Phụ Nữ ask:Cảm giác khi có một cậu em trai ngỗ nghịch là như thế nào ?_________Dịch bởi: Thuy Thanh | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng t

Cùng xem bài viết Phunulamdep ask:Cảm giác khi có một cậu em trai ngỗ nghịch là như thế nào ?_________Dịch bởi: Thuy Thanh | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng t được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

Phunulamdep ask:
Cảm giác khi có một cậu em trai ngỗ nghịch là như thế nào ?
_________
Dịch bởi: Thuy Thanh | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost
_________
[ 8180 likes]
Hôm nay tôi rất bực mình, quả thực là có nhiều lúc chỉ muốn nó chết ngay đi thôi!
Nó đã 17, sắp sửa 18 đến nơi rồi, bố mẹ tôi cũng đã rất nhiều lần nói với nó một câu rất độc ác rằng “tại sao mày không chết đi?”. Tôi cũng không biết tại sao nó lại trở nên như vậy.
Đầu tiên, tôi và nó đã nửa năm nay không nói với nhau một câu nào rồi. Sau khi vào cấp 3, nó liên tục chửi tôi bằng những lời lẽ thô lỗ, hạ lưu và độc ác, lần nào mẹ tôi cũng nhắc nó rằng chị là con gái, không được nói như vậy. Nó có thể chửi tôi hàng nghìn hàng vạn câu rồi, nếu tôi nói lại thì nó sẽ ghi nhớ và thù tôi (thật đó, vì có rất nhiều chuyện từ hồi bé được nó nói đi nói lại). tết năm 2018, chúng tôi chuẩn bị đến nhà ông bà nội ăn cơm, tôi cũng không còn nhớ lúc đó tôi nói gì nữa, nhưng nó xông vào đánh tôi, sau đó tôi và nó đánh nhau, lần đấy đánh rất nặng, và từ đó trở đi, tôi không còn nói chuyện với nó nữa (thời gian cũng đã khá lâu rồi nên tôi cũng không còn nhớ chi tiết nữa, giờ thì càng ngày càng không muốn nói chuyện với nó).
Tiếp theo đấy là nó và mẹ tôi. Trước khi có dịch bệnh thì chúng tôi còn nhịn được, vì ngoài nghỉ đông ra thì nó đều ở trường nội trú. Vì vậy mỗi kỳ nghỉ đông đều là cơn ác mộng của chũng tôi, đặc biệt là mẹ. Sau khi dịch bệnh hoành hành, mọi người đều ở trong nhà, mẹ tôi cứ cách 3 ngày lại bị nó ép đến độ muốn nhảy lầu (thật sự là vậy, không hề nói quá một chút nào). Nó đánh người đã trở thành thói quen rồi, mỗi lần mẹ tôi khóa cửa ở trong phòng là nó nằng nặc vào tìm mẹ tôi nói chuyện, nhắc đi nhắc lại những chuyện cũ, hỏi mẹ rằng bố mẹ là những ông bố bà mẹ loại mấy. Nếu mẹ tôi nói ý kiến của mình thì sẽ bị nó mắng, không nói cũng bị mắng. Vì nó sinh nhật trước khi thi cuối kỳ, mẹ nói mua bánh sinh nhật nhưng nó bảo không cần, bảo đi ăn ngoài tiệm nó cũng không đi. Kết quả là chỉ vì sinh nhật đó mà nó làm loạn từ hôm đó đến tận bây giờ, tôi nghĩ rằng nó sẽ tiếp tục làm loạn nữa.
Tôi cảm thấy tâm lý của nó không giống với người bình thường, vì thường thì khi đối mặt với bố mẹ, người bình thì nếu muốn cái gì sẽ nói thẳng luôn, nhưng nó thì không, bạn sẽ không thể nào đoán được tâm tư của nó. Lần nào cũng vậy, nếu nó nói không cần, bạn mua về thì nó sẽ mắng bạn té tát, nếu không mua, sau này nó sẽ nhớ và nhai đi nhai lại suốt những ngày về sau. Nguyên do vì không được tổ chức sinh nhật nên nó đánh mẹ tôi. Trước đây là cấu véo đập vào người, nhưng đầu tháng 3 vừa rồi, vào một đêm nó đột nhiên đánh mẹ tôi, nó đá vào người bà, mẹ tôi lúc đó ngã xuống đất và khóc vì đau. Sau lần đó, mẹ phải nằm một chỗ khó lâu mới phục hồi, đến tận bây giờ, hơn hai tháng qua rồi mà vẫn chưa phục hồi hoàn toàn.Lần nào nó cũng nói là sửa, còn giả vờ viết giấy cam đoan, nhưng thực sự không được nổi hai ngay.
Tiếp đến là với bố tôi. Về cơ bản là từ cái lần đánh bố trở đi thì nó làm mọi thứ theo ý muốn của mình (bố tôi vì nghĩ rằng nó còn phải đi học, lại là con mình nên không đánh nặng tay). Hôm qua, khi bố tôi uống rượu về nhà, nó xông lên đánh vào đầu bố. Mùa hè năm ngoái, bố tôi đột nhiên thấy đau tức ngực, rất nghiêm trọng, đi khám thì bác sĩ bảo phổi có phần tối, lúc đó chúng tôi rất sợ là ung thư nhưng sau khi kiểm tra kỹ hơn thì bác sĩ nói đó là do bị chấn thương. Lúc đó, chính là nó đánh vào ngực bố tôi.
Cuối cùng là việc trước đây nó ở dưới quê, từ cấp 2 nó đã bắt đầu đánh bà nội. Mỗi lần tôi và mẹ nói nó không được đánh là ông bà nội tôi đều bênh nó, nói rằng nó còn bé chưa hiểu chuyện. Giờ thì nó đã lớn rồi, khỏe hơn và càng không hiểu chuyện, muốn đánh là đánh.
Thật sự là nếu nhìn thấy nó ở ngoài thì bạn sẽ không bao giờ nghĩ được là nó là người như vậy. Nó ở ngoài rất nhút nhát, yếu đuối, những trước mặt họ hàng cũng rất hỗn hào, vô văn hóa, muốn nói gì là nói đấy. Hiện giờ thì bà ngoại về cơ bản là không đến nhà tôi nữa nếu có nó ở nhà.
Không hiểu tại sao nó lại trở nên thế này????
Hôm nay, nó tự nhiên vô duyên vô cớ cáu giận ở nhà, tôi đoán có thể là do không thi tốt, la hét quát mắng ầm nhà, tôi đang thấy là tim tôi cũng không được tốt như trước nữa đây. Sau đó nó đi tìm bố tôi nói chuyện, nó nói một mình suốt 2 tiếng. Nói xong lại đi tìm mẹ tôi. Tôi nghĩ rằng nếu trường học còn không mở cửa thì chắc cả nhà tôi sẽ phát điên lên mất.
__________________
Nguồn https://www.zhihu.com/question/366905221


Hãy chia sẻ bài viết Phunulamdep ask:Cảm giác khi có một cậu em trai ngỗ nghịch là như thế nào ?_________Dịch bởi: Thuy Thanh | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng t, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/658289395035772