Phụ Nữ BẠN CÙNG BẠN KHÁC GIỚI ĐÃ TỪNG TRẢI QUA CHUYỆN GÌ MẬP MỜ NHẤT?____________________Nguồn: Dù biết topic này không mới, nhưng vì câu chuyện làm bản thân

Cùng xem bài viết [ZHIHU] BẠN CÙNG BẠN KHÁC GIỚI ĐÃ TỪNG TRẢI QUA CHUYỆN GÌ MẬP MỜ NHẤT?____________________Nguồn:
Dù biết topic này không mới, nhưng vì câu chuyện làm bản thân được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[ZHIHU] BẠN CÙNG BẠN KHÁC GIỚI ĐÃ TỪNG TRẢI QUA CHUYỆN GÌ MẬP MỜ NHẤT?
____________________
Nguồn: https://www.zhihu.com/question/36829380

Dù biết topic này không mới, nhưng vì câu chuyện làm bản thân cảm thấy cứ day dứt nên muốn tiếp tục dịch topic này

____________________
3 giờ sáng cậu ấy toàn thân đầy máu và vết thương đến tìm tôi. Trời cũng quá tối rồi nên trèo cửa sổ vào phòng tôi. Tôi đang ngủ trên giường, cậu ấy dựa vào thành cửa sổ ở rất gần tôi nhìn ngắm ánh trăng cả đêm.
Chúng tôi là bạn bè thanh mai trúc mã. Nhưng tiếc là nhà cậu tan nát rồi, không ai quản cậu ấy, rồi cậu ấy cũng không lo học hành, trở thành đại ca nổi tiếng đánh nhau trong trường.
Lúc tôi lớp 11, bị một nam sinh tôi không thích bắt nạt (kiểu bắt nạt của nam sinh đó với tôi là kiểu biến thái, rất buồn nôn, rất đáng ghét, cho nên không viết ra vậy). Cậu ấy học ở một trường nghề cách chỗ tôi hai con đường, nghe người khác kể chuyện này rồi nhưng không có bất kì phản ứng nào. Qua mấy ngày sau đột nhiên cả người đầy máu và vết thương đến tìm tôi, tối đó cậu ấy đến tìm tôi cũng không nói năng gì, trực tiếp trèo cửa sổ vào phòng, tôi lúc đó cứ tưởng cậu ấy cũng giống như trước đây, đánh nhau với người ta nên cũng không hỏi gì. Chỉ giúp cậu ấy xử lý miệng vết thương rồi đi ngủ, đương nhiên cậu ấy không thể ngủ cùng tôi được, cậu ấy nhìn thấy được vẻ luống cuống của tôi, im lặng một hồi rồi cuối cùng cũng nói cậu ấy không muốn đi, muốn ngồi ở bệ cửa sổ cạnh giường tôi ngắm trăng. Sau đó tôi cũng ngủ thiếp đi.
Hôm sau tỉnh dậy đã không thấy cậu ấy đâu, cửa sổ thì đang mở, thoạt đầu tôi còn tưởng mình nằm mơ. Đến trường tôi mới biết thằng con trai bắt nạt tôi, tay đã bị chặt đứt, gãy xương đầu gối. Nhà thằng đó báo cảnh sát, mãi cho đến khi cậu ấy bị bắt tôi mới biết cậu ấy chính là người đánh hắn. Cậu ấy không có mẹ, ba thì từ rất rất lâu rồi không còn quan tâm gì đến cậu ấy nữa, rất nhanh sau đó cậu ấy bị kết án.
Thời gian đó tôi đi học ở nơi khác, mỗi lần trở về đều đến tìm cậu ấy. Nhưng mà mỗi lần cậu ấy đều từ chối gặp tôi, trong lòng tôi có rất nhiều thắc mắc và lời muốn nói với cậu ấy, đến cuối cùng vẫn không có cơ hội nói ra.
Sau đó cậu ấy ra tù trước hạn, mượn điện thoại của quản trại gọi một cuộc điện thoại cho tôi (cũng là cuộc gọi duy nhất). Tôi đi nguyên đêm từ Bắc Kinh về tìm cậu ấy, đó là lần gặp lại đầu tiên sau chừng ấy năm xa cách. Cậu ấy xách một cái túi màu đen, cao hơn, cũng ốm hơn rất nhiều, hôm đó lúc gặp ôm cậu ấy, tôi cảm thấy cậu ấy rất thân thuộc, cũng rất xa lạ.
Tôi đặt hai phòng, lúc trở về cứ luôn mồm không ngừng nói chuyện, còn cậu ấy rất ít phản ứng lại, chỉ thỉnh thoảng mỉm cười. Chúng tôi cùng đi ăn, lúc cậu ấy trở về phòng đột nhiên quay người ôm tôi một lúc, sau đó buông tôi ra rồi đóng cửa. Tối hôm đó, tôi lăn lộn mãi, nghĩ nhiều lắm, trằn trọc không thể nào ngủ được, sau đó dứt khoát đi đến gõ cửa phòng cậu ấy, rất lâu không thấy cậu ấy mở cửa. Tôi cứ tưởng cậu ấy ngủ say rồi nên cũng trở lại phòng. Lúc bật đèn mới phát hiện thẻ phòng cậu ấy để ở mép cửa vào phòng tôi, còn có một mảnh giấy. Trên đó chỉ viết hai chữ “Bảo trọng”.
Tôi hỏi bảo an của khách sạn mới biết trời vẫn chưa sáng cậu ấy đã rời đi rồi. Tôi ở lại nơi đó hai ngày đi tìm cậu ấy, nhưng vô vọng. Cậu ấy không có mẹ, không có người thân, ba thì từ lâu không biết đã đi nơi nào rồi, tôi đi đến đồn công an, cảnh sát nói với tôi cậu ấy đã rời khỏi rồi, không phù hợp đều kiện báo án mất tích.
Số điện thoại của tôi luôn không đổi, nhưng như vậy vẫn mất liên lạc, đến bây giờ đã 6 năm rồi. Mất liên lạc với cậu ấy là điều hối hận nhất của tôi từ lúc sinh ra đến bây giờ, những điều thắc mắc trong lòng tôi không có cách nào giải đáp, rất nhiều lời nói cùng không có cơ hội nói ra, nhưng có lẽ, cũng không cần thiết truy cứu đến cùng nữa.
Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi bây giờ có một công việc rất tốt, có bạn trai đã ở bên nhau rất nhiều năm. Chúng tôi đã đính hôn rồi, định sau tết năm sau sẽ kết hôn. Giống như cuộc đời trầm tĩnh, bình lặng này, cũng không biết đến đoạn nào thì trở nên khúc khuỷu. Khuôn mặt của cậu ấy trong tâm trí tôi dần dần trở nên mơ hồ, có lúc tôi nghĩ, tôi đối với cậu ấy, cậu ấy đối với tôi, giữa chúng tôi rốt cuộc là loại tình cảm gì. Lúc đầu là vì tôi mà phá hủy cả cuộc đời của cậu ấy, những ngày tháng cậu ấy ở trong ngục có khi nào nhớ đến tôi, hoặc giả, có từng hận tôi?
Nghĩ lại thời khắc niên thiếu đó, việc mập mờ nhất chính là vào cái đêm đó, cậu ấy đã gần tôi như vậy, nhưng cậu ấy lại nói muốn đi ngắm trăng. Đó cũng chính là chuyện tôi hối hận nhất, đêm đó chúng tôi cách nhau gần như vậy, tôi lại không cùng cậu ấy ngắm trăng.
____________________
Người dịch: Thanh Thy/ Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost♥️♥️
____________________
Ảnh: 堆美式情感语录


Hãy chia sẻ bài viết [ZHIHU] BẠN CÙNG BẠN KHÁC GIỚI ĐÃ TỪNG TRẢI QUA CHUYỆN GÌ MẬP MỜ NHẤT?____________________Nguồn:
Dù biết topic này không mới, nhưng vì câu chuyện làm bản thân, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/700556097475768