Nhật ký nữ pháp y: Để người chết được nhắm mắt [Phần 1] —————————————————-

Cùng xem bài viết Nhật ký nữ pháp y: Để người chết được nhắm mắt [Phần 1]
—————————————————- được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

Nhật ký nữ pháp y: Để người chết được nhắm mắt [Phần 1]
—————————————————————-
Người dịch: Minh Hiếu Ngô
Nguồn: https://www.zhihu.com/question/24605743/answer/1442794216
—————————————————————-
Tận mắt tôi chứng kiến, một nữ sinh từ dưới gốc cây đại thụ sau trường, đào lên một thi thể. Trên tay cô ta đang nắm một khúc xương đùi của người đã chết, lè lưỡi ra để liếm.

Tôi là một nhân viên pháp y, bao nhiêu năm công tác, đây là lần đầu tiên đối diện với phạm nhân giết người bị mệnh danh là Ma nữ này.

*Toàn bộ diễn biến vụ án đều dựa trên trải nghiệm công việc thực tế của tôi.

*Với những tình tiết nhạy cảm và có liên quan đến thông tin cá nhân của nhân vật sẽ được thay đổi.

Đại học Tùng Giang dạo gần đây xuất hiện một chuyện kì bí.
Sinh viên truyền tai nhau chuyện trong khuôn viên trường có ma. Có hơn một sinh viên đã tận mắt trông thấy, ở khu rừng rậm phía sau ngôi trường, vào giữa đêm, có một con ma nữ mặc áo trắng toàn thân phát sáng, vừa dậm chân vừa hát, tiếng hát vô cùng thảm thiết. Những sinh viên trông thấy ai nấy đều sởn gai ốc, hồn bay phách lạc, câu chuyện cứ thế lan truyền đi.

Đại học Tùng Giang vốn được xây dựng trên một mảnh đất vàng của thị trấn, sau này trường được xây dựng lại, chuyển ra vùng ngoại ô, còn mảnh đất ban đầu của trường đem bán cho một công ty Bất động sản có tiếng để phát triển. Khoản lợi nhuận khổng lồ từ việc bán đất, sau khi dùng để mua lô đất ở ngoại ô, xây dựng nhà thi đấu, bổ sung thêm trang thiết bị cho trường, vẫn còn dư ra một khoản lớn, và trở thành món hời cho ban lãnh đạo của nhà trường.

Tuy nhiên khu đất mà ngôi trường mới chuyển đến lại vô cùng hoang vu, phía sau là một khu đất hoang, sau nữa là núi Móng Ngựa. Sở dĩ gọi như vậy bởi núi có dạng hình móng ngựa, trên núi lởm chởm những mỏm đá hình thù kì quái, cây cối rậm rạp, nghe nói còn có cả rắn độc và dã thú sinh sống, bởi vậy mà thầy trò không dám bén mảng đến khu này. Ấy vậy mà nửa đêm, xuất hiện cô gái một thân một mình trên sườn núi, cử chỉ kì quái, lại còn cất tiếng hát bi ai, thử hỏi không phải ma nữ thì là ai?

Tuy nhiên tin đồn vẫn chưa được nhà trường chú trọng. Phó bí thư Đảng ủy phụ trách công tác sinh viên đại học Tùng Giang, ông Tề Vệ Đông, tại hội nghị công tác sinh viên đã nhắc qua một chút về vấn đề này với giọng điệu quyết liệt: “Chúng ta đều là những nhà Chủ nghĩa Duy vật, đương nhiên sẽ không tin vào mấy thứ ma quỷ hoang đường, cái gọi là ma nữ núi Móng Ngựa, rất có thể là một kẻ điên, lúc người khác nghỉ ngơi lại thích ra ngoài làm trò ma quỷ, điều này ảnh hưởng rất xấu đến danh tiếng nhà trường. Các phó Viện trưởng phụ trách công tác sinh viên của các Viện, sau hôm nay phải khống chế tốt những tin đồn thất thiệt ngoài kia. Trước mắt, nhà trường đã cho gỡ bỏ những diễn đàn của trường có liên quan đến tin đồn này, xử phạt thật nghiêm đối với những sinh viên cố ý lan truyền tin đồn, phá hoại sự bình yên của nhà trường, kiên quyết không nương tay.”

Sự bình yên của ngôi trường Tùng Giang nhanh chóng bị phá vỡ chỉ sau một câu chuyện.

Đêm mùa hè, là khoảng thời gian nhiệt huyết của các bạn trẻ. Diêu Khắc Cường, nam sinh năm 3 khoa Công nghệ thông tin và Hà Hiểu Lợi, cô sinh viên khoa tiếng Trung đang trong một mối tình nồng thắm. Hai người vừa bước ra từ rạp chiếu phim, quyến luyến không muốn về phòng, họ nắm tay nhau đi bộ tới vùng đất vắng phía sau khuôn viên trường, tiếp tục tận hưởng sự tĩnh lặng và ngọt ngào của thế giới nơi chỉ có hai người.

Cả hai đều mới chỉ khoảng 20, cái độ tuổi cháy bỏng của tuổi trẻ, nên chỉ mới tiếp xúc cơ thể với nhau không lâu, máu trong người như sôi sục, Diêu Khắc Cường có chút mất kiềm chế bản thân, đôi tay không còn ngoan ngoãn như thường ngày. Hà Hiểu Lợi cười khúc khích, khẽ thở nhẹ vào tai Khắc Cường: “Anh có muốn thử không?”

Diêu Khắc Cường hành động càng thêm dứt khoát: “Muốn.”

Hà Hiểu Lợi nói: “Ở đây không tiện, chúng mình lên núi đi, trên đó không có ai.”

Diêu Khắc Cường có chút do dự: “Trên núi có nguy hiểm quá không? Nghe nói có rắn, sói gì nữa mà, anh còn nghe nói ở đó có ma nữa.”

Hà Hiểu Lợi có chút bất mãn, cười nhạo cậu ta: “Đã muốn xơi lại còn nhát chết, nếu ở đây mà bị người khác phát hiện, anh là con trai thì chả sao, nhưng em là con gái, sau biết đối diện kiểu gì?”

Diêu Khắc Cường đang đứng trên ranh giới của tình yêu, nhẽ nào lại để người mình thương coi thường, bèn giả bộ như mình to gan lắm rồi nói: “Đi thì đi, anh sợ gì chứ, chả qua là lo em sợ chết khiếp mà thôi”

Đến chân núi, ánh trăng khiến bóng cây đổ rạp xuống nền đất, trông như những con bò sát khổng lồ. Gió đêm thổi qua kẽ lá, phát ra thứ âm thanh xào xạc, giống như có con mãnh thú đang ẩn nấp trong màn đêm, chỉ chực có người đi qua là vồ lấy, lại giống như có hồn ma đang rong chơi trong rừng vậy.

Diêu Khắc Cường cố gắng tỏ ra trấn tĩnh mà nói: “Ở đây thôi, đường núi khó đi quá.”

Hà Hiểu Lợi đáp: “Cũng được, chỗ này đến bóng ma cũng không có, khỏi lo bị người khác phát hiện.”

Một đám mây đen lướt qua, che khuất đi ánh trăng, dường như trăng cũng phải e thẹn, không dám nhìn vào trận tình nảy lửa của loài người.
Giữa lúc Diêu Khắc Cường đang cuồng loạn, bỗng toàn thân như bay lơ lửng lên không trung. Đột nhiên cảm thấy không khí xung quanh có gì khác thường, bèn ngẩng đầu lên nhìn, một con ma nữ tóc dài bay phấp phới, toàn thân trắng toát như tuyết đang nhìn chằm chằm vào cậu ta, nở một nụ cười. Ánh trăng mập mờ rọi lên người cô ta, như thoắt ẩn thoắt hiện vòng hào quang. Diêu Khắc Cường hét lớn, như rơi từ chín tầng mây xuống địa ngục, bất tỉnh nhân sự.

Dưới tấm thân của Diêu Khắc Cường, Hà Hiểu Lợi đang không hiểu chuyện gì đang diễn ra, thì đã bị tiếng la thất thanh của Diêu Khắc Cường dọa cho chết khiếp, phải dùng hết sức bình sinh mới có thể đẩy được cơ thể nặng trịch của anh ta ra mà bò nhổm dậy, thì thấy cái vật thể đang tỏa ra thứ ánh sáng lập lòe quái đản đang dần tan biến đi trong không gian. Chân tay Diêu Khắc Cường lúc này đã đông cứng, không khác gì một cái xác chết.

Cũng may cái gan của Hà Hiểu Lợi to hơn Diêu Khắc Cường một chút, dù bị dọa cho hồn xiêu phách lạc, nhưng vẫn nhanh chóng khoác lên người bộ quần áo, thử xê dịch cơ thể Diêu Khắc Cường, nhưng nặng quá, không xi nhê gì. Cô ta nghĩ ngợi một lúc, bất chấp hậu quả nếu sự việc này bị lộ, rút điện thoại ra để gọi cấp cứu.

Ngày thứ hai, câu chuyện về cặp đôi đang tình tứ dưới chân núi Móng Ngựa thì bắt gặp ma nữ, sau đó nam sinh bị dọa cho phải nhập viện đã lan truyền như vũ bão trong trường, thậm chí sinh viên trường ngoài cũng đến do thám tình hình. Tin đồn về ma nữ núi Móng Ngựa có vẻ không thể lấp liếm thêm được nữa.

Diêu Khắc Cường trong lúc đang dồn mọi sự tập trung vào cuộc vui nhiệt huyết thì bị thất kinh, nên giờ tinh thần bị hoảng loạn, nghe bác sĩ nói, sau khi bình phục, cũng phải mất một tháng mới có thể bình thường trở lại.

Phó bí thư Đảng ủy đại học Tùng Giang, ông Tề Vệ Đông nổi trận lôi đình khi chứng kiến uy tín của đại học Tùng Giang trong số các trường đại học trên toàn tỉnh bị ảnh hưởng trầm trọng chỉ sau một vụ việc. Ban đầu ông này định đề xuất tống cổ hai sinh viên đã có hành vi không đứng đắn ra khỏi trường, song do gia thế không hề tầm thường của Hà Hiểu Lợi, khiến ông này phải cân nhắc, tốt nhất là không nên làm lớn chuyện. Còn về phía Diêu Khắc Cường, tên này giờ bộ dạng không khác gì người điên, nếu bỏ rơi hắn lúc này, e rằng sẽ hứng chịu sự phẫn nộ và phản kháng của sinh viên trong trường, nên đành nhắm mắt làm ngơ.

Hà Hiểu Lợi bị vụ việc lần này làm cho bẽ mặt. Vốn là một cô gái có cá tính mạnh mẽ, lại rất giữ thể diện, vậy mà nay lại trở nên nổi tiếng toàn trường nhưng lại nhờ một trải nghiệm chả vinh dự gì cho cam, nên thâm tâm cô luôn oán hận sự hèn nhát của Diêu Khắc Cường. Cô ấy hồi tưởng lại thật kĩ những chi tiết đã xảy ra vào đêm hôm ấy, cảm giác sự xuất hiện của con ma nữ ấy có chút khả nghi, dù lúc rời đi ma nữ có vẻ như đang bay lơ lửng, nhưng dường như tốc độ cũng không quá nhanh, chả giống với những gì người ta hay kể về ma cho lắm, mà giống một con người hơn.

Nhưng một cô gái giữa đêm hôm khuya khoắt đến đó để làm gì? Nhẽ nào cô ta không thấy sợ hay sao? Thâm tâm Hà Hiểu Lợi vẫn còn rất nhiều câu hỏi cần được giải đáp.

Đồng hương của Hà Hiểu Lợi tên là Vu Mỹ Tường đang là nghiên cứu sinh ở trường đại học Tùng Giang, đang ở kí túc xá dành cho nữ nghiên cứu sinh. Cô ấy cũng đã nghe kể về rắc rối mà Hà Hiểu Lợi đang vướng phải, nên đã tới tìm cô bạn của mình vào giờ nghỉ trưa, nói bằng giọng bí hiểm: “Cái con ma nữ mà các cậu gặp hôm trước, khả năng không phải ma quỷ thật đâu, ở kí túc bọn mình có người đêm dậy đi vệ sinh thì bắt gặp một cô gái mặc bộ đồ ngủ màu trắng, lướt đi như bay, sắc mặt vô cảm, ánh mắt vô hồn như người đã chết vậy, vô cùng đáng sợ.”

Hà Hiểu Lợi nghe xong như lấy lại tinh thần, nói: “Thật thế à? Là ai đã trông thấy?”

Vu Mỹ Tường đáp: “Người ta không muốn để lộ danh tính, vì không muốn đắc tội với cái người giả mạo ma nữ kia. Cơ mà, nghe bảo là cô ấy có quen cô nữ sinh đó, là một nghiên cứu sinh của khoa Tài chính quốc tế, tên là Lương Tư Tề.”

Hà Hiểu Lợi nắm lấy tay cô chị mà nói: “Vu tỷ, cảm ơn chị rất nhiều vì đã nói cho em biết điều này, chị có thể giúp em thêm một việc nữa được không?”

Vu Mỹ Tường hỏi: “Em định tìm gặp Lương Tư Tề à?”

Hà Hiểu Lợi đáp: “Em sẽ không trực tiếp đến gặp cô ta, không phải cô ta thích giả ma dọa người hay sao? Chúng ta sẽ đi rình mấy đêm, nhân cơ hội cô ta động thủ mà bắt tại trận, cho cô ta nổi tiếng luôn.”

Vu Mỹ Tường đáp: “Việc này chị không giúp em được, bọn chị dù sao cũng ở chung tòa kí túc, biết đâu sau này chạm mặt có phải khó xử không, chưa kể chúng ta là con gái, đêm hôm đi làm chuyện này, chị thấy sợ lắm.”

Hà Hiểu Lợi lắc tay Mỹ Tường mà nói: “Vu tỷ, coi như em cầu xin chị đấy được không? Chị cũng biết, sau khi xảy ra cơ sự này, em ở trường không ngóc đầu lên được, tất cả là tại ả Lương Tư Tề đó gây ra. Coi như nể tình đồng hương, chị giúp em đúng một lần này thôi, sau này, gia đình chị ở quê muốn đáp ứng nhu cầu gì, cứ việc nói với em, nếu giúp được em nhất định sẽ giúp.”

Câu nói này của Hà Hiểu Lợi có vẻ đã lay động được Vu Mỹ Tường, cô ta biết gia đình Hiểu Lợi tại quê nhà quyền lực ngút trời, quan hệ rộng rãi, nếu trở thành ân nhân của Hà Hiểu Lợi thì sau này gia đình Vu Mỹ Tường có gặp chuyện, cũng không lo không có cửa thoát nữa. Nghĩ hồi Vu Mỹ Tường đáp: “Thực ra mà nói bộ dạng thê thảm này của em cũng tại người ta hãm hại mà ra, nể tình đồng hương, chị giúp em đúng lần này. Nhưng mà, chỉ có hai người chúng ta, chị cứ thấy sợ sợ sao ấy. Chi bằng để chị gọi thêm bạn trai, thêm người đàn ông, sẽ thêm phần tự tin.”

Bạn trai của Vu Mỹ Tường tên là Điền Quốc Đống, nghiên cứu sinh của đại học bách khoa Sở Nguyên. Cậu ta là một người hay chuyện, tính cách có phần bộc trực, cho rằng việc cùng hai người đẹp nửa đêm đi bắt ma vừa lãng mạn lại kịch tính, nên đã đồng ý luôn.

Cũng may thời tiết đêm hè ở Sở Nguyên thật chiều ý người, tuy ngồi rình liên tục nguyên cả một tuần nhưng không thu hoạch được gì, cũng không cảm thấy quá vất vả. Ba người ngồi rình ở phía ngoài căn kí túc dành cho nữ nghiên cứu sinh, núp sau gốc cây, vừa hay có thể bao quát trọn vẹn cánh cổng ra vào. Do hành tung bất thường, nên bị bác bảo vệ hỏi thăm một lần, cũng may tất cả đều đem theo thẻ sinh viên, nên không gặp rắc rối.

Trong số ba người, Điền Quốc Đống là người hài hước nhất, cậu ấy là một người hướng ngoại, bắt được ma nữ hay không cậu ta không quan tâm, quan trọng nhất là được tán gẫu cùng hai người đẹp giữa đêm hôm, lúc sợ hãi còn có thể quây lại cùng nhau, thậm chí bá vai bá cổ để truyền thêm dũng khí cho nhau.

Rình đến ngày thứ chin, Lương Tư Tề cuối cùng cũng xuất hiện. Lúc này là tầm 1 giờ sáng, ba người còn nghĩ đêm nay lại ra về tay trắng rồi và đang chuẩn bị trở về phòng ngủ. Đột nhiên thấy cánh cửa khu kí túc dành cho nữ nghiên cứu sinh mở ra, một con “ma nữ” toàn thân trắng muốt, phát ra ánh hào quang mờ ảo, lướt nhẹ như bay đi ra khỏi cửa.

Vu Mỹ Tường lần đầu trông thấy cảnh tượng này, sợ hãi ôm chặt lấy tay của Điền Quốc Đống. Điền Quốc Đống mặc dù tỏ ra không quan tâm, nhưng thâm tâm cũng có chút sợ hãi, song vẫn tỏ ra hết sức bình tĩnh. Hà Hiểu Lợi thì đang nghĩ đây chính là con ma nữ đêm hôm đó rồi, chỉ đang thắc mắc không hiểu sao người cô ta lại phát sáng được.

Có vẻ Vu Mỹ Tường đọc được suy nghĩ của cô em gái, cố nói thật nhẹ: “Lương Tư Tề vốn có làn da trắng, lại khoác thêm bộ đồ ngủ vải mỏng màu trắng, nên có cảm giác như đang phát sáng vậy.” Hà Hiểu Lợi nghĩ một lúc, thấy cũng có lý, dù sao cũng là học tỷ, suy nghĩ vấn đề sẽ chu đáo hơn bản thân.

Lương Tư Tề trông như chân không chạm đất, không khác gì đang khiêu vũ giữa màn đêm. Tụi Hà Hiểu Minh chứng kiến cảnh tượng kì dị ấy, dù biết đó chỉ là một cô gái mỏng manh yếu đuối, song vẫn sợ khiến toàn thân run rẩy, cảm giác một luồng gió lạnh thổi vào sau gáy, giống như có bàn tay vô hình đang vuốt ve.

Lương Tư Tề như một linh hồn phiêu du trôi dạt về phía núi Móng Ngựa. Ba người run rẩy bám đuôi theo. Lương Tư Tề đã quá quen với cung đường này, tuy tốc độ di chuyển nhìn có vẻ chậm, nhưng thoáng chốc đã tới chân núi Móng Ngựa.

Ánh trăng đêm nay thật đẹp, sáng và ôn hòa, càng làm nổi bật làn da trắng nõn và lớp áo ngủ mỏng manh như đang phát sáng. Bước chân của Lương Tư Tề khi lên núi bỗng trở nên nhẹ nhõm hơn, thỉnh thoảng lại đưa tay ra vuốt ve những nhánh cây bên đường, thấp thoáng như đang cất giọng hát một khúc thê lương.

Cây cối trên núi xanh um tùm, bóng dáng Lương Tư Tề như dần biến mất. Hà Hiểu Lợi đưa ra ý kiến, tiến gần cô ta thêm chút nữa. Vu Mỹ Tường sợ hãi bàn lùi, hay là thôi , đến gần quá, nếu bị phát hiện là tiêu đời.

Hà Hiểu Lợi đưa ánh mắt cầu cứu về phía Điền Quốc Đống, đôi mắt chứa chan niềm hy vọng. Điền Quốc Đống như sục sôi máu lửa, nghiến răng nghiến lợi mà rằng: “Tiến thêm vài bước đi, anh đi trước, bọn em bám theo sau.”

Ba người tiến lên rồi dừng lại phía sau một cái cây đại thụ, khom người xuống, nín thở mà quan sát nhất cử nhất động của Lương Tư Tề. Thì thấy cô ta dừng lại bên một cái cây to, quỳ xuống, cúi đầu xuống đất lẩm bà lẩm bẩm. Ba người ẩn dật trong bóng tối không cả dám thở mạnh, chăm chú lắng nghe cô ta đang nói gì, nhưng đến một câu cũng không rõ.

Lẩm bẩm hồi lâu, Lương Tư Tề như một người điên thất thường, hết khóc rồi lại cười. Hà Hiểu Lợi hồi hộp véo tay Điền Quốc Đống, ngón tay như găm chặt vào trong lớp da thịt của anh ta. Điền Quốc Đống dù đã vất vả cả tuần nay, chỉ để thấy được cảnh tượng này, song bây giờ lại chẳng còn tâm trí để hưởng thụ thành quả, lông tay dựng đứng, chỉ muốn thật nhanh rời khỏi cái nơi quỷ tha ma bắt này.

Sau khi cười khóc một hồi, Lương Tư Tề bắt đầu đập đập lớp đất bên dưới như thể vừa chôn cất thứ gì đó xong. Đập xong lại lấy chân dẫm lên, vừa hát vừa nói câu gì nghe như: “Cô yên tâm nằm nghỉ ở đây nhé, đừng có đi ra ngoài, ở trong này ổn hơn nhiều, có cây có núi, có ánh trăng luôn bên cậu, nhớ đừng ra ngoài nhé, ngoan.”

Sau khi vỗ đất xong, cô ta lại ra sức đào nó lên. Sau khi đào lớp đất mềm lên, từ mặt đất lấy ra một thứ gì đó, cầm lên tay ngắm nghía, thở dài mà nói: “Cô đẹp thật đấy, hóa thành xương cốt rồi mà vẫn còn đẹp.”

Dưới ánh trăng, Hà Hiểu Lợi có thể thấy rõ thứ mà Lương Tư Tề cầm trên tay, đột nhiên kêu lên một tiếng thất thanh, bỏ chạy thục mạng. Lúc này những sợi dây thần kinh của Vu Mỹ Tường và Điền Quốc Đống như đã kéo căng đến tột độ, lại cộng thêm tiếng la thảm khốc như mắc chứng Hysteric (hội chứng cuồng loạn) của Hà Hiểu Lợi, nên không bảo mà hay, ai nấy đều chạy trối chết. Với vận tốc tựa âm thanh, cả ba nhanh chóng chạy về phía khuôn viên trường, không dám ngoảnh đầu lại nhìn, chỉ sợ Lương Tư Tề sẽ đuổi theo. Vu Mỹ Tường dùng chút sức lực còn sót lại, vừa thở hổn hển vừa hỏi Hà Hiểu Lợi: “Sao em lại chạy vậy?”

Dưới ánh đèn điện, sau khi đã bình tâm, Hà Hiểu Lợi lắp bắp nói: “Anh chị không nhìn thấy gì sao? Trên tay cô ta là một khúc xương đùi của người chết, còn lè lưỡi ra để liếm.”

Tôi và Thẩm Thư đến hiện trường gần như cùng một lúc. Đội hình sự cũng đã giăng dây cảnh giới xung quanh nơi phát hiện ra bộ xương. Đội trưởng đội 2 Mã Kinh Lược báo cáo: “Người báo án gồm 3 cô cậu sinh viên đại học Tùng Giang, nói rằng bọn họ tận mắt chứng kiến cảnh cô gái tên Lương Tư Tề, một nữ nghiên cứu sinh, từ dưới đất đào lên bộ xương người, rồi cầm trên tay mân mê. Khi chúng tôi đến thì bộ xương đã bị chôn lấp kĩ, Lương Tư Tề cũng không có mặt tại hiện trường. Đội hình sự có liên hệ với ban bảo vệ nhà trường, trước mắt đã cho tạm giữ Lương Tư Tề.”

Sau khi đào lên một cái hố, một bộ xương người hiện ra trước mắt. Da thịt và tóc đã bị phân hủy từ lâu, chỉ còn sót lại xương cốt. Tôi cúi người xuống, dùng kẹp để gắp xương lên rồi nói: “Dựa trên độ mảnh và độ dài của xương, thì có thể đoán đây là xương của nữ giới, tuy nhiên vẫn cần chờ kết quả giám định mới chắc chắn được. Kết cấu xương chắc, cầm lên khá nặng, nạn nhân khả năng dưới 40 tuổi. Xương và tóc nạn nhân đều đã bị phân hủy hoàn toàn, xong xương vẫn chưa có hiện tượng thạch hóa, dự đoán thời gian tử vong khoảng trên 1 năm và dưới 3 năm. Dựa vào quan sát bên ngoài chỉ có thể đưa ra những kết luận trên, tôi đề nghị đem xương về để làm giám định, từ đó thu được những kết quả chính xác hơn.”

Lương Tư Tề bị phát hiện khi còn đang say giấc trong căn phòng, vẫn mặc nguyên bộ đồ ngủ màu trắng. Kí túc của nghiên cứu sinh gồm hai người một phòng. Bạn cùng phòng của cô ta được nuôi dưỡng bởi một người có tiền, nên đã lâu không ở trong kí túc xá nữa. Sau khi Lương Tư Tề bị gọi dậy, nhìn thấy một đám người mặc cảnh phục, song không hề tỏ ra sợ hãi, ngược lại tỏ thái độ như vừa trút được một gánh nặng, nói một cách bình thản: “Cuối cùng cái gì cần đến cũng đến.”

Quá trình lấy cung Lương Tư Tề diễn ra rất thuận lợi. Trong phòng thẩm vấn của đội hình sự, cô ta khai người chết là bạn đại học của mình tên là Hứa Hiểu Húc. Hứa Hiểu Húc là đối thủ cạnh tranh thời sinh viên của Lương Tư Tề, cả hai đều có vẻ ngoài ưa nhìn, lại vô cùng thông minh, mọi phương diện đều kẻ tám lạng người nửa cân. Năm thứ 4 đại học, trước khi tốt nghiệp, vì cạnh tranh suất nghiên cứu sinh mà quan hệ hai người ngày càng xuống cấp. Vào cái đêm định mệnh, cả hai hẹn nhau ra con ngõ nhỏ gần trường, sau đó lớn tiếng cãi lộn. Cả giận mất khôn, Lương Tư Tề đã lỡ tay giết chết Hứa Hiểu Húc. Nhân lúc đêm hôm khuya khoắt, cô ta đã chôn Hứa Hiểu Húc dưới gốc đại thụ trên núi Móng Ngựa. Hơn một năm nay, Lương Tư Tề ngày đêm bị dằn vặt, gần như đến bờ vực của sự hoảng loạn. Đến hôm nay khi sự việc sáng tỏ, cô ta cảm thấy mình đã nhận được sự trừng phạt thích đáng, tâm hồn cũng được thanh thản phần nào.

Phụ trách thẩm vấn Mã Kinh Lược hỏi cô ta: “Cô đã chôn thi thể bạn mình xuống đất, tại sao nửa đêm còn đi đào nó lên, lại còn mân mê nó trên tay nữa?”

Nét mặt Lương Tư Tề bỗng biến sắc, cô hỏi lại: “Có chuyện đó sao? Tôi có làm chuyện đó sao? Tại sao tôi lại phải làm như thế?”

Mã Kinh Lược đáp: “Câu này cô nên hỏi chính bản thân mình ấy.”

Lương Tư Tề đau khổ mà nói: “Những gì anh nói tôi hoàn toàn không biết, lẽ nào những cơn ác mộng tôi hay gặp là sự thật? Tôi thực sự không biết.” Ngũ quan trên mặt cô ta trở nên méo mó, tâm trí vô cùng hoảng loạn, nước mắt chảy thành dòng trên gương mặt xinh xắn tội nghiệp.

Thẩm Thư bước vào phòng giám định pháp y, lúc đó tôi đang phân tích những khúc xương. Thẩm Thư hỏi tôi: “Còn bao lâu nữa mới có kết quả? Chỉ cần kết quả không có sai sót gì, thì vụ án có thể kết thúc tại đây. Nạn nhân Hứa Hiểu Húc được báo mất tích cách đây một năm rưỡi, do mãi không có tung tích gì, cơ quan chức năng địa phương chỉ biết xử lý theo hướng truy tìm người mất tích, không ngờ nhờ cơ hội ngẫu nhiên này, lại giúp phá được vụ án đang đi vào bế tắc.”

Tôi hỏi: “Bộ xương này do ai phát hiện?”

Thẩm Thư trả lời: “Do 3 cô cậu sinh viên đại học Tùng Giang. Chuyện này kể ra thì có chút ly kì, cái cô Lương Tư Tề kia có vẻ sau khi giết người thì lương tâm cắn rứt, hoặc tâm trí hoảng loạn nên thường bị mộng du vào ban đêm, dẫn đến hành vi đào bộ xương do chính mình chôn lên. Hành tung của cô ta bị một vài sinh viên trông thấy, lan truyền thành tin đồn trong trường có ma. 3 cô cậu kia lại thích nhiều chuyện, rình mò mấy đêm liền, cuối cùng phát hiện ra bí mật của Lương Tư Tề.”

Tôi nói: “Đây có thể coi là chứng mộng du gây ra do căng thẳng thần kinh cực độ, cũng có người gọi đây là hiện tượng hồn lìa khỏi xác, một dạng của chứng bệnh thần kinh. Rất nhiều hồ sơ vụ án đã cho thấy hiện tượng này có thể xảy ra sau khi thủ phạm thực hiện hành vi giết người.”

Thẩm Thư lại hỏi: “Thế kết quả giám định pháp y thế nào rồi?”

Tôi đáp: “Dựa vào kết quả xét nghiệm AND, thì đây đích thực là xương của Hứa Hiểu Húc, điều này không còn gì phải bàn cãi.”

Dường như nhận thấy sự do dự trong câu trả lời của tôi, Thẩm Thư lại hỏi: “Vậy cô còn điều gì khúc mắc?”

Tôi đáp: “Dựa vào kết quả giám định, trong xương của Hứa Hiểu Húc có chứa một lượng nhỏ Diprivan.”

Thẩm Thư hỏi: “Nghe tên thì có vẻ đây là thuốc nhập khẩu?”

Tôi đáp: “Cậu có biết ca sĩ người Mỹ nổi tiếng Michale Jackson không? Nguyên nhân về cái chết của anh ta luôn là một câu hỏi gây nhiều tranh cãi. Có người nói do anh ta lạm dụng thuốc giảm đau, cũng có người nói do anh ta đã sử dụng Diprivan quá mức cho phép. Diprivan là thuốc an thần cường độ mạnh, nếu dùng quá liều sẽ làm giảm lưu lượng máu não, nên trên thị trường dược phẩm, việc lưu hành loại thuốc này bị kiểm soát rất chặt chẽ, phải được kê đơn từ bác sĩ. Tôi đang thắc mắc Hứa Hiểu Húc chỉ là một cô sinh viên thông thường, tại sao phải dùng đến Diprivan để giúp an thần?”

Thẩm Thư trả lời: “Liệu có khi nào cô ta dùng nó thay thuốc ngủ không?”

Tôi đáp: “Diprivan chủ yếu được chỉ định lâm sàng, khi dùng thuốc với liều lượng lớn, có thể khiến bệnh nhân bị hôn mê ngay lập tức, mất hoàn toàn tri giác. Nếu sử dụng với liều lượng nhỏ có thể gây ức chế trung khu thần kinh của bệnh nhân, có tác dụng tốt trong điều trị bằng phương pháp thôi miên. Song không có bất kì vị bác sĩ nào lại khuyên bệnh nhân dùng Diprivan để thay thế thuốc ngủ cả, bởi tác dụng phụ của nó rất khôn lường. Hứa Hiểu Húc đã chết được hơn một năm, trong xương vẫn còn sót lại lượng nhỏ Diprivan, chứng tỏ trước khi chết cô ta đã sử dụng thuốc này với liều lượng lớn trong một thời gian dài.”

Thẩm Thư nói: “Đây quả thực là điểm đáng ngờ, nếu đã như vậy, thì chúng ta chưa thể vội vàng đưa ra kết luận. Chúng ta sẽ dựa vào tình tiết đáng ngờ này để điều tra thêm về cuộc sống của Hứa Hiểu Húc trước khi chết.”

Nghe theo lời đề nghị của Thẩm Thư, Lương Tư Tề tạm thời bị giữ ở phòng tạm giam, chưa trình lên viện kiểm sát để phê chuẩn lệnh bắt.

[Còn tiếp]


Hãy chia sẻ bài viết Nhật ký nữ pháp y: Để người chết được nhắm mắt [Phần 1]
—————————————————-, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/781353602729350