Phụ Nữ ask:Tại sao những đứa trẻ Trung Quốc lại không hề quan tâm đến cảm nhận của phụ huynh ?________Dịch bởi: Thuy Thanh | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch

Cùng xem bài viết Phunulamdep ask:Tại sao những đứa trẻ Trung Quốc lại không hề quan tâm đến cảm nhận của phụ huynh ?________Dịch bởi: Thuy Thanh | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

Phunulamdep ask:
Tại sao những đứa trẻ Trung Quốc lại không hề quan tâm đến cảm nhận của phụ huynh ?
________
Dịch bởi: Thuy Thanh | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost
_________
[ 6412 likes]
Hãy nghe câu chuyện của tôi đi.
Trước đây, vào một hôm cuối tuần, tôi hết giờ học thêm và đi về nhà, trên đường về có nhìn thấy một quán trà sữa mới mở, đột nhiên thấy thèm, thế là tôi mua hai cốc bằng tiền tiêu vặt của mình, một cho tôi và một cho mẹ. Nhưng khi về đến nhà, còn chưa kịp nói gì thì mẹ đã mắng tôi trước rồi, mẹ nói “có phải là đã cho con nhiều tiền quá không? Chỉ biết lãng phí tiền, uống một cốc còn chưa đủ hả, nhìn xem con đã béo đến thế nào rồi?”. Tôi giải thích rằng một cốc là mua cho mẹ, nhưng mẹ lại nói là “mẹ bảo con mua à?”. Sau này có một lần mẹ tôi đi ăn cơm cùng một đồng nghiệp, có cả tôi và con gái của cô ấy nữa. Cô đồng nghiệp cho hai đứa trẻ con chúng tôi gọi món trước, tôi chỉ gọi combo mà tôi ăn, còn em gái kia thì gọi cho cả nó và mẹ nó nữa, cô ấy cười và nói đùa rằng “sao con không nghĩ đến mẹ con thế”, mẹ tôi cũng nói “con xem em hiểu chuyện chưa kìa”.
________
[ 19894 likes]
Tôi ngồi trên xe và nói chuyện với bố rằng đồ ăn ở trường có chút ngấy lắm rồi, vì cũng đã hơn hai năm rồi mà. Vốn dĩ chỉ là nói chuyện phiếm, nhưng ông ấy lại cho là nghiêm túc nên đã giáo huấn tôi đủ điều, mà toàn nói những lời khó nghe.
Đến tối vào bữa ăn, tôi gắp một quả trứng vịt, ông ấy liền nói còn nhiều thức ăn thế kia (hai món còn thừa từ trưa) sao lại còn ăn trứng vịt? Ngữ điệu rất không vừa lòng. Tôi đột nhiên cảm thấy không biết nên thế nào lúc này đây, nói cũng không được mà không nói cũng chẳng xong. Nói chung là cho dù tôi có làm gì hay nói gì đi chăng nữa thì ông ấy cũng sẽ bới vết tìm sâu giáo huấn tôi, giống như một lãnh đạo ở trên cao, bắt tôi phải tuyệt đối phục tùng.
Tôi và bố tôi thuộc kiểu không nói chuyện với nhau được quá 3 câu, không phải là tôi không muốn nói chuyện với ông ấy, mà là nói chưa đến 3 câu thì đã bị ông ấy giáo huấn rồi, ai mà chịu đựng được việc ngày nào cũng như vậy chứ, có nhiều lúc chỉ là những chuyện nhỏ vặt vãnh thôi nhưng cũng sẽ được nâng cấp đến tiền đồ nhân sinh các loại.
Còn bố tôi, ông ấy cũng là lãnh đạo trong nhà máy, nói chuyện với tôi thì hay thích kiểu nói vòng vo châm biếm tôi, còn cứ nghĩ mình dí rỏm. Tôi còn không được nói lại, nói lại thì ông ấy sẽ tức giận, nổi cáu và còn có thể bị đánh.
Trước đây có một lần ăn thịt kho tàu, mẹ tôi nói đùa bảo bố không được ăn mà phải để lại cho tôi, kết quả là cả ngày hôm đó ông ấy không vui và bắt đầu giáo huấn tôi, nói tôi ích kỉ, rằng mẹ và bà nuông chiều làm tôi hư, rằng sau này ra xã hội sẽ thế này thế nọ, càng nói càng khó nghe, đến cuối cùng thì nói tôi là ký sinh trùng trong nhà. Mà chuyện này từ đầu đến cuối tôi đâu có nói nửa lời??? Lúc đó tôi rất tức giận, đá vào cái bàn một cái, ông ấy liền đứng dậy tát vào mặt tôi. Mẹ chạy qua bảo vệ tôi, tôi trừng mắt nhìn ông ấy và không nói gì. Ông ấy thấy tôi không phục thì còn muốn đánh tiếp nhưng bị mẹ tôi ngăn lại. Mẹ nói là lỗi của mẹ, không nên nói đến vấn đề này, hình như còn bảo tôi xin lỗi nhưng lúc đó tôi đứng trừng mắt nhìn ông ấy nên cũng chẳng nghe vào tai lời nào.
Tính tôi mềm yếu, không cãi nhau được với người khác, nhưng có những việc làm tôi tức giận rồi thì lại rất bướng bỉnh, không phải tôi sai thì nhất quyết không phục. Trước đây có lần mẹ nói hai bố con tôi có chỗ rất giống nhau, đó là ngoan cố.
Mẹ tôi cũng có tìm một người xem tướng để xem hậu vận tương lai cho tôi, tiện thể xem luôn cả mối quan hệ với bố mẹ. Ông thầy tướng đó nói rằng tôi và bố rất dễ cãi nhau , hiện thực cũng là như vậy, nhưng cãi nhau thực sự thì cũng ít, vì tôi không muốn cãi nhau với ông ấy, lần nào ông ấy bắt đầu nói những lời khó nghe là tôi không nói gì nữa.
Hiện giờ tôi đang học nội trú trong trường, thứ 7, chủ nhật về nhà, tôi đều cố gắng không nói chuyện với bố trừ lúc ăn cơm ra. Còn một thứ rất đáng ghét nữa đó là, có nhiều khi ông ấy châm biếm tôi, tôi không muốn nói chuyện, nhưng ông ấy sẽ ép tôi nói. Tôi về phòng và khóa cửa lại thì ông ấy sẽ đã vào cửa cho đến khi tôi mở ra, sau đó ra lệnh cho tôi không được khóa cửa phòng.
Vậy bạn muốn tôi phải hiểu ông ấy thế nào đây?
________
[ 6996 likes]
Rõ ràng là bố mẹ đã sống trong một khoảng thời gian dài hơn tôi. Rõ ràng là bố mẹ đã từng trải qua nhiều chuyện hơn tôi. Về tình về lý thì bố mẹ phải có thể hiểu rõ tôi vì rốt cuộc là bố mẹ cũng đã trải qua những giai đoạn giống tôi.
Kết quả là….bố mẹ không hiểu tôi, không quan tâm đến cảm nhận của tôi, còn hỏi là tại sao tôi không quan tâm đễn cảm nhận của bố mẹ…..Thật nực cười!
____________
Nguồn https://www.zhihu.com/question/318850670


Hãy chia sẻ bài viết Phunulamdep ask:Tại sao những đứa trẻ Trung Quốc lại không hề quan tâm đến cảm nhận của phụ huynh ?________Dịch bởi: Thuy Thanh | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/658240485040663