[Phụ Nữ] Con gái tôi tự tử rồi, tôi phải sống thế nào đây?(Phần 1)______________Người dịch: Tạp | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải

Cùng xem bài viết [Phunulamdep] Con gái tôi tự tử rồi, tôi phải sống thế nào đây?(Phần 1)______________Người dịch: Tạp | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[Phunulamdep] Con gái tôi tự tử rồi, tôi phải sống thế nào đây?

(Phần 1)
______________
Người dịch: Tạp | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải duy nhất tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost!
______________
Người dùng ẩn danh:
Ung thư dạ dày, giai đoạn cuối.
Cháu rất muốn được sống, nhưng bác sĩ chuẩn đoán rằng cháu sẽ không sống nổi qua một năm nữa.
Khi con cái biết rằng mình không thể sống được nữa, thực ra điều mà họ lo lắng nhất là người thân họ. Cháu đã nói với bố mẹ rằng nếu con không qua khỏi thì không cần phải sống thay cho con (thực ra cháu là người hiểu rõ nhất về tình trạng sức khoẻ của mình và biết rằng mình không thể qua khỏi).
Cháu không muốn tiếp tục điều trị không chỉ là vì gia đình cháu không có điều kiện chữa trị, mà là vì cơ thể cháu đã bị tàn phá nặng nề vì phải hoá trị, có lẽ con gái cô cũng nghĩ như cháu vậy.
Nhưng cho dù vậy, chúng cháu vẫn mong cha mẹ, những người đã ban cho mình sinh mệnh này, có thể tiếp tục sống thật mạnh mẽ. Cháu biết điều này thật tàn nhẫn, đối với trường hợp của cháu, không phải là con muốn phụng dưỡng nhưng cha mẹ không còn, mà là người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh.
Cháu không thể tưởng tượng được việc sau này bố mẹ cháu già rồi, cầm tấm ảnh của cháu mà khóc ngất trên giường. Bây giờ cháu đang thể hiện mặt mạnh mẽ nhất của mình với họ, không phải bởi vì cháu thực sự mạnh mẽ, cháu rất sợ, cả cơ thể cháu đau đớn đến muốn chết quách đi, cháu cực kỳ, cực kỳ muốn được nằm trong vòng tay của mẹ như lúc nhỏ mà khóc thật to.
Nhưng cháu không thể làm vậy, vì cháu sợ mẹ cháu không thể sống tiếp.
Khi cháu mới phát hiện mình bị ung thư dạ dày giai đoạn cuối, mẹ cháu ngất xỉu, sau khi bà ấy tỉnh lại, cứ ôm cháu khóc mãi thôi. Đáng nhẽ ra lúc đó người nên khóc là cháu mới phải.
Cháu cũng muốn được sống tiếp, cháu rất muốn được ăn uống thật tốt, nhưng giờ đến việc uống ngụm nước cũng thật khó khăn.
Cháu đã từng thử hỏi bố mẹ cháu điều gì sẽ xảy ra nếu cháu không sống tiếp được, họ nói với cháu rằng họ cũng không biết nữa.
Sao bố mẹ lại không biết cơ chứ, con muốn nghe thấy rằng bố mẹ sẽ khóc, sẽ đau lòng trong vài năm, sau đó thì từ từ chữa lành vết thương lòng.
Bây giờ điều cháu sợ nhất là sau khi cháu đi rồi bố mẹ sẽ làm những điều dại dột.
Cô ơi, năm nay cháu 20 tuổi, cháu nghĩ tuổi của cháu và con gái cô không chênh nhau mấy, cháu không biết được con gái cô đã cảm thấy thế nào khi cô ấy tự tử, nhưng cháu biết rằng, cô ấy chắc chắn không nỡ bỏ lại cha mẹ, không phải là vì cô ấy không yêu hai người, mà là vì yêu cô, mới lựa chọn ra đi. Cháu cũng đã từng muốn tự tử, nhưng cháu lại không thể bỏ lại bố mẹ cháu.
Những điều trên, cháu đã dùng điện thoại của mình viết được một hai tháng rồi, cơ thể cháu ngày một yếu hơn, đầu óc cũng không tỉnh táo nổi, bố mẹ cháu lúc nào cũng ở bên chăm sóc cháu, nhân lúc họ không chú ý, cháu viết ra những điều này.
Lần đầu tiên cháu nhìn thấy câu hỏi này, cháu không cảm thấy gì cả, khi đó không thể hiểu được, bây giờ thì không thể giúp gì cho cô. Cháu hi vọng cô tiếp tục sống tốt, là con cái, hi vọng cuối cùng của chúng cháu là mong bố mẹ có thể thoát ra khỏi nỗi đau này.
Cuối cùng, thực ra cháu không còn sức lực và năng lượng để viêt tiếp nữa. Khi cháu đến bên kia, nếu có thể gặp được con gái cô, cháu sẽ nói với bạn ấy rằng, mẹ của bạn rất yêu bạn.
Cuối cùng của cuối cùng, cháu hi vọng cô có thể kiên cường sống tiếp.
Mọi người đừng lo lắng, tôi không ngờ có người đọc điều này, tôi thật sự không sao, người thực sự cần được an ủi là người thân của người đã mất. Người đau khổ không phải là tôi, mà là cô ấy người đã mất đi người thân, những người còn ở lại. Thứ lỗi cho tôi không thể trả lời bình luận, tôi đánh máy quá chậm, đây là lần cuối cùng rồi. Rất vui vì có thể gặp được mọi người, những người bạn mắc bệnh trầm cảm hãy mạnh mẽ lên nhé. Cô ơi, nhất định cô phải sống thật mạnh mẽ.
Không nói tạm biệt nữa nhé.
26-11-2019
_____________
Nguồn: https://www.zhihu.com/question/32213799


Hãy chia sẻ bài viết [Phunulamdep] Con gái tôi tự tử rồi, tôi phải sống thế nào đây?(Phần 1)______________Người dịch: Tạp | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/735022330695811