[Phụ Nữ ASK] TRUYỆN NGẮN (Chap 1) (p2)____________Lược dịch bởi: Hoa Ngàn Thiên | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải duy nhất tại Weib

Cùng xem bài viết [ZHIHU ASK] TRUYỆN NGẮN (Chap 1) (p2)____________Lược dịch bởi: Hoa Ngàn Thiên | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải duy nhất tại Weib được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[ZHIHU ASK] TRUYỆN NGẮN (Chap 1) (p2)
____________
Lược dịch bởi: Hoa Ngàn Thiên | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải duy nhất tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost!
______________
(Bạn nào đọc rồi xin đừng spoil ạ, hy vọng các bạn ý thức hơn và tôn trọng người dịch! Còn nếu bạn muốn spoil thì các bạn tự dịch rồi đăng đi ạ, không việc gì phải vô cmt spoil hết. Bạn nào spoil mình xin phép ban! Mình cảm ơn các bạn )
Link p1: https://m.facebook.com/groups/weibovn/permalink/798721220992588/
<> – Lục Diệc Ca
3.
Sau khi Thịnh Hoan và Chu Kỳ Lâm trở nên thân thiết hơn, thỉnh thoảng cô hay chạy đến nhà anh, cùng anh ăn mì ăn liền hoặc bánh mì. Cô biết nấu vài món đơn giản, nhưng cô lừa anh bảo rằng mình không biết gì cả, chỉ bởi vì không muốn quá thể hiện sự ân cần mà cô dành cho anh.
Có một lần cô hỏi anh: “Anh thích mẫu con gái như thế nào?”
Anh đang ngồi dưới sàn nhà, tập trung tính toán tiền tiêu tháng này. Bị cô hỏi đột ngột như thế, anh dừng lại, sau đó nhún nhún vai và cuời nói: “Chắc là giống cô”.
Từ biểu hiện nhạy cảm của anh, cô biết được có một người vẫn luôn sống trong trái tim anh.
Không lâu sau đó, vào một ngày trời nắng đẹp cô nhận được một tin sét đánh.
Giáo sư thông báo cho cô biết, công ty trước đây tài trợ cho nghiên cứu khoa học của nhóm cô đã tuyên bố phá sản, đồng nghĩa với việc học bổng của cô cũng sẽ bị hủy bỏ. Thầy đã nộp đơn lên trường xin miễn học phí cho cô, nhưng không có cách nào để chu cấp tiền sinh hoạt cho cô. Vì kinh tế suy thoái nên ngay cả ngành sư phạm cũng không được miễn.
Cô đến Mỹ được 2-3 năm, bao nhiêu tiền cô tích góp được, đều đã gửi về Trung Quốc hết rồi.
Tiền nhà, tiền sinh hoạt hằng ngày, tiền phí bảo hiểm lần lượt tính đến, qua một đêm cô đã thật sự biến thành một người bần cùng.
Ngày đó sau khi quay về phòng, cô khóc trong vô vọng. Cô biết khóc cũng không làm được gì, nhưng mà cô không nghĩ ra được cách nào hết, cô cảm thấy rất uất ức, rất tủi thân, rất không công bằng, tại sao mọi xui xẻo lúc nào cũng ập tới cô.
Rõ ràng cô đã trải qua rất nhiều khó khăn hơn so với người khác, rõ ràng cô đã mất đi rất nhiều thứ, tại sao lại hết lần này đến lần khác ép cô vào đường cùng?
Chu Kỳ Lâm biết chuyện này, ngày hôm sau, trong thẻ Thịnh Hoan đã có hơn 100000 đô.
“Nếu cô không còn cách nào khác, thì cô đừng từ chối, để tôi cho cô mượn, cô từ từ rồi trả cũng được.” Anh nói.
Lúc này cô mới biết, anh vốn không phải là du học sinh nghèo cần đi làm kiếm thêm để trang trải cuộc sống như cô, mà là một thiếu gia giàu từ trong trứng.
Cô hỏi anh: “Vậy nhà anh có nhiều tiền không?”
Anh suy nghĩ, rồi nói cho cô biết ba của anh nằm trong danh sách Forbes, ở phía bắc có một phân xưởng lớn không kém một thành phố, trong phân xưởng còn có cả một kênh đào.
Cô gật đầu với gương mặt vô thần, cảm thấy trong lòng có chút buồn.
Thật sự thì anh rất có khí chất, không giống như những người con trai được sinh ra trong các gia đình bình thường khác, sự hiểu biết của anh đối với thế giới này rất rộng và sâu sắc, từ trước tới giờ anh chưa bao giờ thiếu tiền đến nỗi cảm thấy túng quẫn và khốn khó, và chưa bao giờ có cảm giác tự ti.
Có lẽ cô nên biết sớm hơn.
“Vậy tại sao anh lại sống một cuộc sống cực khổ đến như vậy? Anh muốn tự trải nghiệm cuộc sống?”
Chu Kỳ Lâm im lặng, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, rồi từ từ hạ ánh nhìn xuống, kể cho cô nghe về chuyện liên quan đến một người tên Chu Vũ Phi.
Chu Vũ Phi lớn hơn Chu Kỳ Lâm bốn tuổi, ba của cô ta làm tài xế cho ba của anh, mẹ của cô ta thì làm bảo mẫu cho nhà anh. Lúc họ ở cùng nhau, anh hay thích trêu chọc cô ta, nhờ cô ta dạy anh học, còn anh thì hay chọc cho cô ta tức giận. Sau này, cô ta đậu thủ khoa, anh ngăn không cho cô ta đi Bắc Kinh, thế rồi cô ta quyết định ở lại. Hai người họ yêu lén, anh chỉ muốn mình nhanh chóng trưởng thành để trở thành bờ vai vững chắc cho cô ta dựa vào.
Nhưng trớ trêu thay, trong một đêm nọ ba của anh lái xe gặp sự cố, khi cảnh sát đến điều tra thì vô tình có liên quan đến một số chuyện phức tạp từng xảy ra trong quá khứ, cuối cùng là ba của cô ta bước ra gánh tội thay. Là ba mẹ của cô ta cam tâm tình nguyện, nhưng cô ta thì không chấp nhận chuyện này.
Rồi cô ta đã dứt khoát nói với anh, hoặc là anh rời khỏi cuộc sống của cô ta, hoặc là cô ta sẽ chết trước mặt anh. Sau đó cô ta nghỉ học ở trường, một mình đi đến Bắc Kinh.
Sau khi anh tốt nghiệp đại học đã đi tìm cô ta, còn cô ta đã có bạn trai mới, anh đã vứt hết cả thể diện mà vào nha cô ta ở. Cuối cùng người làm việc cho gia đình anh đã tìm được và buộc anh phải về nhà, trước khi anh rời đi, anh đã dùng số tiền mà bản thân đã dành dụm được trong bao nhiêu năm để mua một chiếc nhẫn kim cương cầu hôn cô ta, còn cô ta thì lạnh lùng vứt chiếc nhẫn ấy xuống đất.
Đến cả ánh mắt cuối cùng mà cô ta nhìn anh, cô ta vẫn rất kiên quyết mà nói, một là anh rời khỏi cô ta, hai là cô ta sẽ tự tử trước mặt anh.
Sau khi anh đến Mỹ thì anh không còn dùng tiền có sẵn trong thẻ mà gia đình cho anh, ngay cả học phí cũng là do bản thân anh tự đi làm kiếm tiền đóng. Anh cũng không trách hận gia đình mình, chỉ là anh mãi mãi chẳng thể quay về được cuộc sống của trước đây nữa. Những năm gần đây, mong ước lớn nhất của anh chính là tự mình có thể đương đầu với mọi thứ.
Thịnh Hoan nghe Chu Kỳ Lâm kể xong, cô im lặng một hồi lâu, rồi cô không nghĩ không rằng mà nói: “Tôi cũng có người mà mình thích.”
“Tôi cũng có người mà mình thích”, cô nhấn mạnh lại lần nữa.
Trông cô không khác gì một đứa trẻ, vì muốn giành lấy được viên kẹo mà trở nên rất ích kỷ, nhưng ngoài mặt cô giả vờ như mình không quá quan tâm đến chuyện quá khứ của anh, chỉ vì cô sợ sẽ bị anh nhìn thấu nội tâm của mình.
Vì cái tôn nghiêm nực cười này, cô đã phải tự thêu dệt một câu chuyện để lừa anh, rằng cô cũng đã từng có một mối tình đầu, nhưng vì cô và đối phương hiểu lầm nhau nên chia tay, cho đến bây giờ cô không còn yêu người nào khác nữa. Khi cô đến Mỹ, có nghe nói bạn trai cũ cũng ở đây, chỉ là cô vẫn chưa đi tìm người đó.
Thật sự thì chuyện mà cô kể với anh cũng không hoàn toàn là giả, đích thực thì cô cũng đã từng yêu qua một lần như thế.
Người mà mỗi ngày đều chở cô đi ăn sáng, dù gần dù xa vẫn đưa đón cô về nhà, cô thì chỉ giữ trạng thái quen cho vui để kết giao với người đó, chưa đến hai tuần thì cô đã đề nghị chia tay.
Có lẽ là do ông trời trừng phạt cô, nên không lâu sau, ba mẹ cô đều chết trong một lần tai nạn xe, cô được đưa đến ở nhờ nhà của một người cậu. Thế nhưng gia đình của người cậu đó không thích cô, xem cô là một người rất phiền phức, nên sau khi chuyển trường thì cô sống ở trong trường luôn. Ngày thi đại học, cô là học sinh duy nhất trong trường không có người nhà đưa đón, cũng không có ai chờ đợi.
Cuộc sống của cô trong bốn năm đại học so với cấp ba còn khổ hơn nhiều. Sau khi tốt nghiệp đại học cô đến Mỹ, học tiến sĩ có được nhiều học bổng, mỗi tháng cô dành dụm tiền rồi gửi về cho người cậu đó nhưng cô thề sẽ không bao giờ quay về nơi đó nữa.
Số tiền mà cô nợ người cậu sớm đã được trả hết, nhưng từ đó đến giờ cô chưa một lần về nước.
Một mình sống ở nơi đất khách quê người trong một khoảng thời gian dài, dù trái tim có chai sạn cỡ nào thì cũng sẽ có lúc yếu mềm. Cô thường hay nghĩ về những chuyện vui, chuyện tốt sẽ đến trong nửa quãng đời tiếp theo, ngoại trừ ba mẹ cô, thì cô cũng từng nghĩ đến người mà sau này sẽ xuất hiện trong cuộc đời cô, người mà toàn tâm toàn ý đối đãi với cô.
Đáng tiếc người đó đã xuất hiện quá sớm, lúc người đó xuất hiện trong lòng cô vẫn nung nấu rất nhiều mơ mộng, cuộc sống lại hạnh phúc mỹ mãn, phiền não lớn nhất của cô lúc đó chẳng qua chỉ là những bài thi, những bài kiểm tra. Cho nên khi đó trong mắt cô, một trái tim chân thành không khác gì một hòn đá ven đường.
Nhưng nghĩ lại, với cô điều đó cũng không có gì để gọi là đáng tiếc, kỳ thực trong cuộc đời cô còn phung phí, bỏ lỡ nhiều lần hơn thế. Vì một số người vốn đã được định sẵn chỉ là những vị khách lướt qua trong cuộc đời cô mà thôi.
Nghe cô kể như thế, Chu Kỳ Lâm tin là thật, anh xem cô như những người anh em cùng gặp hoạn nạn, những con người lưu lạc từ những vùng đất xa xăm.
Anh đinh ninh rằng trong lòng cô đã có người mà cô yêu, nghĩ rằng cô không có ý gì khác với anh nên anh đã không ngại mà trở nên thân thiết với cô.
Anh thật sự là một tên ngốc, trên thế giới này, những người có tình cảm sâu đậm còn lại được bao nhiêu người?
Về sau, thỉnh thoảng anh cũng hay nhắc về Chu Vũ Phi.
Anh kế rằng lúc nhỏ anh hay ức hiếp cô ta, nhờ cô ta giúp anh làm bài tập về nhà, cô ta thích ăn quả óc chó, anh muốn cô ta đan cho anh một chiếc khăn, mặc dù cô ta đan chiếc khăn xấu như tấm lưới đánh cá, nhưng anh đã đeo chiếc khăn đó hơn mười năm rồi.
Đó là khoảng thời gian tươi đẹp nhất mà anh không bao giờ quay lại được nữa.
Thịnh Hoan cô như một con ngốc ngồi nghe xong rồi mong ước, sau đó thì tự khiến mình xót xa.
Cô thường hay bịa ra nhiều chuyện gạt anh, để cùng anh hồi tưởng về những chuyện đã xảy ra trong quá khứ, và cũng để che giấu sự mất tự trọng của bản thân mình. Dần dần, cô kể về những người con trai đã xuất hiện trong cuộc đời mình, cô đã cảm thấy ấm áp như thế nào, đã động lòng, đã bỏ lỡ thế nào, cô không còn kể về mối tình đầu của mình nữa.
Chu Kỳ Lâm rất ít khi hỏi sâu về chuyện riêng của cô, cô tự an ủi bản thân mình, anh ấy không nghĩ nhiều chỉ bởi vì sự gia giáo và xuất thân của anh quá tốt.
Thật sự thì anh đối với cô rất tốt.
Mỗi lần sinh nhật cô anh đều nhớ, anh tặng từng món quà khiến cô rất ưng ý, nào là màn hình máy tính, bàn phím….ráp chúng lại thành một chiếc máy tính tốt.
Cùng một giá tiền, anh có thể mua đồ trang sức, giày dép, nước hoa mà các cô gái bình thường thích nhưng anh không làm vậy, vì ngoại trừ Chu Vũ Phi, anh đều giữ khoảng cách với mọi cô gái khác. Ngay cả khi có người cố đến gần anh hơn, thì giữa hai người vẫn luôn có một bức tường ngăn cách vô hình không thể phá vỡ.
Lúc Seattle có tuyết rơi, mỗi lần cô tới kỳ dâu rụng, đều cảm thấy vừa tủi thân vừa khó chịu. Sau khi Chu Kỳ Lâm biết, anh đã nấu cháo nấu canh cho cô ăn, còn nấu nước gừng cho cô uống.
“Anh biết nấu ăn?” Cô tròn mắt ngạc nhiên hỏi anh.
Cô những tưởng anh sẽ đắc ý, sẽ vênh mặt tự hào, nhưng không, anh chỉ cúi đầu, đôi mi dài che cả ánh mắt, anh im lặng không nói lời nào.
Trong tim cô nghĩ, có lẽ anh vì Chu Vũ Phi nên mới học nấu ăn, và chắc chắn cô ta rất thích ăn những món mà anh nấu.
Sau khi cô ta bỏ đi, anh đã sống một cuộc sống rất có khuôn phép, nhưng cũng sống rất tùy ý.
Từ trước đến giờ, Thịnh Hoan cô chưa bao giờ tặng quà cho anh, ngay cả khi mừng sinh nhật anh, cô cũng chỉ tặng một tấm thiệp chúc mừng.
Cô làm vậy, ngoài mặt tỏ ra không mấy quan tâm, nhưng những điều cô làm chỉ để che giấu đi tình cảm thật sự trong tim mình, sự quan tâm mà cô dành cho anh.
Thậm chí cô đã từng tự tay mình làm từng cái bánh kem cho anh, nhưng cô không đủ dũng khí để tặng, sau đó đợi đến lúc 0 giờ sáng, khi chuông đồng hồ vang lên, cũng là cô một mình ăn hết chỗ bánh kem đó.
……………..còn tiếp………………..
Nguồn: zhihu


Hãy chia sẻ bài viết [ZHIHU ASK] TRUYỆN NGẮN (Chap 1) (p2)____________Lược dịch bởi: Hoa Ngàn Thiên | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải duy nhất tại Weib, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/802014147329962