NHÀ HÀNG GIỮA SA MẠCBài viết được dịch từ quyển 華夷風 trang 75._______________Người dịch: Caowutoy | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải

Cùng xem bài viết NHÀ HÀNG GIỮA SA MẠCBài viết được dịch từ quyển 華夷風 trang 75._______________Người dịch: Caowutoy | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

NHÀ HÀNG GIỮA SA MẠC
Bài viết được dịch từ quyển 華夷風 trang 75.
_______________
Người dịch: Caowutoy | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost.
_______________
Tên tác giả: 三毛 (1943-1991)
Phần 1: https://www.facebook.com/groups/weibovn/permalink/775292486668795/
Phần 2 (hết):
Có một ngày anh sắp đi làm về, tôi nhân lúc anh chưa nhìn thấy món thịt heo khô đã nhanh chóng lấy chúng giấu đi, dùng dao cắt thành những cục nhỏ bỏ vào trong hũ kín rồi giấu vào mền trong tủ. Đúng lúc hôm đó anh nghẹt mũi, đi ngủ muốn đắp mềm bông. Việc đột xuất nên tôi quên bén bảo bối của mình giấu trong đó vẫn thong dong đọc bộ Thủy Hử lần thứ 1000. Anh nằm trên giường, trên tay cầm cái hũ nhìn trái nhìn phải, tôi quay đầu lại thấy: hả, không xong rồi, “kho báu của vua Solomon” bị anh phát hiện rồi, phải mau đi cướp lại thôi, tôi lặp tức la lên: “Đây không phải là thứ cho anh ăn đâu, là thuốc đó, thuốc Trung Y đó!”, “Mũi anh đang nghẹt, đúng lúc cần uống Trung Y.” Anh nhanh chóng ngốn một nắm lớn vào miệng, tôi tức lắm nhưng chả lẽ kêu anh ói ra vậy nên chỉ biết im bặt. “Sao ngọt vậy? Cái gì á?” Tôi chẳng vui vẻ gì mà trả lời: “Thuốc viêm họng cho người viêm họng ho nhức đầu đó.”, “Thịt làm thành thuốc đau họng? Em nghĩ anh là đồ ngu hả?”
Hôm sau tỉnh dậy phát hiện anh đã trộm hết nửa hũ đem đi cho đồng nghiệp ăn, từ hôm đó trở đi chỉ cần đồng nghiệp của anh gặp tôi là y như rằng giả vờ ho, đau họng, lại muốn lừa để ăn thịt heo khô của tôi đó mà. Kể cả những người trong nhà thờ Hồi giáo cũng vậy. (Dĩ nhiên là tôi không đưa cho những người bạn Hồi giáo ăn thịt heo nữa, như vậy là vô đạo đức.)
Dù sao cuộc sống của người phụ nữ nội trợ vẫn là ăn cơm, thời gian còn lại thì là đi kiếm tiền để mua cơm, thực tế chẳng có ý nghĩa gì nhiều. Hôm nọ tôi làm cơm cuộn, là cái món sushi của người Nhật đó, dùng lá rong biển để bọc cơm bên trong tôi cho một chút chà bông. Lần đó Jose không ăn: “Cái gì? Tự dưng em lại cho anh ăn giấy than, giấy in?” Tôi thản nhiên hỏi anh: “Anh chắc chắn là không ăn đúng không?”, “Không, không ăn!” được thôi, tôi còn vui là đằng khác, vậy là được ăn một đống cơm cuộn luôn. “Mở miệng ra anh xem!” – anh ra lệnh cho tôi. “Anh nhìn đi, đâu có màu xanh đâu, em dùng mặt ngược của giấy than để cuộn nên không có dính mực ra miệng đâu.” Dù sao thường ngày tôi cũng toàn đi hù dọa người khác nên mấy câu nhảm nhí nói riết cũng thành quen. “Em là cái đồ lừa gạt, thật thật giả giả, anh ghét em, nói thiệt đi, là cái gì?”, “Anh chẳng biết gì về Trung Quốc cả, một ông chồng đáng thất vọng!!” – tôi trả lời anh rồi ăn thêm 1 cái cơm cuộn nữa. Anh giận quá, cầm đũa lên gắp 1 cục cơm với bộ mặt của một người hùng báo thù, nhai nửa ngày mới nuốt: “Đúng rồi, là rong biển.” Tôi nhảy cẫng lên, hét lớn: “Chính xác, chính xác, thật thông minh!!”
Đồ Trung sắp ăn hết rồi, “Nhà hàng Trung Quốc” cũng không nỡ ra món, món Tây bắt đầu được dọn lên. Jose đi làm về thấy tôi đột nhiên lại làm beef steak, vừa vui vừa buồn nói lớn: “Anh muốn nửa chín, khoai tây em chiên chưa?” thế là tôi cho ăn liền 3 ngày beef steak, anh hình như cũng bắt đầu không còn khẩu vị, ăn 1 miếng thì không ăn nữa. “Hôm nay công việc vất vả lắm à? Anh muốn ngủ một chút rồi dậy ăn không?” – “bà vợ già” cũng có khi thật ấm áp. “Không phải bệnh mà là ăn uống không được tử tế.” Tôi vừa nghe thì giật thót người: “Ăn uống không tử tế? Ăn uống không tử tế à? Anh có biết là Beef steak bao nhiêu tiền một miếng không?”, “Không phải như vậy, vợ ơi, anh muốn ăn “Mưa”, đồ ăn Mẹ vợ của anh gửi tới ngon hơn!”, “Được rồi, “nhà hàng Trung Quốc” 1 tuần khai trương 2 ngày, được chưa? Anh muốn bao lâu thì “Mưa” rơi một lần nè?”
Một ngày nọ Jose về nhà nói với tôi: “Tuyệt vời ông mặt trời, hôm nay sếp gọi anh tới nói chuyện.”, “Tăng lương cho anh hả?” – mắt tôi sáng lên. “Không…” tôi túm anh lại nhéo vào tay anh “Không phải? Tiêu đời rồi, anh bị sa thải? Tụi mình….”, “Đừng túm áo anh như vậy mà, đồ thần kinh, nghe anh nói nè, sếp lớn nói ở công ty tụi anh ai cũng từng được mời đến nhà mình ăn cơm chỉ có vợ chồng sếp là chưa từng được mời, sếp đang chờ em mời sếp đến để ăn món Trung đó.”, “Sếp lớn muốn em nấu cơm cho ăn? Không được, không được, không mời ông ấy ăn đâu, mời bạn bè đồng nghiệp em đều rất vui lòng chứ mà mời cấp trên ăn cơm em không dám đâu, mấy người đó nói chuyện còn phải xem mặt, anh biết đó, em…” Tôi cần phải cho anh biết thế nào là tính nhất quán của người Trung Quốc, nhưng càng nói càng thì càng rối hết cả lên, lại nhìn biểu hiện trên mặt của Jose thì cái gọi là nhất quán đó đành để nó ở lại ngay cổ họng.
Sáng ngày thứ 2 anh hỏi tôi, “Em, nhà mình có Măng không?”, “Ở nhà đũa nhiều như vậy anh có tính là Măng không?”, anh cạn lời. “Sếp nói muốn ăn Măng xào nấm Đông cô.” Được đấy, đúng là một ông sếp biết thế gian rộng lớn, không thể khinh thường người nước ngoài được. “Ok anh, tối mai mời vợ chồng ông ấy đên ăn cơm, không thành vấn đề, Măng rồi sẽ mọc thôi.” Jose nhìn tôi bằng một ánh mắt ấm áp đầy tình cảm, sau khi kết hôn đây là lần tiên tôi gặp ánh mắt nồng nàng này, nó đã làm tôi choáng ngợp trong hạnh phúc. Không may hôm đó bím tóc của cô thục nữ năm nào bay mất để lại một con ma nữ…
Tối ngày thứ 2 tôi làm trước 3 món, dùng lửa nhỏ đun, bài trí trên bàn bằng tháp đèn cầy và một tấm khăn trải bàn trắng tinh, không quên xếp một tấm vải đỏ bắt chéo qua, mọi thứ thật hoàn hảo, bữa ăn này chủ khách đều vui cho xem. Không chỉ món ăn sắc hương vị đều có đủ, một người vợ như tôi còn đặc biệt diện đồ lộng lẫy trang trọng, đó là một chiếc váy dài. Ăn cơm xong tiễn vợ chồng sếp ra xe ông còn đặc biệt nói với tôi: “Nếu trong công ty sau này có chỗ trống rất mong cô có thể đến làm việc, hy vọng cô sẽ trở thành một phần của công ty chúng tôi.” Mắt tôi sáng lên, đây hoàn toàn là công lao của măng xào nấm đông cô.
Tiễn sếp về xong trời cũng đã tối, tôi mau chóng cởi chiếc váy dài đổi thành quần jean rách, tóc thì lấy cọng thun cột gọn lên rồi cực lực rửa chén, vào lại vai cô bé lọ lem làm tôi cảm thấy được về lại với chính mình. Jose rất mãn nguyện, anh ở sau lưng tôi nói: “Em, cái món “măng xào nấm đông cô” ngon lắm, em lấy đâu ra Măng vậy?” tôi vừa rửa chén vừa nói: “Măng nào?”, “Thì mấy miếng măng mà tối nay mình ăn đó!”, tôi cười hahaha: “À, ý anh là món dưa leo xào nấm đông cô đó hả?”, “Cái gì? Em, em… Em lừa anh rồi thì thôi đi, em còn dám lừa cả sếp…?”, “Em có lừa ông ấy đâu, đây sẽ là lần ăn món “măng mềm xào nấm đông cô” ngon nhất trong đời ông ta ăn được ăn – ông ấy tự nói vậy mà.“
Jose ôm tôi vào lòng, bọt xà phòng bắn hết lên tóc lên râu của anh rồi hét lớn: “Vạn tuế, vạn tuế, em là một con khỉ, cái con mà có 72 phép biến hóa đó, con gì mà… gọi là…” tôi cốc lên đầu anh nói: “Tề thiên đại thánh Tôn ngộ không, lần này không được quên nữa đó!”
Ngày 6 tháng 10 năm 1974
三毛
Hết


Hãy chia sẻ bài viết NHÀ HÀNG GIỮA SA MẠCBài viết được dịch từ quyển 華夷風 trang 75._______________Người dịch: Caowutoy | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/779327246265319