian gì hết! Anh nhìn lại quần áo của anh đi, anh đến đây để đi làm à?…”
Còn chưa đợi chồng giải thích, bạn đã cầm lấy túi xách bỏ đi, hoàn toàn quên mất mục đích của cuộc hẹn hôm nay là gì…
Tại sao lại như thế? Rõ ràng đó chỉ là việc nhỏ, cần thiết phải nổi giận đến mức như vậy không?
Bởi vì trong suy nghĩ của bạn, có lẽ có 3 điều nhận thức như thế này, sau đó bị hành động “đến muộn” của người chồng kích động.
  • Thứ nhất: Đúng giờ, là hành động coi trọng cơ bản đối với người và sự việc đó.
Anh không đúng giờ, vậy tức là không coi trọng. Anh không coi trọng cuộc hẹn hôm nay, cũng chính là anh không yêu em.
  • Thứ hai: Nếu anh coi trọng buổi hẹn hôm nay, thì anh cũng nên coi trọng nó như em coi trọng nó vậy.
Em vì cuộc hẹn này mà chuẩn bị trang điểm cả 2 tiếng đồng hồ, đến khách sạn trước một tiếng. Vậy mà anh chỉ cần đến đúng giờ thôi mà cũng không làm được! Lại còn mặc sơ mi công sở đến đây là có ý gì?
  • Thứ ba: Tôi gọi điện thoại, thì chồng phải bắt máy ngay.
Anh đã đến trễ rồi thì cũng nên nhắn một tin nhắn xin lỗi đến. Vậy mà em gọi hai cuộc điện thoại anh còn không nghe máy, anh rốt cuộc muốn làm gì? Rốt cuộc trong lòng anh có em hay không?
Một khi tình huống hiện thực và sự mong đợi “nên” như thế trong đầu mâu thuẫn với nhau, cảm xúc tiêu cực sẽ vọt lên ngay tức khắc, bởi vì “trật tự thế giới” của bạn bị sụp đổ rồi! Nếu như cô gái không thay đổi 3 điều tư tưởng kia, vậy chắc chắn lần sau bọn họ sẽ cãi nhau với cùng một nguyên nhân. Ví dụ người đàn ông lại mặc sai quần áo, không kịp bắt máy, hoặc đến muộn 20 phút… Nhưng nếu những vấn đề lại lại rơi vào một cô gái khác “ có hệ thống tư tưởng về mức độ coi trọng bề ngoài và thời gian không cao” thì khả năng đó lại chẳng còn là vấn đề nữa.
Cũng vì những lẽ trên, nếu muốn trong một tình huống giống nhau, biểu hiện ra những trạng thái tâm lí khác nhau, ví dụ hiểu được lòng người, ôn tồn săn sóc, vốn không phải do bạn ở hiện trường khống chế cảm xúc mà là do bạn thay đổi hệ thống tư tưởng của bản thân.
Vậy, bạn nên học tập một hệ thống tư tưởng như thế nào đây?
Trên thị trường có vô số tư tưởng, từ luận ngữ cho đến kinh thánh, từ tôn giáo cho đến triết học, từ tục ngữ dân gian cho đến ca ngợi tình yêu và sự sống. (nguyên văn 心灵鸡汤 , là những văn bản, lời lẽ,… mang tác dụng an ủi tinh thần, sẵn có động cơ thúc đẩy (cổ vũ), nội dung là nhận thức tương đối khách quan với thế giới hoặc dẫn dắt hành động theo chiều hướng tích cực_ baidu)
Những tư tưởng kể trên đều có những tín ngưỡng rất ưu tú, quan niệm về giá trị, nguyên tắc, còn có những hệ thống tư tưởng vô cùng hoàn chỉnh. Giữa chúng không có sai hay đúng, chỉ có điều bạn chọn cái nào ra để học tập mà thôi. Tất cả đều có thể thay đổi nhận thức của bạn về thế giới này, thay đổi hiểu biết của bạn với chuyện đối nhân xử thế, hiểu biết thay đổi rồi, vậy cảm xúc của bạn tự nhiên cũng sẽ thay đổi theo.
Ví dụ, người học luận ngữ khi gặp phải tình huống phía trên, cô ấy có khả năng sẽ nói: “thành sự bất thuyết, toại sự bất gián, ký vãng bất cữu” (Việc đã thành thì không nên nói nữa, việc đã xong thì không nên sửa đổi nữa, việc đã qua thì không nên trách nữa) .
Việc đã xảy ra rồi, chúng ta không có cách nào thay đổi, không cần thiết phải nói nữa, chúng ta cứ thưởng thức bữa tối dưới ánh nến trước đi.
Lại ví dụ, người đọc kinh thánh nếu gặp phải tình huống như thế, cô ấy có thể sẽ nói: “Tình yêu là nhẫn nại vĩnh cửu và nhân từ”
Tôi yêu anh ấy vì thế tôi nên tiếp nhận anh ấy vô điều kiện, nhìn từ góc độ của anh ấy, suy nghĩ cho anh ấy, anh ấy đến muộn chắc chắn trong lòng rất tự trách, mình vẫn nên tốt hơn với anh ấy…
Bất luận bạn chọn hệ thống tư tưởng nào, thì mục đích đều như nhau. Đó là để khi bản thân tiếp nhận hệ thống tư tưởng này thì có thể giúp bạn dễ dàng hơn trong việc tìm được tự do trên phương diện tinh thần, không bị khó khăn vây hãm, có thể cảm nhận được hạnh phúc và vui vẻ…
Vậy thì ở đây tôi cũng đề cử cho các bạn một bộ hệ thống tư tưởng tôi vô cùng tâm đắc cho bạn tham khảo:
Bộ hệ thống tư tưởng này rất ngắn, chỉ có 12 điều, nhưng nếu bạn có thể dùng 12 điều này để nhìn và thấu hiểu thế giới, thấu hiểu quan hệ của bạn và người khác, thì tư duy của bạn sẽ không bị những cảm xúc tiêu cực vây hãm trong một cái lồng nữa, đối nhân xử thế cũng sẽ vì vậy mà khoan dung hơn, tâm thái cũng sẽ thay đổi tích cực. Bộ hệ thống tư tưởng này là 12 điều giả thiết trước trong NLP.

**Chú thích:

NLP: Lập trình ngôn ngữ tư duy (Neuro – Linguistic – Programming; viết tắt là NLP) được coi là chìa khóa quan trọng giúp nhiều cá nhân và tổ chức trên thế giới đạt được thành công và hạnh phúc. Càng hiểu sâu, biết rõ về NLP, Bạn càng nắm chắc vận mệnh của chính bản thân mình và qua đó phát triển đội nhóm để đạt được thành công lớn. (theo google)

**

12 điều giả thiết trước của NLP: phần này nội dung hơi nhiều, còn có chút khô khan nhưng thực sự rất quan trọng, xin bạn hãy kiên nhẫn đọc hết, tỉ mỉ cảm nhận!
Nhấn mạnh chút nha, đây không phải văn bản ca ngợi tình yêu và cuộc sống, mà là một loại góc nhìn thấu hiểu thế giới.
  • Thứ 1: Không có hai người nào giống nhau.
Mỗi người đều có một tính cách, năng lực, đặc điểm riêng. Các bạn lớn lên trong những hoàn cảnh khác nhau, trải qua cuộc đời không giống nhau, hình thành quan niệm về giá trị và hệ thống tư tưởng cũng không giống nhau, vì thế đối diện với cùng một vấn đề các bạn sẽ có những cách nhìn khác nhau. Bạn phải học được cách tiếp nhận và thưởng thức. Chỉ khi bạn tôn trọng điểm khác của người ta, vậy họ mới có thể tôn trọng những đặc điểm riêng của bạn.
  • Thứ 2: Một người không thể khống chế một người nào khác.
Tư tưởng, quan niệm về giá trị, thói quen, hành vi, ….vv của mỗi người là không giống nhau. Vì thế, tư tưởng, quan niệm về giá trị, thói quen,… của mình thì chỉ có hiệu quả với một mình mình mà thôi, không nên áp đặt nó lên một người khác, mà thứ mình không thích, thì cũng đừng đùn đẩy cho người ta.
Một người không thể thay đổi một người nào khác (ngoài mình ra), chỉ có thể thay đổi bản thân mình, sau đó ảnh hưởng đến hưởng khác. Thứ chúng ta có thể tác động chỉ có thể là chính bản. Khi bạn muốn thay đổi một người nào đó, thì đó cũng là lúc vận mệnh bi thảm của bạn bắt đầu.
  • Thứ 3: Có hiệu quả quan trọng hơn so với có lí lẽ
Chỉ nói mà không thực hành cũng giống như chỉ có lí lẽ mà không có hiệu quả vậy, đều chỉ là nói vớ nói vẩn. Đạo lí thành công rồi là có lí lẽ, ngược lại nếu trên thực tế ứng dụng không có hiệu quả, vậy chính là không có lí lẽ.
Có những lúc chúng ta nói lí lẽ vì muốn giảng đạo lí, mà quên mất mục tiêu là gì. Chỉ có trẻ con mới phân biệt đúng sai, nhưng người trưởng thành chỉ quan tâm lợi hại. Chì cần hành vi và phương pháp không tổn hại đến những lợi ích cơ bản của người khác, vừa có lợi mà cũng vừa hoàn thành được mục tiêu thì đó chính là phương pháp tốt.
  • Thứ 4: Chỉ có thế giới được đắp nạn ra bằng kinh nghiệm cảm quan, không có thế giới chân thực tuyệt đối.
Qúa trình chúng ta tìm hiểu thế giới là thông qua thị giác, thính giác, khứu giác, vị giác, xúc giác nắm bắt những nguồn thông tin bên ngoài rồi truyền vào đại não, xây dựng hình dáng của một thế giới. Nhưng kinh nghiệm của một người là có hạn, bạn mãi mãi cũng không thể xem hết tất cả những góc cạnh của thế giới, không thể hiểu mỗi sự việc mà mỗi người trải qua. Cho dù những thông tin đó có truyền đến đại não bạn thì chúng cũng sẽ bị hệ thống tư tưởng của bạn mã hóa lại một lần nữa, rồi bị giao phó lên mình một ý nghĩa mới.
Vì thế, thế giới trong đầu bạn không phải một thế giới khách quan và chân thực tuyệt đối mà là một thế giới chủ quan.. Tất cả những chuyện bạn gặp phải, bản thân nó vốn không có ý nghĩa gì cả, tất cả những ý nghĩa mà chúng ta nghĩ đó đều là chúng ta căn cứ vào hệ thống tư tưởng của bản thân thêm vào.
Cũng vì lẽ đó, nếu bạn muốn thế giới của bản thân trở nên tốt đẹp hơn, bạn không cần phải thay đổi thế giới bên ngoài, bạn chỉ cần thay đổi thế giới trong đầu bạn là được, cuộc đời bạn cũng sẽ bởi vậy mà thay đổi.
  • Thứ 5: Ý nghĩa của trao đổi nằm ở phản ứng của đối phương.
Thế giới ở trong đầu mỗi người là một thế giới chủ quan, những thông tin bên ngoài được thu thập rồi truyền vào đại não đều được mã hóa lại dựa theo hiểu biết của bản thân. Vì thế, một câu bạn nói người khác nghe ra lại có thể mang một ý nghĩa khác.
Vì thế, khi bạn đang cùng người khác trao đổi, nói chuyện, bạn không nên chỉ quan tâm bản thân đã nói những gì, mà phải quan tâm đến cả việc đối phương đã nghe được những gì, mức độ ‘hiểu’ của họ đến đâu, đó mới là hiệu quả của cuộc trao đổi này.
  • Thứ 6: Thực hiện lại phương pháp cũ, chỉ mang đến hiệu quả cũ.
Câu này dễ hiểu hơn chút, tôi thôi không cần giải thích nữa. Tôi sẽ dùng một câu nói của Tạ Đình Phong đã nói trong Phong Vị để khái quát: Nếu bạn muốn đạt được thứ trước nay chưa từng đạt được, vậy bạn phải làm được việc trước nay chưa từng làm.

**Chú thích:

Phong Vị được nhắc đến là chương trình 12 Đạo Phong Vị, Show 12 Đạo Phong Vị Mùa 2 (Chef Nic Season 2) là sự kết hợp của chương trình truyền hình thực tế, quảng cáo và phim điện ảnh do Tạ Đình Phong làm chủ trì.

(theo google)

**

  • Thứ 7: Bất cứ chuyện gì cũng có ít nhất 3 phương pháp giải quyết.
Người không có biện pháp giải quyết sự việc sẽ đặt dấu chấm hết cho việc đó; người có 1 biện pháp giải quyết sự việc, bởi vì không có sự lựa chọn nào khác nên sẽ đẩy bản thân vào tình thế nguy hiểm; Người có 2 biện pháp giải quyết vấn đề cũng sẽ sa vào nguy hiểm, bởi vì anh ta bề nào cũng chưa yên, tiến thoái lưỡng nan.
Chỉ khi bạn có 3 phương pháp giải quyết vấn đề bạn mới có sự lựa chọn, có sự lựa chọn tức là có năng lực. Hơn nữa, sau khi có đến 3 biện pháp lựa chọn, bạn thông thường sẽ tìm thêm biện pháp thứ 4, thứ 5, thậm chí còn nhiều hơn.
Khi bạn cảm thấy “hết nước” đi rồi, thì đó chỉ là những biện pháp mà bạn đã biết đều không làm được. Vì thế, bạn chỉ cần tin rằng nhất định sẽ có một biện pháp khác mà bản thân chưa biết tồn tại, như vậy thì kiểu gì cũng có một ngày vấn đề sẽ được bạn giải quyết.
  • Thứ 8: Mỗi một người đều chọn hành động mang lại nhiều lợi ích cho mình nhất.
Mỗi người đều mong muốn bản thân có một ngày mai tốt đẹp hơn, tất cả những hành động của anh ta đều là những hành động được anh ta lựa chọn để bản thân có thể hưởng nhiều lợi ích nhất trong hoàn cảnh đó. Vì thế, phía sau hành vi của mỗi người đều sẽ có một động cơ chính. Nếu bạn có thể hiểu và chấp nhận động cơ chính đó của anh ta, anh ta sẽ cảm thấy bạn chấp nhận con người anh ta, bạn sẽ dễ dàng dẫn dắt anh ta làm ra những việc cải thiện có hiệu quả.
  • Thứ 9: Mỗi người đều đã có đầy đủ tài nguyên để bản thân thành công, vui vẻ.
Mỗi người đều có những trải nghiệm khiến bản thân vui vẻ, nói cách khác, bạn có năng lực để bản thân vui vẻ. Sự vui vẻ của bạn quyết định bởi cách bạn nhìn nhận sự việc trước mắt, chứ không phải sự việc trước mắt quyết định bạn có vui vẻ hay không. Trong mỗi một sự việc bạn gặp phải đều tồn tại cùng lúc hai mặt tích cực và tiêu cực, chỉ có điều là bạn muốn nhìn thấy mặt nào của sự việc và gửi gắm cho nó ý nghĩa gì. Tất cả đều do bạn quyết định. Bạn có thể thông qua việc tahy đổi tư tưởng, để tahy đổi cách nhìn nhận sự việc, từ đó thay đổi tâm trạng và hành vi của bản thân.
  • Thứ 10: Trong bất cứ một hệ thống nào, bộ phận linh hoạt nhất sẽ là bộ phận ảnh hưởng đến cục diện nhất.
Có thể có hơn một sự lựa chọn, đó là linh hoạt; có thể dung nạp ý kiến bất đồng của người khác, đó là linh hoạt. Linh hoạt không có nghĩa là buông bỏ lập trường của bản thân mà là đang tìm cách vẹn cả đôi đường, tăng khả năng thắng lợi. Linh hoạt đạt diện cho việc bạn đủ sự tự tin, nếu độ tự tin càng thấp thì càng dễ khiến bạn “chết cứng” trong một khía cạnh nào đó và có thái độ cứng rắn, mà thái độ cứng rắn sẽ khiến những người bên cạnh cảm thấy lo sợ. Nhưng linh hoạt, lại có thể làm người ta thả lỏng.
  • Thứ 11: Không có thất bại, chỉ có phản hồi.
Thất bại chỉ dùng khi bạn viết lên dấu chấm hết cho sự việc, chỉ cần việc đó vẫn còn tiếp tục, chỉ cần bạn không từ bỏ thì không thể coi đó là thất bại. Thất bại chỉ là một tín hiệu phản hồi, nói cho chúng ta biết khi trước chúng ta thử những việc đó không có ích mà thôi. Tín hiệu đó cảnh báo bạn, bạn phải thay đổi rồi, cần tìm một phương pháp mới để tiếp tục.
  • Thứ 12: Động cơ và cảm xúc mãi mãi sẽ không sai, chỉ có hành động không có hiệu quả mà thôi.
Bởi vì bạn trai đến muộn nên tức giận, đó là bởi vì bạn hi vọng sẽ có một buổi hẹn hoàn hảo; Sợ ngày mai diễn thuyết không tốt nên lo lắng, đó là bởi vì bạn muốn phát huy hết cả khả năng và được tán thưởng; Đằng sau tất cả những cảm xúc của chúng ta đều ẩn chứa động cơ, mà động cơ luôn chính đáng, đó là bởi vì tiềm thức sẽ không bao giờ tổn thương bản thân, chỉ là nó lầm tưởng một số hành vi nào đó có thể thỏa mãn phần động cơ đó mà thôi. Vì thế, chúng ta có thể tiếp nhận động cơ và cảm xúc của bản thân, đồng thời thay đổi các thức hành động của mình.
**
Lời tác giả:
Tôi vẫn còn chưa viết hết đâu….
Tôi biết mọi người đọc đến đây là có chút mệt rồi, nhưng tôi vẫn muốn đề nghị mọi người lúc rảnh rỗi có thể đọc lại vài lần, thậm chí học thuộc luôn, để cho 12 điều trên có thể hòa vào mạch máu của bạn, trở thành hệ thống tư tưởng của bạn, đồng thời dùng nó để đối nhân xử thế. Khi bạn gặp phải chuyện đau lòng, buồn bã, tức giận, hãy quay lại xem 12 điều này, bạn sẽ tìm thấy cách giải quyết đồng thời thoát khỏi trói buộc của cảm xúc.
Học tư tưởng không có kĩ xảo nào cả, chỉ cần tin tưởng là được rồi, cũng giống như tâm pháp của võ công, khẩu quyết, bạn phải luôn đặt nó trong lòng, đồng thời theo đó mà suy nghĩ và hành động.
**
2. Cấp cứu (trị bệnh khi đã phát bệnh)
Nếu như năng lực của bạn vẫn chưa đủ, hệ thống tư tưởng chưa thiết lập hoàn chỉnh, cảm xúc đột nhiên xổ lồng thì phải làm sao? Ngoài phát tiết, nhẫn nhịn, chuyển hướng chú ý ra còn có cách xử lí nào khác không?
Có, chia thành ba bước:
  • Bước 1: Tự giác
Đầu tiên, chúng ta phải phát giác được trạng thái cảm xúc của bản thân, rồi thầm nói với bản thân mình cảm giác lúc đó. Ví dụ bạn đang nổi nóng, bạn phải thầm nhủ trong lòng: Mình hiện tại đang trong trạng thái nổi giận.
Khi bạn biết bản thân đang tức giận, lửa giận của bạn đã vơi được một nửa lớn rồi, lúc này lí trí của bạn bắt đầu phát huy tác dụng chứ không phải hoàn toàn chèn nén trạng thái.
  • Bước 2: Tìm hiểu và thấu hiểu.
Tại sao mình lại nổi giận? Động cơ của mình là gì? Mình nổi giận là muốn đạt được thứ gì? Có cách nào tốt hơn để đạt được nó không?
Nếu bạn không tìm thấy động cơ, vậy hãy nghĩ một chút, đối phương hay thế giới bên ngoài đã xâm phạm vào điều nào trong tư tưởng của bạn? Tư tưởng đó của bản thân có đúng không?
  • Bước 3: Chuyển đổi.
Trong cách biểu đạt cảm xúc của bản thân có từ ngữ nào tiêu cực không? Thử tahy nó bằng một từ ngữ khác mang tính tích cực hơn xem….
Trong 12 điều giả thiết trước, có điều nào cps thể giải thích tình huống hiện tại? Điều nào có thể cho mình sức mạnh? Dùng những điều đó để thay đổi ý nghĩ vốn có của bản thân… Động cơ này, mình có thể dùng cách khác để đạt được nó không? Nếu mình chưa thể làm được, vậy mình có thể tìm ai đến giúp đây?
Nếu như bạn có thể thuận lợi đi đến bước thứ 3 thì bạn đã có thể biến một vấn đề cảm xúc trở thành một vấn đề cụ thể, kéo sự bùng phát cảm tính trở về với suy nghĩ lí tính.
Lúc này đây bạn có thể xử lí vấn đề rồi.
Lên đài 1 phút dưới đài 10 năm công (lên sân khấu có 1 phút nhưng mất cả 10 năm khổ luyện)
Trạng thái cảm xúc nếu đã xuất hiện, làm nó bay biến đã là rất khó rồi. Những thứ tôi nói bên trên chỉ là phương pháp cần dùng gấp, 3 bước nói trên chẳng có bước nào là dễ dàng cả. Chìa khóa chính là trong cuộc sống thường ngày bạn phải ma sát hệ thống tư tưởng của bản thân, nâng cao năng lực xử lí vấn đề, chỉ có như vậy bạn mới có thể triệt để tiêu diệt cảm xúc tiêu cực.
Rồi một ngày bạn sẽ phát hiện, không phải năng lực khống chế cảm xúc của bạn mạnh hơn, mà là phát hiện có rất ít chuyện có thể khiêu dẫn cảm xúc tiêu cực của bạn. Bạn sẽ biểu hiện ra được sự tự tin và ung dung, đối diện với khó khăn cũng không hốt hoảng; đối diện với xung đột cũng không dễ dàng nổi giận; đối diện với vấn đề cũng có thể bình tĩnh nhìn nhận…
(lược dịch)
______
Chiết Tẫn Xuân Phong dịch
Tác giả: 谢春霖
Link:http://www.zhihu.com/question/53299143/answer/506876043


Hãy chia sẻ bài viết [Phunulamdep] Nên làm thế nào để khống chế cảm xúc tiêu cực?______Người dịch: Chiết Tẫn Xuân Phong.折尽春风.你我的故事| bản dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đă, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/732511210946923