NHỮNG CÔ GÁI KHÔNG CÓ DUNG MẠO XINH ĐẸP CÓ THỂ THẢM ĐẾN MỨC NÀO? 𝐃𝐢̣𝐜𝐡: Ngụy Minh Thư (Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại weibo

Cùng xem bài viết NHỮNG CÔ GÁI KHÔNG CÓ DUNG MẠO XINH ĐẸP CÓ THỂ THẢM ĐẾN MỨC NÀO?
𝐃𝐢̣𝐜𝐡: Ngụy Minh Thư (Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại weibo được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

NHỮNG CÔ GÁI KHÔNG CÓ DUNG MẠO XINH ĐẸP CÓ THỂ THẢM ĐẾN MỨC NÀO?

𝐃𝐢̣𝐜𝐡: Ngụy Minh Thư (Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại weibo Việt Nam vui lòng không tự ý repost)

-Đông Thi truyện-

Thời xuân thu, nước Việt có một người con gái tên Đông Thi.

Nàng cùng với một người con gái tên Tây Thi ngày ngày gảy đàn mãi nghệ. Tiếng đàn tỳ bà vang lên, mượt như nước chảy, nhẹ như gió mát, lúc hoan hỉ, khi bi ai động lòng người.

Tây Thi và Đông Thi lúc bấy giờ là hai giai nhân gảy đàn tỳ bà hay nhất vùng, tiếng tăm vang xa. Nhưng mỗi người lại mang một cá tính riêng biệt.

Tây thi tay ôm chiếc tỳ bà, mỗi lần đều là người gảy khúc đầu tiên. Dung mạo xinh đẹp động lòng người của nàng có thể thu hút khách nhân từ bốn phương kéo nhau đến nghe đàn. Mà Đông Thi trước nay chỉ luôn ngồi sau tấm rèm sa, che đi dung mạo, lặng lẽ gảy kết khúc. Khách nhân say mê dung mạo như hoa như ngọc của Tây Thi, càng đắm chìm trong tiếng đàn như hư như mộng của Đông Thi. Trước nay lại chưa ai từng được chiêm ngưỡng dung mạo của Đông Thi, càng cho nàng thêm phần thu hút, thần bí.

Đến một ngày, Đông Thi như mọi ngày ngồi lặng lẽ sau tấm rèm che gảy tỳ bà. Nàng phát hiện có một vị công tử không giống những người khác. Những người khác đến nghe đàn, mắt chỉ dán lên dung mạo của Tây Thi không dứt. Nhưng vị công tử này, từ đầu đến cuối chưa từng liếc nhìn Tây Thi một lần, chỉ điềm tĩnh ngồi nghe kết khúc do Đông Thi gảy.

Nàng ta động lòng rồi, mà vị công tử kia cũng tỏ ra có tình sâu ý đậm với nàng, muốn ngỏ lời hẹn nàng gặp mặt.

Rèm sa nhẹ lay, giọng nàng lãnh đạm vang lên “công tử vì cớ gì lại yêu mến ta?”

Vị công tử cười đáp “Có thể gảy ra một khúc tỳ bà có hồn như vậy, hẳn là một bậc giai nhân ngàn năm có một”

Đông Thi cười nhạo “Những tưởng công tử là người thoát tục, hoá ra cũng chỉ là mỹ quan cao hơn người thường mà thôi. Đến bậc giai nhân như Tây Thi công tử cũng không chịu liếc mắt một lần, ta so với nàng ta còn thua kém ngàn lần, chỉ e khiến công tử thất vọng rồi”

Vị công tử kia cười không giấu diếm “người khác dùng mắt để nhìn giai nhân, ta lại dùng tâm phân định.” Chàng nhẹ nhàng vén một góc rèm sa, đưa vào bên trong một miếng ngọc bích “Chỉ cần nàng nguyện ý, ta nhất định sẽ không phụ tấm chân tình này.”

Đông Thi nghe xong những lời này, trong lòng ấm áp như nước chảy, nhận lấy miếng ngọc đính ước, nâng niu ôm vào lòng. Ba ngày sau vị công tử trở lại, nàng sẽ vén bức màn sa để cho chàng được chiêm ngưỡng dung nhan.

Đông Thi biết dung mạo của bản thân không thể sánh được với người, nên ra sức trang điểm tỉ mỉ, ăn mặc lộng lẫy, bắt chước dáng vẻ ôm ngực nhíu mày kiêu sa của Tây Thi, tự nghĩ bản thân cũng sẽ xinh đẹp động lòng người như vậy.

Ba ngày hẹn ước đã đến, Đông Thi trong lòng ngập tràn hoan hỉ, nghĩ rằng kiếp này đã gặp được tri kỷ. Từ nay về sau, nàng chẳng cần phải giấu mình dưới tấm rèm sa, chẳng sợ người trong thiên hạ chê cười dung nhan xấu xí, chỉ cần một người hiểu lòng nàng là đủ, phần đời còn lại, nàng sẽ chỉ gảy tỳ bà cho một mình chàng nghe.

Nhìn thấy bóng dáng quen thuộc đang tiến lại, nàng e thẹn như thiếu nữ mới lớn chờ đợi chàng vé tấm rèm lên. Không ngờ vừa mới nhìn thấy dung nhan nàng, vị công tử kia liền bị doạ đến hồn bay phách lạc, nhanh chóng bỏ chạy thật xa. Từ ấy cũng không hề xuất hiện nữa.

Ngày hôm đó cũng đã có một vài khách nhân nhìn thấy dung mạo nàng, họ cũng như vị công tử kia, sợ hãi chạy trốn. Sau này dù tiếng đàn của Đông Thi vẫn bi hoan say đắm vang lên, cũng chẳng mấy ai dám đến nghe nữa. Đông Thi từ đó trở thành truyện cười cho người người đàm tiếu, lưu truyền đến mãi về sau.

kể xong câu truyện về Đông Thi, chàng trai trẻ chầm chậm quay người rời đi, bỗng một cậu bé chạy lại hỏi “Vậy sau này nàng ấy ra sao?”

Chàng trai sững sờ, chầm chậm quay lại nhìn ông lão đang ngồi trên bậc đá kia khẽ hỏi “cha…”

Ông lão thở dài xua tay, quay lưng lại.

Chàng trai kể chuyện bối rối không biết trả lời ra sao. Đúng lúc đó một bà lão tóc đã bạc trắng, chầm chậm bước tới, nhìn đứa trẻ cười nhẹ đáp “Sau đó, Đông Thi cả đời không xuất giá, mỗi ngày đều ở trong chùa vì người nàng ta yêu cầu nguyện, nguyện cho chàng một đời bình an, kiếp này có giai nhân bầu bạn.

Ông lão kia nghe xong sững sờ nhìn miếng ngọc bích quen thuộc giắt trên thắt lưng của bà lão, nước mắt chầm chậm rơi xuống, xoay người rời đi…

—-

Bonus: Thành ngữ “Đông Thi Hiệu Tần” 东施效颦 (Đông thi bắt chước chau mày) để chỉ những người phụ nữ xấu xí không biết tự lượng sức mình, bắt chước dáng vẻ của những cô gái xinh đẹp, kết quả đương nhiên tương phản, người cười kẻ chê

Nguồn : https://www.douban.com/doubanapp/dispatch/music/35196448…

Bài hát dựa trên câu truyện: https://youtu.be/QhLS2Dqr5Bs


Hãy chia sẻ bài viết NHỮNG CÔ GÁI KHÔNG CÓ DUNG MẠO XINH ĐẸP CÓ THỂ THẢM ĐẾN MỨC NÀO?
𝐃𝐢̣𝐜𝐡: Ngụy Minh Thư (Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại weibo, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/812502342947809