Phụ Nữ: Bệnh kiều có đáng sợ không? Tại sao lại có người sợ nó?*Bệnh kiều: Theo định nghĩa của baike thì “bệnh kiều” là kiểu tinh thần tật bệnh, người mắc bệnh n

Cùng xem bài viết Phunulamdep: Bệnh kiều có đáng sợ không? Tại sao lại có người sợ nó?*Bệnh kiều: Theo định nghĩa của baike thì “bệnh kiều” là kiểu tinh thần tật bệnh, người mắc bệnh n được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

Phunulamdep: Bệnh kiều có đáng sợ không? Tại sao lại có người sợ nó?
*Bệnh kiều: Theo định nghĩa của baike thì “bệnh kiều” là kiểu tinh thần tật bệnh, người mắc bệnh này ôm lấy chấp niệm và tình cảm mãnh liệt với sự vật sự việc nào đó mà xã hội không thể lý giải, cũng lấy loại cảm tình này trở thành động lực sinh ra các loại trạng thái tinh thần – hành vi cực đoan như bày tỏ tình yêu một cách quá khích, tự làm tổn thương bản thân, thương tổn người khác…
_______________
Group Phunulamdep Việt Nam: Phunulamdep Việt Nam “( ͡° ͜ʖ ͡°)”
Người dịch: Phươngg Nhã
Blog: Nhà của Mèo nhỏ – 懒惰的小猫
_______________
Giả sử bạn là một cô gái.
Bạn 16 tuổi, học lớp 10, thanh xuân mới bắt đầu mở ra. Bạn tưởng tượng bạn sẽ gặp được một thiếu niên bộ dạng sạch sẽ chơi guitar, cùng bạn đi ngắm sao, cùng bạn làm những điều mà bạn thích.
Khi mới vào trường bạn đi tham quan khắp nơi, gặp được một vài người bạn không tồi, họ nói rằng mặc dù bạn lớn lên trông khá bình thường nhưng khi bạn cười lên đôi mắt lại lấp lánh ánh sao. Bạn vui vẻ hòa đồng với tất cả mọi người trong lớp, giáo viên cũng rất thích bạn.
Lúc học quân sự bạn đã gặp một bạn nam, cậu ấy hoàn toàn là mẫu người lí tưởng mà bạn vẫn luôn nghĩ đến kia. Cậu ấy sạch sẽ, biết đàn guitar, cùng bạn đi ngắm sao, cùng bạn làm những việc mà bạn thích.
Nghe tuyệt quá phải không? Bạn học quân sự lúc ngồi nghỉ giữa giờ cùng bạn bè trò chuyện về cậu ấy, bạn bè bạn đều vô cùng choáng váng nói “vaiz thật, bọn t nghe về cậu ta rồi, cậu ta khó tính lắm”
Bạn cố gắng giải thích cho họ hiểu rằng cậu ấy tốt như thế nào, hi vọng họ có thể cùng cậu làm bạn. Đột nhiên bạn cảm nhận được 1 ánh mắt sắc lẹm từ đằng sau gáy truyền tới, gần như muốn nhìn xuyên thủng bạn. Bạn quay đầu lại, nhưng lại không thấy ai cả. Bạn cảm thấy vô cùng bồn chồn, buổi tối đem chuyện đó kể cho cậu ấy nghe, cậu ấy chẳng có biểu hiện gì, chỉ nói với bạn rằng “đó là anh nhìn em đấy”
Bạn cảm thấy sởn hết tóc gáy, vậy mà cậu ấy lại nói tiếp “lúc đó anh còn đang nghĩ xem có phải em ở sau lưng nói xấu anh không”
Cách nói này khiến bạn tin tưởng rồi, bởi vì cậu ấy là người mà bạn thích, bạn cảm thấy trong những năm tháng thanh xuân tươi đẹp nhất đã gặp được người thật sự khiến bạn rung động rồi.
Cho đến 1 hôm, người bạn A đột nhiên tuyệt giao với bạn. Người bạn đó biểu hiện thờ ơ đến mức nhìn không ra mới mấy ngày trước vẫn còn cùng bạn là bạn tốt, bạn cảm thấy vô cùng khó hiểu nên đã đến hỏi. Người bạn A ấy lại chỉ gạt tay bạn ra, cười lạnh 1 tiếng “M thật sự không biết rằng m đã làm cái gì à?”
Bạn vô cùng hoang mang không rõ chuyện gì xảy ra, sau đó đem chuyện kể cho cậu ấy nghe, đem mọi uất ức tủi thân vùi trong vòng tay cậu ấy mà bật khóc.
Cậu ấy dịu dàng vuốt tóc bạn, nhưng bạn lại không nhìn thấy được nụ cười bên khóe miệng cậu ấy và cả sự điên cuồng trong mắt cậu ấy.
Cậu ấy lặng lẽ nói “Em là của anh.”
Sau đó không lâu, tất cả bạn bè mà bạn có đều tuyệt giao với bạn, chỉ có cậu ấy là bên cạnh bạn. May mắn thay, các giáo viên không tin vào mấy lời đồn nhảm.
Giáo viên chủ nhiệm lớp bạn là một cô giáo rất ấm áp dịu dàng, cô ấy đã cố ý mở một buổi họp lớp để các bạn cùng lớp nói ra những ưu điểm của bạn. Không ngờ rằng, bọn họ vẫn như cũ xem bạn là không khí.
Bạn vô cùng gấp gáp muốn biết ai là người đã gây ra những chuyện này, vì vậy bạn đã đến tìm người bạn A. Khóe mắt người bạn A liền đỏ lên, cô ấy đột nhiên phát điên hét vào mặt bạn “t đã tin tưởng m như vậy, mà m lại đem bí mật đó nói ra, m đúng là con khốn”
Bạn vô cùng bối rối không hiểu, cậu ấy lại vẫn như cũ không biểu hiện gì nói với bạn “là anh đã lan truyền nó” Bạn vô cùng phẫn nộ, truy hỏi cậu ấy tại sao lại làm như vậy. Cậu ấy gần như si mê nhìn vào mặt bạn nói “bảo bối, vì anh yêu em.”
Nhìn vào đôi mắt điên cuồng của cậu ấy, bạn bắt đầu thấy sợ rồi. Dần dần bạn không dám ra khỏi kí túc xá, cũng xin giáo viên nghỉ phép.
Giáo viên cũng thở dài khi điểm số bạn ngày càng tụt.
“Bảo bối, anh yêu em.” “Bảo bối, sao em không ra khỏi kí túc xá?” “Bảo bối, em đừng cuộn người trốn trong chăn nữa, để anh nhìn em chút, được không?”
Những đoạn tin nhắn này thực sự khiến bạn kinh hoàng.
Bạn điên cuồng tìm kiếm xem cậu ta đang ở đâu trong ký túc xá, dưới giường, dưới tủ, dưới bàn thì đột nhiên điện thoại lại sáng lên.
“Bảo bối, em đang tìm anh hả? Có phải là em vẫn còn yêu anh không?”
Bạn thực sự sợ hãi rồi, bạn ở trong kí túc xá la hét gào khóc “phải làm sao thì anh mới buông tha cho tôi?”
Tin nhắn văn bản của cậu ta lại đến, nhưng lần này là 1 bức ảnh. Bạn run sợ mở tin nhắn ra, đó là hồ sơ của bạn. Cô gái trong ảnh cười rất vui vẻ. Địa chỉ nhà, số điện thoại và số ID đều ở đó. Bạn quỳ trên mặt đất gào khóc. Ánh mắt bạn đột nhiên nhìn thấy một chiếc máy ảnh thu nhỏ trong mắt con gấu bông mà cậu ta tặng cho bạn.
“Bảo bối, em đừng khóc nữa, anh đau lòng”
Cuối cùng bạn cũng trả lời tin nhắn “Rốt cuộc thì anh muốn như thế nào?”
Cậu ta nhìn thấy bạn trả lời thì những tin nhắn sau dường như phát rồ. Trên cánh tay của cậu ta là tên của bạn, bạn xem những bức ảnh đó chỉ cảm thấy không ngừng co giật bụng, cuối cùng cũng nôn ra ngoài. Cậu ta thì vẫn như cũ nhắn đến “Bảo bối, anh yêu em.”
“Bảo bối, em có biết không? Anh ghen tị khi nhìn thấy em nói chuyện với nhóm người đó, vì vậy anh đã đem hết những bí mật xấu xa của bọn chúng lan truyền ra hết, từng người, từng người một, dùng dưới danh nghĩa tên em.” “Các giáo viên nói chuyện với em cũng làm anh ghen tị. Anh ghen tị, nên anh đã mua chuộc một giáo viên. Cô ta đã bịa đặt những tin tức xấu xa về em. Bây giờ những giáo viên đó sẽ không thích em nữa, em chỉ duy nhất là của anh. “
Bạn hoàn toàn tuyệt vọng, nhưng bạn chưa bao giờ là một người ngoan ngoãn chấp nhận số phận. Bạn đã block tất cả các phương thức liên lạc với cậu ta, thay số di động của bạn, thuyết phục bố mẹ bạn chuyển nhà, xử lý việc chuyển trường, dường như bạn đã bắt đầu một cuộc sống mới ở trường mới. Nhưng lần này bạn không kết bạn cùng ai, bạn chỉ lo đến việc học. Cho đến một ngày, bạn nhận được một tin nhắn văn bản khác.
“Bảo bối, gần đây em gầy rồi.”
Bạn hoàn toàn phát điên, bạn vẫn thường cảm thấy có ai đó đang theo dõi mình, nên bạn đã đặt một con dao tiện ích dưới gối. Bạn trở nên trầm mặc hơn, luôn mất ngủ vào ban đêm. Bạn nghĩ rằng cậu ta muốn giết bạn.
Lớp trưởng của lớp là 1 cô gái dịu dàng. Cô ấy thấy bạn thường lặng lẽ 1 mình nên hang ngày đều đến nói chuyện với bạn. Bạn vì bóng ma ngày trước mà bạn đối với cô ấy không chịu mở lòng. Cho đến 1 ngày cô ấy nói với bạn “Thật ra tớ là đồng tính luyến, tớ cảm thấy cậu rất đáng tin cậy nên mới đem bí mật này nói cho cậu biết.”
Bạn nhớ lại kí ức trước đó, đột nhiên rút con dao tiện ích ra và nhắm vào cô ấy, gào khóc nức nở “Cút! Tránh xa tôi ra”
Cô ấy thấy bạn như vậy liền tránh xa bạn. Nhưng tối hôm đó, cậu ta lại xuất hiện. Cậu ta bịt miệng bạn kéo vào 1 con hẻm nhỏ, cậu ta hôn vào cổ bạn để lại một dấu hôn, thậm chí còn thò tay vào quần áo của bạn. Nhưng cậu ta không tiếp tục, chỉ để lại một vài dấu hôn rồi bóp cổ bạn. Bạn đột nhiên cảm thấy chết cũng tốt, nhưng khi không khí trong phổi của bạn liên tục bị nén lại, rất nhanh thôi bạn sẽ chết. Lần đầu tiên bạn thấy sợ cái chết, cậu ta lại thả bạn ra. Cậu ta cắn tai bạn: “Bảo bối. Anh vẫn yêu em, và em cũng không muốn lặp lại sai lầm phải không? Bởi vậy, ngoan ngoãn nghe lời, ở bên cạnh anh.”
Bạn tuyệt vọng, khi về đến nhà, bạn bật khóc kể mọi chuyện cho bố mẹ. Bố mẹ bạn lại nghi ngờ rằng bạn mắc bệnh tâm thần nên đã đưa bạn đến bác sĩ và được chẩn đoán bạn mắc chứng trầm cảm nặng và ảo tưởng nạn nhân. Vì vậy bạn phải nghỉ học ở nhà, nhưng tin nhắn của cậu ta cứ liên tục đến. Ngay cả khi bạn thay đổi số điện thoại và block cậu ta bao nhiêu lần đi chăng nữa, cậu ta vẫn sẽ luôn trở lại. Bạn cảm thấy như mình đang bị vướng bởi một con trăn, cậu ta cứ trốn trong bóng tối không thể giãy dụa nổi “Em chỉ có thể có một mình anh.”
Bạn quyết định, viết một bản di chúc và leo lên sân thượng tự tử vào đêm khuya. Bạn chuẩn bị tìm đến cái chết, và khoảnh khắc khi bạn sắp nhảy lên, cậu ta lại xuất hiện. Cậu ta kéo bạn lại , níu cổ tay bạn không để bạn đi rồi bật khóc “Bảo bối, anh sai rồi, anh là vì yêu em.” Dường như cảm thấy vẫn không đủ, cậu ta lại kéo tay áo lên, đó là một hàng dài tên của bạn. Một số đã thành sẹo, một số trở thành lớp máu đông và một số mới được thêm vào. Xa hơn nữa là động mạch bị cắt đứt. Cậu ta cười quỷ dị: “Bảo bối, anh biết em không muốn ở bên anh là vì bố mẹ. Anh sẽ thuyết phục bố mẹ em để em được ở bên anh.” Bạn cảm thấy không ổn, dường như cậu ta muốn xuống tay với bố mẹ bạn . Cuối cùng, bạn chỉ có thể quay trở lại phòng, xé bỏ di chúc, để lại một lá thư rồi chạy trốn khỏi nhà. Bạn đã bị giam cầm bởi cậu ta. Trên đường đến nhà cậu ta, bạn không phải là không nghĩ đến việc gọi cảnh sát, nhưng điều đó cũng vô ích thôi. Cậu ta chỉ có thể được coi là một kẻ bám đuôi, lại càng không cần nói cậu ta vẫn là trẻ vị thành niên. Cậu ta sẽ không bị xử phạt.
Cậu ta thi đậu vào một trường đại học y, có bằng cấp học vị cao. Sau đó cậu ta trở thành bác sĩ sản khoa. Tưởng chừng như 1 cuộc sống trọn vẹn. Nhưng bạn chết không được, sống cũng không xong. Trầm cảm khiến bạn gặp ảo giác. Ngay cả khi cậu ta không ở cạnh, bạn cũng cảm thấy cậu ta đang bên cạnh. Hàng ngày cậu ta cứ trước mặt bạn và cứ nói anh yêu em. Bạn chỉ cảm thấy buồn nôn. Cuối cùng, cậu ta đã c.u.o.n.g h.i.e.p bạn. Sau mỗi lần hành động thô bạo khiến bạn đau, cậu ta lại tỏ ra hối hận. Cuối cùng bạn có con của cậu ta, cậu ta trực tiếp làm bà đỡ cho bạn. Bạn vì chuyển dạ khó sinh mà chết. Đột nhiên bạn giật mình hoảng hốt quay lại năm 16 tuổi. Bạn bật cười, nhưng những ánh sao trong mắt bạn đã rơi hết. Bạn chết ở tuổi 26, nhưng bạn thực sự đã chết vào ngày bạn gặp cậu ta.
________________
Link bài gốc: https://www.zhihu.com/question/331440319/answer/1002275827?fbclid=IwAR2OYsh8p65Hyo0ie58Y83ok8Rbu4DaIznXoXOhPPw4OOP8igpgZNegVWrY


Hãy chia sẻ bài viết Phunulamdep: Bệnh kiều có đáng sợ không? Tại sao lại có người sợ nó?*Bệnh kiều: Theo định nghĩa của baike thì “bệnh kiều” là kiểu tinh thần tật bệnh, người mắc bệnh n, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/614925162705529