(P2)Nỗ lực của con người có thể khủng khiếp tới mức nào?___________Dịch bởi: Khanh Trang | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Wei

Cùng xem bài viết (P2)Nỗ lực của con người có thể khủng khiếp tới mức nào?___________Dịch bởi: Khanh Trang | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Wei được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

(P2)Nỗ lực của con người có thể khủng khiếp tới mức nào?

___________
Dịch bởi: Khanh Trang | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost.
Link gốc: https://www.zhihu.com/question/267094863
P1: https://m.facebook.com/groups/245234876341228?view=permalink&id=747499062781471
(Lưu ý 2 phần là hai câu trả lời khác nhau)
____________
Cách thí sinh thi đại học Hàn Quốc trải qua một ngày:
8:00: Lên lớp.
16:00: Tan học, tự học.
21:00: Ngưng học, đến lớp luyện thi hay phòng đọc sách.
23:00: Đến giờ cấm các hoạt động dạy học tại Hàn Quốc, về nhà.

Lúc chuẩn bị thi đại học, cô ấy chép sách giáo khoa mười mấy tiếng mỗi ngày, chép đến khi nhắm mắt lại vẫn viết được ra. Tay phải cầm bút viết bị đau nhức nên dùng thun buộc bút vào tay, dùng sức từ cổ tay để viết tiếp.

Kiến giải “Bốn đỗ năm trượt” mà học sinh Hàn Quốc lưu hành: Những thí sinh ngủ 4 tiếng một ngày sẽ được chọn ( đỗ vào những trường lý tưởng), còn ai ngủ 5 tiếng thì có khả năng rớt bảng.

Mỗi học sinh Trung Quốc đều không thể quên được nỗi kinh hoàng khi bị chi phối hoàn toàn bởi kì thi đại học (Gaokao). Cảm giác tuyệt vọng khi không làm xong bài thi toán, thậm chí có thể kéo dài hàng năm sau khi tốt nghiệp, nửa đêm mơ lại toát mồ hôi lạnh.
Nhưng mà, bạn nghi ngờ chỉ có số phận học sinh Trung Quốc mới lận đận như vậy sao? Không phải đâu. Hàn Quốc nơi cách Trung Quốc bên kia biển, những người trẻ tuổi bên đó cũng không thể thoát khỏi gông cùm của giáo dục định hướng thi cử.
Thậm chí đến mức, kỳ thi đại học tại Hàn Quốc không chỉ là sự đọ sức của cá nhân học sinh, mà còn là cuộc chiến giữa các gia đình, giai cấp, xã hội.
Học sinh nghèo đã thua ngay ở vạch xuất phát.
2 giờ sáng, Hàn Quốc.
Đa số mọi người giờ này còn đang ngủ, thế giới livestream trên mạng vẫn tấp nập như ban ngày: ăn gà, ASMR, tán chuyện, hát hò, ăn uống,…Trong cái huyên náo qua màn hình ấy, vẫn có một nhóm người im lặng tuyệt đối: Những thí sinh thi đại học Hàn Quốc livestream học bài.
Tuân thủ theo livestream, tất cả đều là các thí sinh, Yoon Yewon là một trong số đó. Mỗi lần trước khi làm bài tập, cô bé sẽ mở livestream qua điện thoại

“Chỉ khi tận mắt nhìn thấy sự nỗ lực của người khác mới có thể kích thích bản thân”

Trong cuộc sống của thiếu nữ Hàn Quốc 16 tuổi Yoon Yewon, không có truyện tranh, Kpop hay cả Naver, chỉ có học, học và học. Mỗi ngày cô bé ngồi trên bàn học mười mấy tiếng, chép sách giáo khoa không dừng một phút nào, đến nỗi nhắm mắt lại cũng có thể viết ra.
Tay cầm bút viết đau nhức, buộc chun vào tay rồi dùng lực ở cổ tay viết tiếp.

“Không làm như thế em không yên tâm”

Yewon là một học sinh lớp 9, đang chuẩn bị cho kỳ thi vào cấp 3. Sinh ra trong một gia đình bình thường ở Iksan Hàn Quốc, em ấy đặt mục tiêu cho mình vào một trường trung học tư thục ở Seoul với mức học phí 10 triệu won (khoảng 6 vạn tệ).
Ước mơ của Yewon là thi đỗ đại học Y, trở thành bác sĩ. Vì thế, từ năm 16 tuổi em ấy đã bắt buộc phải thi đỗ vào trường tư thục có tỉ lệ học sinh thi đỗ cao vào trường Y.
Giống như một trò chơi cá nhân mở nhiều level, chỉ cần thua một cái thôi là Game Over.
Mặc dù thành tích của Yewon đã đứng số 1 toàn trường, em ấy vẫn chưa nắm chắc (cơ hội thi đỗ). Ở Hàn Quốc, những học sinh đến từ tỉnh lẻ trời sinh đã thua ngay ở vạch xuất phát.

Các bạn học sinh đều hiểu rằng, nhà thuê càng đắt càng dễ thi đỗ được trường có tiếng.

So sánh với những học sinh Seoul được tiếp cận với nguồn tài liệu học tập tốt hơn, vùng hiểu biết rộng hơn, Yewon hình dung mình chỉ là ếch ngồi đáy giếng. Em ấy chỉ có thể không quản ngày đều, không màng mệt nhọc cố gắng học hành, mới không bị bỏ cách quá xa.

“Cùng một địa điểm, có người ngồi tàu tốc hành chỉ mất 30 phút, em lại mất tận 3 tiếng. Dù đi được đấy, nhưng mà thật mệt mỏi.”

Trong cuộc đua không cùng vạch xuất phát này, thứ công bằng duy nhất, chính là thời gian.
Kế hoạch sắp xếp thời gian mỗi ngày của Yewon đưa học tập lên hàng đầu và chiếm đa số, ăn cơm, đi vệ sinh bị giới hạn. Thời gian ngủ chưa tới ba tiếng. Để đảm bảo tỉnh táo, em ấy giấu bố mẹ, nhét rất nhiều cà phê vào ngăn khéo, mỗi ngày uống vài lon.
Kiến giải “Bốn đỗ năm trượt” mà học sinh Hàn Quốc lưu hành: Những thí sinh ngủ 4 tiếng một ngày sẽ được chọn (thi đỗ vào những trường lý tưởng), còn ai ngủ 5 tiếng thì có khả năng rớt bảng.
Yewon tưởng tượng, nếu em nằm xuống, sẽ có vô số những bạn cùng tôi vượt qua em.
Cuối cùng Yewon cũng đỗ vào trường cấp 3 mà em ấy mong muốn, vậy nhưng chưa kịp ăn mừng, em ấy lại phải đối mặt với một vấn đề nan giải—–
Mặc dù không dám chểnh mảng suốt cả quá trình, 8 giờ hàng ngày dậy đi học thêm, Yewon vẫn phải đối mặt với việc lần đầu tiên có thành tích cá nhân ảm đạm- từ từng đứng 1 toàn trường, trong số 359 tân học sinh năm học mới, xếp hạng 313.
Sự tuyệt vọng mà Yewon trải qua, Minji hai năm trước cũng phải đối diện và em ấy vẫn mắc kẹt đến nay.

“Một khi khoảng cách được nối rộng, dù có cố gắng đến mức nào, khó mà đuổi kịp.”

Xuất thân gia cảnh nghèo khó, vượt qua vòng tuyển chọn đối tượng nhận hỗ trợ xã hội, đã vào được trường trung học Khoa học TN, nơi tập hợp những học sinh giỏi nhất. Bước vào trung học, em phát hiện đã thua xa so với các bạn cùng tuổi- những học sinh cùng lớp đều đã học xong chương trình trung học.

“Giống như trước lúc leo núi, ngẩng đầu lên đã thấy người ta leo được đến lưng chừng, mình thì mới bắt đầu leo, vô cùng thảm hại.”

Học sinh trung học Hàn Quốc thích phân các hs với thành tích không giống nhau bằng từ “thượng”, “trung”, “hạ”. Những học sinh ở tầng “thượng” nhắm mắt cũng thi được 80 điểm, còn “hạ” tầng như Minji, cố thế nào cũng không qua được 50 điểm.

Giống như những bậc thang, những bậc thang siêu dốc.

Theo thống kê, tại trường Khoa học mà Minji đang theo học, khoảng cách giữa mức lương phổ thông của một phụ huynh và phụ huynh nhận tiền gửi đảm bảo cơ bản (trợ cấp xã hội) là khoảng 5 triệu won. Và khoảng cách như vậy, gây ảnh hưởng chênh lệch 43 điểm đổi với thành tích thi đại học của học sinh.
Vô số những học sinh không có gia thế giống như Minji, đang cố gắng để vượt qua ranh giới 43 điểm này.






Hãy chia sẻ bài viết (P2)Nỗ lực của con người có thể khủng khiếp tới mức nào?___________Dịch bởi: Khanh Trang | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Wei, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/748409439357100