[Phụ Nữ] Bạn đã từng nghe được phương pháp giết người ly kỳ nhất nào? (Phần 1)____________Dịch bởi: Dongyi | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch gi

Cùng xem bài viết [Phunulamdep] Bạn đã từng nghe được phương pháp giết người ly kỳ nhất nào? (Phần 1)____________Dịch bởi: Dongyi | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch gi được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[Phunulamdep] Bạn đã từng nghe được phương pháp giết người ly kỳ nhất nào? (Phần 1)

____________
Dịch bởi: Dongyi | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải duy nhất tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost.
___________

Để sát hại bạn gái, một vị nha sĩ đã làm thử nghiệm thuốc trên cơ thể mình suốt ba tháng trời, cuối cùng khiến cô ấy chết ngạt chỉ bằng cách hôn cô. Vừa hôn người yêu vừa nhìn cô ấy chết dần, thủ đoạn giết người này quả thực không tưởng tượng nổi.

Câu chuyện bắt nguồn từ lời kể của anh bạn cảnh sát hình sự – sếp Lưu:
Trong căn phòng suite số 1604 của khách sạn Ngân Đô, một người phụ nữ nằm trên giường, cô rất trẻ, khoảng hơn hai mươi tuổi. Cô mặc một chiếc váy ngủ màu đỏ hồng với mái tóc dài xõa tung và chân tay duỗi ra, dưới cổ nhét một chiếc gối được cuộn lại, đầu ngẩng cao không chạm vào ga giường. Cô có trang điểm, lớp nền gần như trôi mất, đường kẻ mắt và mascara nhem nhuốt đen, màu má hồng trông vô cùng lệch tông với khuôn mặt vàng vọt, vết son trên môi chỗ đậm chỗ nhạt.
Một giờ trước chúng tôi nhận được điện thoại báo án của khách sạn Ngân Đô, báo rằng có một vị khách chết trong phòng khách sạn.
Khách sạn Ngân Đô là một khách sạn cao cấp với các loại hình dịch vụ khá tốt.
Khi anh Hoàng và tôi đến tầng 16 của khách sạn, hai vị bác sĩ của trung tâm cấp cứu đang đứng ngoài hành lang chờ chúng tôi.
“Tình hình thế nào? Các anh đã kiểm tra nguyên nhân cái chết chưa?” Anh Hoàng hỏi.
“Là người địa phương, không có tiền sử bệnh, có vẻ là phát bệnh cấp tính như nhồi máu cơ tim. Thế nhưng tuổi tác của cô ấy không cao, xác suất mắc căn bệnh thế này tương đối thấp. Vẫn nên để các anh đến kiểm tra lần nữa.”
Ý của bác sĩ trung tâm cấp cứu là xác nhận người trên giường đã tử vong, công việc tiếp theo giao cho các chúng tôi.
“Các anh phát hiện lúc nào?” Tôi hỏi quản lí khách sạn.
“Vị khách này đến đặt phòng vào chiều hôm qua, bình thường sẽ trả phòng buổi trưa, nhưng đến trưa cô ấy vẫn chưa xuống dưới lầu làm thủ tục trả phòng, nhân viên của chúng tôi gõ cửa cũng không trả lời. Vì thế nhân viên phục vụ mở cửa đi vào, sau khi thấy cô ấy thì tưởng rằng cô ấy đang ngủ, đẩy vài cái liền phát hiện cô ấy hoàn toàn bất động, sợ đến mức vội vã báo cho tôi, tôi mới gọi điện báo cảnh sát.”
Tôi quan sát xung quanh, có một chiếc túi xách màu đỏ trên sô pha, một đôi giày cao gót màu đen trên sàn nhà, một đôi dép dùng một lần trước bàn và một chiếc túi nhựa. Tôi mở chiếc túi ra xem, bên trong là áo nữ ngắn tay và váy.
Tôi đi đến bên giường, quan sát các bộ phận lộ ra của người phụ nữ nhưng không phát hiện ra thương tích nào. Cô chỉ mặc một chiếc váy ngủ bằng lụa mỏng. Tôi sợ làm hỏng hiện trường nên không tiếp tục kiểm tra nữa, lùi qua một bên chờ bác sĩ pháp y đến, hỏi han quản lí về tình hình hiện trường trước.
“Cô ấy tự mình đến đây ở sao?”
“Đúng vậy, chỗ chúng tôi chỉ ghi nhận mỗi chứng minh nhân dân của cô ấy.”
“Sau khi vào ở có người khác đến căn phòng này không?”
“Phải quét thẻ phòng để dùng thang máy. Hàng lang và thang bộ đều được giám sát, các video giám sát của chúng tôi đều được giữ lại trong vòng ba tháng theo quy định.” Quản lí khách sạn làm việc rất hiệu quả, vừa giới thiệu tình hình cho chúng tôi vừa sắp xếp người đưa video giám sát của tầng lầu này đến. Trong lúc chờ lấy video giám sát, tôi và anh Hoàng tranh thủ quan sát căn phòng, hi vọng có thể tìm thấy một số manh mối.
Căn phòng bị bức tường ti vi ngăn cách thành một phòng và một sảnh, ngay lối vào là một quầy bar, lên trước vài bước là sô pha và bàn cà phê, bên cạnh có một cánh cửa kéo. Mở cửa ra là phòng ngủ, cạnh giường ngủ nằm giữa phòng là cửa sổ, phía còn lại là nhà vệ sinh và phòng tắm.
Khi vào phòng tắm, tôi nhìn thấy những vệt nước đã khô trên bề mặt bệ rửa, trong gói đồ dùng chuẩn bị sẵn của khách sạn bên dưới tấm gương là một gói khăn ướt tẩy trang đã mở và một mớ khăn tắm cuộn lại với nhau.
Chẳng lẽ nạn nhân đã từng tẩy trang? Nhưng rõ ràng trên mặt cô ấy vẫn còn lớp trang điểm.
“Anh Hoàng, khăn ướt tẩy trang trong phòng tắm có dấu hiệu từng được dùng qua, hơn nữa nạn nhân cũng đang mặc váy ngủ, thông thường phụ nữ đều không để nguyên lớp trang điểm đi ngủ đâu nhỉ.” Tôi nói.
“Tôi cũng phát hiện ra điểm này, bao ni lông trong thùng rác cũng không còn. Quản lí bảo tạp vụ chưa dọn phòng, hẳn là túi rác đã bị mang đi rồi.” Anh Hoàng đáp.
Chẳng mấy chốc pháp y đã đến, đội kĩ thuật cũng đến. Chúng tôi rời khỏi căn phòng, giao hiện trường lại cho họ.
***
Để tránh nhầm lẫn dấu vấn tay, đội kĩ thuật đã thu thập mẫu vân tay của nhân viên và quản lý, sau đó bắt đầu khám nghiệm hiện trường.
Anh Tống cũng đã đến, “Tình hình thế nào? Đưa nạn nhân đến bệnh viện hay về chỗ chúng ta?”
Đây là một câu hỏi thủ tục, với đa số các vụ tử vong chưa xác định đều cần phân tích nguyên nhân tử vong cuối cùng. Nếu như tử vong do tai nạn thì đưa đi bệnh viên, nếu như là án mạng thì chúng tôi sẽ giữ lại thi thể.
“Tình hình khá tệ, hiện trường không phù hợp với tình huống thuê phòng thông thường. Bây giờ chúng tôi định xem video giám sát, tôi cảm thấy e là người này phải về chỗ chúng ta rồi.” Anh Hoàng đáp.
“Không sao, khắp khách sạn này đều có camera giám sát, nếu thật có người cố ý gây án thì trừ khi hắn nhảy lầu, còn không trốn không thoát đâu!”
Tôi và anh Hoàng đến phòng giám sát của khách sạn, nhân viên khách sạn đã chuẩn bị xong video giám sát.
Lúc ấy là hai giờ rưỡi chiều, chúng tôi thấy nạn nhân mang giày cao gót, mặc váy hoa ngắn và áo sơ mi ngắn tay, đeo một chiếc túi màu đỏ, tay cầm một chiếc túi nhựa đi vào khách sạn. Những thứ này đều được tìm thấy trong phòng, quần áo của nạn nhân đều để trong túi nhựa, còn khi cô đến trong túi nhựa hẳn là chiếc váy ngủ cô đang mặc.
Sau khi nạn nhân đến quầy lễ tân thì đặt túi nhựa lên trên quầy, lấy chứng minh thư từ trong túi ra để đăng ký, sau đó cầm thẻ phòng đi thang máy lên tầng 16, quẹt thẻ để vào phòng.
Đến 4 giờ chiều, nạn nhân bước ra khỏi phòng, rời khách sạn hơn hai tiếng rưỡi thì quay lại cùng một người đàn ông đeo ba lô. Hai người họ dường như không mấy thân thiết, luôn cách nhau một khoảng.
Tôi và anh Hoàng nhìn nhau, e là người đàn ông này có liên quan mật thiết đến cái chết của cô gái.
Video tiếp tục phát đến khoảng 9 giờ tối, cũng là nửa tiếng sau khi nạn nhân và người đàn ông vào phòng, người đàn ông đi ra rời khỏi khách sạn. Qua thêm nửa tiếng nữa, người đàn ông mang một chiếc bao ni lông quay lại khách sạn, sau đó mãi đến 4 giờ sáng hôm sau, 8 tiếng trước khi nạn nhân được phát hiện, người đàn ông đeo ba lô màu đen bước vội ra khỏi phòng, bắt taxi trước cửa khách sạn rời đi.
Phòng giám sát của khách sạn đã giúp ích rất nhiều, camera độ nét cao đã bắt được nhiều chi tiết đắt giá, bao gồm cả biển số xe taxi người đàn ông đã đi.
Chúng tôi ngay lập tức liên hệ với tài xế thông qua văn phòng quản lí taxi, sự việc xảy ra chưa lâu nên tài xế nhớ rất rõ ràng. Anh ấy nói người đàn ông bắt taxi trước cửa khách sạn ra sân bay.
Tình hình hiện tại đã sáng rõ, người đàn ông đã lên máy bay bỏ trốn. Nếu như nạn nhân chết là ngoài ý muốn thì hẳn anh ta đã phải báo cảnh sát trước chứ không phải lên máy bay bỏ trốn. Bây giờ chúng tôi phải chờ kết quả giám định của pháp y, chỉ cần thời gian tử vong của nạn nhân vượt hơn 8 tiếng, người đàn ông này nhất định không thoát được liên can.
Gương mặt của người đàn ông trên màn hình giám sát hiện lên vô cùng rõ ràng, vì vậy sẽ không khó để tìm ra hắn. Tôi và anh Hoàng quay lại báo cáo tình hình với anh Tống, đúng lúc đội pháp y và đội kĩ thuật đã xong việc. Bác sĩ pháp y Lý cho chúng tôi biết cô gái đã chết hơn 8 tiếng, cũng nghĩa là cô đã chết trước khi người đàn ông này rời đi.
Nghe xong tôi cảm thấy nhẹ nhõm hẳn, chỉ cần bắt tên đàn ông này lại là sẽ có thể đóng vụ án này rồi.
***
Điều kiện tiên quyết để giải án là phải xác minh nghi phạm. Xem xét từ thời điểm tử vong của nạn nhân đã đủ để tình nghi người đàn ông này phạm tội. Dù đó là tai nạn ngoài ý muốn anh ta cũng đã không gọi 120 mà vội vàng bỏ đi, hành vi của anh ta thuộc vào hành vi bỏ mặc người phụ nữ, ít nhất có thể khép tội ngộ sát.
“Chỉ cần xác minh danh tính người đàn ông đó là có thể giải án được rồi.” Tôi tràn ngập tự tin kết luận.
“Không đúng, nguyên nhân tử vong của nạn nhân rất kì lạ. Cô ấy chết vì ngạt thở nhưng tôi lại không tìm ra yếu tố nào khiến cô ấy chết ngạt. Trên cổ cô ấy không có vết siết, nội tạng cũng không bị tổn thương. Khả năng duy nhất là cô ấy đã bị ai đó bịt mũi và miệng để ngạt đến chết.” Bác sĩ pháp y Lý nghiêm mặt nói.
Lời nói của bác sĩ pháp y Lý như dội một gáo nước lạnh vào chúng tôi. Nếu như không tra ra được nguyên nhân tử vong thì bằng chứng quan trọng nhất để chứng mình người đàn ông đó phạm tội không còn nữa.
“Không tìm thấy dấu vết của bất kì ai khác trên người nạn nhân, cũng không có dấu vết ẩu đả xung quanh hiện trường. Khắp căn phòng chỉ có dấu vân tay của nạn nhân, nhưng lại tìm thấy dấu vết bị lau đi trên bàn cà phê và điều khiển ti vi.” Người của đội kĩ thuật bổ sung.
“Một người chỉ bị bịt mũi và miệng thì làm sao có thể chết ngạt chứ?” Anh Tống hỏi.
“Khí quản có thể bị ngạt nếu như bị tắc, nhưng trong khí quản của nạn nhân không có dị vật, không bị trào ngược dạ dày, khí quản rất thông thoáng. Trong trường hợp này chỉ có thể do bị bịt mũi miệng hoặc siết cổ thôi.” Bác sĩ pháp y Lý giải thích.
“Bình thường một người bị bịt mũi nhất định sẽ vùng vẫy, nhưng tại hiện trường lại không hề chút dấu vết nào?”
“Nếu như nhân lúc nạn nhân ngủ ra tay thì sao? Có thể bị ngạt chết trước khi kịp phản kháng không?”
“Không thể, một người dù có ngủ say đến đâu, chỉ cần hô hấp bị tắc nghẽn chắc chắn sẽ tỉnh lại và vùng vẫy. Tôi đã cẩn thận kiểm tra tứ chi của nạn nhân và không tìm thấy dấu vết bị trói.” Bác sĩ Lý đáp.
“Tại hiện trường không tìm thấy dấu vân tay của người đàn ông, điểm này rất đáng nghi. Hai người bọn họ ở trong phòng lâu như vậy, sao có thể không để lại một dấu vân tay nào được? Rõ ràng hắn ta đã ra tay để che đậy tội ác của mình.” Người của đội kĩ thuật khẳng định.
“Trước tiên cứ bắt hắn ta về đã! Chẳng phải hắn ra sân bay sao? Tôi sẽ đi điều tra xem rốt cuộc hắn đi đâu, sau khi xác thực thân phận sẽ trực tiếp bắt giữ hắn. Bắt hắn lại tra hỏi chút là sẽ rõ thôi mà!” Lòng tôi tràn ngập rạo rực.
Anh Hoàng liếc tôi: “Dựa vào đâu mà bắt người?”
“Dựa vào đâu? Còn phải hỏi sao? Hắn ta là kẻ khả nghi nhất, rõ ràng trong video giám sát hắn ta đã vào phòng cô gái, sau đó rời đi một mình còn cô gái thì chết trong phòng.” Tôi tức giận trả lời.
“Quả thực anh ta rất đáng nghi nhưng hiện tại chúng ta không có bằng chứng.” Anh Hoàng thong dong đáp trả.
“Bằng chứng? Chẳng phải đoạn camera giám sát là bằng chứng sao? Cô gái đã chết trong phòng, đây còn không phải bằng chứng sao?” Tôi càng nói càng tức giận.
“Bây giờ người đàn ông này chỉ thuộc diện tình nghi, chứ không thể tính là đã phạm tội. Trước hết, ngay cả nguyên nhân cái chết của nạn nhân chúng ta còn chưa rõ. Cô ấy bị ngạt chết, nhưng làm sao mà ngạt? Không làm rõ được nguyên nhân cái chết của nạn nhân thì sẽ không giải thích được hành động của người đàn ông. Thứ hai, bọn họ có quan hệ thế nào? Chuyện gì cũng có nguyên nhân của nó, nếu cô gái bị người đàn ông này hại chết, vậy tại sao hắn ta phải giết cô ấy?” Anh Hoàng nói.
“Cũng giết mất rồi, còn phải tra động cơ làm gì?” Tôi siết chặt nắm đấm.
“Cho dù đang đi trên đường mà tự nhiên cầm dao đâm người khác thì cũng phải có lí do chứ. Nếu không điều tra được nguyên nhân gây án của hắn thì chắc chắn hắn không phải là tội phạm thật sự.” Anh Hoàng nghiêm túc nhìn tôi.
Tôi cứng miệng, anh Hoàng nói đúng.
Mặc dù chúng tôi đều biết tên đàn ông trên màn hình khả nghi nhất, nhưng chúng tôi không có bằng chứng. Nếu như bắt hắn rồi mà hắn không chịu nhận tội thì chúng tôi cũng bó tay chịu chết.
“Chúng ta điều tra lại từ đầu thôi.” Anh Tống phân công nhiệm vụ.
Tất cả bắt đầu lại từ đầu.
___________
Rốt cuộc gã đàn ông dùng cách gì để khiến cô gái chết ngạt? Hắn biết được phương pháp đó từ đâu? Mọi người đón chờ phần 2 nha~
*Đây là lần đầu mình dịch thể loại này nên có gì sai sót mọi người cứ thẳng thắn góp ý cho mình nhe*
___________
Nguồn: https://www.zhihu.com/question/58051408/answer/1115447802


Hãy chia sẻ bài viết [Phunulamdep] Bạn đã từng nghe được phương pháp giết người ly kỳ nhất nào? (Phần 1)____________Dịch bởi: Dongyi | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch gi, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/744311903100187